Khai hoài sao chưa thị
Loay hoay mải tìm chi
Tam giới như nhà lửa
Trú định phỏng ích gì!
Khi biết sống thuận pháp
Tự tánh sẽ mở ra,
Như hoa đúng thời tiết
Tự tỏa ngát hương xa.
Khi buông mọi sở tri
Không trụ vào sở đắc
Ngay đó tâm thoát ly
Khỏi luân hồi sinh tử
Khi chánh niệm tỉnh giác
Không nắm giữ tướng nào
Chỉ thấy pháp thực tánh
Mới thoát khỏi trần lao
Khi chưa thực thấy khổ
Tham ái vẫn nhiêu khê
Đắm chìm trong khổ hải
Mới chợt tỉnh cơn mê!
Khi còn ham vị ngọt
Sao dứt được dục cầu
Khi thấy ra vị đắng
Vui chi chốn khổ sầu!
Khi đã rõ biết đường
Nương bản đồ thêm rối
Sự Thật chưa tỏ tường
Ngữ nghĩa che mất lối!
Khi hoa Tâm đã nở
Sáng toả khắp mười phương
Khi tấm lòng rộng mở
Vô lượng nghĩa yêu thương
Khi không trú tướng định
Thấy tánh vốn bất sanh
Sống tùy duyên thuận pháp
Thoát “sinh-hữu-tác-thành"
Khi lắng nghe pháp thuyết
Thông suốt mọi hoài nghi
Chỉ duyên mắt nhiều bụi
Mới tìm cầu sở tri!
Khi mê bản ngã muốn thành
Dụng công, nỗ lực cố hành ngày đêm
Tỉnh ra chẳng bớt chẳng thêm
Ngay đây pháp vốn êm đềm tịch nhiên!
Khi mê cứ tưởng ta tu
Tỉnh ra mới biết pháp tu cho mình
Cái ta ảo tưởng vô hình
Lăng xăng tạo tác tử sinh luân hồi
Khi mê thấy pháp ngẩn ngơ
Ngộ ra pháp đó nào ngờ uyên thâm
Mới hay chỉ một chữ tâm
Khi mê khi ngộ, chớ lầm giả chân
Khi nghe lời nhục mạ
Tâm oán hận không sanh
Không thấy “Ta” thương tổn
Không tạo tác, trở thành
Khi nhận ra tánh giác
Vốn thanh tịnh sáng trong
Không người tu người đắc
Động tịnh đều thong dong
Khi phụng sự: hết lòng
Khi vô sự: tâm không
Vừa làm tròn đạo hiếu
Đạo thiền cũng liễu thông
Khi quyết tâm học
Đạo Pháp tự đến chỉ đường
Chân lý thật mầu nhiệm
Chánh tri thấy tỏ tường
Khi soi sáng thực tại
Thấy Pháp thật tuyệt vời
Dù được mất thành bại
Giác ngộ liền thảnh thơi!
Khi sự lý dung thông
Đến đi đều vô ngại
Ngã pháp cũng hoàn không
Liền thong dong tự tại
Khi tâm được khai mở
Chân lý vốn tròn đầy
Quay đầu liền thấy pháp
Như trăng thoát khỏi mây
Khi mắt không còn bụi
Chân tánh tự hiển bày
Buông lối mòn chế định
Liền tự thấy đường ngay
Khi tâm hồn sâu lắng
Ngôn từ cũng vô ngôn
Như chân không rỗng lặng
Dung nhiếp cả càn khôn
Khi tâm không vọng niệm
Trong ngoài đều rỗng rang
Ngay đó Chân An Lạc
Khỏi tìm kiếm lang thang!
Khi tâm thật trọn vẹn
Nơi thực tại hiện tiền
Không đi sao có đến?
Không trụ nói chi thiền!
Khi tâm tư rỗng lặng
Chân đế hiện bản lai
Khi tâm duyên khái niệm
Chân đế ắt mờ phai!
Khi tánh biết hiển lộ
Thấy nghe đều tự nhiên
Không có người chủ động
Pháp tánh vốn tịch viên.
