Bài thơ tặng sách
Hôm nay xin trao tặng sách cho chùa
Chỉ giữ lại một tâm hồn trống rỗng
Để chỉ có trăng thanh và gió lộng
Với ấm trà đêm vắng đợi hoa sinh
Tôi hôm nay ngồi giữa cõi vô minh
Mai vô ảnh vô hình xa xứ mộng
Chân bước chậm nghe tâm còn xao động
Soi phía nào mới thấy được bình yên?
Cung trời nào khai mở phút an nhiên
Câu kinh thấm trong từng chân tóc nhỏ
Sẽ như lá khi về khuya liễu ngộ
Cội Bồ Đề chợt sáng giữa hư không
Tặng sách đi lòng lại hẹn với lòng
Còn bao kiếp trôi lăn còn phải học
Ai biết được lai sinh mà cười khóc
Sẽ luân hồi vô thuỷ lại vô chung
Nên hôm nay nghe vi diệu khôn cùng
Con sóng dậy xô đời theo pháp tướng
Âm ba vọng hiểu ra là huyễn tưởng
Nẻo quay về như tánh nước mênh mông
Sẽ chảy hoài ra biển những con sông
Khi nhận rõ tâm chẳng hề sinh diệt
Rồi cứ thế mà ngược xuôi miết miết
Nào biết Niết Bàn trên lối ta đi
Đêm một mình ngồi lặng trước Mâu Ni
Nghe vọng lại một bài kinh vô tự
Chẳng có gì mà “hà tư hà lự”
Đời không ta từ lúc có ta rồi
Hạt nước nào lại chẳng chảy cùng trôi
Sao níu được vô thường kia đứng mãi
Nên tặng sách cho những người ở lại
Nguyện cho đời tinh tấn mỗi bình minh
Cà phê tất niên
Gói những buồn vui vào trong túi
Mở lòng ra đắm đuối tình xuân
Bè bạn phương xa ngồi lại thật gần
Chiều cuối năm ân cần tâm sự
Chuyện thế cuộc bại thành được mất
Nghe chừng như nước đổ ngoài tai
Khi cuộc đời chớm gió heo may
Ngày lá rụng biết đâu mà tính
Cắt lát trời xanh vào ly cạn
Cà phê chuếnh choáng vị hồ đào
Hỏi trăm năm: còn lại chiêm bao
Ngày đếm được tới gần hố thẳm
Thôi cứ “tám” dăm câu chuyện nhảm
Sân khấu buồn kép chính về hưu
Tiếng vọng nào gõ cửa mùa thu
Mây khép lại hoàng hôn tắt nắng
Ai sẽ nhớ những căn phòng vắng
Người sẽ đi, mấy kẻ quay về?
Hoa phố reo vui, xuân ngỡ gần kề
Sợi tóc bạc vô tình rớt lại
Và uống nốt tận cùng giọt đắng
Vị ngọt bùi thấm nhẹ sau môi
Bao nhiẻu năm mê ngóng mây trời
Hạnh phúc thật ngủ sau đáy mắt
Nên cứ hồn nhiên mà sống tiếp
Còn bao xuân nữa để cùng vui
Cảm tác sớm mai
Nếu vẽ được vầng trăng treo trước ngõ
Anh có làm thế giới bớt buồn hơn?
