Rón rén hương xuân trộn đông tàn!
Lửng lơ nửa ấm nửa lạnh chan!
Man mác mộc lan hờ hững thảo!
Ngẩn ngơ dòng tịch mịch vắng loang!
Rong chơi một kiếp sông hồ
Ta Còn một biến, nam mô tặng đời
Phù hoa ảo mộng quên rồi
Ngoài kia gió lộng, ta ngồi ngắm ta...
Rung rinh tàng lá Ríu rít chim ca
Ô hay! Xuân đã như là
Đi trong gió, thở trong ta thế này!
Ngơ ngác hạt sương
Ô hay! Xuân đã như là
Đi trong gió, thở trong ta thế này!
Ngơ ngác hạt sương Lấp ló xanh chồi
Rằng: Xuân mới chạm ngõ thôi!
Còn đang lưu luyến bồi hồi thương Đông
Khóe miệng cười duyên
Rằng: Xuân mới chạm ngõ thôi!
Còn đang lưu luyến bồi hồi thương Đông
Khóe miệng cười duyên Tách trà thơm ngát
Cảm ơn Thu Hạ Đông tan
Để Xuân e ấp dịu dàng lên ngôi!
Để Xuân e ấp dịu dàng lên ngôi!
Sau nụ cười, những ôm hôn thật chặt
Mẹ giấu nhọc nhằn trong khóe mắt chân chim
Chiều mưa trút, hay ngày nắng nung đỏ lửa
Vẫn đong đưa theo dáng Mẹ hao gầy
Con biết! Có những điều con không biết
Rằng Mẹ con: bao lần lệ đã rơi?
Những bon chen cay đắng giữa cuộc đời
Chỉ đánh đổi tháng ngày con yên ấm
Con cũng biết! Người thương yêu con nhất
Thế gian này ai ngoài Mẹ của con
Trái tim nhỏ, tình yêu to dành Mẹ
Nguyện một đời con gánh nốt âu lo
Bến tương khoan nhặt câu hò
Mẹ ngồi con nhỏ thong dong khua chèo!
Sinh ra là nửa vần thơ
Nửa tách trà đạo, nửa bờ sắc - không
Nghiêng nghiêng nửa kiếp cõi hồng
Ngoảnh đầu nhìn lại chạm dòng hư vô!
Sương nặng làm rớt lá
Ngã trên thềm đá nâu
Sương vô tình vẫn ngủ
Trên xác lá xanh "đau"!
Sương rơi vỡ mảng hôn trầm
Cái "Ta" hé mắt cười thầm gã "Tôi"
Mới dăm ba khắc thở - cười
Đã rơi vào bốn cõi trời lang thang
Ta bà lịch lãm tìm vui
Lòng đa tình đạo, hỏi người buồn chi
Gì rồi...cũng tất phân li
Lẽ vô thường đó…đôi khi mỉm cười
Ta chỉ là chiếc lá Bất chợt sẽ lìa cành
Mặc nhiên không vội vã Ngồi ngắm bầu trời xanh.
Ta chỉ là chiếc lá Điểm tô những đài hoa
Nhưng thiếu ta có lẽ Chẳng tồn tại hương hoa
Ta chỉ là chiếc lá Việc của mình là xanh
Bên dòng đời hối hả Tỏa bóng mát an lành!
Ta đến nhân gian giữa một ngày
Nắng vàng trải nhẹ với mây bay
Sóng sánh màu trần gian say quá
Ngỡ thiên đàng lạc lối qua đây.
Ta đến nhân gian sớm thu này
Tri âm tiền kiếp có ai hay
Gió khua vàng lá lao xao rụng
Chẳng bước chân người chỉ bóng mây.
Ta đến nhân gian, đến tận cùng
Trăng tàn, thủy tận, lá ngàn bay
Một vòng Nhật Nguyệt như dung túng
Một nửa hồn ta khuyết lại đầy!
Ta đứng giữa chơ vơ đỉnh núi
Gió lạnh lùng, phiêu dật mảnh tà y
Ta thả trôi tục niệm lời tiếc nuối
Hỏi mây bay...nhân thế có vui gì.
Ta gửi tặng người chút bình yên
Trần gian cõi tạm chứa ưu phiền
Sanh, lão, bệnh, tử, tàn hoa kiếp
Việc ấy của trời, cứ an nhiên!
Ta là đồng hoa cỏ
Ôm mềm gót chân qua
Em dịu dàng cơn gió
Nâng giấc ta hiền hòa.
Giọt đời vị mặn đắng
Làm vàng cọng cỏ non
Em giọt sương trong trắng
Xoa dịu những héo hon
Tạ ơn những vết đau
Cứa lên viền cọng cỏ
Đánh thức ta cảm thấu
Giọt mặn cũng trong veo.
Ngày xưa ai từng hỏi
Em là thân lá nhỏ
Ta là giọt sương khôi
Thiếu một trong hai ấy
Hiện hữu có đầy vơi!?
Ta ngàn hoa cỏ mùa xuân
Ta làn gió thoảng bội phần vô vi
Bên kia vạt nắng thầm thì
Ta từ muôn cõi vô chi đã về!
