BẤT PHỤ NHƯ LAI - BẤT PHỤ NÀNG!
Xuân qua mấy độ biết Nhuần?
Ta qua mấy độ trầm luân lại về?
Hữu Tình chi mấy sơn khê!
Từ đâu Em đến não nề chợt tan?
Ta vì Em Lánh Niết Bàn!
Em vì Ta Hạnh ố vàng Kệ Kinh
Ta vì nhau! Có Tội Tình?
Làm sao ngăn được Duyên Sinh Vô Thường.
Lam Y xếp lại gìn Hương
Ta ru lại giấc Mộng Thường Thế gian.
CHÂN TĂNG BẤT THỐI
Ngoài - Trong có mỗi chiếc Y Đà!
Áo Giấy ai Người trẩy hội Ma.?
Tâm vô Quái Ngại...Đâu là Ngã?
Trong - Ngoài vỏn vẹn Bát Y Sa.
ĐEM THEO NHÂN NGÃ VỀ NHÀ HƯ KHÔNG?
Ngữ Văn theo Kệ Kinh Rơi...
Mất tiêu Thinh - Sắc Không Lời...Viên Dung
NGƯỜI
VỀ QUY ẨN TRÚC LÂM.
TRANG KINH VÔ TỰ LẶNG THẦM...MANG THEO
Ô KÌA! CÚ NHẢY THĂNG THIÊN!
Xuân qua mấy độ biết Nhuần?
Ta qua mấy độ trầm luân lại về?
Hữu Tình chi mấy sơn khê!
Từ đâu Em đến não nề chợt tan?
Ta vì Em Lánh Niết Bàn!
Em vì Ta Hạnh ố vàng Kệ Kinh
Ta vì nhau! Có Tội Tình?
Làm sao ngăn được Duyên Sinh Vô Thường.
Lam Y xếp lại gìn Hương
Ta ru lại giấc Mộng Thường Thế gian.
CHÂN TĂNG BẤT THỐI
Ngoài - Trong có mỗi chiếc Y Đà!
Áo Giấy ai Người trẩy hội Ma.?
Tâm vô Quái Ngại...Đâu là Ngã?
Trong - Ngoài vỏn vẹn Bát Y Sa.
ĐEM THEO NHÂN NGÃ VỀ NHÀ HƯ KHÔNG?
Ngữ Văn theo Kệ Kinh Rơi...
Mất tiêu Thinh - Sắc Không Lời...Viên Dung
TRANG KINH VÔ TỰ LẶNG THẦM...MANG THEO
Ô KÌA! CÚ NHẢY THĂNG THIÊN!
QUAY NGHIÊNG NGÃ PHÁP RƠI MIỀN VÔ ƯU
ĐÔI KHI TA BIẾT QUÊN TA.
NGẮM MÂY NGŨ SẮC...RƠI NHÀ HƯ KHÔNG
Ta dường như...Đã quên Tên?
Tự nơi sâu thẳm...Vút Lên Biết Là...
Một Đao bất Ý Hà sa!
Áng Mây Ngũ Sắc rơi nhà Hư Thinh
"Ngã Văn Như Mục" đâu Hình?
"Nhành Sen Liễu Ý" Hoa Minh Điểm Màu
"Linh Sơn Cổ Phật" đây Sao?
"Tâm Tông" Diện Tánh đã Vào Hư không
Tự nơi sâu thẳm...Vút Lên Biết Là...
Một Đao bất Ý Hà sa!
Áng Mây Ngũ Sắc rơi nhà Hư Thinh
"Ngã Văn Như Mục" đâu Hình?
"Nhành Sen Liễu Ý" Hoa Minh Điểm Màu
"Linh Sơn Cổ Phật" đây Sao?
"Tâm Tông" Diện Tánh đã Vào Hư không
ĐỐT KINH?
Có gì đâu phải đốt Kinh?
Tri ân chưa đủ...dứt Tình Thế sao?
Dẫu cho Kinh điển Ngã Màu?
