NHƯ NHIÊN
Sương rơi đọng mãi tình thương
Lên viên đá nhỏ mở đường huyền vi
Cỏ xanh cất tiếng thầm thì
Chân không còn có chút gì thong dong
Mặt trời xuyên thấu tâm hồng
Hương thơm giới thể tự lòng toả ra
Đưa tay đón gió Ta Bà
Trần gian xin cạn chén trà Quán Âm
Thiên thu uống hết phù trầm
Như nhiên là ánh trăng rằm Thái hư!!
NƠI NÀY
Chim non lảnh lót ngoài hiên
Vườn sau rộ đoá Tâm thiền ngát hương
Còn đây tiếng vọng ngàn thương
Và sau vẫn ánh Kim cương sáng ngời
Nơi này là chỗ gọi mời
Tấm lòng vì đạo, vì đời chẳng nghi
Nơi này đoạn tuyệt tham-si
Dựng xây đạo đức, hộ trì nhân gian
Nơi này chính thật đạo tràng
Kết tình thân ái vừng vang pháp mầu
Nơi này chẳng thấy buồn rầu
“Giữ tâm chánh niệm” làm câu trau mình
Nơi này dứt sạch vô minh
Bỏ luôn Bỉ-Thử, trọn tình núi sông
Nơi này vẫn trái tim hồng
Thắm trong huyết quản, thông đồng thái sơn
Nơi này không được, không hơn!!
Tiếng kinh vang tiếng diệu huyền
Chuông ngân thanh thoát giữa miền tịch nhiên
Đạo-đời hai nẻo tuỳ duyên
Nguồn tâm tĩnh thức uyên nguyên sáng ngời
Hương trầm thoảng nhẹ nơi nơi
Nụ cười luôn ở trong đời gian truân
Về đây uống cạn giận-mừng
Hà hơi vẫn thấy tưng bừng gấm hoa!!
NỤ THƯỜNG CHÂN
Rảnh rang dạo gót Ta bà
Kết hoa vô thể xây toà thánh thiêng
Nơi này sao thật bình yên
Như nhiên toả ánh Đại viên sáng loà
Rảnh rang sạch hết buồn lo
Ánh trăng Bát nhã xoá nhoà khổ đau
Thường chân vẫn tiếng ngọt ngào
Sắc-Không rãi xuống biết bao nụ hồng!!
Ta thấy rõ cuộc tử sinh lên xuống
Như bọt bèo của tan hợp vô thường
Ta thấy rõ những tình thương tươi thắm
Vẫn tâm này dệt nhung gấm mười phương.
Ta thấy rõ con đường xưa đổ lá
Đất khô cằn khe đá vẫn đơm hoa
Ta khẽ gọi tiếng quê nhà muôn thuở
Trong Chân Như có hơi thở bình yên.
Ta thấy rõ những triền miên khói lửa
Ngày tháng trôi không chọn lựa bao giờ
Ta góp lại những lời thơ thân ái
Tặng cho người vô quái ngại nguyên sơ!!
SỎI ĐÁ TỰ TÌNH
Tay nâng hòn đá xinh xinh
Hỏi em mấy tuổi kết tình hay chưa
Thưa rằng em có thượng thừa
Ngàn muôn bụi cát cũng vừa lớn lên
Tấm thân dẫu lắm gập ghềnh
Nhưng lòng ấm áp như bên lửa hồng
Rảnh rang về cõi sắc-không
Đoá kim cương sáng cả trong lẫn ngoài
Vui niềm Thiện thệ Như Lai
Trinh thành sống với trần ai tuyệt vời
Trao nhau trao cả cuộc đời
Toàn thân sỏi đá nở lời gấm hoa!!
Sương mang hơi thở tình thương
Từ trong lòng đất vô thường mà đi
Sương mang pháp bất tư nghì
Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
Sương mang ánh nắng lung linh
Hoá thân diệu tướng nguyên trinh thánh hiền
Sương rơi khắp nẻo vạn miền
Trở thành bụi đất bình yên trong lành
Sương từ giọt nắng long lanh
Thành hoa Bát nhã trên cành Vô ưu
Sương trong giây phút mịt mù
Trùng khơi tiếng hát thiên thu ngọt ngào
Sương từ cánh nhạn lao xao
Thoát thai thành đoá Anh đào giới thân
Sương trong thiên thể Thường chân
Vẫn hằng thanh tịnh chẳng phân Thánh phàm!!
Chim Khổng Tước bay về đây xây tổ
Trong thân cây cũng giác ngộ tương lân
Cõi nhân gian dẫu lắm nẻo phong trần
Nhưng tuyệt thế bởi bao lần chân chất.
Cây mượn đất trao nhau điều diệu mật
Lá đơm hoa lất phất nhánh Lục hoà
Dẫu ô uế vẫn khúc ca Tịnh độ
Nhiều khổ đau vang tiếng hát chim ca!!
