Sunday, February 25, 2024

Thơ Thiền 2

 
Chênh chao Dăm hạt nắng Xuân
Hành hương Lớp lớp chen chân Cửa thiền
Chùa nhà mở Hội tháng Giêng
Nửa hong sợi rét Nửa nghiêng gió mùa
Ngân nga Chuông vọng hiên chùa
Câu kinh khoan nhặt Giữa bờ thanh âm
Ngọc lan Thơm lựng từ tâm
Người xưa đây Chốn Quan Âm Phật Bà
Tam quan Lữ khách đường xa
Vai gầy tràng hạt Chùa nhà cậy trông
Cửa thiền Sắc sắc không không
Ăn mày cửa Phật Cầu mong phước lành...
Hành hương Lớp lớp chen chân Cửa thiền
Chùa nhà mở Hội tháng Giêng
Nửa hong sợi rét Nửa nghiêng gió mùa
Ngân nga Chuông vọng hiên chùa
Câu kinh khoan nhặt Giữa bờ thanh âm
Ngọc lan Thơm lựng từ tâm
Người xưa đây Chốn Quan Âm Phật Bà
Tam quan Lữ khách đường xa
Vai gầy tràng hạt Chùa nhà cậy trông
Cửa thiền Sắc sắc không không
Ăn mày cửa Phật Cầu mong phước lành...
 
Người vào tịnh thất sống ba năm
cất tiếng không lời để nói năng
buổi sáng thinh không chiều tới chậm
tiền kiếp chen vô cạnh chỗ nằm
Ta muốn cùng người một tối nay
Đầu sông uống rượu cuối sông say
Người từ trên núi ta từ biển
Từ giấc mơ nào đã tới đây
Dưới bóng tường im, giữa nhạc không
Đời như phía trước bỗng mông lung
Thơ như hữu thể mà vô thể
Có cũng xong mà không cũng xong
Sáng dậy ta nhìn tục lụy ta
Những đi không tới đến không ngờ
Xóa luôn thì dứt nhưng tâm thức
Kinh Pháp Hoa nào dậy cách xa?
Trong chín ngàn âm có hải triều
Còn thêm một kiếp nữa phiêu lưu
Này người bỏ sóng sang thuyền tĩnh
Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu
Mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Hiu hắt quê hương bến cỏ bồng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Tôi đứng trên đồi mây trổ bông
Gió thổi đồi thu qua đồi thông
Mưa hạ ly hương nước ngược dòng
Tôi đau trong tiếng gà xơ xác
Một sớm bông hồng nở cửa đông
 
Thiền Sư Không Lộ ở thời Lý của quê hương một lần kia cô đơn bước lên tận một đỉnh núi chót vót và sực kêu lên một tiếng bơ vơ làm lạnh cả bầu trời xanh lơ đầy mây trắng; dưới kia là hố thẳm hoang sơ, hố thẳm của quê hương, niềm câm lặng của hố thẳm bỗng vọng lên Tính và Việt: triết lý của Việt Nam ra đời, vỗ cánh bay lên như phượng hoàng để rồi mười năm sau hóa thân làm rồng bay vút trời nhân loại, tiếng kêu trầm thống ấy làm lạnh buốt cả bầu trời và xoáy vòng cuộn tròn xuống hố thẳm, xuống niềm im lặng của hố thẳm mà người xưa gọi là “uyênmặc”.
có một nghìn cây rũ rượi buồn
Một nghìn sông rét vạn hoàng hôn. 
Đáy sông bừng dựng Lầu Thơ?
Giấc mơ Hồ Điệp chẳng mơ cũng thành. 
 
Thi nhân đã một lần nhìn thấy; còn chúng ta thì hãy lắng nghe một dòng sông chảy bất tận trong rặng cây rào rạt chiều hôm nay
 
Xin cho con gối đầu giữa lòng vũ trụ,
Sụp lạy cúi đầu hôn lòng đất tạ ơn,
hôn dòng máu tâm linh đang rào rạt         
 
Khi người ban lệnh cất lời ca, tôi thấy tim mình như rạn nứt, vì hãnh diện khôn cùng; ngước nhìn mặt người, mắt tôi ướt lệ.
Những gì trong tôi lỗi điệu, đục khàn biến thành hòa khúc dịu êm – như chim vui náo nức băng qua biển cả, lòng tôi đê mê giang cánh bay xa.
Tôi biết lời tôi ca làm người vui thích. Và tôi biết chỉ khi khoác áo cà sa tôi mới đến trước mặt người. Lời tôi ca vươn cánh rộng dài bay đến nhẹ vuốt chân người – bàn chân trước kia nào dám ước mơ chạm tới. Say nhừ vì nguồn vui ca hát, tôi quên bẵng thân mình; tôi gọi người là bạn, Thượng Đế của lòng tôi.
 
