BẶT DẤU TRẦN
AI
Lá rụng phủ đầy bên cỏ
Tường xanh rêu kín lối đi
Có người ngồi trong am vắng
Không màn đến chuyện tham -si.
Thản nhiên nói trong vách đá
Thiền tông khai sáng tự đây
Bao niềm thức thao ẩn hiện
Chín năm vẫn một tâm này .
Nhạt phai phong trần nhẹ bước
Từng cay ở mộng trang đài
Thôi về sống nơi thánh thiện
Lánh mình , bặt dấu trần ai!
BÓNG LIÊN
ĐÀI
Ngày về gió thoảng mây bay
Bao nhiêu năm vẫn một bài Phật ca
Trăng rằm nhỏ giọt phù hoa
Đêm nay uống hết chén trà Như Lai
Hư không vạn đóa Huỳnh Mai
Hoàng oanh, cúc trúc nở bày trang thơ
Nước sông dính chút sương mờ
Nửa cho bóng nguyệt, nửa chờ bóng mai
Thế trần nào cũng tàn phai
Còn chăng là ánh liên đài Pháp thân!
BÙN ĐẤT TỎA
HƯƠNG
Sương mù chìm dưới cánh hoa
Xoá tan ảo mộng ngọc ngà thế nhân
Chim bay mây trắng định thần
Tà dương ảnh hiện toàn chân bóng hình
Cánh đào chớm nở vươn mình
Lắng bên suối biếc tự tình pháp âm
Hoa sen trắng vẫn ngàn năm
Bên mùi bùn đất, âm thầm toả hương
Đâu đây tiếng vọng tình thương
Thoảng trong giây phút, ngát hương vô thường!
BƯỚC NHÀN SIÊU
Nhàn du em nhẹ bước
Trên nhánh trúc thong dong
Biển êm như lặng sóng
Trở về cõi chân không
Chiều nay em nhẹ gót
Từng ý niệm thân yêu
Ngôi nhà xưa vẫn đấy
Nô nức niềm tịch liêu
Và đất đã xanh rêu
Sinh hóa thoáng mỹ miều
Đường vào hoa thêm trắng
Mây vàng vẫn nhàn siêu!
CÒN PHƠ PHẤT
MÃI
Ta về trong cõi hương hoa
Nâng niu cát trắng hợp hòa mây xanh
Tử sanh đọng giọt trên cành
Rừng thiêng hát điệu hoàng oanh tuyệt vời
Bên đường muôn cánh hoa rơi
Đem lên ấp ủ trong lời tâm kinh
Sen vàng vạn đóa anh linh
Lung linh kết hạt vạn nghìn thắng duyên
Lắng nghe tiếng vọng hương nghiêm
Còn phơ phất mãi bên thềm Trúc Lâm
Đóa hồng đỏ thắm ngàn năm
Vẫn tình thiên thể, vẫn trầm Ba-la!
ĐẠO ĐỜI MÊNH MÔNG
Sáng sớm lên trên điện Phật
Não phiền cũng bật kinh cầu
Lạ thay trong đời huyễn hoặc
Hương trầm diệu mật thâm sâu
Thênh thang bên đường bụi cát
Nghe sao tịnh lạc trong lòng
Từ bi, chan hoà sức sống
Ô hay tình người mênh mông!
ĐÂY ĐÂU PHẢI PHÙ DU
Lặng lẽ nhìn mây khói
Đề thơ Hàm Tiếu thiền
Nắng vàng chan ngập lối
Đâu đây cảnh thần tiên
Gió đùa trong tia nắng
Nhành mai mơn mởn cười
Hoa anh đào trầm lặng
Trong dáng vẻ bâng khuâng
Sen vàng nơi hồ vắng
Sắc thể luôn hồn nhiên
Cành liễu xanh uyển chuyển
Mưa bảo vẫn bình yên
Trở về thăm quê cũ
Cuối Hạ nắng phai dần
Tần ngần nơi đầu ngõ
Đây đâu phải phù du!
