Biết kiếp đời ngắn ngủi
Mỗi ngày sống an vui
Khi thân về cát bụi
Chẳng điều chi ngậm ngùi
Mỗi ngày cười hoan hỷ
Khó khăn chớ ngại đi
Đạo trường lắm gian khổ
Vững vàng nơi bước chân
Mỗi ngày mỗi tinh tấn
Góp đời thêm chút hương
Dầu như giọt nước nhỏ
Giữa rộng lớn trùng dương
Mỗi ngày là ngày mới
Trải lòng tới mọi nơi
Mỗi ngày hồn phơi phới
Tự tại và thảnh thơi.
Chúc người về dưới am mây
Thả hồn theo gió ngày ngày an yên
Sóng xô tan hết não phiền
Nắng lên nở nụ cười hiền vô lo.
Em về rũ hết ưu sầu
Thong dong chân bước qua màu thời gian
Nàng Thu khoe sắc áo vàng
Chờ Đông dịu chớm mơ màng mắt mi.
Hữu duyên gặp gỡ tháng ngày
Vui câu kinh kệ ngày dài trôi mau
Lỡ rằng duyên cạn mất nhau
Cũng xin giữ lấy dăm câu nghĩa tình.
Một mai...quên hết sự đời
Lên non quy ẩn…ngắm trời tịch liêu
Thị phi nhân ngã…trăm điều
Thả về cuối bến sông chiều...nước trôi!
Tối vui...dạo bước triền đồi
Sáng nghe gió thổi...sương rơi đầu cành!
Ngày vội thấm thoắt đi nhanh
Hoàng hôn tóc bạc...tử sanh…nhịp cầu!
Ngẫm đời...Nào có bao lâu?
Mai chiều tắt nắng! Qua cầu...Vậy thôi!
Một ngày mới Bình An
Nắng nhuộm vàng ô cửa
Phật mỉm cười ở đó
Soi rạng miền nhân gian.
Ngàn năm còn hoá hư không
Tiếc chi một chút bụi hồng vương mang.
Nhớ cha thương mẹ nao nao
Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng
À ơi gió rụng lá vàng
Khẽ thôi kẻo chạm dặm ngàn thiên thu.
Phật về...tưới tẩm từ bi
Đạo vàng sáng rọi Người người hân hoan
Muôn phương rực ánh từ quang
Khổ sầu rơi rụng ca vang nhạc lòng.
Rồi một sớm vai nặng oằn sương gió
Kiếp phong trần rệu rã muốn dừng chân
Ngồi lại đây nghe vườn xưa yên ả
Bụi đường dài xin thả nước trôi xa.
Sông mười năm đã hoá thành dâu bể
Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm?!
Tạ ơn Đạo, ơn Đời, ơn tất cả
Ơn vạn loài chan chứa tình thương yêu.
Tìm Ta giữa cõi Ta bà
Tìm Ta bao kiếp sa đà tử sanh
Tìm Ta trong cuộc lữ hành
Tìm Ta đơn bóng mong manh vô thường
Bao năm chen lộn đoạn trường
Quê xưa nhà cũ lạc đường mấy khi
Bờ bến cũ... bóng chơn như
Một phen dừng lại... thấy như gần kề!
Trắng đen khác một cái nhìn
Đời hư hay thực tâm mình sáng soi.
Vương vấn chi khúc hẹn thề
Để mây phủ kín lối về Chân Như
Trăm năm một kiếp phù hư
Cớ gì níu bám trầm tư nốt sầu
Trỗi nhạc tấu khúc tiêu dao
Đàn Tâm bay bổng vút cao mây trời
Nhạc lòng hoà khắp nơi nơi
Nhẹ nhàng thanh thoát nhẹ vơi muộn phiền
Niềm vui dâng tặng mọi miền
Nguyện người dứt khổ an nhiên nụ cười.
No comments:
Post a Comment