Ta ngồi họa tóc cho mây
Gió hờn xé cánh hoa gầy mong manh
Sương sa bậu cửa buông mành
Mi buồn chẳng hót Vàng Anh chẳng cười
Ồ! Ta thiên vị mây rồi!
Để ta họa lại khoảnh trời như nhiên!
Ta ru những niềm đau
Ngủ mềm trên cọng cỏ
Một ngày kia thức giấc
Lấp lánh hồn trong veo!
Ta ru những bi thương
Ngủ trong lòng đất Mẹ
Ngày nắng thơm yên ả
Tách...hạt mầm khẽ reo!
Ta ru triền xao động
Tịch mịch giữa thinh không
Chỉ còn vầng trăng tỏ
In bóng giữa dòng sông.
Ta sẽ giữ chút hương làm kỷ niệm
Người về đi phiêu nốt nửa cuộc trần
Nếu mai này dẫu trăm cay ngàn đắng
Hãy tự mình hóa hết những bi thương!
Ta gửi lại ven đời những giọt sương
Để người gội vết phong trần bụi bặm
Thảm cỏ thơm trải giữa triền hoang vắng
Hát ru người điệp khúc gió viễn phương!
Ta sẽ thắp giữa đời dòng nến ngọc
Sưởi tâm người ấm áp mỗi mùa sang
Ở trên kia vẫn một mảnh trăng ngàn
Chẳng đi chẳng đến dịu vàng thiên thu!
Ta và đêm trốn trong nhau
Nằm nghe lá hát xôn xao bên đời
Gió thở sương lác đác rơi!
Đất nằm tịch mịch mỉm cười ngắm trăng!
Ta về vén bụi thời gian
Nhặt trăm nỗi nhớ vơ ngàn câu thương
Cuốn trong một chiếc khăn tương
Hóa hương theo những mộng miên vô thường!
Ta về với túp lều tranh
Bình yên, đạm bạc giữa manh chiếu trời!
Ta về vui với quan san
Sáng lên nương rẫy chiều tà tiều phu
Tối độc tấu khúc vi vu
Gió khe thủ thỉ suối khù khì reo
Râm ran tiếng dế bên đèo
Con trăng lấp ló treo ngang cành bòng
Trà trầm quyện giữa thinh không
Dạ lan, cúc thảo cũng nồng nàn vương
Mơ mơ dạo giữa ngàn hương
Ngỡ mình thác đổ giữa dương gian trần!
Ta với ta một cuộc cờ vây
Lúc lên lúc xuống lúc vơi đầy
Lúc xô vào trong lòng ngõ cụt
Lúc thư thoảng ngồi trông gió mây
Mùa đến mùa đi mùa thay lá
Cờ vẫn lưng chừng vui đó đây
Một hôm gió lặng mây dừng nghỉ
Ta thấy mi rồi mi có hay?!!
Tách trà trên đỉnh cô liêu
Nguôi niềm thế sự, nắng chiều khẽ buông
Là ai? Trên đỉnh phù vân
Mà nghe trong gió, có phần lãng du.
Thế rồi nắng cũng qua sông
Tàng cây trút lá tàn đông lững lờ
Hợp – tan lòng dạ ngẩn ngơ!
Vô vi vì biết giấc mơ đương tàn!
Tiếng kinh chiều...đồng vọng
Rơi phiếm mộng...thê lương
Bụi hồng trần...lem lủ
Hoen ố những...dặm trường
Tĩnh lặng rơi giữa chợ đời
Tinh khôi nguyên cả khoảng trời xanh lơ
Sao người cứ mãi ngẩn ngơ
Vấn vương lối mộng, hững hờ nẻo Không!
Tĩnh thủy từ lâu đã lặng dòng
Gió về thả những cánh hoa mong
Mây ơi! dạo bước thong dong
Đợi tàn hoa hóa giọt lòng trong veo!
Trà không có lá, chẳng có hương
Thủy thanh một tách giữa vô thường
Lòng buông tạp niệm Tâm tĩnh thưởng
Vị ấy thiền trà phảng phất vương!
Chỉ chờ tri ẩm, bên song nguyệt tiền
Bụi trần xin rũ ngoài hiên
Trà thêm chữ đạo, an nhiên cuộc về...
Trầm tư dải vạt nắng hồng
Vu vơ thả giữa thinh không ta về
Nghiêng nghiêng trong cõi trần mê
Ngày xưa trong vắt hồn quê đây rồi!
Trắng non một mảnh trên kia
Ở đây một ngọn đèn khuya võ vàng
Cùng nghe tiếng vọng trần gian
Lặng thinh trút cả canh tàn xuống đêm
Gió vi vu mãi kiếm tìm
Lạc trong vũ điệu của mình nên quyên
Vừa hay chạm phải ngõ thiền
Bặt âm vô tướng tự nhiên trong ngần!
Trăng suông rơi rụng vỡ nhàu!
Tan trong đáy nước nhuốm màu trầm luân!
