Bài bái vọng
Ta từ cát bụi sinh ra
Khởi nguồn vô thủy bước qua nghìn trùng
Sá chi cuộc lữ tận cùng
Thong dong quán trọ bi hùng sử xanh
Về như giọt nắng long lanh
Rơi trên lá cỏ mong manh phận người
Thế gian gửi lại nụ cười
Hồn vô trụ xứ xa vời cố hương
Ra đi chỉ một con đường
Phiêu diêu tóc trắng phi thường dấn thân
Áo lam sao lắm phong trần
Làm chi khổ lụy xoay vần máu xương
Tài tình thiên cổ vấn vương
Khép đôi mắt đẹp cơn trường mộng tan
Giờ đây đã tắt cung đàn
Con chim đổi giọng đêm tàn đợi trăng
Hỏi đâu là cõi vĩnh hằng?
Vầng mây chợt hóa mưa giăng ngang trời
Thân bay theo gió qua đời
Trái tim Bồ tát sáng ngời đêm nay
Trả về huyễn vọng mới hay
Hoa khai kiến Phật nhớ ngày vĩnh ly
Đã về đã tới đã đi
Tro tàn rực sáng tà huy lên đường
Sá gì xá lợi vô thường
Ta trong gió nhập trời phương ngoại rồi
Độc hành một cõi thảnh thơi
Quên thiên lý một kiếp người đã xa
Bến không ấy! Chốn quê nhà
Nghe tiền thân gọi sát na tuyệt vời
Mù sương trắng cả ngọn đồi
Đàn xưa phím cũ ai ngồi sớm mai
Vườn xuân hiện bóng Như Lai…
(sau ngày trà tỳ Thiền sư Tuệ Sỹ)
Khởi nguồn vô thủy bước qua nghìn trùng
Sá chi cuộc lữ tận cùng
Thong dong quán trọ bi hùng sử xanh
Về như giọt nắng long lanh
Rơi trên lá cỏ mong manh phận người
Thế gian gửi lại nụ cười
Hồn vô trụ xứ xa vời cố hương
Ra đi chỉ một con đường
Phiêu diêu tóc trắng phi thường dấn thân
Áo lam sao lắm phong trần
Làm chi khổ lụy xoay vần máu xương
Tài tình thiên cổ vấn vương
Khép đôi mắt đẹp cơn trường mộng tan
Giờ đây đã tắt cung đàn
Con chim đổi giọng đêm tàn đợi trăng
Hỏi đâu là cõi vĩnh hằng?
Vầng mây chợt hóa mưa giăng ngang trời
Thân bay theo gió qua đời
Trái tim Bồ tát sáng ngời đêm nay
Trả về huyễn vọng mới hay
Hoa khai kiến Phật nhớ ngày vĩnh ly
Đã về đã tới đã đi
Tro tàn rực sáng tà huy lên đường
Sá gì xá lợi vô thường
Ta trong gió nhập trời phương ngoại rồi
Độc hành một cõi thảnh thơi
Quên thiên lý một kiếp người đã xa
Bến không ấy! Chốn quê nhà
Nghe tiền thân gọi sát na tuyệt vời
Mù sương trắng cả ngọn đồi
Đàn xưa phím cũ ai ngồi sớm mai
Vườn xuân hiện bóng Như Lai…
(sau ngày trà tỳ Thiền sư Tuệ Sỹ)
Bài thơ kính tiễn Thiền sư
Tuệ Sỹ
Người đi “Thiên lý độc hành”
Nẻo về quán trọ nào ngăn bước người
Tài hoa, khổ lụy dập vùi
Tan trong sóng nước ngậm ngùi mù tăm
Cúi chào giã biệt trăm năm
Trường Sơn nghe lạnh trong trầm tích sâu
Đi theo viễn mộng ban đầu
Cung trời hội cũ phai màu thời gian
“Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn”
Nhớ đôi mắt ướt tuổi vàng năm xưa
Có cần chi buổi tiễn đưa
Thuyền đi mãi, người về chưa? Bến nào?
