Xin giữ lại cho tôi lời cảm tạ
Cuộc tri giao giữa nhộn nhịp đời thường
Đóa hoa lòng xin gửi đến ngàn phương
Cho tôi gửi chút tình tôi ở đó
Tôi sẽ mượn chút hương nồng của gió
Chuyển dùm tôi những cảm xúc không lời
Giữa hồng trần tôi thả gót rong chơi
Ôm gối mộng tìm vui trong đời thật
Tôi muốn trải hồn tôi trong trời đất
Vay trăng sao và mượn chút hương trà
Để nhẹ lòng đi giữa cõi người ta
Xin trao hết tình tôi không hẹn ước
Trong khoảnh khắc hồn tôi đang đếm ngược
Cuộc ân tình còn đọng ở đâu đây
Giữa câu thơ và nhịp thở đong đầy
Đang thổn thức một niềm vui rất thật.
SG ngày 17 tháng 3 năm 2014
Con đã thấy từ ánh hồng mắt Mẹ
Nụ cười hiền tỏa sáng cuộc đời con
Dắt con qua từng nhịp sống méo tròn
Cho con lớn trong những lần bé nhỏ
Con đi qua mọi nghìn trùng ngách ngõ
Với tiếng cười Mẹ hiện hữu trong con
Có những khi con hưởng những trận đòn
Là bởi con quá vô tình vị kỷ
Thời gian đến và đi trong âm ỉ
Trong lặng thầm từ tiếng hát Mẹ ru
Trong cả âm thanh trọn vẹn những ngôn từ
Mẹ đã hát mà không hề mặc cả
Mẹ đã đi trong thăng trầm vất vả
Nuôi lớn con từ mọi góc cuộc đời
Mẹ, tình yêu bằng ngôn ngữ không lời
Nhưng tất cả từ trong tim Mẹ nói
Có những khi quê hương trong nạn đói
Những cái nghèo đeo đẳng mãi không nguôi
Nhưng trên môi Mẹ vẫn giữ nụ cười
Để ấp ủ đàn con thơ chẳng biết...
Dòng thời gian cứ trôi dần mải miết
Để bây giờ tóc Mẹ đã bạc phơ
Con ghép hình hài qua những dòng thơ
Gửi về Mẹ niềm tri ân bất tận
Mẹ của con là dòng đời vô hạn
Của đời con trên vạn nẽo hành trình
Mẹ của đời con rực ánh bình minh
Soi lối con đi mà không hề mệt mõi
Có những đêm con âm thầm tự hỏi
Được mấy lần nhớ Mẹ lúc cô đơn?!!!
Hay những khi con lạc giữa oán hờn
Mới nhớ Mẹ giữa đêm trường quạnh vắng?!!!
Cuộc đời Mẹ chẳng nề hà mưa nắng
Chẳng nề hà giá buốt những đêm đông
Mẹ vẫn nuôi con và trọn nghĩa với chồng
Chưa một phút Mẹ than van oán trách
Mẹ là dòng sông không bao giờ ngăn cách
Là bao la như mặt biển thái bình
Để bây giờ trong nhịp điệu vô thinh
Con mới hiểu chữ "Bao la Tình Mẹ".
Chút tình "không" bỏ lại
Dấu hài củ phai phôi
Gió mùa đông nơi ấy
Cành khô đã đâm chồi.
Đi và đi, đi cho thỏa cái khát vọng
Đi và đi, đi cho cháy bỏng dương trần.
Cũng đi về thầm lặng đến thế kia
Sương khuya rơi ướt dầm đôi chân mệt
Hồn thênh thang lướt qua mộng phù trần
Bốn năm trường đã xong thời hoa mộng
Khung thời gian trả lại chốn lao xao
Đường phía trước khua dấu hài củ mục
Bước thong dong nhịp điệu ủ hương nồng.
Đời đảo điên em đem đời bôi xóa
Ai mang tình may vá trái tim em
Giấc mộng tan ảo ảnh cũng êm đềm
Vơ một nắm dư tàn hư hao muộn
Thân gầy - mái tóc nhốm sương pha
Nữa đêm thức dậy bừng cơn mộng
Nhìn lại bên đời Ta với Ta...
Dù tung cánh bốn phương trời dâu bể
Lời dạy thầy vang vọng mãi không quên.
