Saturday, February 24, 2024

Thiện Hữu 2

 
NGÀY VỀ
Ta đi trên cầu sanh tử
Thời gian nhuộm trắng mái đầu
Ta đi trong lòng trăng sáng
Gánh bao đau khổ lầm than.
Lung linh bạt ngàn sóng vỗ
Cát bụi là cả hành trang
Cỏ hoa muôn trùng vạn điệp
Sáng rực vườn đời mênh mang
Như nhiên bóng hình tỏ rõ
Pháp âm vẫn tại phù sinh
Vỡ tan Nam Kha mộng điệp
Ngày về lòng niệm chân kinh!
 
NHẬN DIỆN
Tĩnh toạ tâm trống rỗng
Trầm hương xông ấm lòng
Vọng niệm thôi, dừng nghĩ
Hít thở, đời thong dong
Nơi đây đoá chân thường
Vui mãi khách bên đường
Tiêu dao bao ngày tháng
Nhận diện, hết sầu vương
Nơi đây trăm hoa nở
Toả hương sắc Ta bà
Đừng trao nhau vị đắng
Không nhỏ giọt sương sa
Mặn ngọt rồi chóng qua
Cay đắng cũng chiều tà
Đường trần ai, nào biết
Chân lý một mình ta!
 
NỤ CƯỜI TRONG CÕI THANH TÂM
Cực Lạc nơi miền khói bụi
Vô thường trong cõi hư không
Lất phất sương rơi hóa ngọc
Thắm trong nhân thế đóa hồng
 
Trong mưa có lời diệu pháp
Vọng từ ngàn thuở Linh Sơn
Cành trúc long lanh trước mặt
Dệt thành châu sáng thường chơn
 
Nụ cười trong cõi thanh tâm
Vẫn hát như hương Điều Ngự
Chút cành sen nơi Thiện Tự
Ngọt ngào vào tận xa xăm.
 
Lắng nghe chuông chùa tỉnh thức
Vô dư vẫn tại chơn tâm
Cành mai vàng đơm ngàn nụ
Vô sanh không nói tạ từ.
 
SÁT NA HÓA KIẾP
Sáng nay mai vàng đơm cánh
Khơi nguồn Mãn Giác dư hương
Vườn xưa vẫn còn đâu đấy
Bên trong diệu thể chơn thường
Cánh trúc lung linh bên gió
Hoa đào trắng cả lối đi
Thiền sư vẫn ngồi tịch mặc
Vừng vang hai tiếng Từ bi
Cúc vàng gợi về cõi nhớ
Có người ở chốn Thảo Lư
Thế sự, buồn vui chẳng bận
Sát-na hóa đấng Đại Từ! 
 
SIÊU TỤC
Cát vàng trong vũ trụ
Tô đẹp cõi Hoa Nghiêm
Tuỳ duyên bày Bảo Sở
Hoang sơ mà dịu êm.
Đá xanh tô lên vách
Voi trắng vẽ nền chùa
Câu kinh mầu nhiệm sống
Vang vọng đời bình yên.
Nhiếp tâm là Tịnh Độ
Lặng lắng khỏi tham thiền
Thiên lương tình pháp lữ
Lòng siêu tục tịch viên!
 
SUỐI NGUỒN
Con về trên đỉnh Linh Sơn
Uống trăng, hứng gió vui hơn cảnh nghèo
Đâu đây suối chảy, thông reo
Đỉnh chung phú quí bọt bèo ngang qua
Như nhiên trong cảnh không nhà
Ung dung dạo gót, Ta Bà thảnh thơi
Rừng hoa, cỏ nội mây trời
Điểm tô trần thế, dệt đời thanh thanh
Âm vang nhạc khúc vô hành
Ngàn xưa chẳng mất, vẫn thành sắc không!
 
SƯƠNG RƠI NGỌN CÚ
Cành cú hứng sương rơi
Hoàng oanh hát không lời
Sáng tươi giàn hoa lý
Gọi mời mây sang chơi
 
Mây trắng vẫn hồn nhiên
Dịu mát cõi tâm thiền
Vừng vang ngân một tiếng
Viên mãn niềm tịch viên
 
Dư hương vẫn hoa xuân
Xoè cánh nở bên đời
Nắng vàng bừng tâm thể
Tận ngát cõi trùng khơi.
 
THƠ VÀ ĐẠO
Trong đạo không có thơ
Như ước mơ không hiện thực
Trong thơ không có đạo
Như châu báu không được dùng
Trao đời một mảnh tình chung
Trao người tất cả gấm nhung tuyệt vời!!
 
LỜI CẢM TẠ
Cám ơn đời ban tặng
Những nhạc phẩm thăng-trầm
Cảm ơn bao tiếng hát
Cho hạnh lạc ngàn năm.
 
Bao đau khổ xa xăm
Vẫn hương trầm thanh thoát
Trong đau thương-vị ngọt
Bật thành tiếng viên âm.
 