ÐÊM ÐÔNG TRONG NGUYÊN
SƠ
Đêm gió lạnh tâm dung hoà đại cuộc
Mộng bình sanh vẫn tiếng nói nụ cười
Lòng từ hiện trong dung nghi ngôn hạnh
Vẳng đâu đây tiếng hát giữa trời xanh
Sương nhỏ giọt lần rơi vào thành trụ
Dòng thời gian không cứ ngụ nơi này
Tâm vắng lặng pháp hiện bày Thánh điển
Tiếng khổ đau nhường lối giọng Hoa Nghiêm
Chuông chùa dưới chợ thanh thoát dịu êm
Ðể nhắc nhở khách bơ vơ trần tục
Em ghé lại bờ sông bùn vẩn đục
Vớt nụ sen còn trong búp nguyên sơ!
ĐÌNH
TIỀN TRONG CÕI THIÊN THẦN
Tên gì đẹp nhất trần gian
Ấy là danh hiệu của ngàn pháp thân
Không môn bắt nhịp bao lần
Cho sương khói phủ kín vầng trăng thiêng
Ảo mờ am cỏ tịch viên
Xoá đi huyễn ảnh tuỳ duyên giả hình
Tâm không gọi tiếng chân kinh
Đưa tay nhẹ đẩy vô minh tan dần
Ðôi hàng mi lệ ngâm ngân
Ðình tiền trong cõi thiên thần bay ra!
ĐÓA
HOA HƯỚNG NỘI
Cỏ cây im lặng trao lời
Bình minh trở giấc mặt trời lên cao
Chân như rực sáng trăng sao
Sưởi êm pháp giới, vẫy chào pháp thân
Mây bay trong đất bao lần
Vô ngôn gọi nắng xoay vần tan mưa
Lung linh thấp thoáng bóng dừa
Cánh hoa hướng nội như vừa mới trao
Cũng hương sắc, cũng dạt dào
Nguyên sinh ấn dấu, ngấm vào chốn không!
ĐÓA SEN LINH THỨU
Nắng vàng tỏ rõ sắc không
Hoang sơ khởi niệm vào lòng ta đi
Cõi này chim hót liền khi
Sương mù tan vỡ thầm thì nhân gian
Hoa mai khai nở rỡ ràng
Pháp âm thắm ngọt, nhịp nhàng thắm tim
Vô tâm sươỉ mát, dịu im
Trầm luân vẫn một nỗi niềm tịch liêu
Rồi không thấy những buổi chiều
Nhưng thường ẩn hiện "nhiễu điều…giá gương"
Vẫn mang lại những tình thương
Cho mây, cho gió, cho sương sắc màu
Vẫy tay vẫn mãi hôm nào
Đóa sen Linh Thứu rạt rào gấm hoa!
Ấn Độ, 2001
ĐỘC ẨM NHẤT ĐIỂM TRÀ
Mỗi buổi sáng uống trà nhìn mây trắng
Chim líu lo chào đón ánh bình minh
Chén trà đạo vẫn chan chứa đạo tình
Nước tinh khiết, ngát hương trà nấu chín
Lưng chừng chén thinh thinh vùng tâm thức
Đưa hồn vào thiên thể tuệ xanh xanh
Trước cửa phòng ánh nắng chiếu long lanh
Đang rơi rớt vào Trụ-thành tan biến
Trải tâm đốt nén hương trầm dâng hiến
Nguyện đường dài em vững bước đi qua
Hơn ba mươi năm, chỉ một sát na
Đã thấy lẽ an bình trong tạo hoá
Ôi nắng cháy, da phòng ngày đầu hạ
Láy con đò đưa lữ khách sang sông
Đưa em về tận thế giới đại đồng
Không luân chuyển, không bềnh bồng hư ảo
Ngụm trà uống, em nhận ra châu báu
Nhìn non cao ngập dáng dấp rừng già
Trên đỉnh đồi lãnh lót giọng tình ca
Của tạo hoá, của Thích Ca giáng thế!!!