Ôi! Sóng bạc đầu ru hoài trên bãi cát
Con thuyền kia lặng lẽ lướt khơi xa
Ta trông theo trong nắng đổ nhạt nhòa
Như ta vẫn bao lần trôi bất chợt...
Giao thừa bên tách trà thơm
Câu thơ khoảnh khắc còn ươm hương nồng
Ta ngồi đếm giữa trời không
Hồn nghe Xuân gọi mênh mông cõi lòng
Mênh mông như biển cả
lặng lẽ tợ mây trời
gặm nhấm một cuộc đời
Mơ hồ ôi vạn kỷ.
Phải chăng?
Một kiếp sống như phù hoa bọt nước
Ngàn năm sau ẩn giữa những nghiệp trần
Quên nguồn cội hồn nhiên cười mủm mỉm
Giữa hồng trần lạc bước mộng hư không.
Rồi một sáng bổng bừng trên ánh mắt
Nét ngọc ngà ẩn hiện giữa Xưa - Nay.
Ai cũng hỏi ngày mai là tận thế
Ta mỉm cười ngặt nghẽo giữa hư vô
Ừ có thể...cũng chỉ là thế đấy
Nên chẳng lo và chẳng nghĩ điều gì
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Sao hôm nay không sống trọn vẹn mình?
Mà lại phải đảo điên vì số phận
Cho đau thương thân phận kiếp con người
Nếu quả thật ngày mai là tận thế
Thì hôm nay ta hãy cứ yêu mình
Yêu cháy nồng cho thỏa dạ nguyên trinh
Yêu cho hết - cho tận cùng ý nghĩa.
Ta tự hỏi và tự mình thấm thía
Cái ngông ngênh - cái khờ khạo vô hình
Ta phải yêu cho trót chữ ân tình
Kẻo không kịp giữa cái vòng lẫn quẫn
Nếu ngày mai có vô tình ngớ ngẫn
Cũng còn đây cái tạc dạ chung tình.
Anh viết cho em bài thơ ngày tận thế
Ngày điên cuồng của thế hệ đảo điên
Bởi người ta luôn sống với muộn phiền
Nên anh viết cho em lời nhắn nhủ
Anh biết đêm nay có muôn người chẳng ngủ
Có muôn người đang thức trắng lo toan
Nên giữa cuộc đời đừng bắt nhịp quan san
Để hối tiếc những tháng ngày khờ dại
Anh biết đêm nay có muôn người tê tái
Có muôn người thầm lặng sống ưu tư
Có niềm riêng chẳng viết bằng ngôn từ
Mà chỉ có một tâm hồn lặng lẽ
Anh viết cho em lời tâm hồn nhỏ nhẹ
Viết cho đời trong khoảnh khắc này đây
Ta hãy yêu và sống trọn một ngày
Mỗi một ngày ta sống cho trọn vẹn
Đừng để cuồng điên cứ dần thai nghén
Đừng để đời chết ngạt giữa đau thương.
Sài thành 20 tháng 12 năm 2012
Không gian nào níu được nỗi niềm riêng
Khoảng cách thời gian sao vơi hết muộn phiền
Để lá úa rụng rơi đầy sân trước
Ta vẫn hiêng ngang giữa dòng đời xuôi ngược
Vẫn đi về lặn lội giữa bình nguyên
Trăng vỡ tan ta dẹp hết ưu phiền
Mây níu gió bởn đùa trong cuộc mộng
Dòng sông thơ cứ mõi mòn trông ngóng
Con thuyền xưa mục nát giữa muôn trùng
Ta chết lặng giữa hai miền Chơn - Vọng
Bừng Chân Như vứt sạch hết đảo điên
Bay khắp nơi và ngạo ngược dòng đời
Để thấy hết những muộn phiền thế sự
Để rong rêu che lấp đoạn đường đời
Ta tìm hết trong những cơn sầu mộng
Đếm tàn đông trên vách cửa thời gian
Đếm cho hết để say hồn thỏa thích
Đếm điên cuồng cho mục nát cô liêu
Đếm thỏa thích cái phong trần rã rượi
Đếm cung hờn tát sạch những ưu tư
Ta cười ngạo vì cung đàn vụng dại
Ru nhân tình mờ nhạt giữa vu vơ
Để ta chết giữa đêm nay cát bụi
Rồi hóa sanh trong cảnh giới yên bình.
