Dấu Mây
Trắng mây chưa đã chiều hanh nắng vàng
Gió lùa ngõ vắng vội mang
Theo màu lá úa giữa tàn thu phai
Nụ cười vương ánh mắt ai
Giấc trăm năm hóa hình hài ngàn năm
Non đoài cung quế xa xăm
Dấu mây lãng đãng ánh rằm nguyên sơ.
Đến Yên Tử hoài niệm tiền nhân
Rừng xanh thẳm - mây bay ngang đỉnh núi
Yên Tử xưa - ngây ngất khách đường qua
Chốn địa linh bao đời còn ghi dấu
Nơi khơi nguồn thiền phái nước non ta.
Nhớ năm xưa,
Vua Trần Thái Tông trước chuyện đời ngang trái
Coi ngai vàng như đôi giày cũ nát
Lần lên núi Yên Tử, cần cầu tìm Phật
Tướng Trần Thủ Độ khuyên bảo, việc nước lâm nguy
Xã tắc chong chênh không thể thiếu Người trị vì
"Bệ hạ không về thì kinh đô dựng đây ngay lập tức".
Viên Chứng thiền sư khai mở, Phật tại tâm ta;
Lòng lặng, rõ biết đó chính là Phật vậy.
Lấy lòng dân làm ý muốn của Vua để trị nước bình thiên hạ.
Rồi từ đó,
Dẫu ở ngôi thánh đế chuyên lo việc nước
Vẫn không quên trú dạ lục thời sám hối khoa nghi
Nghiên tầm kinh điển sớm tối một khi
Nỗ lực công phu luyện tâm bồi đức.
Nào Thiền Tông chỉ nam con đường trực chỉ
Nào Khóa hư lục gột rửa thân tâm.
Đặt nền móng cho tư tưởng thiền Yên Tử.
Cho đời sau tiếp nối pháp thậm thâm.
Để giữ yên bờ cõi, vua tôi đồng lòng dẹp ngoại xâm.
Cho nước thịnh dân an, dưới trên nhất tề chung chí hướng.
Đạo thiền sáng cho chúng dân thừa hưởng
Đời vinh quang gấm vóc nước non Nam
Ân đức xưa mãi sáng trang sử vàng
Nghĩa tình sau khắc ghi đến muôn thủa.
Cúi đầu kính cẩn!
Con trò Tuệ Lực
Trắng mây chưa đã chiều hanh nắng vàng
Gió lùa ngõ vắng vội mang
Theo màu lá úa giữa tàn thu phai
Nụ cười vương ánh mắt ai
Giấc trăm năm hóa hình hài ngàn năm
Non đoài cung quế xa xăm
Dấu mây lãng đãng ánh rằm nguyên sơ.
Đến Yên Tử hoài niệm tiền nhân
Rừng xanh thẳm - mây bay ngang đỉnh núi
Yên Tử xưa - ngây ngất khách đường qua
Chốn địa linh bao đời còn ghi dấu
Nơi khơi nguồn thiền phái nước non ta.
Nhớ năm xưa,
Vua Trần Thái Tông trước chuyện đời ngang trái
Coi ngai vàng như đôi giày cũ nát
Lần lên núi Yên Tử, cần cầu tìm Phật
Tướng Trần Thủ Độ khuyên bảo, việc nước lâm nguy
Xã tắc chong chênh không thể thiếu Người trị vì
"Bệ hạ không về thì kinh đô dựng đây ngay lập tức".
Viên Chứng thiền sư khai mở, Phật tại tâm ta;
Lòng lặng, rõ biết đó chính là Phật vậy.
Lấy lòng dân làm ý muốn của Vua để trị nước bình thiên hạ.
Rồi từ đó,
Dẫu ở ngôi thánh đế chuyên lo việc nước
Vẫn không quên trú dạ lục thời sám hối khoa nghi
Nghiên tầm kinh điển sớm tối một khi
Nỗ lực công phu luyện tâm bồi đức.
Nào Thiền Tông chỉ nam con đường trực chỉ
Nào Khóa hư lục gột rửa thân tâm.
Đặt nền móng cho tư tưởng thiền Yên Tử.
Cho đời sau tiếp nối pháp thậm thâm.
Để giữ yên bờ cõi, vua tôi đồng lòng dẹp ngoại xâm.
Cho nước thịnh dân an, dưới trên nhất tề chung chí hướng.
Đạo thiền sáng cho chúng dân thừa hưởng
Đời vinh quang gấm vóc nước non Nam
Ân đức xưa mãi sáng trang sử vàng
Nghĩa tình sau khắc ghi đến muôn thủa.
Cúi đầu kính cẩn!
Con trò Tuệ Lực
ĐỢI…AN
Kiếp người đợi một chữ An
Từ bình minh đến đêm tàn, vẫn chưa…
Đợi từ trăng lọt song thưa
Đợi qua trần thế nắng vừa chợt lên.
Vui buồn rũ sạch trước thềm
Mỉm cười An đến ngồi bên chén trà.
Đôi bờ mộng thực
Giữa thu bước nhẹ lối mòn
Ráng chiều dẫu đã nắng còn luyến lưu
Người về trong cuộc phù hư
Gót hài để lại dấu từ bi tâm.
Nụ cười vô thượng thậm thâm
Giọt buồn vô lượng thăng trầm cõi mây
Vô thường - cuộc hẹn chiều nay
Đôi bờ mộng thực
Ngộ thay kiếp người!
