ÂM THẦM
Ai từ giã không làm thân lữ khách
Tôi vào đời bằng trinh bạch vân hà
Lìa nghiệp thức đoá tâm hoa Bát nhã
Nở bên đời thành thánh nhạc hùng ca.
Ai từ giã những gấm hoa tang tóc
Tôi âm thầm cho bạch ngọc tuôn trào
Ngàn xưa ấy vẫn ngọt ngào Diệu đế
Đã quay về là đoạn tận đam mê.
Ai từ giã những lê thê huyễn hoặc
Xin bước vào những cao ngất trinh tường
Mỗi trùng quang là mỗi nét yêu thương
Viên đá nhỏ cũng mười phương pháp giới!!
Ta thức trọn suốt đêm trường vắng vẻ
Nghe đâu đây văng vẳng tiếng chuông chùa
Bao não phiền, bao được mất hơn thua
Cũng mây khói tan theo mùa gió bấc.
Ta viết mãi bài thánh ca diệu mật
Dùng chân tâm vẽ nét mực Vô tâm
Mong nhân gian hết những khối thăng trầm
Và chẳng thấy một lỗi lầm để viết.
Ta viết mãi bài Thích Ca bất diệt
Trao cho đời nét diễm tuyệt thiên thần
Lìa ngã nhân là chấm dứt tham sân
Xa biên kiến sẽ dự phần giải thoát.
Ta viết mãi lời bình minh chim hót
Bao âm thanh vang tiếng hát ân tình
Các hành tinh đều đoạn tuyệt đao binh
Muôn thế giới thắm đượm tình trinh khiết.
Ta viết mãi bài mười phương nhật nguyệt
Cùng hát lên câu diễm tuyệt hương trần
Để hoà tan trong thế giới thường chân
Rồi biến cả khắp vạn lần pháp giới!!
Bạn đường em là cát bụi
Bọt bèo trôi nổi trên mây
Khói vàng vang trong khóm trúc
Chan hòa chắp cánh xa bay.
Thấm thoát bến mê đã mỏi
Thôi đi, cũng phải đường về
Tỉnh mộng tam đồ hóa kiếp
Thường nhiên mật ngọt Tào Khê!!
Chân bước xuống để trùng muôn lặng sóng
Bóng vô dư rung động trái tim hồng
Em nhỏ xuống giọt chân không diệu hữu
Giữa đất trời bỗng chốc hoá giao long.
Chân bước xuống bao cõi lòng thấm mát
Không đảo điên mà tịnh lạc tinh thần
Em bước xuống bóng phân ly chợt tắt
Sẽ mang về những chân thật tương lân.
Chân bước xuống nét tinh cần giới thể
Không si mê không cấu uế trinh tường
Em bước xuống giữa mười phương lá đổ
Để cuộc đời mãi giác ngộ tình thương!
Chú chim đứng trước cổng chùa
Chí thành bái Phật giữa mùa An cư
Sắt son hót tiếng bi từ
Chân như giờ đã sật sừ pháp thân
Cánh chim chẳng dính bụi trần
Viên dung pháp tánh những lần có-không
Cánh chim vẫn thắm tình nồng
Trao cho tất cả gia phong giữ gìn
Cánh chim bằng- cánh nguyên trinh
Theo duyên hiển hoá vạn nghìn gấm hoa!!
Sao không về chốn cũ
Cỏ hoa đã ngập dòng
Ánh thời gian in bóng
Rạng ngời khoảng trời không.
Sao không về chốn cũ
Tơ nhện đã giăng đầy
Lối mòn xưa ủ rũ
Giờ thành giới hương bay.
Sao không về chốn cũ
Tiếng chuông ngân từng hồi
Trăng tròn nơi đồng nội
Như mời khách sang chơi.
Sao không về chốn cũ
Uống giọt nước vô thường
Nước tình thương óng ả
Thắm mát tận lòng ta.
Sao không về chốn cũ
Rong chơi với Di Đà
Bao trần gian huyễn hoặc
Chấp cánh phương trời xa!!
Cõi trần thế trao nhau lời nhắn nhủ
Bóng chân như luôn ấp ủ chơn thường
Mỗi tình thương chấn động cả mười phương
Vầng nhật nguyệt suốt đêm trường cúng tế.
Cõi trần thế toả từ bi trí tuệ
Xoá đau thương không vướng bận sầu vương
Vững niềm tin dù cách trở dặm trường
Trong điên đảo hạt kim cương phụng hiến.
Cõi trần thế dẫu hợp tan trời biển
Nhưng thiên thu vẫn hi hiến nụ cười
Mỗi vi trần là mỗi cánh hoa tươi
Không phai sắc bởi bao lời bỉ thử.
Cõi trần thế viết chân kinh vô tự
Nét long lanh như tia nắng mong manh
Mỗi đớn đau làm mát cả bại thành
Nhưng chân tánh vẫn an lành pháp giới!!
