Monday, February 19, 2024

Nguyễn văn Phương S T V

 
Sóng vỗ đèo ngang em vẫn đứng lặng câm
Phải không em đằng sau trăm nhánh lộc
Là ta về rủ áo mộng xuân đầu
Chân sẽ bước trong muôn trùng ánh ngọc
Tìm hư vô trong đôi mắt quặng rừng sâu
Phải không em sau bóng thẫm nguyệt vàng
Có muôn điều nhật vọng khúc ly tan
Từ vô thủy đã chập chùng liễu ngạn
Tử sinh đà chớm nở ở mây ngàn
Phải không em trong từng hơi thở nhỏ
Có những lời đã vàng vọt hoang vu
Và môi lạnh bởi mây ngàn thiếu gió
Người với người đã biền biệt thiên thu
Phải không em bên kia bờ nắng vỡ
Chỉ có chân không và đầy dấu chân tâm
Sao ngàn dặm vẫn trùng trùng duyên khởi
Sóng vỗ đèo ngang em vẫn đứng lặng câm.
 
TA VỀ 
Từ góc phố ta về khua im lặng
Treo thinh không lùa gió đuổi mây ngàn
Hát tình khúc trong mịt mù xa thẳm
Dạo cung tơ thả một vệt tâm tình
Từ góc phố ta về theo khát vọng
Cháy trời thơ làn khói phủ hư không
Từ độ nọ ta gập ghềnh vượt thoát
Đêm u mê bùng dậy một ánh hồng
Từ góc phố ta về ôm tịch lặng
Phơi chiêm bao trên chiếu mộng dương trần
Đánh một giấc cho trời khuya rúng động
Con trăng sầu cũng ngặt nghẽo cười khà
Từ góc phố ta về chiều nay muộn
Sương trắng đầu gọi mãi tiếng hoan ca
Lá cũng lặng trên cành đông trơ trọi
Cung đường xưa vệt nắng chết bên đời
Từ góc phố ta về thôi hò hẹn
Bừng cơn mê chiếu mộng cũng tro tàn
Khua im lặng, đuổi mây ngàn xa khuất
Ngắm ánh hồng trên tuyệt đỉnh uyên nguyên.
Sài Gòn 26 tháng 12 năm 2013
 
Thành kính tưởng niệm Ôn!
Hơn chín mươi năm giữa cuộc đời
Ôn nhìn thế giới tợ trò chơi
Thiền môn còn đó Ôn đau nữa
Bặt tiếng chuông khua chẳng thành lời
Ôn chừ tự tại nơi Lạc Cảnh
Con ở dương trần mắt lệ rơi
Đốt nén hương lòng con đãnh lễ
Giác Linh người chứng giám lòng con.
 
TÌM MỘT THOÁNG ĐÔNG SANG
Thả bên kia chờ đợi
Con sông vàng lấp lánh tuổi thơ qua
Muốn trở về tìm dấu vết chưa pha
Màu nắng đổ trên hiên vườn thuở nọ
Ta tìm về nỗi nhớ
Của một thời đội nắng dắt mưa đi
Có một lần ta vội vả ra đi
Ướt cơn mưa mùa đông tàn kỷ niệm
Ta tìm về Một thoáng nhớ đông sang...
Có một mùa đông Sắp về trong nỗi nhớ
Cứ cồn cào Lặng lẽ Nát hồn ta
Ngày đã hết thôi còn chi hò hẹn
Đường thênh thang ta lặng lẽ phương nào?
 
Tình Đã Để Mưa Tuôn
Anh về làm sâu rợm 
Nằm trên lá phơi thu 
Đo đường đời sương phủ 
Gậm nỗi nhớ mây mù 
Anh về làm con nhện 
Đu đưa những sợi tơ 
Dệt hoài đêm trăng lỡ 
Cũng hoài vọng buồn rơi 
Anh về làm dế con 
Đeo nặng giọt mù sương 
Khóc hoài câu vọng tưởng 
Tan vỡ lối yêu thương 
Anh về làm cỏ mềm 
Ôm những dấu chân sang 
Suối reo trên đầu ngạn 
Giọt nước vẫn xa ngàn 
Anh về làm sông nhỏ 
Vỗ sóng nhẹ tay chèo 
Thuyền trôi về mấy nẻo 
Dòng lẳng lặng buồn theo 
Anh về làm mưa rơi 
Rơi rớt tự trên nguồn 
Nỗi buồn gì cũng muộn 
Tình đã để mưa tuôn 
 