Vắt cẳng lên đôi vai gầy nặng trĩu
Không gian chừng lặng lẽ ở đâu đâu
Nát đêm khuya ta vắt sạch gánh sầu
Đổ xuống đất cho hồn thơ cháy bỏng
Để lại vết sầu trên con đường lá đổ
Ta đi - về hai lượt bổng xôn xao
Ừ - thì mùa thu đã đi qua
Và - Mùa đông đọng lại
cái hanh hao nắng vàng thuở nọ
Đã qua rồi - dấu vết có còn đâu.
Thương cho chiếc lá vàng bất chợt
Rơi cuối sân mà không biết tự bao giờ.
Nhạn đã bay qua - Bóng nào để lại
Người chợt đến rồi - Người lại ra đi
Ta giờ cũng vậy - đến để rồi đi
Có bao giờ ta thấy
Mảnh thời gian vỡ tan
Trên vách đời tạm bợ
Ngày qua ngày mênh mang
Nếu Bình Minh có hiểu nổi chân trời
Thì Biển cả có bao giờ rên rỉ
Và cũng thế đời ta nào hiểu được
Cảnh nhân tình đang vật lộn thời gian
Nếu ta hiểu cái lòng sâu chật chội
Thì tâm hồn đâu đến nỗi đi hoang
Lang thang trong kiếp phù hư
Có - không - được - mất tựa như nắng chiều
Ta về nằm giữa liêu xiêu
Câu thơ cắn nát quạnh hiêu kiếp người
Ô hay - Trăng lặng bên đời
Hoàng hôn nắng tắt trò chơi hồng trần
Thứ 7 thời gian lặng lẽ trôi
Chung trà ấm áp chỉ mình tôi
Không gian lắng đọng qua nhịp thở
Gửi chút tình ta trong trắng thôi
Chúc cho tất cả luôn hạnh phúc
Chúc cả nhân gian trọn cuộc đời
Thương lắm dòng thơ.
Em vỗ về cơn mưa chiều tím nhạt
Dòng thơ xưa đầy lặng lẽ cồn cào
Dòng thơ buồn cuốn ngọn gió lao xao
Cuốn theo cả hồn ai trong vội vã
Thương lắm những dòng thơ.
Cớ sao mà bao tháng ngày cũng đã
Cũng làm trò đùa nghịch giữa hoang vu
Cũng mang theo những ấn phẩm xa mù
Rồi bất chợt hồn nhiên rơi rất nhẹ
Thương lắm những dòng thơ.
Của ngày xưa một thời thương và nhớ
Cả hôm nay cũng thổn thức bàng hoàng
Để Thu về vươn cái nhớ miên man
Rồi chết giữa cái ngọt ngào rất lạ.
Ta ngồi lặng lẽ nhặt trò chơi
Trò chơi thế sự nhiều đau đớn
Một góc trò chơi giết cuộc đời
Ai đem đau khổ rắc nhân gian
Ai phủi dùm ta gánh phủ phàn
Có ai giúp được người đau khổ
Giúp được cho lòng hết thở than
Nắng lại phơi lên hồn máu đỏ
Phơi cả hồn tôi chút muộn màng
Những mảnh đời dang tay bất hạnh
Trên con phố, con đường rất lạnh
Bởi vì đâu em mang những nỗi đau?
Cám ơn người viết đến tên em
Trong trang thơ thơm êm mùi giấy
Có những tâm hồn yêu thương đâu đấy
Chia cho em bớt gánh đớn đau
Cám ơn người cho cuộc gặp mau
Vẫn cùng nhau viết lên trang giấy
Cho nhân gian biết thêm ngày ấy
Những hồn thơ vá víu yêu thương
Viết nữa đi anh gom hết chân thành
Cho mảnh đời riêng không nơi tránh
Bão giông trời bên dòng đời không lạnh
Bởi xunh quanh ĐÊM ẤM sưởi lành
Cám ơn đời, ơn người nhiều lắm
Những trái tim đăm đắm sẻ chia
Để một ngày về thế giới bên kia
Em vẫn cám ơn đời, ơn người nhiều lắm.
Quá khứ trôi quá thật lặng thầm
Thời gian lặng lẽ chút tình không
Chớp mắt mảnh đời qua mau quá
chợt tỉnh giấc nồng bổng lặng câm
No comments:
Post a Comment