Sơn Thượng Huyền Không, Tết đến rồi
Chúc người, chúc cảnh, chúc muôn nơi
Cây khô, trở tiết, chồi xanh biếc
Thân mục, nẩy mầm, nhựa thắm tươi
Rều rác, hoa đơm, thơm vạn khoảnh
Rong bèo, trăng chiếu, biếc ngàn khơi
Tốt lành, nương tựa, dày duyên đạo
Xấu ác, xả buông, đẹp nghiệp thời
Lạnh khổ, chăn đơn, thêm áo mặc
Đói nghèo, bếp nguội, đủ cơm xơi
Trơ lì khối óc, sinh thương cảm
Buốt giá con tim, ấm tiếng lời
Học Phật, an vui, tâm nhẹ hẫng
Hành Thiền, giải thoát, tuệ cao vời
Thênh thang xuân mới, lòng tươi mới
Chúc cả sinh linh phúc rạng ngời!
(Thay mặt đại chúng HKST
Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
Ngoạ Tùng Am
ĐIỆU MÚA CHÀO XUÂN
Chúa Xuân đến thềm mang theo tiếng nhạc
Giây phút thiêng liêng, trời đất giao hòa
Giọt lệ rưng rưng chợt muốn vỡ oà
Khai bút đầu năm...cẩm nang MÊ, NGỘ!
Ánh sáng tâm linh từ đâu hé lộ
Đối thoại lòng mình trầm lặng tư duy:
"Hạnh nguyện lành cần phải thực thi
Tinh tấn kiên trì hùng tâm như thác chảy "
Vũ trụ bao la đang cùng nhau múa nhảy
Bài nhạc du dương bất tận dung thông
Bồ tát ẩn mình ai biết nhìn, trông...
Nguồn sống tràn lan, nụ cười an lạc
Điệu múa chào xuân...HÃY TÌM VỀ BẢN GIÁC
Nâng ly Bạn,Ta...chúc mãi bình an
Xã kỷ vị tha, bình đẳng với nhân gian
Còn vướng mắc sẽ kẹt vào nhân quả...
Xuân không chỉ có chồi non lộc biếc
xuân còn mang bao luyến tiếc khôn nguôi
đàn con xa quê đêm lạnh xứ người
xuân khép lại trên môi cười lặng lẽ
cứ như thế xuân về đêm rất nhẹ
ngày đoàn viên hội ngộ vẫn còn xa
thuyền ra khơi ngoái lại phía quê nhà
thăm thẳm phương nào mây viễn xứ
buổi vào đời như loài chim lữ thứ
bốn hướng bay lạc mất một hướng về
xuân phía trước nghĩa là xuân gần kề
xuân đang qua nghĩa là xuân sắp tận
đi qua chợ nghe phận người lận đận
bước vào chùa nghe nghiệp nhẹ trên vai
xuân hiện hình trên những nhánh mai
vàng cả thời gian đang rất vội
chim hối hả cuối chân trời cánh mỏi
kịp đón chào nắng đẹp sẽ bình minh
hãy nguyện cầu nhân thế bớt điêu linh
chào năm mới nghe lòng người Nguyên đán
ngày trôi đi trên những vầng mây sáng
người nối người trẩy hội giữa mùa xuân
cho em thơ ôm cổ mẹ thật gần
hơi thở còn thơm mùi cốm chín
xuân có gì cho lòng em bịn rịn
đếm ngón tay còn được đón bao nhiêu?
quỹ thời gian ít ỏi có chi nhiều
có đủ cho lòng trang trải hết
thắp lại mộng thơm lừng hương sắc Tết
vui một ngày quên lãng vạn ngày sau
khi chúng ta còn nghĩ về nhau
cũng đủ cho tình xanh xuân thắm
cũng đủ cho một đời say đắm
cho đàn con xa vững bước đường dài
một mùa nào hẹn ước ở ngày mai
ta cố vươn vai mà đi tới
vì biết những thân tình chờ đợi
những dòng sông ly biệt hẹn trùng khơi
sẽ gặp lại nhau ở cuối chân trời
xuân vẫn đẹp khi lòng mình hạnh ngộ
vượt không gian hoá thân thành ngọn gió
xuân lại thành lộc biếc chồi non
Nguyên Cẩn
Con bướm nhỏ qua vườn mang tin sớm
Nắng chợt hồng trên cánh lá rung rinh
Cây tịch lặng, đọng đầu sương lấm tấm
Ta và người, cùng thở giữa mênh mông.
Hoa rất nhỏ, nhụy vừa tung phấn trắng
Gió bên trời nghiêng cánh chở tình đi
Một chút lòng mai sau là phấn trắng
Điểm tô đời ai biết những màu thi.
Cọng cỏ lao xao, xanh, cười vui nước biếc
Gợn bên hồ, con cá đớp lăn tăn
Mắt ai động, ngắm bóng mình tưởng thật
Đá và người, nhân ái quyện thành văn.
Con bướm nhỏ qua vườn vui nắng sớm
Ngắm vô cùng đất nở nụ cười hoa
Ngày chợt đến xóa màn đêm lận đận
Cây trái lành phơi phới những tình ta.
Hoa quá nhỏ, mắt người không thấy được
Đã bao ngày mài miệt dệt tình thi
Đời một thoáng, dâng vào lòng vĩnh cữu
Vẫn vô cùng, vĩnh cữu, bóng mùa đi.