Cũng là Duyên...Dẫn lối Vào Chân Tâm...
HẠT THÓC
Ta Hạt Thóc Lép Làm Phân
Bạn Hạt Thóc Chắc Cho Trần Thực Lương.
Cũng Là Tro Bụi Cúng Dường...
Cho Đồng Xanh Tốt Lúa Nương Trĩu Vàng
Hòn Sỏi Và Lời Nói
Thả một hòn sỏi vào trong nước: một miếng nước bắn toé lên, rồi chìm nghỉm.
Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.
Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi!
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi.
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái.
"NỤ CƯỜI CA DIẾP"
NIÊM HOA VI TIẾU
Lành thay lựa chữ chép kinh.
Ngổn ngang Tạng ngữ tìm hình chẳng ra!
Chợt trong góc tủ thư nhà
Tâm Kinh vô tự Hà Sa thuở nào
"Ngã Văn Như Mục " đây sao?
Nụ Cười CA DIẾP nhiệm màu hư vô...
TẠI GIA
Tại Gia Là Tại Chỗ Không Xa
Đi đâu? Kho Báu Chất Ngay Nhà
Từ Bi Vô Lượng Buông Hỷ Xả
Thong dong Tự Tánh TÁT MA HA
TÂM TÔNG DIỆN MỤC SANH KỲ
Tinh Hoa Kim - Cổ Hằng Tri.
Phản Quang tự kỷ Năng Thì Soi gương.
Đèn Tâm hắt bóng vô thường .
Trăm năm Ngọn đuốc Soi Đường tìm đi
Tâm Tông Diện Mục Sanh Kỳ
Viễn ly Ngã Pháp Vô Vi Ngã nào...?
Tiếng Chuông
Tiếng chuông như lời Phật
Gọi hồn con trở về
Giữa dòng đời tất bật
Giữa muôn ngàn u mê
Tiếng chuông lời Bồ Tát
Suối mát ngọt tình thương
Chuông ngân dài buổi sáng
Ấm áp cả núi đồi
Băng qua ngìn sông suối
Chuông gọi đời xa xôi…
Ngân nga lời nhắc nhở
Tâm tưởng hoài phiêu Linh
Nhẹ nhàng tìm hơi thở
Quay về lại chính mình
Tiếng chuông như tình mẹ
Ôm ấp con vỗ về
Con ơi đừng rong duỗi
Nỗi đau đời Lê thê…
Chuông từ còn vang mãi
Giữa trần thế sương mù
Lay gọi người say mộng
Thức giấc đời âm u…
TRỜI - ĐẤT SINH TA VẸN CHỮ "ĐỒNG"
Ngẫm Trong Cõi Thế Ta Bà
Cũng Là Hữu Ý Sanh Ra Bất Toàn!
Bất Toàn Nên Khiến Dây Oan
Cột Bao Chướng Nghiệp Buộc Ràng Thế Nhân.
Trăm Năm Một Cuộc Xoay Vần
Từ Không Đến Có - Có Lần Về Không
CÀN - KHÔN - NHÂN...Một Chữ ĐỒNG
Nơi Ta Tạo Tác...Hóa Công Dữ - Lành?
Bi Tâm Khởi Niệm Hư Thanh
Vô Ưu Một Đóa Trên Cành Nhân Thiên.
TỪ BI VÔ NGẠI VỀ ĐÂU MẶC TÌNH!
Thuyền Từ ngược sóng bao dung.
Mái chèo bi mẫn tận cùng bể tâm.
Qua bao giông tố thét gầm.
Trên sông thanh tịnh vớt trầm luân đi...
Lang thang trong cõi vô thường
Long lanh níu ngọn...thân dường giọt rơi!
Tùy Duyên
Chẳng biết tự đâu mà đến.
Cũng chẳng biết về nơi đâu?
Phong Sương lắm nỗi cơ cầu?
Từ bi vô ngại về đâu mặc tình.
No comments:
Post a Comment