ĐƠN CÔI
Vườn xuân ai cũng trầm tư
Hỏi viên sỏi nhỏ bây chừ là bao
Ðã qua giây phút ngọt ngào
Mở lòng đón nhận dòng Tào truyền sang
Cũng điệu hát cũng cung đàn
Mà sao ấm cả trong làn máu da
Cũng đôi mắt cũng mượt mà
Mà nghe mát cả hằng sa cõi lòng
Bầu trời này đã thong dong
Về nơi định thể vẫn đồng thiên chơn
Mùi trần cõi lạc nào hơn
Không, đây chẳng phải Lô Sơn ngày nào
Núi không thấp, tùng không cao
Trúc va tiếng sỏi rạt rào gấm hoa
Một mình ôm bóng Ta-bà
Xây lầu Bát Bảo người qua trụ hình
Một mình vào chốn vô minh
Ðể đem tinh thể nguyên sinh giúp đời
Một mình nơi nụ đơn côi
Trao nguồn tỉnh thức vẫn ngồi dưới hiên!
ĐỪNG NÓI TIẾNG CHIA LY
Em xuống lên giữa dòng đời lang bạt
Nắm tay nhau chung hát một Phật thừa
Tháng ngày lụi giữa cuộc đời phiêu lãng
Cười nên thơ thành Thánh Tạng ngàn sau
Gió cuốn mãi tâm hồn vào dĩ vãng
Mây lang thang đưa mộng ước phương nào
Ðời có tục mới thêm phần duyên dáng
Ðạo không đường nhưng đích đến đâu xa
Tay dâng đời, dâng nhạc khúc tình ca
Ðể vang mãi những âm ba tuyệt diệu
Lòng có động nhưng tâm hồn trắng phếu
Tâm nhiễm nhơ, em nở nụ Anh Nhi
Em vào đây đừng nói tiếng chia ly
Vì thực chất em là giây thực tại!
ĐƯỜNG VÀO THIÊN THU
Nước mắt đọng ngàn thương
Khóc ngày mãi ly hương
Dáng ai còn vang bóng
Quê nhà tình thiên lương
Nhân sinh vẫn mịt mù
Bao đau khổ ngục tù
Đơn côi rồi tuyệt đối
Mở đường vào thiên thu
Trần đời vẫn ngát hương
Hoa đạo nở bên đường
Chân như là hạnh phúc
Phấn bụi tỏa ngàn phương!
GIỌT NƯỚC CÔNG VIÊN
Long lanh giọt nước công viên
Tưới bao cây cỏ bên triền đất khô
Hoa lòng chẳng dám điểm tô
Vẫn dìu dặt nở, vẫn nô nứt cười
Long lanh giọt nước tình người
Uyên nguyên tiếng pháp, vọng mười cõi thiêng
Trần đời nở vạn hoa liên
Sương rơi nhỏ xuống ưu phiền xoá tan
Mây bay vọng mãi âm vang
Dập dìu mở lối, lên đàng tánh không
Vẫn đây giọt ngọc bềnh bồng
Ngày đêm tưới mát vào lòng thế nhân!
HÀNH
TRANG LỘI NGƯỢC
Đêm cô tịch lắng lòng nhìn thế sự
Tiếng chuông ngân trong tâm thức liên hồi
Đâu văng vẳng hương bay hòa tia nắng
Cuối lưng đồi lẳng lặng một vầng trăng.
Mây vẫn trắng như tâm hồn trong trắng
Đời đổi thay, đường hoang vắng ta đi
Dù hương sắc có hơi nhac tàn phai
Ta vẫn cứ tháng ngày thong dong bước.
Đời tu sĩ luôn hành trang lội ngược
Giữa hơn thua, giữa thù hận ương hèn
Giữa tỵ hiềm, giữa ích kỷ , nhỏ nhen
Vẫn thanh thoát, lao mình về phía trước.
Trời băng giá nhưng mai vàng khoe sắc
Đón giao thừa, đón gió mát đong đưa
Trên kệ phật hoa hương đầy thiền vị
Tụng chân kinh, vô úy nữ tầm thinh!
HOA KHÔ KIM CƯƠNG
Cành khô mời gọi nắng
Ve vuốt chút thiên tình
Phất phơ hương thoảng nhẹ
Vang mãi đời nguyên sinh
Mưa nhỏ lời tí tách
Hoa ngọc trắng bên đường
Vẫy ve cười khúc khích
Nét đẹp mờ hơi sương
Nhành dương liễu ngàn hương
Vọng tiếng nói Pháp vương
Không tâm niêm cao vút
Diệu chiếu lời kim cương!