Ta đã gặp trăm ngàn muôn kiếp trước
Những đau thương, những phân cách đoạn trường
Ta đã gặp bao vấn vương thù ghét
Được-vui mừng; mất-sạch hết tình thương.
Ta đã gặp con đường xưa vắng khách
Tiếng thê lương, tiếng ì ạch trưa hè
Ta đã gặp bến sông xưa vẩn đục
Nước ngọt ngào tưới mát những vườn me.
Ta đã gặp ngọn cỏ xanh hiện hữu
Bên hiên hè-bên quê mẹ muôn đời
Ta đã gặp lời thiêng liêng diệu vợi
Nói không cùng ngằn mé tình muôn nơi.
Ta đã gặp cánh chim bằng lữ thứ
Bay về đây nơi vô trụ cuộc đời
Ta đã gặp ánh dương hồng chờ đợi
Giữa đất trời vẫn tiếng nói vui chơi.
Ta đã gặp bao lời thiêng hiện hữu
Trong nhân gian, trong vũ trụ không cùng
Ta đã gặp đấng bi hùng xuất hiện
Bước chân về là rung chuyển hành tinh.
Ta đã gặp cõi nguyên trinh rực sáng
Cũng thơ ngây, cũng tỏ rạng tâm hồng
Ta đã gặp nụ chân không diệu đế
Lìa bến mê là bờ giác thong dong!!
Ta đã thấy những khoảng trời loang lổ
Đêm ngửa nghiêng với ly chén lưng tràn
Cõi dương trần ảm đạm một màu tang
Bao đau đớn vẫn lầm than thống khổ.
Ta đã thấy đường tử sanh hoạn lộ
Dẫu sướng vui chi mấy cũng bằng thừa
Tâm Bồ đề chẳng quản việc sớm trưa
Miền Thiếu Thất gió chiều mưa đổ xuống.
Ta đã thấy cõi trần đầy tham muốn
Trong vinh hoa vương vấn khối bi sầu
Lìa hư danh là cứu vạn niềm đau
Xa phú quí để từ tâm thẩm thấu.
Ta đã thấy nét diễm kiều yêu dấu
Của tịch nhiên như lúc mới ban sơ
Vẫn trinh nguyên không một nét phai mờ
Và thanh thoát như vần thơ chưa viết!!
Đoá sen trắng chứa trăm ngàn tánh thể
Cùng bùn nhơ lớn mạnh ở dương trần
Mỗi con người là giới đức hương vân
Trong nhất niệm chứa muôn phần thánh thiện.
Tâm giải thoát chưa một lần cấu nhiễm
Mượn càn khôn toả nhung gấm tháng ngày
Mang thương yêu trang trải cõi trần ai
Vào biển lửa dang đôi tay tự tánh.
Mảnh đất mới chuyển thiên hà đại lãnh
Vun bón thêm sen Tám cánh hiện bày
Chim trên đồi thánh thoát giọng Huỳnh Mai
Trao hạnh phúc cõi Liên Đài sáng chói.
Vui mừng quá y như ngày trẩy hội
Đường thương đau nhường lối để đơm hoa
Đoá Vô Ưu đượm hương sắc Ta bà
Đang thấm mát để đậm đà dương thế!!
Ai lên mây ngàn tột đỉnh
Kết thêm hoa bướm mộng vàng
Tôi ngồi dưới cùng đáy vực
Hứng bao bùn đất gian nan.
Ai lên non ngàn vui sướng
Kết thêm vô lượng nỗi niềm
Còn tôi tiêu dao ngày tháng
Gánh bao đau khổ triền miên.
Ai về những nơi thành thị
Đắp xây mộng đẹp trang đài
Còn tôi tìm nơi hoang vắng
Xoay vào diện mục bản lai!!
Cõi ô uế có loài hoa không bận vướng
Dù tàn phai bởi năm tháng đường dài
Trong nước mắt đoá linh đài diễm thế
Đang nhẹ nhàng gánh đau khổ trần ai.
Mảnh đất lạ sản sinh hoa vô thể
Luôn tốt tươi trong đen tối, không hồn
Hoa là người, là đấng Lưỡng túc tôn
Là Thánh nữ Quán âm, là Càn khôn địa giới.
Đến với hoa, em hết lòng khen ngợi
Cả tâm hồn chẳng mong đợi siêu cùng
Dẫu mong manh vẫn vượt thoát hãi hùng
Và thanh khiết giữa không trung diệu tánh!!
Hai tay dâng lá Bồ Ðề
Nguyện cầu thế giới đường mê dứt liền
Hai tay dâng đoá hoa thiêng
Hương thơm giới đức tịch nhiên cõi lòng
Hai tay dâng nụ tâm không
Trần gian xoá sạch những dòng phân tranh
Hai tay dâng nét trinh thành
Dịu êm pháp giới an lành pháp thân
Hai tay dâng tiếng chuông ngân
Thường chân hỷ lạc cũng lần trổ hoa
Hai tay dâng chén Lục trà
Nguyện cầu thế giới Ta bà ngát hương
Hai tay dâng cả chân thường
Hai tay dâng hết tình thương ngọt ngào!!