Chẳng còn cách trở non cao
Hồn như mây trắng bay vào cõi Không
Và trên biển cả mênh mông
Bụi tro hóa đóa sen hồng ngát hương
Khấu đầu khấn tạ mười phương
Hóa thân người đã lên đường, chiều qua
Con chim ẩn sĩ đã xa
Hồn như mưa tạnh mây qua đỉnh trời
Một đi, thân dẫu xa đời
Tâm Bồ tát vẫn sáng ngời thiên thu!
Hỡi ơi khoảnh khắc tuyệt mù…
(25/11/2023 )
Nẻo về quán trọ nào ngăn bước người
Tài hoa, khổ lụy dập vùi
Tan trong sóng nước ngậm ngùi mù tăm
Cúi chào giã biệt trăm năm
Trường Sơn nghe lạnh trong trầm tích sâu
Đi theo viễn mộng ban đầu
Cung trời hội cũ phai màu thời gian
“Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn”
Nhớ đôi mắt ướt tuổi vàng năm xưa
Có cần chi buổi tiễn đưa
Thuyền đi mãi, người về chưa? Bến nào?
Chẳng còn cách trở non cao
Hồn như mây trắng bay vào cõi Không
Và trên biển cả mênh mông
Bụi tro hóa đóa sen hồng ngát hương
Khấu đầu khấn tạ mười phương
Hóa thân người đã lên đường, chiều qua
Con chim ẩn sĩ đã xa
Hồn như mưa tạnh mây qua đỉnh trời
Một đi, thân dẫu xa đời
Tâm Bồ tát vẫn sáng ngời thiên thu!
Hỡi ơi khoảnh khắc tuyệt mù…
(25/11/2023 )
Cảm hứng từ Phím lụa đàn
xưa
Đàn đã tắt và đêm sắp hết
Bè bạn ngồi lưu luyến mặc trời mưa
Biết khó hẹn một hôm nào gặp lại
Lấy ai ngồi so phím lụa đàn xưa
Những vần thơ thắp lên từ máu đỏ
Hay trăng vàng đêm hiện bóng ma xanh
Khi quỷ dữ đi về muôn lối ngõ
Gió sang mùa nghe lạnh lúc tàn canh
Những vần thơ ẩn tàng trong áo chữ
Thịt xương buồn từng lóng rợn trong thân
Khoảng không khép giữa nẻo vào sinh tử
Người lên đường rũ áo mộng phù vân
Câu chú nguyện Văn Thù nghe sấm động
Tâm vô sanh thanh thản cõi thơ thiền
Bờ sẽ đến là bờ đi mở rộng
Người mỉm cười hồn dạt xứ vô biên
Một con bướm một đoạn đường lay lắt
Quán trọ nào ngăn trở mộng hồi hương
Quê nhà đó người về khuya nến tắt
Bóng ai ngồi chìm khuất giữa mù sương
Thôi cứ hát lời ca bay trong gió
Những nốt trầm giữa phố vẫn âm vang
Hồn thơ bay qua hàng cây lá đổ
Nguyện mong người trên cõi thế bình an
Đèn đã tắt và đêm sắp hết…
Đàn đã tắt và đêm sắp hết
Bè bạn ngồi lưu luyến mặc trời mưa
Biết khó hẹn một hôm nào gặp lại
Lấy ai ngồi so phím lụa đàn xưa
Những vần thơ thắp lên từ máu đỏ
Hay trăng vàng đêm hiện bóng ma xanh
Khi quỷ dữ đi về muôn lối ngõ
Gió sang mùa nghe lạnh lúc tàn canh
Những vần thơ ẩn tàng trong áo chữ
Thịt xương buồn từng lóng rợn trong thân
Khoảng không khép giữa nẻo vào sinh tử
Người lên đường rũ áo mộng phù vân
Câu chú nguyện Văn Thù nghe sấm động
Tâm vô sanh thanh thản cõi thơ thiền
Bờ sẽ đến là bờ đi mở rộng
Người mỉm cười hồn dạt xứ vô biên
Một con bướm một đoạn đường lay lắt
Quán trọ nào ngăn trở mộng hồi hương
Quê nhà đó người về khuya nến tắt
Bóng ai ngồi chìm khuất giữa mù sương
Thôi cứ hát lời ca bay trong gió
Những nốt trầm giữa phố vẫn âm vang
Hồn thơ bay qua hàng cây lá đổ