TA BÀ DIỆU THỂ
Mỗi buổi sáng ngồi đây vui với gió
Xem đổi thay, xem cuộc thế trả vay
Dẫu gian nan có thắm nỗi đoạ đày
Chân vẫn bước dù chông gai thử thách.
Cuộc sống đã cho ta điều trinh bạch
Mảnh đất khô hoa lá vẫn xanh tươi
Khắp trần gian đẹp mãi những nụ cười
Và trân quí đoá hoa người thanh thoát.
Trong khoảnh khắc nụ huỳnh hương đau xót
Giọt mồ hôi thấm ướt một đường về
Miễn làm sao cuộc sống khỏi đam mê
Và giải thoát thành Ta bà tuyệt thế.
Lòng hoà điệu nét minh nhiên diệu thể
Giữa đất trời bao diễm lệ thiên thần
Tâm sáng ngời soi thấu cả vầng trăng
Tròn bản giác chưa một lần điên đảo!
Tiếng kinh Vô tự làm thinh
Vừng vang khắp cả hành tinh Ta bà
Tiếng chân tình mới hiện ra
Bên hiên giới đức, bên toà đảnh hương
Tiếng kinh thay tiếng Chân thường
Rót trong Vô trụ, Vô phương, Vô cầu
Tiếng kinh thâm diệu cao sâu
Xua tan huyễn hoặc, bi sầu trắng trong
Tiếng kinh thoáng ở trong lòng
Rỗng rang pháp giới thong dong pháp mầu
Tiếng kinh chân tánh làu làu
Vừng vang ban khắp một màu núi sông!!
Đêm giá lạnh một loài hoa nở cánh
Thoảng hương thơm cùng nhánh lá đâm chồi
Hoa góp mặt giữa cuộc đời biến đổi
Nhưng không tàn hương sắc và thiên bôi.
Từ bùn đất hoa không than tiếng khóc
Dẫu mệt nhoài với nắng cháy mưa dầu
Hoa đon đả đưa tay dài thẩm thấu
Thấm thâm tình, nát cả niềm thương đau.
Hoa tươi thắm cho người xây mộng ảo
Giữa đêm trường không ảo não thét gào
Hoa hiện hữu giữa rừng thiêng châu báu
Đẹp tình người, sáng cả trời thanh cao.
Hoa khôn lớn nhờ bão giông bụi cát
Giữ tâm hồn trong hạnh lạc phong trần
Hoa đã sống tròn nghĩa nhân thân ái
Đẹp cuộc đời, đẹp mãi lời tương lân.
Trời đất cũng từ nhánh hoa tuyệt mỹ
Đang ứng thân du hí hiển thần thông
Bao thương yêu là tiếng nói đại đồng
Trong giây phút đoá hoa lòng hiện hữu!!
Ai đi dẫm nát vô thường
Bỗng nghe tiếng của ngàn thương gọi về
Xôn xao giờ hết đam mê
Trong đêm lạnh giá vẫn ê ẩm cười
Bỗng đâu tiếng gọi niềm vui
Thành nguồn hạnh phúc đẩy lùi khổ đau
Đường gươm trí tuệ dâng cao
Não phiền khổ luỵ vẫn ngào ngạt bay
Vô thường chân tánh không hai
Viên dung Diệu hữu mở bày thái hư
Lắng nghe tiếng của Bi từ
Ban nguồn tỉnh thức Tịch như Thánh hiền
Bồ đề hỉ lạc viên niên
Vượt lên Ngũ uẩn của miền Có-Không
Lặng yên trinh khiết tâm hồng
Toàn chân hiển lộ hết lòng hát ca!!
Ta đi qua cầu sinh tử
Nghe câu bỉ thử nghẹn ngào
Cuộc đời thiêng liêng thâm ảo
Chân tình gởi trọn ngàn sau.
Ước ao cõi lòng tươi thắm
Trăm năm sâu thẩm tình người
Quê hương trải thêm nhung gấm
Ta bà vẫn vạn niềm vui.
Thênh thang bước trên sóng nước
Không nghe hơn được trong lòng
Bao nhiêu trần hồng chấp cánh
Phù trầm ló dạng Chân không!!
Ôi bụi cát toả hằng sa diệu báu
Nét u huyền như thánh đạo Tám ngành
Dù kiếp sống có thăng trầm lấp lánh
Vẫn diệu kỳ, vẫn diễm tuyệt trời xanh.
Cõi trần thế dẫu mong manh phân lưỡng
Chớ đảo điên để hiện tướng luân hồi
Còn hơn thua là còn chút đơn côi
Tâm thức tỉnh sẽ xa rời Tục đế.
Ôi cuộc sống biết bao điều diễm lệ
Khắp nhân gian không cấu uế lạ kỳ
Bao đau thương không vướng bận sầu bi
Và nghiệp chướng cũng thầm thì hoá kiếp.
Ôi cuộc sống vẫn nhiệm mầu trí giác
Mỗi âm ba như hạnh lạc muôn miền
Mỗi buồn vui là tiếng nói viên niên
Không ngã-pháp đóa tâm liên bát ngát!!