HOA LÁ CÀNH
Thuyền ai về đỗ bến đông
Cho em gởi trọn tim hồng trắng trinh
Cô liêu giữa cuộc thế tình
Mà sao em vẫn minh minh sắc thiền
Đóa hoa sứ nở muôn miền
Nụ mai ba cánh bên triền cao viên
Rụng rơi vẫn một bình yên
Mong manh vẫn đẹp phận duyên vẫn ngời
Nhánh này nhánh của đất trời
Lá này lá của vạn lời tâm kinh!
HÔN CÕI HƯ VÔ
Em quỳ hôn cõi hư vô
Ôm lòng đại hải nhấp nhô khôn cùng
Em quỳ nghe những hãi hùng
Trao cho ngọc nữ để mừng kết thân
Em quỳ nghiêng hỏi tham sân
Có chi phải lụy để lần đam mê
Em quỳ xem khách cõi về
Bờ vai sương khói Tào Khê vẫn nằm
Em về ngắm ánh trăng rằm
Bao nhiêu buồn giận xa xăm mất rồi
Em về lòng vẫn bồi hồi
Thương cho số kiếp bạc vôi tình đời
Em về không nói nên lời
Hôn lên đất mẹ sáng ngời tâm hoa!
KHÍCH LẠI HIỆN HỮU
Sương thắm lạnh, thắm vào lòng nhân thế
Có biết đâu chim hót nụ anh đào
Dòng tịch diệt xóa tan niềm mộng ảo
Sức sanh tồn thượng diệu biết là bao.
Chim tung mình vươn tới đỉnh trời cao
Dâng trọn vẹn tâm tư vào hiện hữu
Bỏ sau lưng những mật đường ,bĩ thử
Tìm cho ra bóng dáng của chân như.
Ồ, bên đường cây nghiêng ngã tạ từ
Để khích lại cõi tịch như hạnh phúc
Bao trào dâng là xóa tan lụt đục
Rớt ra ngoài ngun ngút chốn an cư!
LẶNG THINH
Hoa thơm từ cõi vô biên
An nhiên nhẹ bước vào miền khổ đau
Hiện thành ngàn đóa trăng sao
Soi cùng pháp giới, dạt dào tánh thiêng
Trên gương Bụt nụ cười hiền
Vang ngân vô tướng tịnh thiền ngát hoa
Bi-trí-dũng, Sáu Ba-la
Tuyệt vời tâm thể, đậm đà tâm linh
Vô thường từ cõi vô minh
Chân như tự tánh, lặng thinh hiển bày.
LỜI MẸ ÂU CƠ
Dịu vợi sóng trùng muôn
Tự tình lúc khơi nguồn
Hè vào bao băng giá
Rơi rụng giữa hồi chuông
Long lanh một mành tơ
Quê hương tiếng không bờ
Nẻo về sao hương khói
Giả biệt lòng mộng mơ
Không, vẫn một đường thơ
Vang tiếng hát đợi chờ
Nắng vàng bên hàng trúc
Lời ngọc mẹ Âu Cơ!
MIỀN ÐẤT LẠ
Lững lờ mây trắng đi qua
Nhịp nhàng hơi thở cũng hoà trên môi
Nụ xương rồng đã đâm chồi
Trong bùn cát bụi bồi hồi trổ hoa
Một miền đất lạ không xa
Là nơi vĩnh cữu để mà ghé chân
Sương tan đọng đã bao lần
Kết thành tượng đá để trần mình xem
Nguyên sơ tiếng khóc cũ mèm
Mà sao tuyệt tác bên triền cỏ xanh
Giữa trời én lượn vòng quanh
Hiển bày pháp tánh, tung hoành gió mưa
Hôm qua quẳng gánh thượng thừa
Ngày nay còn một chút vừa để chơi
Như Lai tạng tánh gọi mời
Đâu đâu cũng thấy rạng ngời pháp viên!