Nguyện mong người trên cõi thế bình an
Đèn đã tắt và đêm sắp hết…
Chim trời đổi giọng
Kính dâng Thiền sư Tuệ Sỹ
(Hôm nay 24/11 thay lời kính tiễn Thầy, một tâm hồn lớn, một trí tuệ siêu việt, một nhà thơ uyên áo, một thiền sư liễu ngộ, về miền mây trắng thong dong những phương trời viễn mộng…)
Người đã nghe chim trời kia đổi giọng,
Tôi trở về nghe vọng mấy từng không
Áo lam bay rực rỡ giữa sen hồng,
Cây và lá chập chờn trong gió lộng,
Người đã nghe bao điêu tàn vờ vĩnh,
Tôi ngồi chờ nhân loại giữa chiều phai,
Nghìn năm trôi như một giấc mộng dài,
Còn ở lại một trời thu trên đỉnh
Người khép mắt từng đốt xương rời rã,
Mây kéo về nhuốm lạnh cả giòng sông,
Từng lóng buồn hôn khẽ thấy mênh mông,
Nghe quỷ gọi thiên đường không quá lạ
Người mở mắt nghìn sao sa hóa lệ,
Quả đất tròn như giọt nước trong veo,
Những hình hài nhảy múa giữa gieo neo,
Hồn ngọt đắng quay cuồng bao dâu bể
Người thắp lửa hong khô ngày Sáng thế
Ủ tro than dựng lại máu xương đời,
Dấy muộn phiền lấp lánh ánh ma trơi,
Soi đêm lạnh tâm tình xưa kể lể
Người lại tắt ngọn đèn như đã tắt,
Chẳng khêu chi oán hận rã riêng rồi,
Lòng dặn lòng nói nhỏ với trăng thôi,
Giọt maú lạnh xanh ngời trong nước mắt
Người đánh đổi thơ ngây ngày hội lớn,
Thân hao gầy trao gió bão lao đao,
Bỏ chiều hoang vào một cõi chiêm bao
Rồi đi mãi cho hồn không sóng gợn
Rồi đi mãi giọt sương hòa biển lớn
Sẽ tan dần trong một Cõi- không- ta…
Nguyên Cẩn
(Hôm nay 24/11 thay lời kính tiễn Thầy, một tâm hồn lớn, một trí tuệ siêu việt, một nhà thơ uyên áo, một thiền sư liễu ngộ, về miền mây trắng thong dong những phương trời viễn mộng…)
Người đã nghe chim trời kia đổi giọng,
Tôi trở về nghe vọng mấy từng không
Áo lam bay rực rỡ giữa sen hồng,
Cây và lá chập chờn trong gió lộng,
Người đã nghe bao điêu tàn vờ vĩnh,
Tôi ngồi chờ nhân loại giữa chiều phai,
Nghìn năm trôi như một giấc mộng dài,
Còn ở lại một trời thu trên đỉnh
Người khép mắt từng đốt xương rời rã,
Mây kéo về nhuốm lạnh cả giòng sông,
Từng lóng buồn hôn khẽ thấy mênh mông,
Nghe quỷ gọi thiên đường không quá lạ
Người mở mắt nghìn sao sa hóa lệ,
Quả đất tròn như giọt nước trong veo,
Những hình hài nhảy múa giữa gieo neo,
Hồn ngọt đắng quay cuồng bao dâu bể
Người thắp lửa hong khô ngày Sáng thế
Ủ tro than dựng lại máu xương đời,
Dấy muộn phiền lấp lánh ánh ma trơi,
Soi đêm lạnh tâm tình xưa kể lể
Người lại tắt ngọn đèn như đã tắt,
Chẳng khêu chi oán hận rã riêng rồi,
Lòng dặn lòng nói nhỏ với trăng thôi,
Giọt maú lạnh xanh ngời trong nước mắt
Người đánh đổi thơ ngây ngày hội lớn,
Thân hao gầy trao gió bão lao đao,
Bỏ chiều hoang vào một cõi chiêm bao
Rồi đi mãi cho hồn không sóng gợn
Rồi đi mãi giọt sương hòa biển lớn
Sẽ tan dần trong một Cõi- không- ta…
Nguyên Cẩn
Chung thất
Người rũ áo một lần đi vĩnh viễn
Vào nơi đâu hay trở lại cung trời?