TRĂNG SÁNG NGÀN NĂM
Ơn đời quỳ bái tạ
Cuộc trần hồng xa khơi
Ôi trăm lời mới lạ
Ngàn năm vẫn tuyệt vời.
Chấp tay cùng khấn nguyện
Thế giới một đường về
Bao nhiêu khê huyễn hoặc
Chảy thành giọt Tào Khê.
Trong vô thường bụi cát
Tâm tịnh lạc hiện bày
Ánh pha lê tuyệt thế
Từ bùn đất trần ai.
Đêm mộng dài đã dứt
Chân diện mục tương phùng
Ung dung bao ngày tháng
Ánh sáng từ không trung!!
Thênh thang trên đường bụi cát
Nghe sao tịnh lạc trong lòng
Ta đi trao đời nhựa sống
Ngọt ngào vào tận tâm không.
Thênh thang trên đường sỏi đá
Nghe bao chuyện lạ đất trời
Đoá huỳnh giới hương như mới
Dịu dàng mời khách vui chơi.
Thênh thang những nơi được-mất
Nghe câu diệu mật diễm kiều
Trần gian trăm điều thượng diệu
Giờ cùng chấp cánh thương yêu.
Thênh thang những chiều lất phất
Nơi đây cung bậc nhiệm mầu
Bao nhiêu não phiền chất ngất
Trở thành tiếng pháp thâm sâu!!
Em có một chỗ đến đó là nơi vô sở trụ
Không Phật thánh, tiên hiền, không Bồ tát linh thiêng
Em có một nơi đi vẫn còn vạn vẻ trinh nguyên
Vượt ra khỏi ba ngàn kiến giải!!
Nắng hồng đỡ gót bình minh
Trần gian vẫn mãi tự tình pháp âm
Đá xanh khe khẽ, thì thầm
Rừng cây đốt nén hương trầm kính dâng
Hạ đi, Xuân đứng tần ngần
Chờ giờ réo gọi mới lần bước qua
Vui đời, vui cả tâm ca
Đói ăn, khát uống Ta bà thảnh thơi!!
Có một miền mênh mông băng giá
Là nơi giao hợp của đất trời
Có một miền chân không tĩnh lặng
Pháp thân chiếu diệu mọi nơi
Tuyệt vời!!
Chiều nay ngồi trên gác nhỏ
Mưa tuôn ướt cả đường về
Ô hay tình người mẫn thế
Gánh thay đau khổ lầm mê.
Tối nay ngồi đây hứng gió
Trên không vẫn đó bụi mờ
Trở thành bài thơ sâu lắng
Núi đồi bật tiếng hoang sơ.
Sáng nay đất trời thanh vắng
Nghe sao tĩnh lặng khôn lường
Ô hay đời ta vui sướng
Vẫn còn muôn vạn niềm thương!!
Mộng dài thức tỉnh từ lâu
Thoát ra sinh tử nhiệm mầu biết bao
Cũng từ nghiệp thức bước vào
Mà nay dứt sạch tiếng gào thét lên
Bao nhiêu bóng nước gập ghềnh
Mênh mông sóng vỗ vẽ tên vô thường
Nụ cười soi thấu mười phương
Tâm không điểm nụ tai ương hết liền
Rạng ngời sáng cả trời thiêng
Trong cơn bụi gió tâm thiền toả ra
Thênh thang dạo gót Ta Bà
Tay gom thiên thể làm hoa cúng dường
Kết thành một nén tâm hương
Đốt lên sáng cả đoạn đường tử sanh
Ngàn sau vẫn nét trinh thành
Thiên thu chỉ một nhuỵ cành với bông!!
Nhiệm mầu thay dập tắt mọi não phiền
Ngây ngất mãi những cõi lòng nhu nhuyến
Tiếng bi tâm từ trong lòng của biển
Chảy vào đời những huyền nhiệm chân như
Bao đau thương cất tiếng nói tạ từ
Nguồn hạnh phúc vẫn tịch như viên đảnh
Vác lên vai những bi hùng đại hạnh
Mang vào lòng chút hiu quạnh trần ai
Trong đêm khuya tìm đến bóng Liên Đài
Dâng câu hát của Như Lai tịch chiếu!!
Sáng nay ngoài trời nắng ấm
Chim non hót điệu Từ bi
Giọt sương còn vương trên lá
Lặng im không nói điều gì.
Cỏ non thơm mùi Tứ đế
Trào dâng ngập cả đường về
Cành cây phủ đầy dương thế
Chạm vào trào mật Tào Khê.
Hương đời tung tăng theo gió
Cõi lòng dịu mát thơ ngây
Ngàn sau vẫn là như vậy
Dẫu đời lúc tỉnh khi say.
Ngoài vườn hoa vờn bên gió
Trong đây không có, không không
Nơi đây đất trời lồng lộng
Trở về vui thú Nhân ông!!
No comments:
Post a Comment