Khi những linh hồn vất vưởng cô đơn
Trong đêm lạnh giữa trần gian thiếu gió
Nếu vẽ được trái tim người nồng ấm
Không hận thù, nhân loại cúi chào nhau
Mặt đất này cây cỏ hiểu niềm đau
Sau những cơn mê cuồng say đắm
Nếu vẽ được tự do và cơm áo
Hạnh phúc về như thác lũ sau mưa
Người sẽ ngồi và kể chuyện ngày xưa
Thuở mây trắng bay qua trời giông bão
Nếu vẽ được chim bồ câu thị hiện
Tâm bình an mặt đất sẽ bình an
Máu xương nào ngưng tụ những hờn oan
Người ra phố quên một thời chinh chiến
Không thể vẽ bằng AI (*) tất cả
Những yêu thương sâu lắng tận trong hồn
Những vòng tay nối lại cuộc sinh tồn
Và nét đẹp ẩn trong từng chiếc lá
Nếu vẽ được những gì không thể vẽ
Người thấy gì trong một giấc mơ xanh
Những thôn làng yên ả tựa trong tranh
Người lại ngắm trăng về qua cửa hé
Và lại thấy đời đi như gió nhẹ
Khói lam chiều ai thắp lửa dùm ai…
AI: trí tuệ nhân tạo
Chuyện một nhà sư
Một nhà sư già yếu
Làm gió rừng lao xao
Sư hoá thân cành liễu
Giữa muông thú gầm gào
Một nhà sư trầm lặng
Tuyết rơi trong lửa hồng
Mặc trùng trùng ruồi nhặng
Người quán vào hư không
Một nhà sư không nói
Là lời lời tuôn ra
Những niềm đau chôn giấu
Tận đáy lòng - hôm qua
Một nhà sư thiền định
Tịnh độ giữa quê mình
Không còn phường xu nịnh
Non sông dừng điêu linh
Một nhà sư cầu nguyện
An lạc cho mọi người
Trong cảnh đời hư huyễn
Tâm luôn mỉm miệng cười
Đêm mơ thấy Bùi Giáng
Trong mơ anh đã li bì,
Càn khôn túy lúy ngồi lì taxi
Anh cười: “Mi cứ vui đi!”
Những thằng thi sỹ cuồng si trên đời
Thơ hay chẳng phải do lời
Thơ hay là bởi phi thời phi không
Xưa ta “gửi lại đôi dòng”
Mà nay “vẫn dội vào trong sương mù”
Trần gian oán khổ hận thù
Điêu linh từ đấy bây chừ chửa nguôi
Trẫm giờ rũ áo đười ươi,
Chúng dân ở lại làm người buồn thiu
Trẫm nay nào nhớ chi nhiều
Sáng say chiều xỉn liêu xiêu tìm nhà
Về nằm dưới cội Sa La
“Trút quần phong nhã cho tà huy bay”
Cẩn nguyên một ánh trăng đầy
Vào thơ Nguyên Cẩn nhớ ngày trùng lai
Có còn hạnh ngộ kiếp mai
Chào nhau ngõ vắn xuân dài phố sâu
“Người về thảng hoặc mai sau
Diệu hoa lâu các đêm nào hoa sinh”
Người đi vô ảnh vô hình
Bước chân tới trước thình lình trở lui
Giấc mơ còn giữa đêm vui
Chợt khi tỉnh nhớ mãi Bùi Tiên sinh!
Hẹn ngày sau sẽ lai sinh...
Ngẫm
Sợi tóc hay cọng lông
Cũng bay vào hư không
Cớ chi mà xao động?
Đời bao chuyện nhọc lòng
Phật ngày xưa đã dạy
“Nếu dùng sắc thấy ta
Lấy âm thanh cầu ta
Người ấy tu đạo tà”
Muốn vào nhà Như Lai
Phải mặc áo Như Lai
Tâm kim cương bất hoại
Ngoại cảnh luôn ở ngoài
Thân như hạt sương tan
Tứ đại hóa mây ngàn
Còn chi mà để lại?
Bài pháp vọng nghìn năm
Đi không phải đến bờ
Bờ sau lưng đợi chờ
Một hôm nào ngoái lại
Đời mất tự bao giờ!
Hãy vui cùng hôm nay
Sống cho trọn một ngày
Nâng chén trà uống cạn
Ngắm chiều trong sương bay
Ai biết đời hữu hạn
Sẽ thấy lòng vô biên
Ngẫu hứng hôm nay
Chiều gió tạt đi qua vùng cỏ hát
Những ngày vui xanh ngát khuất xa rồi
Nghe bão cuốn những chân trời đổ nát
Bốn phương tràn binh lửa máu xương rơi
Người ngóng đợi chênh vênh bờ sinh tử
Hồn thơ bay trên con chữ cũ mòn
Âm thanh động sóng cuồng dâng hoá lũ
Bao oan khiên trầm tích hoá thơ- buồn!
Ngày công lý sắm tuồng đeo mặt nạ
Đêm bơ vơ vẽ nhọ diễn vai hề
Cơn mộng mở ra những miền đất lạ
Cho cơn mê có chỗ để quay về
Thôi thắp sáng những tinh cầu hư ảo
Mặt đất cằn sa mạc bỗng sinh hoa
Đi tám hướng không tìm ra chính đạo
Khi soi mình trên vách thấy không- Ta!