Ngày hội cũ sông đổ về với biển
Hải triều âm vọng mãi giữa mù khơi
Phận thần tiên ngỡ tiền thân có thật
Hỏi kiến xem cõi tịnh ở nơi đâu?
Dấu chim bay một lần là xa khuất
Đêm đã tàn cơn mộng cũng tan mau
Còn ở lại oán hờn trên đỉnh núi
Sương khuya chìm loang lổ bóng trăng chơi
Thôi giã biệt màu áo xanh buồn tủi
Hạt muối nào vẫn mặn ở trên môi
Chẳng luyến tiếc “như sao trời mơ ngủ”
Lối phù sinh xuôi ngược cứ mênh mông
Lửa đã tắt máu xương khô trong hũ
Thả về trời xem có dấu hư không?
“Đường lịch sử bốn ngàn năm dợn song”
Người đã đi không hẹn bến hay bờ
Kẻ ở lại nghe tứ bề xao động
Bình minh chờ mòn mỏi đến bơ vơ
Người gieo gió mùa vui đang ngóng đợi
Chồi mai nào trẩy lá đón xuân sang
Mắt đã khép tự nghìn thu diệu vợi
Nụ cười còn phủ bóng giữa nhân gian
Con sông trôi trôi mãi cõi vô minh
Sẽ gửi lại dấu thời gian bất tuyệt
Những vần thơ đọng khô từ tinh huyết
Áo bạc màu vẫn sáng những trang kinh
(Kỷ niệm 49 ngày mất của Thiền sư)
Người rũ áo một lần đi vĩnh viễn
Vào nơi đâu hay trở lại cung trời?
Ngày hội cũ sông đổ về với biển
Hải triều âm vọng mãi giữa mù khơi
Phận thần tiên ngỡ tiền thân có thật
Hỏi kiến xem cõi tịnh ở nơi đâu?
Dấu chim bay một lần là xa khuất
Đêm đã tàn cơn mộng cũng tan mau
Còn ở lại oán hờn trên đỉnh núi
Sương khuya chìm loang lổ bóng trăng chơi
Thôi giã biệt màu áo xanh buồn tủi
Hạt muối nào vẫn mặn ở trên môi
Chẳng luyến tiếc “như sao trời mơ ngủ”
Lối phù sinh xuôi ngược cứ mênh mông
Lửa đã tắt máu xương khô trong hũ
Thả về trời xem có dấu hư không?
“Đường lịch sử bốn ngàn năm dợn song”
Người đã đi không hẹn bến hay bờ
Kẻ ở lại nghe tứ bề xao động
Bình minh chờ mòn mỏi đến bơ vơ
Người gieo gió mùa vui đang ngóng đợi
Chồi mai nào trẩy lá đón xuân sang
Mắt đã khép tự nghìn thu diệu vợi
Nụ cười còn phủ bóng giữa nhân gian
Con sông trôi trôi mãi cõi vô minh
Sẽ gửi lại dấu thời gian bất tuyệt
Những vần thơ đọng khô từ tinh huyết
Áo bạc màu vẫn sáng những trang kinh
(Kỷ niệm 49 ngày mất của Thiền sư)
Khúc cung tiễn ra khơi
Người hóa mây về trên bến không
Tàn canh nghe lạnh cả dòng sông
Những cơn bão dậy trong lòng đất
Trầm tư gói mộng dưới sen hồng
Người ủ thời gian trong bóng trăng
Mặc kệ triều lên xuống - vĩnh hằng
Núi vẫn chơ vơ hồn cô tịch
Mù khơi hạt bụi có hay chăng?