ĐƯỜNG XƯA CHẲNG CŨ
Nhìn bé ánh mắt hồn nhiên
Nhớ mình cái tuổi thần tiên
A mờ a ma sắc má
Bút chì, giấy trắng tinh nguyên.
Nhìn em mày ngài, dáng liễu
Em nhìn nước đổ thành nghiêng
Hoa kia tinh khôi nắng mới
Ô hay, ong bướm ưu phiền.
Nhìn anh khôi ngô tuấn tú
Anh nhìn lá rụng hoa rơi
Ai hay, một đời danh vọng
Bao giọt nước mắt đầy vơi.
Nhìn người da nhăn tóc bạc
Chân không bước nỗi đường xa
Nạng gỗ, xe lăn trợ giúp
Có tin sau đó là ta.
Thấy người uống ăn chẳng đặng
Mũi miệng nào nhợ nào dây
Phán luôn “Nghiệp gì nặng thế”
Mai nằm giường bệnh sẽ hay.
Thấy người quấn vành khăn trắng
“Lẽ thường sinh tử ấy mà”
Một mai rơi vào cảnh ngộ
Nhớ rằng ngày ấy không xa.
Vay mượn không khí hít thở
Nhờ cơm, nước để nuôi thân
Không khí, nước, cơm dừng lại
Còn chăng thân thể tuyệt trần?
Sống là nương nhau có mặt
Ta cùng vạn vật tương sinh
Thấy mình có trong tất cả
Chan hòa trong ánh bình minh.
Thấy đời sinh, lão, bệnh, tử
Xoay nhìn vào tấm thân này
Con đường xưa mà không cũ
Vẫn nghìn năm mây trắng bay.
Mỗi ngày nuôi tâm hỷ xả
Quên đi quá khứ tủi hờn
Dẫu đời khen chê vinh nhục
Vẫn lòng một niệm biết ơn.
Nhớ mình cái tuổi thần tiên
A mờ a ma sắc má
Bút chì, giấy trắng tinh nguyên.
Nhìn em mày ngài, dáng liễu
Em nhìn nước đổ thành nghiêng
Hoa kia tinh khôi nắng mới
Ô hay, ong bướm ưu phiền.
Nhìn anh khôi ngô tuấn tú
Anh nhìn lá rụng hoa rơi
Ai hay, một đời danh vọng
Bao giọt nước mắt đầy vơi.
Nhìn người da nhăn tóc bạc
Chân không bước nỗi đường xa
Nạng gỗ, xe lăn trợ giúp
Có tin sau đó là ta.
Thấy người uống ăn chẳng đặng
Mũi miệng nào nhợ nào dây
Phán luôn “Nghiệp gì nặng thế”
Mai nằm giường bệnh sẽ hay.
Thấy người quấn vành khăn trắng
“Lẽ thường sinh tử ấy mà”
Một mai rơi vào cảnh ngộ
Nhớ rằng ngày ấy không xa.
Vay mượn không khí hít thở
Nhờ cơm, nước để nuôi thân
Không khí, nước, cơm dừng lại
Còn chăng thân thể tuyệt trần?
Sống là nương nhau có mặt
Ta cùng vạn vật tương sinh
Thấy mình có trong tất cả
Chan hòa trong ánh bình minh.
Thấy đời sinh, lão, bệnh, tử
Xoay nhìn vào tấm thân này
Con đường xưa mà không cũ
Vẫn nghìn năm mây trắng bay.
Mỗi ngày nuôi tâm hỷ xả
Quên đi quá khứ tủi hờn
Dẫu đời khen chê vinh nhục
Vẫn lòng một niệm biết ơn.
ĐƯỜNG XƯA ĐÓ
Đời hữu hạn ngang qua trời vô hạn
Mắt nhìn xa hun hút bóng chiều xa
Cuối đường sao chưa muốn trở về nhà
Quê ta đó bao la lồng lộng gió.
Hạt bụi nào vươn vai hồn sông núi
Giọt sương nào hóa hiện áng chiều trôi
Mặt trời hồng phủ lên hoàng hôn tím
Bờ mi xưa ngời sáng ánh tinh khôi.
Gửi trong gió nụ cười lành bất tuyệt
Gói vào mây hồn nhật nguyệt xa xăm
Bàn chân bước dẫu không cùng chung lối
Chốn đi về điểm hẹn cõi trăm năm.
Đường xưa đó bóng thời gian in dấu
Biển nghìn thu trăng đáy nước lao xao
Sóng nước xô nhau năm tháng dạt dào
Cát trắng chiều vàng long lanh bờ bãi.
Đời hữu hạn ngang qua trời vô hạn
Mắt nhìn xa hun hút bóng chiều xa
Cuối đường sao chưa muốn trở về nhà
Quê ta đó bao la lồng lộng gió.
Hạt bụi nào vươn vai hồn sông núi
Giọt sương nào hóa hiện áng chiều trôi
Mặt trời hồng phủ lên hoàng hôn tím
Bờ mi xưa ngời sáng ánh tinh khôi.
Gửi trong gió nụ cười lành bất tuyệt
Gói vào mây hồn nhật nguyệt xa xăm
Bàn chân bước dẫu không cùng chung lối
Chốn đi về điểm hẹn cõi trăm năm.
Đường xưa đó bóng thời gian in dấu
Biển nghìn thu trăng đáy nước lao xao
Sóng nước xô nhau năm tháng dạt dào
Cát trắng chiều vàng long lanh bờ bãi.
No comments:
Post a Comment