Quay trở lại sẽ là trôi chảy mãi
Những con sông quanh quẩn cũng xa nguồn
Người thắp nến tìm một thời tuổi dại
Sợi tóc nào rơi xuống bóng chiều vương
Và gió tạt đi qua vùng cỏ hát
Ngẫu hứng mùa thu
Người qua ngõ trúc vàng tay thương nhớ
Khói thuốc nào vương vấn mắt môi xưa
Bàn tay ôm không kín tháng năm thừa
Hoa và trái bao giờ xanh trở lại?
Nghe tiếng dội bên kia trời hư ảo
Hay muộn phiền gây gió bão trong tim
Thu chưa qua đông đã mãi đi tìm
Tuổi thơ khóc bên đời con dế chết
Xuân không đến cho chiều con nước muộn
Cây cúi đầu mặc niệm bóng mây xa
Đi bốn phương tìm một hướng quê nhà
Đêm thắp nến soi tình em ấm mộng
Người nằm ngủ hồn mơ qua đất lạ
Biết nói gì trong những sớm mai vui
Gói tâm tư trong phiến lá ngậm ngùi
Phong kín lại những thiên đường ký ức
Chim bay mãi chân trời xa bất tận
Trong những chiều lẻ bạn ngóng mưa bay
Giọt nước reo trên con phố trưng bày
Từng kỷ niệm hao gầy trong quá khứ
Rồi nghe vắng từng người trên cõi thế
Tóc phai màu trên gối rụng sầu rơi
Qua con đường thương áo mỏng ai phơi
Tiếng guốc mộc khua vang thời tuổi dại
Đi là đến như đời không đứng lại
Những vui buồn cười khóc nối theo nhau
Như nghìn xưa vẫn hẹn với nghìn sau
Chiều lại xuống qua đêm dài thức dậy
Một sớm mai mặt trời quên chẳng mọc
Là lúc người trôi mãi giữa hư không
Thuyền xa bờ ai ngoái gọi dòng sông
Ngày tắt nắng thời gian như đứng lại
Chính lúc đó tiếng chuông nào chợt vọng
Sẽ ngân dài thăm thẳm suốt trăm năm
Hạt bụi trần trong sóng nước mù tăm
Đã tan biến không còn chi gửi gắm
Những dòng thơ có ai ngồi đọc lại
Câu chữ phai bóng nắng đã qua thềm
Vì sao nào đã tắt giữa trời đêm
Đã im lặng vô hình trong vũ trụ
Nên mùa thu vô tình qua phố cũ
Hàng sấu già nhắc chuyện của ngày xưa
Người tạt qua đời như những hạt mưa
Chưa thấm đất đã vội về với đất
Thôi chớ bận lòng được thua còn mất
Giọt nước giờ hồn nhẹ hoá mây bay
Ngẫu hứng nửa đêm
Nửa đêm thức giấc
Thấy lòng rỗng rang
Một đời lang thang
Trong miền hoang tưởng
Thấy tình vô lượng
Rơi vào hư không
Ngày trôi như sông
Biết đâu bờ bến?
Đi hoài chửa đến
Chân trời lãng du
Đăm đắm sa mù
Vô minh trùng điệp
Ra vào tứ nhiếp
Nẻo nào chân như
Thực thực hư hư
Chập chùng triền phược
Không còn họa phước
Không còn thắng thua
Thời gian một mùa
Nỗi buồn cũng tận
Thấy đời lận đận
Hóa thành mây bay
Dù thân hao gầy
Giữa trời sương khói
Nửa đêm nghe nhói
Con tim u hoài
Dẫu có mệt nhoài
Cơn mơ nào hiện
Tình xưa như biển
Xa rồi bờ vui
Trăm năm ngủ vùi
Nụ cười độ lượng
Dẫu là mộng tưởng
Hãy cứ nâng niu
Còn có bao nhiêu
Thời gian hội ngộ?
Nửa đêm trở gió
Thổi lạnh trong mình
Là bóng hay hình?
Mai rồi tan biến
Nếu còn thị hiện
Xin được bên nhau
Trên mọi nỗi đau
Thắp dùm ngọn lửa
Nẻo về khép cửa
Luân hồi đi xa
Chẳng còn mái nhà
Che chung một thuở
Tìm trong nỗi nhớ
Đêm nào mai sau?