Rồi ngỡ trăm năm như lá rơi
Dẫu đến và đi chẳng một lời
Từ tạ thân này - đêm nguyệt tận
Chỉ những trang kinh để lại đời
Và những vần thơ dù tuyệt vọng
Vẫn ánh lên chút mộng huy hoàng
Cà sa vàng úa chiều gió lộng
Gửi tro về biển xanh thênh thang
Người có hay gì con sóng động?
Đang dấy trong lòng bao thế nhân
Quả đất như căn nhà tù rộng
Giam hồn ngũ dục lại trầm luân
Thế đấy người xa như cổ tích
Bước vào huyền thoại của ngàn sau
Bỏ lại trần gian ngày tịch mịch
Và những đêm sâu nặng oán sầu
Hư không ai hiểu là hữu hạn?
Ngã nguyện vô cùng giữa cuộc chơi
Một đi ai nhớ thời bi tráng
Liễu ngộ đêm này giữa biển khơi
Đã hiểu nên dày công thắp Tuệ
Kẻ Sĩ trong thời đang nhiễu nhương
Lòng vẫn Nguyên trinh trên cõi thế
Chứng đạo khi về giữa khói sương
Tàn canh tan mộng huyễn vô thường…
Kính viếng
Nhất tâm đảnh lễ
Hạc vàng bay mãi vào vô tận
Gửi lại nhân gian một nụ cười
Để những đêm dài nơi cố quận
Nghe tiếng kinh xưa lại nhớ Người
Nhất tâm đảnh lễ
Hạc vàng bay mãi vào vô tận
Gửi lại nhân gian một nụ cười
Để những đêm dài nơi cố quận
Nghe tiếng kinh xưa lại nhớ Người
Trăng thức trên đồi
Kính tặng Thiền sư Tuệ Sỹ
Người múc cả trăng suông mà uống cạn
Mài bóng mình trên vách núi tịch liêu
Cầm cố thanh xuân đổi chút nắng chiều
Hong ấm mộng những đêm dài hiu quạnh
Người hun khói hơ mùa đông rất lạnh
Hóa sương bay lờ lững tạt qua đời
Ném thời gian phiêu lãng dưới mây trời
Hòa mật đắng buồn chưng thành men ủ
Người thổi lửa vào mắt tình cô lữ
Mãi chờ mong khô rạc cả mùa vui
Đốt thành tro bao thương nhớ ngậm ngùi
Luồn lạch nhỏ tan mau vào biển rộng
Thôi nâng chén cười khan chiều gió lộng
Còn gì không tóc bạc đến mênh mông
Còn gì không tuyết trắng bọc sen hồng
Sương xuống chậm thân gầy đêm thức trắng
Và nghe lạnh chỉ khi trời về sáng
Vẹt chiêm bao trơ trọi một phương sầu
Ai tìm ai ngày tháng đó mưa mau
Dựa vách núi bóng mình khô rời rã
Mưa trút xuống mọc lên thành cỏ lạ
Hôn lá mềm khóc suốt một mùa thu...
Kính tặng Thiền sư Tuệ Sỹ
Người múc cả trăng suông mà uống cạn
Mài bóng mình trên vách núi tịch liêu
Cầm cố thanh xuân đổi chút nắng chiều
Hong ấm mộng những đêm dài hiu quạnh
Người hun khói hơ mùa đông rất lạnh
Hóa sương bay lờ lững tạt qua đời
Ném thời gian phiêu lãng dưới mây trời
Hòa mật đắng buồn chưng thành men ủ
Người thổi lửa vào mắt tình cô lữ
Mãi chờ mong khô rạc cả mùa vui
Đốt thành tro bao thương nhớ ngậm ngùi
Luồn lạch nhỏ tan mau vào biển rộng
Thôi nâng chén cười khan chiều gió lộng
Còn gì không tóc bạc đến mênh mông
Còn gì không tuyết trắng bọc sen hồng
Sương xuống chậm thân gầy đêm thức trắng
Và nghe lạnh chỉ khi trời về sáng
Vẹt chiêm bao trơ trọi một phương sầu
Ai tìm ai ngày tháng đó mưa mau
Dựa vách núi bóng mình khô rời rã
Mưa trút xuống mọc lên thành cỏ lạ
Hôn lá mềm khóc suốt một mùa thu...
No comments:
Post a Comment