Khi thấy biết hồn nhiên
Liền tuệ tri thực tánh
Sống thuận pháp tùy duyên
An nhiên là cứu cánh
Khi thấy ra sự thật
Văn tự liền rụng rơi
Bản tâm luôn chói sáng
Soi rọi khắp muôn nơi
Khi thấy ra vô ngã
Trong pháp tánh tự nhiên
Liền thảnh thơi an lạc
Cùng pháp giới vô biên
Khi thông suốt đạo lý
Dù đang làm việc gì
Tâm chỉ tùy thuận pháp
Sống vô ngã vô vi
Khi trí tuệ mở ra
Liền thấy pháp thực tánh
Không còn "Ta", "của Ta"
Cũng không còn phàm, Thánh
Khi trở về thực tánh
Mới biết không có "ta"
Nên chẳng cầu sở đắc
Chỉ thấy pháp đang là...
Khi trọn vẹn giác niệm
Thấy các pháp đến đi
Phiền não sinh liền diệt
Trong Tánh Biết tự tri
Khi tướng hữu ngưng bặt
Tánh không liền hiện ra
Mất luôn thời-vị-tính
Thấy không "ta”, “của ta"!
Không bỏ tánh theo tướng
Biết quay về tự Tâm
Đó chính là chân hướng
Thể nhập Đạo uyên thâm
Không chấp, ngã tự diệt
Như hoa đốm hư không
Thấy chân như thực tánh
Ngã-Pháp thảy đều thông.
Không gặp nhau trên tướng
Nhưng pháp tánh vốn đồng
Tri âm thường tao ngộ
Giữa pháp giới mênh mông!
Không gì bằng biết mình
Biết mình tức thấy pháp
Thấy pháp chính là minh
Minh thoát vòng sinh tử
Không gì bằng thấy pháp
Giản dị, ngay tại đây
Không tìm cầu, thêm bớt
Pháp tánh vốn tròn đầy!
Không gì bằng thấy Pháp
Pháp tánh vốn chân như
Không gì bằng thấy Phật
Phật tánh tợ...không hư
Không một cũng không hai
Chủ trương đều biên kiến
Danh – sắc vốn không sai
"Cho là" liền chẳng đúng.
Không một cũng không hai
“Một”, “hai” đều khái niệm
Chỉ thấy tánh bản lai
Đừng phân chia năng sở!
Không phải đời đáng chán
Chỉ tại lòng chán đời
Không vọng cầu ảo tưởng
Thực tại thật tuyệt vời!
Không phải thầy chỉ dạy
Chánh Pháp luôn hiện tiền
Mở mắt ra liền thấy
Thoát khỏi mọi ưu phiền
Không sống theo chánh đạo
Tạo tác nghiệp duyên hoài
Chỉ gây thêm phiền não
Sao thấy được bản lai!
Không thêm không bớt sống hồn nhiên
Tánh giác dung thông mọi não phiền
Tâm vốn sáng trong luôn tịch chiếu
Pháp thường thanh tịnh mãi uyên nguyên
Không Thiền, không Tịnh, Ta cũng không
Chẳng kiếm, chẳng tìm, Pháp liền thông
Chỉ tại phân vân thêm phiền não
Sao bằng rỗng lặng mới thong dong
Không tìm cầu tịnh lạc
Chỉ cần thấy “khổ, không”
Sống vị tha vô ngã
Sinh tử, Niết-bàn thông
Không trải qua khổ ải
Sao giác ngộ Đạo mầu
Trở về tâm tịch tịnh
Mới dứt sạch khổ sầu
Khổ đau do tâm động
Sinh tử cũng tại tâm
Khi tâm không khởi vọng
Ngay đó chẳng mê lầm
Khổ đau và hạnh phúc
Đều là tướng huyễn hư
Tuy vẫn đang hiện hữu
Thấy tánh mới chân như
Khổ vui biết khổ vui
Ai không từng vui khổ
Cớ chi phải ngậm ngùi
Chuyện khổ vui thiên cổ!
Khởi lý trí muốn biết
Tướng biết do ngã sinh
Ngay đó chỉ thấy biết
Tánh biết liền tự minh
Khói mây lên tận cõi xa
Ngoảnh đầu khuất biệt bao la một trời
Nước non trước mắt tuyệt vời
Lung linh sương cỏ hiện ngời vầng trăng. (Nguyễn)
Khởi nghiệp với tuệ tri
Sáng suốt rõ thiện ác
Biết phân biệt thị phi
Sống trong lành chất phác
Khởi tâm gì cũng được
Chỉ trừ bất thiện thôi
Nhưng dù tâm có thiện
Còn trụ còn cái "Tôi"!