Sợi tóc phai màu
Đã thành tro bụi
Giã từ mê muội
Sáng giấc mộng dài
Chút hồn mảnh mai
Tan vào đêm tối
Vô biên…
ngẫu hứng trong đêm
tôi nợ trần gian những đêm trằn trọc
tôi nợ cuộc đời viên thuốc ngủ qua đêm
tôi nợ muôn trùng ăm ắp tình em
nợ cơm áo nợ công cha nghĩa mẹ
tôi nợ ban mai mặt trời vừa hé
hiểu mình sắp có một ngày vui
sau bao truân chuyên cõi thế dập vùi
lòng vẫn còn chút thơ trinh bỡ ngỡ
khi giấc mộng len vào trong hơi thở
tôi nợ số mệnh này đêm tối bình yên
Kiều trôi sông không giũ hết ưu phiền
tôi có chi không hân hoan mà sống?
câu kinh khép lòng ta đang náo động
tiếng kệ buồn cho nhẹ nghiệp đa đoan
tôi nợ vầng trăng gió núi mây ngàn
cho tôi ngắm muôn hoa khoe sắc thắm
nên thao thức hồn như con tàu đắm
cứ mơ về biển rộng đến vô biên
lại thấy bầu trời trong giấc du miên
khi tôi cứ lang thang tìm quán trọ
và tôi nợ đêm dài hai mắt ngó
ánh đèn vàng leo lét thắp khuya nay
chờ một ngày thanh thản sẽ xuôi tay
khi giấc mộng không về - đêm sẽ lạnh
tôi sẽ như con chim kia xụi cánh
hồn bay về một cõi rất xa xăm
nơi phận người như hạt cát mù tăm
ta là gió là hư vô nến tắt
là “miếu đền” phế hoang hiu hắt
thôi đủ rồi mi hãy ngủ cho ngoan
đêm chưa qua tự nhủ sắp tàn
thơ ủ kín bật lên thành giai điệu
níu giấc mơ về cho tôi chợt hiểu
vui buồn gì rồi cũng tựa mây trôi
Nhặt
Nhặt con chữ rơi trên thềm buổi sáng
Rơi như mảnh đạn rớt đâu đây
Lòng cũng buồn như kho phế liệu
Khi lửa chiến tranh mặt đất còn dày
Nhặt tờ vé số vãi vương trong quán
Chút hy vọng tàn theo những giấc mơ
Đoàn quân nghèo lang thang trên phố
Chen chúc đông người vẫn thấy bơ vơ
Nhặt chút hương xưa qua hàng me cũ
Đường rào ngang chắn dọc lối đi về
Quán vỉa hè nhớ dấu chân tuổi trẻ
Còn lưu chăng trong ký ức phai nhoè?
Nhặt chiếc lá trong ngày qua rất vội
Nhân gian chìm mưa kín ngõ lao xao
Khi lầm lũi bao phận người rất tội
Khuya giật mình ngỡ tiếng vỡ bờ bao
Nhặt và đếm từng khung cửa sổ
Đang thắp đèn “đợi gió lúc sang canh”
Ngày sẽ mới trên khung tròi rộng mở
Dẫu tâm hồn đã tắt mộng ngày xanh
Nhặt năm tháng đếm xuôi và đếm ngược
Dòng sông trôi đâu trở lại bao giờ
Thôi cứ sống biết đâu là họa phước
Tàn đông rồi nhặt lại mấy vần thơ
Nhặt con chữ rơi trên thềm ghi vội
Bên hiên nhà trang giấy đã hoàng hôn
Hoàng hôn…
Những niềm vui cuối
Những niềm vui cuối ngày
Cũng như ly rượu đầy
Chiều xuống ngồi uống cạn
Bè bạn về quanh đây
Những niềm vui cuối đời
Như những hạt thóc rơi
Ngoài bờ khô ruộng lúa
Chén gạo ấm môi đời
Những phù vinh cuối cùng
Không làm nguôi sầu chung
Thời gian rồi sẽ cuốn
Hào quang bao anh hùng
Những niềm vui cuối rồi
Nỗi nhớ không hề vơi
Các con xa vời vợi
Xuân nghe lạnh đất trời
Những niềm vui vô tình
Đánh thức những bình minh
Hiểu mình còn tồn tại
Trong giấc mộng phù sinh
Những niềm vui thắp lên
Những tháng ngày không tên
Con sông nào sẽ đến
Trùng dương rồi lãng quên
Những niềm vui không dài