Trong cõi Ta bà, có loài hoa không khô héo
Chẳng lộng lẫy cao xa, nhưng đầy mật ngọt bao la
Đủ hương sắc, tô thắm khắp muôn nhà
Tròn bản giác, chưa một lần khai phá.
Trong cõi hư vô, có loài hoa không cành lá
Cũng nhuận thắm tốt tươi, cũng óng ả luân hồi
Dầu hữu tướng nhưng đủ phần sỏi đá
Nét trinh thành chẳng lạ chốn thiêng bôi.
Trong thế giới ngã nhân hiến dâng hoa hồi hướng
Không sực nức hương thơm, nhưng toả ngát núi đồi
Nụ no tròn xinh xắn thắm vào môi
Và vĩnh kiếp để cuộc đời tươi sáng!!
Tôi nằm xuống để nhường nơi đất sống
Cho nhân sinh, cho thế giới đại đồng
Ngàn năm nữa và trăm ngàn năm nữa
Ánh dương hồng vẫn chói rọi trời đông.
Đoá Linh Thứu chủ nhân ông đã nở
Như tình người vẫn nhung nhớ mọi thời
Bao hương thơm của dịu ngọt đất trời
Thành giới đức không một nơi cấu uế.
Tôi nằm xuống cho hương hoa diễm lệ
Dâng cuộc đời những tuyệt thế siêu phàm
Nắm tay nhau nhặt từng nhánh hương lam
Cùng dìu dắt về Niết Bàn phổ cúng.
Dẫu đau khổ chưa một lần nao núng
Cơn vô thường vẫn xướng tụng thanh bần
Đời phong ba nhưng cuộc sống tương lân
Mang hỷ lạc trao muôn phần Phật tánh!!
Ôi cuộc thế như cành dương lất phất
Vẽ muôn ngàn những cung bậc thăng trầm
Đừng đảo điên sẽ chuốc lấy hờn căm
Chớ giận dỗi thêm lỗi lầm chồng chất.
Ôi cuộc thế trải dài bao dịu mật
Để mai sau chất ngất mảnh hương trầm
Đừng kéo thêm những vướng bận tham sân
Xin cứ để cho nghĩa nhân nhuận thắm.
Ôi cuộc thế bầu trời xanh nhung gấm
Mầu nhiệm thay nét sâu thẳm tâm hồn
Bao ngôn từ không nói hết càn khôn
Càn khôn vẫn trong vòng tay bé bỏng.
Ôi cuộc thế chớ gây nhiều vọng động
Dùng chân tâm sẽ biến đổi luân hồi
Đừng xuôi theo những tiếng nói đãi bôi
Xin cứ để cho dòng đời thanh khiết!!
Tâm vắng lặng nhẹ nhàng hôn chiếc lá
Lượm phân dơ làm trầm ngát ươm mình
Trong định thiền thấy nguồn cội vô minh
Rồi hiểu rõ duyên sinh mầu nhiệm quá.
Anh vững bước trên con đường sỏi đá
Bụi trần gian ôi đẹp quá em ơi
Không ngữ ngôn, không nói hết một lời
Chính bụi phấn làm gấm hoa thượng diệu.
Mưa trút hạt vào tận miền tịch chiếu
Vẫn ngọt ngào, vẫn tinh thể trắng phêu
Dẫu trăm năm vẫn nhắn nhủ một điều
Hạt mưa đó là Kim cang linh diệu!!
Ôi pháp giới toả muôn ngàn ánh sáng
Cảnh thanh nhàn luôn tỏ rạng niềm tin
Bao khó khăn nhường bước buổi đăng trình
Nơi chốn cũ đắp xây đời sống mới.
Mảnh đất mới vạn bàn tay vun xới
Cội Bồ đề rực rỡ nụ tâm hoa
Chính nơi đây có bóng mát Ta Bà
Luôn hiện hữu giữa dòng đời băng giá.
Sen Tám cánh ngát hương điều mới lạ
Cây bên đường hoa lá cũng vươn mầm
Dẫu đau thương vẫn vi diệu thậm thâm
Ban tiếng pháp để ngàn năm thắm mát!!
Mây trắng vờn trên khóm trúc
Thong dong giây phút nhiệm mầu
Có người áo nâu thanh thoát
Không màng đến chuyện cao sâu.
Mây trắng phủ đầy dương thế
Sao nghe sáng cả đường về
Bước đi minh nhiên diễm lệ
Cõi lòng chẳng vướng đam mê.
Mây trắng chan hoà nhựa sống
Mười phương rúng động thâm tình
Dẫu cho thay hình đổi tiếng
Nhưng lòng vẫn ánh Viên Linh.
Mây trắng nguyên trinh vô sắc
Không làm ngây ngất cuộc đời
Mây trắng thở nơi thành-trụ
Chân không diệu hữu trùng khơi!!
No comments:
Post a Comment