Giữa mưa nắng đất trời
Vẫn rạng ngời sự sống
Bao hơn thua xao động
Lòng vẫn thấy thong dong.
 
Trong vạn cõi thong dong
Tiếng thiên đồng chân tánh
Cảm ơn người đức hạnh
Cho ngàn đoá tâm không.
 
Lời thơ trong ý đạo
Cõi đạo dẫn lời thơ
Đạo-Thơ cùng chấp cánh
Thánh-phàm trọn niềm mơ!!
 
THONG DONG
Trăng khuya vầng sáng tỏ
Giữa đời tỉnh tỉnh say
Ly hương ngày tháng đó
Năm nào cũng cành mai.
Đá xanh thành tiếng nói
Sóng trầm lặng ru êm
Ngồi đây chờ hoang vắng
Không dấy động Hương Nghiêm.
Ðất che nguồn sanh tử
Rêu chắn một đường về
Bốn mùa trong nháy mắt
Mang mật ngọt Tào Khê.
Xoá tan giờ mặc khải
Cũng chẳng một ngày về
Đê mê nơi thực tại
Ôm mặt là Như Lai
Tâm vui buồn vẫn một
Không vướn bận trần ai!
 
TIÊU DAO
Hoa Đào sáng nở bên bờ
Rừng thông trổi nhạc để mờ thế nhân
Ánh tà dương đã thốt thân
Sương mù kín phủ vẫn lần trang kinh
Tiêu dao đứng giữa vạn nghìn
Lững lờ dòng chảy có mình hay không
Chân bước tới vẫn thong dong
Dù chân có yếu nhưng lòng vẫn đi
Nụ sen Bát-nhã là khi
Sống trong nhịp thở Từ Bi ấy mà
Vẫn bao ngày tháng đi qua
Có em Vô Trụ chói loà Nhất Như!
 
TÌM EM
Tìm em trong cát bụi đời
Tuyết rơi trắng phiếu giữa đồi Hy-ma
Tìm em trong nụ thường hoa
Bên cành trúc biếc, bên tà thái dương.
Tìm em trong cõi vô thường
Rung rinh bóng nguyệt, mờ sương bóng nào
Tìm em lòng dấy dâng trào
Kết duyên lửa gió, rạt rào gấm hoa
Tìm em trong cõi ta-bà
Ngát vang nhạc khúc, kinh hoa thượng thừa.
 
TINH KHÔI
Mây trắng vẫn hằng nhiên
Thoảng nhẹ phớt bên triền
Chim bay nào để dấu
Giữa kỳ diệu vô biên
Hoa nở cõi thần tiên
Xuân đến vẫn tâm thiền
Tinh khôi thơm Thánh Nữ
Dạt dào sáng uyên nguyên!
 
TỈNH NGỘ 
Con cú nhỏ tung mình reo ríu rít
Nước theo trăng nước chảy khúc kinh cầu
Rừng hoang vắng chim muông hoà nhạc tấu
Vẫn bao la vẫn xanh lá muôn màu
Cõi vô biên dưỡng hàm cung nhật nguyệt
Người ra đi lặng lẽ nhịp thời gian
Ai khuất bóng cho hoàng hôn xuất hiện
Hương hoa bay hoa nở nụ tâm vàng
Bàn tay nhỏ chờ đoá sen chưa nở
Chạm vào môi buông thành tiếng đê mê
Em nơi đâu theo gió mát trở về
Thần lực sẵn trong cõi lòng em đó
Gót son nhỏ nhẹ nhàng trên ngọn cỏ
Chẳng làm tan giọt sương trắng đêm khuya
Trên đôi vai lìa sanh tử phân chia
Vì bốn biển nước vẫn thơm vị mặn
Chợ ồn náo sao mà tâm vắng lặng
Vườn nguyên sinh sao em vẫn vô thinh
Không gió lùa không một niệm minh minh
Ðể hiện rõ dung hình trần sa huyễn!
 
TUYỆT THẾ TINH ANH
Bao phiền não dạo chơi miền sơn thuỷ
Đem hồng trần, khổ luỵ đổi an nhàn
Lẽ hơn thua xin trả lại trần gian
Lòng thanh thản đón gió ngàn non nước
Trong thầm lặng cùng nhất tâm phát nguyện
Giữa đất trời, giữa cung điện nhiệm mầu
Đừng trao nhau những oán giận, âu sầu
Đừng bày vẽ trò bể dâu thương hải
Cứ thong thả trãi tấm lòng vô ngại
Như càn khôn dẹp cả những bại thành
Đời tuyệt thế long lanh không cấu uế
Kiếp phong trần là thiên thể tinh anh!!!
 