Vì ngắn dần tương lai
Cuối đường đi đã hiện
Dấu chân người xưa phai
Những niềm vui…còn vui
Khi chưa thấy ngậm ngùi
Người qua đò vẫn kịp
Con nước trên dòng, xuôi
Thôi cứ vui hãy vui
Ngày mai xin bước chậm
Nói gì với Trung thu
Đừng nói dối trẻ thơ rằng chị Hằng có thật
Chồng sách cao che kín cả vầng trăng
Đêm học thêm không thấy được chị Hằng
Đèn con cá mua rồi đem vất xó
Có một thời tuổi thơ dù khốn khó
Vẫn rước đèn trong những tối Trung thu
Khi niềm vui thả mộng giữa mây mù
Ngọn nến thắp cả bình minh tuổi nhỏ
Ai trả lại hồn nhiên ngày tuổi dại
Ngày cánh diều như ước vọng vươn cao
Bay giữa trời không đến được ngàn sao
Nhưng vẫn thấy hồn dạt dào gió lộng
Mùa hạ mất mùa thu không trở lại
Khi quay về thơ ấu đã đi xa
Chuyện thần tiên ai kể những hôm qua
Em khôn lớn chưa có ngày thơ trẻ
Nhớ Trung thu ngày ông Giăng ông Giẳng
xuống cõi trần khua náo một mùa vui
Mai xa quê lòng có phút bùi ngùi
Giữa phố thị vầng trăng nào đã tắt
Và thắp lại ngọn đèn khuya hiu hắt
Tự nhủ lòng còn đó một Trung thu…
Tản mạn một ngày tháng 11
Tặng các bạn nhà giáo
Không có hoa trao sân trường tĩnh lặng
Chỉ những nụ cười trong lớp sáng nay
Tháng năm cuối qua những ngày tận hiến
Sợi bạc nào trong tóc gió ngừng bay
Không có huy chương nạm vàng ghi dấu
Hay khung son tô đậm vết thời gian
Như người lính già sau ngày chinh chiến
Kể chuyện vui hâm nóng những đêm tàn
Không có lễ nghi rộn ràng huyên náo
Vinh danh nào như mộng ảo hôm qua
Chẳng chút bận lòng trống chiêng xiêm áo
Tri thức trao bầy trẻ lớn - thay quà
Không có tiếng thở dài trên bục giảng
Dù buồng phổi mòn theo những bước chân
Mặc mưa nắng đi về vai dẫu mỏi
Còn xuống lên thang máy được bao lần?
Không có lời ca hôm nào bụi phấn
Bài giảng giờ bảng trắng với slides
Dẫu AI có thay thầy đứng lớp
Vẫn cần người truyền cảm xúc ngày mai
Không có lái đò con thuyền lạc bến
Dòng sông đi vô tận thiếu chân trời
Thôi hãy cảm ơn những lời chúc muộn
Các em vững tin thẳng bước vào đời
Một chút nắng trên hành lang - tiết cuối
Thoảng tiếng chào nghe vội phía sau lưng
Không có chi cho lòng thêm tiếc nuối
Khi hiểu tình lắng lại giữa ngày vui
Dù phút chia tay có thoáng ngậm ngùi
Nhưng ta hiểu thời gian không đứng lại…
Tiễn chị
Thôi chị đi, về một miền mây trắng
Nghe thinh không chiều vẳng vọng tiếng thơ
Xưa chị viết bao lời kinh thi hoá
Thân bây giờ “điện ảnh hữu hoàn vô”
Thôi chị đi buồn vui này trả lại
Bao thăng trầm vinh nhục cũng là không
Bao nước mắt câu cười trong một kiếp
Gửi cho đời thanh thản bước qua sông
Đàn trẻ nay lớn khôn rồi vẫn nhớ
Dáng mẹ hiền trong những tối mong con
Chiếc giường nhỏ nơi mẹ nằm bỗng rộng
Khuya con về căn gác hóa mênh mông
Thôi nhé chị, nhanh chân về bến trước
Em theo sau bước chậm đến vô cùng
Bên bỉ ngạn sẽ cùng nhau hội ngộ
Phút tao phùng thăm thẳm một quê chung
Thôi tiễn biệt vẫy tay chào từ tạ
Ư ý Vân Hà, cõi ấy chắc bình yên?