MỞ LỐI VÔ HÀNH
Đừng sống trong lòng dĩ vãng
Tiếc chi những khối muộn màng
Gởi lại cho người năm tháng
Trả lại cho đời thời gian
Áo vàng khép trong thành trụ
Chân đi mở lối vô hành
Tâm không sẳn sàng đón nhận
Ba ngàn thế giới diệt sanh!
MỘT ĐƯỜNG VỀ
Tĩnh mịch cội bồ đề
Thanh vắng tận nguồn mê
Ở lại đây chi nữa
Sao không một đường về
Không, đã một đường về
Nơi đây chính hương quê
Hạt vàng ngâm nhạc khúc
Hoa trắng cả Tào khê
Cây trái này xum xuê!
Lá rụng phủ đầy bên cỏ
Tường xanh rêu kín lối đi
Có người ngồi trong am vắng
Không màn đến chuyện tham -si.
Thản nhiên nói trong vách đá
Thiền tông khai sáng tự đây
Bao niềm thức thao ẩn hiện
Chín năm vẫn một tâm này .
Nhạt phai phong trần nhẹ bước
Từng cay ở mộng trang đài
Thôi về sống nơi thánh thiện
Lánh mình , bặt dấu trần ai!
Ngày về gió thoảng mây bay
Bao nhiêu năm vẫn một bài Phật ca
Trăng rằm nhỏ giọt phù hoa
Đêm nay uống hết chén trà Như Lai
Hư không vạn đóa Huỳnh Mai
Hoàng oanh, cúc trúc nở bày trang thơ
Nước sông dính chút sương mờ
Nửa cho bóng nguyệt, nửa chờ bóng mai
Thế trần nào cũng tàn phai
Còn chăng là ánh liên đài Pháp thân!
Sương mù chìm dưới cánh hoa
Xoá tan ảo mộng ngọc ngà thế nhân
Chim bay mây trắng định thần
Tà dương ảnh hiện toàn chân bóng hình
Cánh đào chớm nở vươn mình
Lắng bên suối biếc tự tình pháp âm
Hoa sen trắng vẫn ngàn năm
Bên mùi bùn đất, âm thầm toả hương
Đâu đây tiếng vọng tình thương
Thoảng trong giây phút, ngát hương vô thường!
Nhàn du em nhẹ bước
Trên nhánh trúc thong dong
Biển êm như lặng sóng
Trở về cõi chân không
Chiều nay em nhẹ gót
Từng ý niệm thân yêu
Ngôi nhà xưa vẫn đấy
Nô nức niềm tịch liêu
Và đất đã xanh rêu
Sinh hóa thoáng mỹ miều
Đường vào hoa thêm trắng
Mây vàng vẫn nhàn siêu!
Ta về trong cõi hương hoa
Nâng niu cát trắng hợp hòa mây xanh
Tử sanh đọng giọt trên cành
Rừng thiêng hát điệu hoàng oanh tuyệt vời
Bên đường muôn cánh hoa rơi
Đem lên ấp ủ trong lời tâm kinh
Sen vàng vạn đóa anh linh
Lung linh kết hạt vạn nghìn thắng duyên
Lắng nghe tiếng vọng hương nghiêm
Còn phơ phất mãi bên thềm Trúc Lâm
Đóa hồng đỏ thắm ngàn năm
Vẫn tình thiên thể, vẫn trầm Ba-la!
Sáng sớm lên trên điện Phật
Não phiền cũng bật kinh cầu
Lạ thay trong đời huyễn hoặc
Hương trầm diệu mật thâm sâu
Thênh thang bên đường bụi cát
Nghe sao tịnh lạc trong lòng
Từ bi, chan hoà sức sống
Ô hay tình người mênh mông!
Lặng lẽ nhìn mây khói
Đề thơ Hàm Tiếu thiền
Nắng vàng chan ngập lối
Đâu đây cảnh thần tiên
Gió đùa trong tia nắng
Nhành mai mơn mởn cười
Hoa anh đào trầm lặng
Trong dáng vẻ bâng khuâng
Sen vàng nơi hồ vắng
Sắc thể luôn hồn nhiên
Cành liễu xanh uyển chuyển
Mưa bảo vẫn bình yên
Trở về thăm quê cũ
Cuối Hạ nắng phai dần
Tần ngần nơi đầu ngõ
Đây đâu phải phù du!
