Gà con đã nở rồi
A, chào bé của tôi
Khu vườn này cho bé
Một ngày mới tinh khôi.
Gặp Thầy hay gặp Phật
Không bằng gặp lại mình
Buông hết mọi nương tựa
Tự tánh vốn không sinh*
*Không sinh-hữu-tác-thành (Udāna)
Ghét biết tâm đang ghét
Thương biết lòng có thương
Ghét thương sinh rồi diệt
Tánh biết vẫn tỏ tường
Giảng: chỉ bày Sự Thật
Nghe: soi sáng lầm mê
Thấy ra chân diệu nghĩa
Ngay đây chốn trở về
Giàu không phải là phúc
Phúc do sống biết điều
Nghèo cũng không là họa
Họa do ác tự chiêu
Gió đưa chim đi xa
Biệt xứ kiếp không nhà
Chợt nhìn trăng đáy nước
Về đâu nữa chi ta? (Nguyen Nhat Chi)
Gió lay bụi trúc vàng
Bên thềm hoa nắng vỡ
Ơ kìa giàn phong lan
Một cành hoa mới nở!
Giọt mưa nào trên đá
Cho rêu mọc càng xanh
Giọt nào nghiêng bờ lá
Giọt nào thoáng long lanh.
Giúp người cứ tự nhiên
Không giúp, cũng chớ phiền
Sống ung dung tự tại
Dù thấy đời đảo điên
Việc thiện từ tâm thiện
Tùy cảm ứng tự nhiên
Đúng sai nếu không biết
Lưỡng lự chỉ thêm phiền
Gởi lại Huyền Không
Biển trời lồng lộng
Gởi lại hiên chùa
Bóng dáng thiền sư
Gởi lại am tranh
Kinh chiều đồng vọng
Giã biệt lên đường
Gót mộng phiêu du.
Hàng ngày biết thọ, biết thân
Biết tâm, biết cảnh, tham sân biết liền
Biết ngã chấp, biết tùy miên
Ngay nơi thực tại hiện tiền thoát ra
Hẹn gặp Vô Môn xứ
Giữa pháp giới muôn trùng
"Như Lai ngự Không Trú
Nên ngự ở Vô Cùng".
Hiện hữu tùy duyên khởi
Trùng trùng pháp tướng sinh
Tánh thấy thường soi sáng
Nên được gọi viên minh
Hiển nhiên sao chẳng thấy
Lại muốn hiểu nghĩa từ
Chớ nghĩ bàn pháp tánh
Uổng công tìm huyễn hư!
Hình như thoảng một tiếng đàn
Chợt ngân vang đó chợt tan bao giờ
Chợt đâu một tiếng chơ vơ!
Hoa nào cũng đẹp cũng xinh
Hoa Tâm khai mở Tuệ Minh sáng ngời
Thì ra vạn pháp tuyệt vời
Khi Tâm thanh tịnh Đất Trời viên dung
Hoa nở trắng ven đồi
Niết-bàn không phải núi
Nên chi chẳng cần đường
Tự mình còn chẳng thấy
Thấy chi chỗ nhờ nương!
Học Đạo quý vô tâm
Làm, nghĩ, nói không lầm
Sáng, trong và lặng lẽ
Giản dị mới uyên thâm
Hỏi người giờ ở nơi đâu?
Mênh mang mây nước một màu viễn khơi
Bao giờ gặp lại người ơi!
Chỉ xin hẹn một phương trời mà thôi. (Tâm Mãn - Ngọc Quế)
Mênh mông trời đất xa bao bến bờ
Gặp lại nhau biết bao giờ
Một phương trời hẹn chẳng mờ niềm tin. (Nguyễn)
Hơn thua, thành bại cũng hoàn không
Sáng suốt, hồn nhiên khỏi ngóng trông
Thấy biết, đến đi...luôn rỗng lặng
Nói làm, suy nghĩ…cứ thong dong
Hướng ngoại tìm an bình
Khác chi tìm hoa đốm
Không trở lại chính mình
Biết tìm đâu cố quận?
Hữu sự tâm tự khởi
Vô sự tâm hoàn không
Có - không đều sáng tỏ
Tâm thông, pháp cũng thông
Hữu ý an tâm càng dao động
Vô tình đối cảnh lại tịch nhiên
Tâm vốn vô sanh sao phải định
Tánh luôn rỗng lặng cớ chi thiền?
No comments:
Post a Comment