VẪN BÓNG SƯƠNG MỜ
Tà dương lần tắt lịm
Lửa hồng vừa thổi lên
Trong đêm sâu tịch diệt
Cô liêu không người tìm
Thời gian phai mái tóc
Sương đọng giữa tháng ngày
Gió lay nhành dương gãy
Chim vẫn hót ban mai
Ai đi vào hoang vắng
Còn em vẫn bóng mờ
Hai tay dâng Thánh Nữ
Vội vàng viết thành thơ!
 
VẪN ĐẤY
Đá sỏi ngàn năm biết nói
Lá cành trải mật như nhau
Huyễn hư muôn đời vẫn đấy
Đưa tay đón gió ngọt ngào
Ánh trăng bên đời thấp thoáng
Hoa Mai vẫn thức mộng trường
Sắc son điểm bao ngày Tết
Đình tiền còn chút dư hương
Cát bụi mù khơi cõi ấy
Hư không chấp cánh chân không
Nghìn năm vẫn là như vậy
Vẫn đầy chân thể thiền tông!
 
VANG VỌNG TIẾNG LỪA
Khói trầm hương nở trăm hoa
Dịu êm pháp giới, đậm đà pháp thân
Dấu chân ai bước toàn chân
Lên trên cõi biếc, xanh ngần dáng xưa
Từ không gian vọng tiếng lừa
Ngút ngang đồi núi, tả tơi nắng vàng
Nghe như thánh nhạc rền vang
Dung thông sóng gió, nhịp nhàng sóng âm.
 
VẼ ĐẸP TRẦN AI
Cát bụi long lanh sáng
Nhành dương dứt đoạn trường
Sương trắng choàng lên tóc
Mã vẫn đượm yêu thương
 
Nụ cười cõi u mê
Rồi vẫn một đường về
Lặng thinh nhìn gió lộng
Trãi mật ngọt Tào Khê
 
Thênh thang lòng hoa trắng
Tung tăng dưới Phật đài
Tâm tình sâu lặng vắng
Xem vẽ đẹp trần ai
 
Ai về chỗ Huỳnh Mai
Tình thắm duyên thêm dài
Ngâm khúc ca như thị
Không mờ nhạt tàn phai!
Rồi vào cõi Như Lai
 
VIẾT LẠI
Gió đưa phảng phất hương trầm
Xua tan phiền muộn, lỗi lầm lắng trong
Dầu cho bến cũ ngược dòng
Đò xưa còn đó khách xưa vẫn chờ
Về nơi thiền tự làm thơ
Ca bài vĩnh cữu đốt tờ tâm kinh
Sương mù chẳng phải vô minh
Nắng vàng cũng khéo lách mình đi ra
Đêm xuân uống cạn chén trà
Tĩnh tâm viết lại bài ca “Đình tiền"
Ðọng trong trang sử hương thiền
Nghìn sau vẫn nhớ một miền nước xanh!
 
XUÂN LÀ TẤT CẢ
Đêm đông lặng lẽ như tờ
Dở từng trang lịch đợi chờ ngày xuân
Vì xuân là cõi tỉnh bừng
Vì xuân là chốn ngập ngừng không hai
Phẳng phiu chẳng ngắn, không dài
Không dơ, không sạch, không phai, không tàn
Vọng từ trong cõi tinh ngàn
Có hàng tre thắm có làn gió xanh
Hai con hạt đứng đầu ngành
Ðể xem chú điệu vẽ tranh trong chùa
Ðôi rồng mạnh mẽ phun mưa
Vận thần công lực trống vừa điểm canh
Xuân ơi, xuân ở trên cành
Ðể cho mai trúc đồng hành vui xuân!
 
XUÂN NHỚ AI
Kết duyên giữa cõi đất trời
Ðể tia nắng hạ gọi mời gió thu
Nhìn trong sương khói mịt mù
Chút hương xuân của công phu một lần
Xuân trong lạnh lẽo phân thân
Cuốn mình trong áo cả phần Pháp Hoa
Xuân đi khắp nẻo muôn nhà
Cho quên thực tại để mà nhớ ai
Thế trần em cũng lầm sai
Ðể tô vẻ đẹp, để mài bảo châu
Bao lần hối hả lên cầu
Tiếc chi ghe cũ nhuộm màu hữu-vô!
 
XUÂN THĂNG HOA
Mục đồng thong thả chăn trâu
Tay cầm mụm lúa, tay cầm nụ hoa
Ðồng xanh tâm cảnh mượt mà
Ngát hương giới định đậm đà pháp thân
Lục căn hiệp với lục trần
Cũng thành lục dục thất tình có hay
Sao không như cánh cò bay
Tự do đây đó đoạ đày chi đây
Hương lòng ngan ngát ngàn mây
Bốn phương làm bạn xum vầy núi sông
Cuộc đời nhẹ tợ lông hồng
Sao không đổi lấy mặn nồng tình thiêng
Tinh sương gội rửa thần tiên
Mới như tiếng khóc bên triền Kim Cang.
Lang thang vẫn thấy đạo vàng
Hoa mai nở cánh nhịp nhàng tiết xuân!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...