Đêm gió lạnh tâm dung hoà đại cuộc
Mộng bình sanh vẫn tiếng nói nụ cười
Lòng từ hiện trong dung nghi ngôn hạnh
Vẳng đâu đây tiếng hát giữa trời xanh
Sương nhỏ giọt lần rơi vào thành trụ
Dòng thời gian không cứ ngụ nơi này
Tâm vắng lặng pháp hiện bày Thánh điển
Tiếng khổ đau nhường lối giọng Hoa Nghiêm
Chuông chùa dưới chợ thanh thoát dịu êm
Ðể nhắc nhở khách bơ vơ trần tục
Em ghé lại bờ sông bùn vẩn đục
Vớt nụ sen còn trong búp nguyên sơ!
Tên gì đẹp nhất trần gian
Ấy là danh hiệu của ngàn pháp thân
Không môn bắt nhịp bao lần
Cho sương khói phủ kín vầng trăng thiêng
Ảo mờ am cỏ tịch viên
Xoá đi huyễn ảnh tuỳ duyên giả hình
Tâm không gọi tiếng chân kinh
Đưa tay nhẹ đẩy vô minh tan dần
Ðôi hàng mi lệ ngâm ngân
Ðình tiền trong cõi thiên thần bay ra!
Cỏ cây im lặng trao lời
Bình minh trở giấc mặt trời lên cao
Chân như rực sáng trăng sao
Sưởi êm pháp giới, vẫy chào pháp thân
Mây bay trong đất bao lần
Vô ngôn gọi nắng xoay vần tan mưa
Lung linh thấp thoáng bóng dừa
Cánh hoa hướng nội như vừa mới trao
Cũng hương sắc, cũng dạt dào
Nguyên sinh ấn dấu, ngấm vào chốn không!
Nắng vàng tỏ rõ sắc không
Hoang sơ khởi niệm vào lòng ta đi
Cõi này chim hót liền khi
Sương mù tan vỡ thầm thì nhân gian
Hoa mai khai nở rỡ ràng
Pháp âm thắm ngọt, nhịp nhàng thắm tim
Vô tâm sươỉ mát, dịu im
Trầm luân vẫn một nỗi niềm tịch liêu
Rồi không thấy những buổi chiều
Nhưng thường ẩn hiện "nhiễu điều…giá gương"
Vẫn mang lại những tình thương
Cho mây, cho gió, cho sương sắc màu
Vẫy tay vẫn mãi hôm nào
Đóa sen Linh Thứu rạt rào gấm hoa!
Ấn Độ, 2001
Mỗi buổi sáng uống trà nhìn mây trắng
Chim líu lo chào đón ánh bình minh
Chén trà đạo vẫn chan chứa đạo tình
Nước tinh khiết, ngát hương trà nấu chín
Lưng chừng chén thinh thinh vùng tâm thức
Đưa hồn vào thiên thể tuệ xanh xanh
Trước cửa phòng ánh nắng chiếu long lanh
Đang rơi rớt vào Trụ-thành tan biến
Trải tâm đốt nén hương trầm dâng hiến
Nguyện đường dài em vững bước đi qua
Hơn ba mươi năm, chỉ một sát na
Đã thấy lẽ an bình trong tạo hoá
Ôi nắng cháy, da phòng ngày đầu hạ
Láy con đò đưa lữ khách sang sông
Đưa em về tận thế giới đại đồng
Không luân chuyển, không bềnh bồng hư ảo
Ngụm trà uống, em nhận ra châu báu
Nhìn non cao ngập dáng dấp rừng già
Trên đỉnh đồi lãnh lót giọng tình ca
Của tạo hoá, của Thích Ca giáng thế!!!