Tình Yêu Trong Tôi
Tôi yêu lắm những TÌNH YÊU KHOA TRIẾT
Từ lúc gặp nhau chia sẽ vui buồn
Thuở ban đầu chưa có tiếng nói chung
Và chưa hiểu hết những điều nhỏ nhặt
Có những lúc tôi nhìn qua ánh mắt
Từng nụ cười lan tỏa dưới sân tôi
Có lúc tưởng gần nhưng hóa xa xôi
Và cứ thế thời gian trôi quá nữa
Tôi cứ hẹn và hẹn lần hẹn lữa
Đến hôm nay bất chợt đến rất gần
Mai xa rồi lòng chợt nhốm bâng khuâng
Điều chưa nói vỡ òa không mặc cả
Bất chợt hôm nay tôi nhìn ra tất cả
Những tình yêu trong ánh mắt mỗi người
Tôi đi qua thầm lặng những tiếng cười
Như nhận được cái hồn trong hết thảy
Có những điều chúng ta chưa từng thấy
Nên bỏ qua và lỗi hẹn bao lần
Đừng để mai này nuối tiếc bâng khuâng
Hãy nắm chặt tay nhau cùng tiến bước
Đường chông gai gập ghềnh còn phía trước
Bao phong ba bão tố vẫn còn nhiều
Xin gửi lòng về tất cả tình yêu
Tình Yêu của tôi là TÌNH YÊU KHOA TRIẾT
Tất cả trong tôi những gì tha thiết 
Trao gửi ân tình tất cả trong tôi
Dẫu mai này đường vạn dặm xa xôi
Tôi vẫn nhớ các Tình Yêu mãi mãi
Đường ta đi còn vạn điều tê tái
Hãy vững lòng tin giúp ích cho đời
Tôi sẽ làm người nghệ sĩ rong chơi
Hẹn tao ngộ những chặn đường phía trước.
 
TRÊN ĐỈNH HUYỀN KHÔNG
Trên đỉnh Huyền Không Gió lộng ngàn
Lặng nghe đá thở Nhịp thời gian
Suối khe mấy độ Sầu rồi cạn
Hoa lá bao phen Thắm lại tàn
Lan nở am mây Đùa nắng tía
Thơ ghi vách núi Giỡn trăng vàng
Ý tình tụ lại Trên đầu bút
Hứng chuyển thơ tuôn Một mạch tràn
 
Hoàng hôn thoáng hiện nét buồn xuyên 
Cúi nhặt thời gian đếm giọt huyền
Vạn vật thâm trầm trời nhẹ chuyển
Cuồng phong giận dữ đất chao nghiêng
Sương pha tóc sợi dài mơ huyễn 
Tuyết nhuộm màu râu chuổi mộng phiền
Chiếc lá chiều phai thôi rộn tiếng 
Bên đời níu gọi bóng hàn huyên...
 
Tưởng Niệm Một Người Thầy!
Hơn sáu mươi năm giữa cuộc đời
Sắc thân mộng huyễn bước rong chơi
Tứ Đại vô thường nay đã mãn
Trần gian nuối tiếc dạ chơi vơi
 