Khỏi tìm kiếm mỏi mòn
Không nghĩ phàm nghĩ thánh
Pháp vốn sẵn trong con
Hồi đầu liền thấy tánh
Không bờ này bờ kia
Chỉ ngay nơi thực tại
Không khởi ý phân chia
Liền ung dung vô ngại
Không bờ này bờ kia
Chỉ ngay nơi thực tại
Tâm - Pháp chẳng phân chia
Đến đi đều vô ngại!
Không bỏ tánh theo tướng
Biết hướng về Tự Tâm
Đó chính là Chân Hướng
Thể nhập Đạo uyên thâm.
Không cần bặt dứt ý
Chỉ cần thấy ý sinh
Sinh rồi tự hoại diệt
Không trụ mới cao minh
Không cần cầu an lạc
Chỉ cần thấy khổ, không
Sống vị tha vô ngã
Sinh tử vẫn thong dong.
Không cần hỏi tại sao
Cứ nhìn vào thực tại
Tâm đã nhuốm trần lao
Khó vượt qua khổ ải!
Không cần làm chủ thọ
Chỉ thấy pháp đang là
Thọ đến - đi, sinh - diệt
Không phải ta, của ta
Không cần nhổ cỏ
Chỉ thấy cỏ thôi
Không lấy không bỏ
Chẳng ông chẳng tôi!
Không có pháp nào đầu
Cũng không pháp nào cuối
"Đang là" pháp nhiệm mầu
Sao mải kiếm tìm đâu?
Không đào, xuân chẳng đến
Cớ chi bạn lắm lời
Trong đào, Xuân trăm vẻ
Trong Xuân, đào tinh khôi. (MĐTTA)
Không dừng không bước tới
Thoát khỏi hai cực đoan
Ngay đây thường rõ biết
Mới giác ngộ lưỡng toàn
Không gì bằng biết mình
Biết mình tức thấy pháp
Thấy pháp chính là Minh
Minh thoát vòng sinh tử
Nên nhìn lại chính mình
Chớ quan tâm người khác
Thấy mình mới là mình
Thấy người sinh ý ác
Không Một nói chi Hai
Chân - Mê vốn bất nhị
Tuy ngàn biệt muôn sai
Chỉ thấy pháp như thị!
Không phải đời đáng chán
Chỉ tại lòng chán đời
Không vọng cầu ảo tưởng
Thực tại thật tuyệt vời!
Không phải vì an lạc
Ngồi tu luyện miệt mài
Khi giáp mặt cuộc sống
Sáng suốt mới không sai
Pháp đến đi vô ngã
Sao muốn thành của ta
Khổ lạc đều hư ảo
Tìm kiếm chỉ tâm ma!
Không sở tri sở đắc
Ngay đó pháp vốn thông
Chỉ cần không dính mắc
Liền tự tại thong dong!
Không thấy đâu thật giả
Chỉ xưa bày nay làm
Gieo nhân ắt gặt quả
Sao chẳng biết quý, tàm!
Không thấy ra khổ đế
Sao phát hiện nguyên nhân?
Không trải qua phiền não
Sao giác ngộ Pháp Thân?
Không thêm không bớt sống hồn nhiên
Tánh giác dung thông mọi não phiền
Tâm vốn sáng trong luôn tịch chiếu
Pháp thường thanh tịnh mãi uyên nguyên.
Không thiền, không tịnh, Ta cũng không,
Chẳng kiếm, chẳng tìm, Pháp liền thông
Chỉ tại phân vân Tâm khốn khổ
Sao bằng rỗng lặng Tánh thong dong.
Không thêm không bớt sống hồn nhiên
Tánh giác dung thông mọi não phiền
Tâm vốn sáng trong luôn tịch chiếu
Pháp thường thanh tịnh mãi uyên nguyên.
Không vọng cầu Thánh quả
Không ảo tưởng phàm phu
Không thủ trước, buông xả
Xứng đáng hạnh chân tu
Kìa mây giăng trên núi
A, xuống cho thầy hay
Ơ mà thầy đang ngủ
Thôi cứ để mây bay.
Kiến giải dù có đúng
Sự lý cần dung thông
Nếu ý còn vướng mắc
Dù ngộ vẫn chưa xong!
No comments:
Post a Comment