Đò thương vớt vụn trăng ngần!
thả vào bến vắng gội trần tương tư!
Mây mưa vần vũ thái hư!
Sương mù giăng mắc bỗng từ từ tan!
Trên kia lồng lộng trăng chan
Ở đây một khóm sen vàng trổ bông!
Trăng treo lòng trời vắng
Chẳng phải của riêng ai
Dịu dàng và tĩnh lặng
Xuyên suốt những canh dài!
Trăng tròn trăng méo trăng tan
Vẫn là trăng giữa càn khôn trong ngần.
Trăng vào ngủ bến trần ai
Vài vì sao lạc thức hoài năm canh
Chân Như ngự giấc an lành
Trăng thanh gió mát kết mành vô vi!
Trong Tâm có một đại dương
Mạch nguồn là suối tình thương trong ngần
Tri âm là tiếng chuông ngân
Lời Kinh tri kỷ, bụi trần tâm giao.
Sớm nay hứng giọt sương chao
Thêm vài ý vị thả vào lương tri
Vừa đủ một ấm trà thi
Mời người thấu cảm thưởng ly - TÂM TRÀ!
Trong veo ngộ nghĩnh ngỗ nghịch yêu!
Chạy trên mười ngón siêu nhân nhí
Thích thích không thương ý được à!
Tuổi cưng tôi cũng mê đàn lắm
Đứng lặng người ngắm chiếc guita
Bàn tay ai đó cứ ngân nga
Tôi ngỡ lạ tay ngà biết hát
Hay là đàn tự dạo tình ca?!
Một ngày nọ tôi đã lân la
Khẽ chạm vào cọng dây lạ quá!
Õng ẹo đong đưa ú ú òa!
Tôi giật mình lùi lại ui da!
Hóa ra là đàn kia biết hát
Biết khóc cười biết cả mua vui
.....
Tôi đi qua năm tháng ngậm ngùi.
Một chiều thu bên dòng vội vã
Bản guita dịu dàng êm ả
Rũ phong trần gột xả tương tư
Bước chân trùng chậm lãng du
Cảm ơn người gửi hoài thu khúc trầm!
Trùng dương sóng chẳng về đâu
Cao xanh mây chẳng bạc đầu vì ai
Chỉ ta với một hình hài
Vút lên dạ khúc thiên thai chan hòa!
Từ đâu em được sinh ra?
Dạ: Mẹ là đất, trời cao là Thầy
Nhân Sinh tô vẽ đủ đầy
Thế là trọn vẹn ở đây bây giờ!
Tự nhiên chẳng muốn i a
Ngồi nghe trầm tích du ca bên đời
Vần thơ điệu nhạc lả lơi
Lời than tiếng trách đánh rơi giữa đàng!
Tiếng cười hạnh phúc chứa chan
Tiếng âm thầm nức nở đan tiếng lòng
Vi sương chạm khẽ thinh không
Gió lùa vào khoảng mênh mông giữa hồn!
Tự thân loang kín phù vân
Tự nhiên thấy bóng Chân Như hiện về
Nhẹ nhàng rời gót trần mê
Đưa tay chạm đến vô tình vỡ tan!
Tuổi đời, càng lớn, càng lo
Ngổn ngang trăm mối, đắn đo suy lường
Đâu còn đứa trẻ chân phương
Khóc cười tư lự…ghét thương thật thà.
Ừ thôi! đông đã sang rồi
Thu còn man mác ngậm ngùi gì đây?
Bao nhiêu thương nhớ vơi đầy
Ngủ trong chiếc lá vàng bay xa cành!
Vầng dương dụi mắt
Tròn chĩnh tinh mơ
Mẹ vào buổi chợ đơn sơ
Gánh rau đổi lấy mấy tờ bạc thơm.
Hoàng hôn đỏ ổi
Dế hát à ơi!
Mẹ về nặng gánh ngô khoai
Cho con ấm bụng những ngày gió đông.
Trăng tròn vành vạnh
Bóng Mẹ xô nghiêng
Bao nhiêu cay đắng ưu phiền
Mẹ đều hóa hạt cơm hiền trắng trong.
Tịch lặng bên dòng
Thơm ngát đóa bông
Mẹ cười sương nhỏ lệ trong
Trái tim con nhỏ lệ hồng tạ ơn!
Xưa ta là chiếc lá
Xanh mướt giữa bao la
Êm đềm và tĩnh lặng
Uống từng giọt sương sa!
Xưa ta cũng là hoa
Thơm tho và lặng lẽ
Giữa thảo nguyên bát ngát
Chẳng nhuốm giọt trần sa.
Xưa ta là quả lạ
Vừa đắng vừa chát chua
Nhưng sau cùng thì hóa
Vị dịu mát thanh vừa.
Nay ta Nhân Sinh nhỏ
Khóc cười rồi ngẩn ngơ!
Lá, hoa, và quả đó
Duyên của những ngày xưa.
Ngày sau thân sỏi đá
Nằm nghe kể tích xưa
Hồn vẫn nguyên khôi tỏ
Rạng một vầng Chân Như!
No comments:
Post a Comment