Vườn xuân ai cũng trầm tư
Hỏi viên sỏi nhỏ bây chừ là bao
Ðã qua giây phút ngọt ngào
Mở lòng đón nhận dòng Tào truyền sang
Cũng điệu hát cũng cung đàn
Mà sao ấm cả trong làn máu da
Cũng đôi mắt cũng mượt mà
Mà nghe mát cả hằng sa cõi lòng
Bầu trời này đã thong dong
Về nơi định thể vẫn đồng thiên chơn
Mùi trần cõi lạc nào hơn
Không, đây chẳng phải Lô Sơn ngày nào
Núi không thấp, tùng không cao
Trúc va tiếng sỏi rạt rào gấm hoa
Một mình ôm bóng Ta-bà
Xây lầu Bát Bảo người qua trụ hình
Một mình vào chốn vô minh
Ðể đem tinh thể nguyên sinh giúp đời
Một mình nơi nụ đơn côi
Trao nguồn tỉnh thức vẫn ngồi dưới hiên!
Em xuống lên giữa dòng đời lang bạt
Nắm tay nhau chung hát một Phật thừa
Tháng ngày lụi giữa cuộc đời phiêu lãng
Cười nên thơ thành Thánh Tạng ngàn sau
Gió cuốn mãi tâm hồn vào dĩ vãng
Mây lang thang đưa mộng ước phương nào
Ðời có tục mới thêm phần duyên dáng
Ðạo không đường nhưng đích đến đâu xa
Tay dâng đời, dâng nhạc khúc tình ca
Ðể vang mãi những âm ba tuyệt diệu
Lòng có động nhưng tâm hồn trắng phếu
Tâm nhiễm nhơ, em nở nụ Anh Nhi
Em vào đây đừng nói tiếng chia ly
Vì thực chất em là giây thực tại!
Nước mắt đọng ngàn thương
Khóc ngày mãi ly hương
Dáng ai còn vang bóng
Quê nhà tình thiên lương
Nhân sinh vẫn mịt mù
Bao đau khổ ngục tù
Đơn côi rồi tuyệt đối
Mở đường vào thiên thu
Trần đời vẫn ngát hương
Hoa đạo nở bên đường
Chân như là hạnh phúc
Phấn bụi tỏa ngàn phương!
Long lanh giọt nước công viên
Tưới bao cây cỏ bên triền đất khô
Hoa lòng chẳng dám điểm tô
Vẫn dìu dặt nở, vẫn nô nứt cười
Long lanh giọt nước tình người
Uyên nguyên tiếng pháp, vọng mười cõi thiêng
Trần đời nở vạn hoa liên
Sương rơi nhỏ xuống ưu phiền xoá tan
Mây bay vọng mãi âm vang
Dập dìu mở lối, lên đàng tánh không
Vẫn đây giọt ngọc bềnh bồng
Ngày đêm tưới mát vào lòng thế nhân!
Đêm cô tịch lắng lòng nhìn thế sự
Tiếng chuông ngân trong tâm thức liên hồi
Đâu văng vẳng hương bay hòa tia nắng
Cuối lưng đồi lẳng lặng một vầng trăng.
Mây vẫn trắng như tâm hồn trong trắng
Đời đổi thay, đường hoang vắng ta đi
Dù hương sắc có hơi nhac tàn phai
Ta vẫn cứ tháng ngày thong dong bước.
Đời tu sĩ luôn hành trang lội ngược
Giữa hơn thua, giữa thù hận ương hèn
Giữa tỵ hiềm, giữa ích kỷ , nhỏ nhen
Vẫn thanh thoát, lao mình về phía trước.
Trời băng giá nhưng mai vàng khoe sắc
Đón giao thừa, đón gió mát đong đưa
Trên kệ phật hoa hương đầy thiền vị
Tụng chân kinh, vô úy nữ tầm thinh!
Cành khô mời gọi nắng
Ve vuốt chút thiên tình
Phất phơ hương thoảng nhẹ
Vang mãi đời nguyên sinh
Mưa nhỏ lời tí tách
Hoa ngọc trắng bên đường
Vẫy ve cười khúc khích
Nét đẹp mờ hơi sương
Nhành dương liễu ngàn hương
Vọng tiếng nói Pháp vương
Không tâm niêm cao vút
Diệu chiếu lời kim cương!
