PHIÊU BỒNG
Người về qua cuộc mộng mơ
Thoảng nghe tiếng gió đôi bờ thực hư
Chút tình nguyên vẹn chơn như
Vô thường lấp đổi vẫn như phút đầu.
Người về dâng khúc Kinh cầu
Đôi chân nhẹ bước giữa màu thời gian
Đã qua mấy độ lá vàng
Cảnh xưa còn đó bẽ bàng mắt mi...
Người về một thoáng hội kỳ
Môi xinh hé nở ưu bi tan dần
Thong dong qua đỉnh phù vân
Phong sương mấy chốc bụi trần chẳng vương.
Người về trong cõi Vô Thường
Hong khô ký ức trần dương vui buồn
Người về sương sớm vội buông
Vầng dương tỏ rạng nắng luồn kẽ tay.
Thoảng nghe tiếng gió đôi bờ thực hư
Chút tình nguyên vẹn chơn như
Vô thường lấp đổi vẫn như phút đầu.
Người về dâng khúc Kinh cầu
Đôi chân nhẹ bước giữa màu thời gian
Đã qua mấy độ lá vàng
Cảnh xưa còn đó bẽ bàng mắt mi...
Người về một thoáng hội kỳ
Môi xinh hé nở ưu bi tan dần
Thong dong qua đỉnh phù vân
Phong sương mấy chốc bụi trần chẳng vương.
Người về trong cõi Vô Thường
Hong khô ký ức trần dương vui buồn
Người về sương sớm vội buông
Vầng dương tỏ rạng nắng luồn kẽ tay.
QUA CẦU
Về thôi lắng giọt ưu phiền
Mỉm cười đón nắng trên miền cỏ hoa
Đắng cay rồi cũng phôi pha
Vấn vương ảo mộng tựa là khói bay
Một đời nặng gánh mỏi vai
Ngày tàn hơi thở dứt say cuộc trần
Mượn lời thơ rải bi lân
Nguyện người thoát khổ siêu thăng nhẹ nhàng.
Về thôi lắng giọt ưu phiền
Mỉm cười đón nắng trên miền cỏ hoa
Đắng cay rồi cũng phôi pha
Vấn vương ảo mộng tựa là khói bay
Một đời nặng gánh mỏi vai
Ngày tàn hơi thở dứt say cuộc trần
Mượn lời thơ rải bi lân
Nguyện người thoát khổ siêu thăng nhẹ nhàng.
SỐNG TỈNH THỨC
Gần bùn sen toả ngát hương
Đời buồn khéo sống vẫn thường an nhiên
Dẫu phong ba chớ luỵ phiền
Nhìn sâu quán chiếu…cõi Thiền nơi Ta!
Ngoài kia sóng gió mưa sa
Trong lòng tỉnh thức vẫn là thong dong
Hồng trần sắc sắc không không
Bình tâm đối cảnh…nhìn dòng diệt sanh!
Sương tan trong nắng thật nhanh
Hoa tàn trước gió mong manh sớm chiều
Tìm ảo ảnh vương lệ nhiều
Phù vân một cõi…sao liều đắm say?
Nhục vinh…bọt bóng…qua ngay
Tỉnh cơn huyễn mộng…thỏng tay nhẹ lòng!
Gần bùn sen toả ngát hương
Đời buồn khéo sống vẫn thường an nhiên
Dẫu phong ba chớ luỵ phiền
Nhìn sâu quán chiếu…cõi Thiền nơi Ta!
Ngoài kia sóng gió mưa sa
Trong lòng tỉnh thức vẫn là thong dong
Hồng trần sắc sắc không không
Bình tâm đối cảnh…nhìn dòng diệt sanh!
Sương tan trong nắng thật nhanh
Hoa tàn trước gió mong manh sớm chiều
Tìm ảo ảnh vương lệ nhiều
Phù vân một cõi…sao liều đắm say?
Nhục vinh…bọt bóng…qua ngay
Tỉnh cơn huyễn mộng…thỏng tay nhẹ lòng!
THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG ƠI
Trời giông bão mưa rơi
Buốt lạnh xé da người
Em bơ vơ giữa đời
Cửa nhà ngập tả tơi
Lũ vây cuốn sạch rồi
Đời em trong tăm tối
Run rẩy một góc ngồi
Ai cưu mang em tôi
Thân xác em rã rời
Nước mắt hòa mưa rơi
Chơi vơi giữa đất trời
Cần lắm tình thương ơi
Lòng bi nơi tâm người
Nào phân chia trên dưới
Nước mắt hay nụ cười
Cũng máu thịt da tươi
Nghe em khóc nghẹn lời
Khóe mắt đẫm sầu vơi
Đói lạnh vây rối bời
Thẫn thờ lệ tuôn rơi
Ai yêu thương cuộc đời
Bất hạnh ở khắp nơi
Xin cùng chia sẻ với
Những mảnh đời chơi vơi.
TÌNH NHÂN THẾ
Nghe Thu về giữa cõi lòng
Nghe đời hiu hắt bên dòng tử sanh
Nghe tình nhân thế đua tranh
Nghe hồn thấm mệt mong manh tim hồng
Thăng trầm bao kiếp long đong
Thị phi danh lợi đèo bòng xác thân
Tìm chi giữa chốn hồng trần
Niềm vui ít ỏi lệ tràn đắng môi
Người đi gói ghém đơn côi
Mình ta lẻ bóng xa xôi một mình
Quay về ru lấy chữ Tình
Chia đều nhân thế... nhẹ thinh cõi lòng.
TRUNG THU
Nhớ ngày thơ bé rước Đèn
Trung Thu rộn rã trống kèn múa Lân
Tung tăng ngắm ánh trăng rằm
Rủ rê chú Cuội chị Hằng xuống chơi.
Thấm thoắt mấy độ Thu rồi
Tìm đâu chiếc vé khứ hồi tuổi thơ
Thời gian chẳng chịu đợi chờ
Tóc xanh bao bận hững hờ già nua.
Ta về giữa cuộc vui đùa
Sá chi tuổi tác mấy mùa đã qua
Ta về nhoẻn miệng cười phà
Trung Thu kính chúc mọi nhà bình an!
VỀ THÔI
Xin thôi lưu luyến tháng ngày
Đôi chân rong ruổi men say bụi hồng
Phù vân được mất chất chồng
Phong sương ướt áo hỏi lòng về đâu?
Xuân qua mấy bận mưa sầu
Vô thường gõ nhịp mái đầu bạc thêm
Thế nhân vui tết trước thềm
Còn ta nhẹ gót êm đềm quy sơn
Đã qua mấy độ tủi hờn
Trầm luân mộng mị trong cơn mê lầm
Ta về tìm lại nguồn Tâm
Môi cười xoá hết thăng trầm buồn vui.
VÔ THƯỜNG
Vô thường kiếp sống nhân sinh
Buồn vui mấy chốc hư vinh cõi này
Sự đời như gió thoảng bay
Tử sanh ly biệt lệ hoen tháng ngày
Có gì để phải đắm say
Nhìn trong dương thế dẫy đầy thương đau
Mở lòng ôm cả trời cao
Mở lòng dung nạp niềm đau ở đời
Khi tâm nghĩ đến nhiều người
Niềm đau mình nhỏ...mỉm cười... Đáng chi!
Mở lòng chớ có sá gì
Dở-hay tốt-xấu hài-bi...lẽ thường
Trần gian quán trọ tạm nương
Xin đừng rơi lệ sầu vương tấc lòng
Nhẹ nhàng vui sống thong dong
An yên vững chãi giữa dòng nhân sinh.
VỮNG CHÃI NHE EM
Kiếp nhân sinh nào ai vui trọn vẹn
Nào ai được hạnh phúc mãi kề bên
Thấm khổ đau mới học cách vươn lên
Mới chợt ngộ “vô thường” là thế đó!
Màn đêm tan cho ngày mới bừng ló
Ánh mặt trời tỏa sáng khắp muôn nơi
Cho em vui thênh thang bước vào đời
Môi mỉm cười quên hết nỗi sầu vơi
Nào dõng mãnh đừng nản chí buông lơi
Dẫu đôi chân đã bao lần trầy trụa
Gai cuộc đời, lệ máu có tuôn rơi
Thì em ơi niềm tin chớ đổi dời
Em thong thả bước đi giữa dòng đời
Nhìn vui buồn tan hợp một trò chơi
Ngẩng đầu lên đón lấy ánh mặt trời
Ấm cõi lòng… thả hồn trải muôn nơi.
No comments:
Post a Comment