Cọng cỏ mơn man xanh, đùa vui sương nước
Lòng mênh mông, chìm và lắng rất xa
Quên mai mốt chỉ bây giờ là thật
Hạnh phúc này, rất nhỏ lại quá đỗi bao la!
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Vạn Đức Lưu (T.Minh Tuệ)
Ngày tháng mới trong muôn trùng dặm ruỗi
Tuổi đi rồi em còn giữ mấy mùa qua
Sầu lên gối những đêm trường buồn tủi
Dòng oan khiên ai phủ kín thiên hà
Xuân đã đến ngút dài trên nhánh lá
Nụ hoa kia chẳng chịu hé môi cười
Lời du mục không hằn trên sỏi đá
Gởi gấm gì với đất lạ chân đưa
Lòng thấm mệt khi thuyền không bến đỗ
Mỏi tay chèo thơ không kéo mưa ngang
Sông còn đó với từng hồi sóng vỗ
Mộng thờ ơ theo tiếng vọng mây ngàn
Duyên tâm ngộ lỡ đánh rơi trên ngạn
Thác đổ dồn về từng khối bâng quơ
Bờ suối thở bên trăng tàn lơ đãng
Sơ huyền giăng chẳng ấm mớ tình hờ
Vẫn gắng gượng với ân tình vay mượn
Nhạt vậy thôi những xa vắng muôn đời
Em còn đó sầu buông về trăm hướng
Cười đi em cho lộc nở ngàn nơi.
XUÂN GIỮA ĐÔI BỜ
Chưa có một mùa Xuân nào
Không trải qua Đông giá lạnh
Xuân sang rực rỡ mai, đào
Chịu rét bao ngày hiu quạnh.
Đời chưa từng qua bất hạnh
Sao thấu hiểu được Bình Yên!
Hạnh phúc chưa từng đau khổ
Hạnh phúc ấy còn chông chênh.
Nụ cười nào không đánh đổi
Ít nhất một lần lệ rơi!
Có cuộc sum vầy, tụ hội
Nào chẳng mấy lần chia phôi?
Nếu chưa từng là đứa trẻ
Sao biết giá trị trưởng thành!!
Nếu chưa vài lần vấp té
Kiêu mạn mấy tầng mây xanh.
Bước qua thăng trầm, biến đổi
Tạ ơn tất cả…Xuân về!
Khổ đau dạy mình tỉnh thức
Cảm niệm những mùa tái tê.
Xuân ngắm đất trời cao rộng
Lặng nhìn đôi nẻo tịnh thanh
Thì ra…chưa từng vị Phật
Nào chẳng chưa là…chúng sanh!!
Như Nhiên
Tìm đâu "hoài tưởng" tháng năm dài?
Xuôi ngược đường trần, biết hỏi ai!
Nếu đã vàng xuân tròn bóng nguyệt
Sau chưa trắng mộng thoát hình mai?
Vỡ lòng hạt bụi hồn thu vắng
Trải giấc phong hồ hương lệ phai.
Lạc dấu xa xôi nghìn dặm cũ
Mây nghiêng bóng núi, bước nghiêng hài.
Mặc Phương Tử
XUÂN TƯỢNG KINH
Buổi sáng trời đầy nắng
Vườn xanh tiếng chim ca
Mắt ai cười trong lá
Long lanh chùm sương hoa.
Bên song nụ nhiệm mầu
Đóa hồn hoa trắng au.
Bướm non chập chờn cánh
Nghe núi đồi xôn xao.
Xuân mặc áo thiên thanh
Thơ lừng sáng cây cành
Tôi quì hôn tóc nắng
Đất trời mở trang kinh.
TRẦN THOẠI NGUYÊN
XUÂN VÀ KIẾP THA PHƯƠNG
Cỏ Ba Lá (Hoàng Xuân)
Xứ người lặng lẽ đón xuân sang
Không có đào mai chẳng cúc vàng
Thèm bữa cơm chiều xuân độ ấy
Xuân này cánh én vẫn lang thang
Dâng trào bao nỗi nhớ làng quê
Đã mấy mùa xuân chẳng trở về
Nhớ bếp lửa ngày xuân thuở bé
Quê hương giờ mấy nẻo sơn khê
Xuân ơi! Xin hiểu kiếp tha phương
Lặng lẽ nhìn xuân giữa phố phường
Xuân có thương người nơi viễn xứ
Hai miền hai nửa mảnh tình thương
Con không về dạ xót xa đau
Ai bổ buồng cau têm miếng trầu
Mẹ hỡi! Xuân này con lỗi hẹn
Hẹn về bên mẹ tết năm sau!
Xuân này rưng giọt nhớ quê hương
Muôn sắc đào mai vạn nẻo đường
Đàn én liệng bay đi khắp hướng
Hướng nào cho kiếp sống tha phương!
Vui đạo đẹp đời luôn tự tại
Minh tâm kiến tánh mãi bình an.
Sơn Thượng Huyền Không Tết nhớ ngài
Trường ca Nhập Thất nét chưa phai
Gậy thiền nào lúc chơi non thẳm
Dép cỏ từng phen dạo cõi ngoài
Nắng Hạ thênh thang xao bóng trúc
Mưa Xuân óng ả gội ngàn mai
Như Lai thường trụ, tâm từ thánh
Dõi bước Cao Tăng nẻo Đạo dài.
Nguyễn
No comments:
Post a Comment