Thuyền ai về đỗ bến đông
Cho em gởi trọn tim hồng trắng trinh
Cô liêu giữa cuộc thế tình
Mà sao em vẫn minh minh sắc thiền
Đóa hoa sứ nở muôn miền
Nụ mai ba cánh bên triền cao viên
Rụng rơi vẫn một bình yên
Mong manh vẫn đẹp phận duyên vẫn ngời
Nhánh này nhánh của đất trời
Lá này lá của vạn lời tâm kinh!
Em quỳ hôn cõi hư vô
Ôm lòng đại hải nhấp nhô khôn cùng
Em quỳ nghe những hãi hùng
Trao cho ngọc nữ để mừng kết thân
Em quỳ nghiêng hỏi tham sân
Có chi phải lụy để lần đam mê
Em quỳ xem khách cõi về
Bờ vai sương khói Tào Khê vẫn nằm
Em về ngắm ánh trăng rằm
Bao nhiêu buồn giận xa xăm mất rồi
Em về lòng vẫn bồi hồi
Thương cho số kiếp bạc vôi tình đời
Em về không nói nên lời
Hôn lên đất mẹ sáng ngời tâm hoa!
Sương thắm lạnh, thắm vào lòng nhân thế
Có biết đâu chim hót nụ anh đào
Dòng tịch diệt xóa tan niềm mộng ảo
Sức sanh tồn thượng diệu biết là bao.
Chim tung mình vươn tới đỉnh trời cao
Dâng trọn vẹn tâm tư vào hiện hữu
Bỏ sau lưng những mật đường ,bĩ thử
Tìm cho ra bóng dáng của chân như.
Ồ, bên đường cây nghiêng ngã tạ từ
Để khích lại cõi tịch như hạnh phúc
Bao trào dâng là xóa tan lụt đục
Rớt ra ngoài ngun ngút chốn an cư!
Hoa thơm từ cõi vô biên
An nhiên nhẹ bước vào miền khổ đau
Hiện thành ngàn đóa trăng sao
Soi cùng pháp giới, dạt dào tánh thiêng
Trên gương Bụt nụ cười hiền
Vang ngân vô tướng tịnh thiền ngát hoa
Bi-trí-dũng, Sáu Ba-la
Tuyệt vời tâm thể, đậm đà tâm linh
Vô thường từ cõi vô minh
Chân như tự tánh, lặng thinh hiển bày.
Dịu vợi sóng trùng muôn
Tự tình lúc khơi nguồn
Hè vào bao băng giá
Rơi rụng giữa hồi chuông
Long lanh một mành tơ
Quê hương tiếng không bờ
Nẻo về sao hương khói
Giả biệt lòng mộng mơ
Không, vẫn một đường thơ
Vang tiếng hát đợi chờ
Nắng vàng bên hàng trúc
Lời ngọc mẹ Âu Cơ!
Lững lờ mây trắng đi qua
Nhịp nhàng hơi thở cũng hoà trên môi
Nụ xương rồng đã đâm chồi
Trong bùn cát bụi bồi hồi trổ hoa
Một miền đất lạ không xa
Là nơi vĩnh cữu để mà ghé chân
Sương tan đọng đã bao lần
Kết thành tượng đá để trần mình xem
Nguyên sơ tiếng khóc cũ mèm
Mà sao tuyệt tác bên triền cỏ xanh
Giữa trời én lượn vòng quanh
Hiển bày pháp tánh, tung hoành gió mưa
Hôm qua quẳng gánh thượng thừa
Ngày nay còn một chút vừa để chơi
Như Lai tạng tánh gọi mời
Đâu đâu cũng thấy rạng ngời pháp viên!
Đừng sống trong lòng dĩ vãng
Tiếc chi những khối muộn màng
Gởi lại cho người năm tháng
Trả lại cho đời thời gian
Áo vàng khép trong thành trụ
Chân đi mở lối vô hành
Tâm không sẳn sàng đón nhận
Ba ngàn thế giới diệt sanh!
Tĩnh mịch cội bồ đề
Thanh vắng tận nguồn mê
Ở lại đây chi nữa
Sao không một đường về
Không, đã một đường về
Nơi đây chính hương quê
Hạt vàng ngâm nhạc khúc
Hoa trắng cả Tào khê
Cây trái này xum xuê!
No comments:
Post a Comment