Bên sông ai nhặt giọt đời lao đao
Khuya về nhặt mấy vần thơ
Thắp lên ngọn lửa ước mơ ngàn đời
Biển dâu lượm chút thảnh thơi
Hư vô xin trả cuộc chơi bụi hồng.
Trên đỉnh phù vân vàng giọt nắng
Đếm bước thời gian ngày tháng rụng
Trăng khuya soi tỏ bốn bề
Cho thơ chấp cánh bồ đề trang tâm.
Chiều chiều nhớ cánh hạc gầy
Nhớ làn mây bạc vương đầy áo sư
Là ta lên đỉnh tiêu du
Câu thơ "Không Lộ" quét mù sa bay.
Tiếng hát ai mỏng manh như khói lam chiều
Len lỏi theo bước chân đêm vạch tìm dấu vết
Hình hài thời gian xa xăm biến mất
Trong đôi mắt nâu đen lấp lánh mặt trời vàng
Tiếng hát ai nhen nhúm ký ức bập bùng cháy
loang vỡ tháng năm
Vàng võ trôi qua rồi chìm khuất trong đền đài mộ cổ
Tay vẫn dìu dắt ước mơ đi qua vùng ảo ảnh
Khẽ chạm nỗi ưu tư đêm thở sụt sùi
Tiếng hát ai như mong đừng tắt ngọn sao đêm
Dùng dằng với dòng sông không bao giờ chịu chảy
Một tiếng thở dài con đường hồ hải
Rêu đá mỏi mòn giăng mắc bước chân qua
Tiếng hát ai còn đọng những hạt đau thương
Mặn đắng tình người rưng rưng hạt cát
Nghe tiếng gọi cố hương một đời khao khát
Nhè nhẹ buông rơi lay lắt giữa hai bờ
Tiếng hát ai văng vẳng dư hương còn mãi khản cay
Chiếc bóng chết khô sóng bạc đầu vùi thân trong cát bỏng
Như cọng cỏ tranh nhằm thịt da mà cứa trỗng
Rồi tan vào khoảng không như bụi gió thoảng bay
Tiếng hát ai biến con tim thành một vết mực loang
Mãi quay quắt những con đường và dấu vết
Chân cứ đi mà chưa hề cất bước
Đêm từng đêm cho đến bạc đầu
Tiếng hát ai như bóng sương ngàn lau giọt nước mắt đêm
Có khô được đâu những nỗi buồn trong vắt
Giấc mơ thắp sáng những nỗi đau dằng dặc
Đâu ngờ rằng ký ức mãi hoang vu
Tiếng hát ai như tiếng guốc mộc năm xưa
Đều nhịp gõ lời ca bi tráng ngạo hùng là thế
Giọt nước mắt đen rơi xuống vùng dâu bể
Vỡ tung da diết con người chưa hết đau thương
Tiếng hát ai vật vờ chưa ngủ được trong đêm
Phủi con nước trôi trăm năm sóng khát
Đường dài đa đoan tim đau mắt rát
Nắng cát gió mưa vẫn mãi bước dại khờ
Tiếng hát ai làm hạt bụi cũng quẩn quanh
Nghe tiếng mưa rơi trong lòng đêm xào xạc
Cánh chim mỏi lạc rừng khuya dáo dác
Nhìn những vì sao le lói giữa bầu trời
Tiếng hát ai gọi ký ức lất phất như mưa bay
Mấy lữ thứ tan màu trắng nhớ
Năm tháng lật trang qua từng hơi thở
Vực dậy hư âm xao xác phía hư vô
Tiếng hát ai gọi kỷ niệm trần trụi tìm về
Lấp đầy đêm hoang vu cầm canh thao thức
Hai bờ thực hư ngã dài trên con dốc
Mang mang một đời lay chiếc bóng xa xăm
Tiếng hát ai như dáng mưa đứng tựa bên thềm
Mà bụi bặm thời gian phủ chông chênh con đường sỏi đá
Em bé thơ ngây giữ nét cười lá mạ
Thời gian trắng, trắng già thân núi ngàn năm
Tiếng hát ai len lỏi dưới dòng sâu
Hát cùng trăng sao hát cùng biển cả
Chân đất chân trần trước mặt sau lưng đều mỏi
Nhặt được giọt nắng vàng ẩm mốc cuối mùa đông
Tiếng hát ai lốm đốm sáng nửa lạ nửa quen
Như ngọn tháp cô đơn mọc giữa vùng gió cát
Có thể là tình thương mênh mông dẫu tình cờ ngơ ngác
Loáng thoáng ánh trăng vàng
vương vấn trên dấu chân xưa.
Trên đỉnh ngàn cô quạnh
Ngồi yên với cô liêu
Khối lòng riêng sóng sánh
Hoàng hôn khoe sắc chiều
Hớp ngụm trà gió trời
Hư không dính bờ môi
Nghe non ngàn thinh lặng
Một mình với chơi vơi
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...