Tưởng niệm Pháp Huynh Thích Viên Như
Hai năm qua anh trở về cát bụi 
Chốn phù trầm anh nhẹ gót rong chơi
Anh hóa thân từ bất tận cuộc đời
Mang hạnh phúc cho bao người đau khổ
Anh trở về từ trăm năm loan lỗ
Từ trong anh giọt máu lệ trinh nguyên
Anh hóa thân từ trong cõi lụy phiền
Không vướn bận bởi vòng xoay thế cuộc
Anh hóa thân lấy mình làm ánh đuốc
Soi đường trần tục lụy thoát đau thương
Anh hóa thân làm khách lữ tầm thường
Đem ánh sáng cho cuộc đời thoát khổ
Hôm nay đây trước cửa thiền từ độ
Nhìn chân dung nhang khói phủ lòng tôi
Anh rất gần nhưng lại hóa xa xôi
Tôi lặng lẽ nhìn qua làn khói trắng
Ngày anh đi tôi tưởng chừng chết lặng
Giữa phù trầm anh vứt những đau thương
Hai năm qua anh tự tại vô thường
Tôi thổn thức nhìn anh trên bức vẽ
Tôi đứng nhìn từ hồn tôi quạnh quẽ
Giọt lệ chừng chảy ngược giữa không gian
Anh hóa thân về giữa cõi đại ngàn
Giở tưởng niệm tình anh trong bất tuyệt.

VIẾT TÊN EM
Tôi viết tên em trên lời thơ cầu nguyện
Lời thơ buồn nhưng đấy cả tình tôi
Đến với cuộc đời em đã bị bỏ rơi
Thân lạc lối giữa Trắng – Đen cuộc sống
Tôi viết tên em trong sóng lòng dao động
Vì trong em tôi hiểu được lòng mình
Đang thét gào tìm một ánh bình minh
Xua bóng tối của dòng đời bội bạc
Tôi viết tên em để dệt nên câu hát
Lời yêu thương nồng cháy động chân trời
Hãy vươn mình đứng dậy nhé em ơi!
Dù bão tố vẫn còn đang vay bủa
Em hãy mặc tình thế gian nguyền rủa
Và hãy đi bằng ý chí riêng mình
Hãy mỉm cười bằng ánh mắt vô thinh
Và cảm tạ bằng vị tha vô ngã
Tôi viết tên em giữa cuộc đời vội vả
Vì Tôi – Em cùng một góc cuộc đời
Hãy nhớ rằng đấy chỉ là trò chơi
Ta hãy nhớ mang yêu thương tìm đến
Gặp nhau đây giữa chân trời hò hẹn
Chia yêu thương san sẻ nỗi đau đời
Em sẽ là người nghệ sĩ rong chơi
Đừng mặc cả với nhục vinh thế sự
Tôi viết tên em không bằng ngôn ngữ
Viết lòng tôi để đồng cảm ân tình
Ta sẽ về mang lại ánh bình minh
Soi vệt sáng giữa nghìn trùng tăm tối
Chúng ta đi và không còn lạc lối
Cũng không còn vết sầu hận đau thương
Cùng hát lên lời điệp khúc chân thường
Mang hạnh phúc về giữa đời vô tận
Tôi viết tên em lên lời thơ cầu nguyện
Vì trong thơ tôi vẹn nốt tâm tình
Em sẽ là ánh sáng buổi bình minh
Và vĩnh cữu của niềm tin tuyệt đối
Dù ta đi giữa muôn ngàn gian dối
Vẫn giữ lòng thanh bạch thuở ban sơ
Tôi viết tên em bằng những vần thơ
Lời cầu nguyện từ lòng tôi bất diệt.
Sài gòn ngày 30 tháng 7 năm 2013
 
Vừng Mây Cố Quận Cũng Chừng Bụi Bay
Thôi về gom lại khói sương
Vừng mây cố quận cũng chừng bụi bay
Lá khô đổ vội bến này
Thuyền xưa bỏ bến đồi tây hững hờ
Cây xưa bóng đổ ai chờ
Đêm tàn nguyệt vọng riêng tây đôi hàng
Rừng xưa vốc suối thở ngang
Ngàn năm ủ mộng cội nguồn xa nhau
Hư vô nhẹ khúc tiêu dao
Vô thường vang vọng át lời ngọc rơi
Nghiệp thôi biến động giữa trời
"Cõi nào cũng vẫn một đời nhớ em" *
Chim về chẳng đậu cành mềm
Hát câu hò hẹn dặm trường mù sa
Thôi về đàn nhặt cánh hoa
Thiên thu rơi rụng ngân hà ngã nghiêng
Mộng về xuôi thác đầu ghềnh
Dòng thơ trôi ngược vướng tình mong manh
Ý nghịch ý, tâm khởi tâm
Đâu là hoài niệm bước em xa người


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...