Vậy đó, chín năm
Vậy đó chín năm rồi đó mẹ
Thời gian như gió nhẹ qua sông
Trưa nay tề tựu ai ngồi kể
Căn nhà thiếu mẹ hóa mênh mông
Nén nhang vẫn ấm không gian hẹp
Chập chờn di ảnh ngỡ như mơ
Đêm qua con gặp người trong mộng
Cùng với cha về kể chuyện xưa
Vậy đó chín năm còn chín chữ
Cù lao ân trọng nặng hai vai
Biết trả đến bao giờ cho đủ
Sông đã xa nguồn biển gọi ai?
Nhà nhỏ khơi lòng bao nỗi nhớ
Các con thảng hoặc có về thăm
Hay sum họp bên nhau ngày giỗ
Nghe lạnh quanh đây chỗ mẹ nằm
Chín năm thưa mẹ , con ngồi lại
Thấy mình như cậu bé già nua
Vẫn muốn được một lần trẻ dại
Bên mẹ hiền vui với nắng mưa
Nhưng thôi ngày tháng xô bờ chảy
Mẹ ở phương nào trong cõi không
Đêm ngủ giật mình con tỉnh dậy
Căn nhà thiếu mẹ hoá mênh mông…
(Tặng anh chị em Quán Văn)
Thôi cứ nhủ thời gian như gỗ mục
Người trước sau nhanh chậm cũng qua cầu
Hãy vui đi gói ghém lại nỗi sầu
Mà bước tiếp ngày mai không đứng đợi
Thôi cứ nhủ cuộc đời như sân khấu
Khép màn rồi vua chúa cũng thành dân
Nên hồn nhiên làm nốt chẳng phân vân
Vai diễn cuối dù trước giờ bế mạc
Thôi cứ nhủ tình như cà phê đắng
Niềm vui nào lớp váng nổi hay chi
Hạnh phúc thật nằm sâu dưới đáy ly
Uống cho cạn tâm tình đêm bất tuyệt
Thôi cứ nhủ tuổi tên như bóng nắng
Những sớm mai chấp choá gọi lên đường
Khi quay nhìn chợt thấy đã tà dương
Nghe cánh mỏi mới hay đời giông bão
Thôi cứ nhủ trần gian như quán trọ
Mỗi mùa sang khách vắng bạn dần thưa
Còn gặp nhau còn kể chuyện nắng mưa
Rồi khuây khoả nụ cười chan tiếng hát
Thôi cứ nhủ thân này là giả tạm
Bệnh duyên này khi khỏe nhớ khi đau
Người gọi người vẫn cứ hỏi thăm nhau
Chúc mạnh khoẻ dù hiểu là không dễ
Thôi cứ nhủ dặn lòng thôi cứ nhủ
Những tình yêu luôn giữ lại bên đời
Những cánh chim mai dẫu vắng cung trời
Vẫn in dấu trong một thời để nhớ…
BÀI THƠ SINH NHẬT 2024
Tám mươi ba tuổi, kiếp người
Một phen bạo bệnh, cuộc đời còn đây
Tử sinh thoáng chỉ một giây
Trời còn độ lượng, tháng ngày còn thương
Còn cho đi nốt chặng đường
Gập ghềnh trắc trở, tơ vương lối mòn…
Nghĩ mình một dạ sắt son
Ai hay, ai biết, ai còn tin ai?
Nếu cho làm lại hình hài
Xin đừng day dứt trần ai kiếp người
Xin làm mây bốn phương trời
Xin làm tia nắng rạng ngời thế gian
Xin cho bay đến cung Hằng
Đêm rằm nằm mộng, tung tăng khắp miền…
Rồi xin hai chữ bình yên
Qua đi những nỗi ưu phiền thế nhân…
Rồi xin khép lại đường trần
Không còn chi nữa, chỉ ngần ấy thôi…
Nguyễn Đăng Hưng
No comments:
Post a Comment