Mặc kệ nhớ hay
quên
Chỉ ngay đây rõ biết
Thực tại vốn không tên
Nhớ chi đời thi thiết!
Mặt trời tâm tự chiếu
Sao phải dụng công thiền?
Thắp ngọn đèn leo lét
Giữa đêm tối triền miên!
Mặt trời tuệ sáng tỏ
Phiền não khó che mờ
Vọng chân đều thấy rõ
Như kẻ tóc đường tơ.
Mê: biến Đạo thành Đời
Ngộ: trong Đời thấy Đạo
Đạo - Đời tuỳ nhận thức
Pháp tánh vẫn sáng ngời
Mê đời nên mới chán đời
Không mê không chán thảnh thơi cõi lòng
Khi tâm thanh tịnh sáng trong
Bờ mê bến giác thong dong đi về
Mẹ ơi, con thưa nhé!
Con muốn mãi muôn đời
Là đứa con nhỏ bé
Vòi vĩnh mẹ, mẹ ơi!
Mở lòng, pháp tự hiện
Cố tìm, chẳng thấy đâu
Buông ra, tâm tự chiếu
Nắm bắt gì biển dâu?
Mỗi khi xúc chạm việc đời*
An là không động không rời tự tâm
Nhiên là giản dị uyên thâm
An nhiên rõ biết, lặng thầm, vô ngôn
Mỗi ngày thiền quét lá
Tuệ thấy tính vốn như
Chiếc lá vàng trên đá
Lặng lẽ nằm buông thư
Mong tìm Đạo lý giữa Kinh Thư
Chẳng thấy ngay đây pháp vốn như
Đừng mải loay hoay cùng chữ nghĩa
Chớ luôn bép xép với ngôn từ
Vay mượn Phật Kinh xưng pháp khí
Học đòi phương tiện tưởng thiền sư
Chỉ cốt buông tay, đừng dính mắc
Tỏ tường thực tại: Đạo bất hư!
Một đóa hoa sen nở
Hương tỏa ngát mười phương
Khối nghi tình bùng vỡ
Khai thị pháp tỏ tường
Một khoảnh khắc lặng yên
Hơn một đời dao động
Thấy pháp vốn tịch nhiên
Tâm sáng trong, dứt vọng
Một lần thấy tỏ tường
Xoá biết bao mộng ảo
Chân lý vốn bình thường
Chỉ không còn điên đảo
Một mình sống ung dung
Trong cô đơn thầm lặng
Giữa thế giới muôn trùng
Tương giao cùng vạn pháp
Một năm cũ tàn
Quá khứ nào thêm
Một năm mới sang
Tương lai đâu bớt
Sống chết vốn dĩ
Chuyện của trần gian
Thôi đừng lo nghĩ
Cũng chớ hỏi han
Xưa nay ai kẻ
Chưa hề liên quan! (Nguyễn)
Một năm ngày tháng qua đi
Cõi vô thỉ có thêm gì nữa chăng
Một năm nữa, cõi nhân hoàn
Trong vô chung có suy tàn chi đâu.
Chuyện tử sinh lẽ nhiệm mầu
Đừng han hỏi, chẳng lo âu chi mà
Xưa nay sống chết như là
Bình thường sinh tử ai mà không qua. (Ngọc Quế)
Một nụ hoa vàng nở
Thu đến rồi, ô hay!
Cánh bướm từ trong gió
Biết phương nào về đây! (MĐTTA)
Mọt sách ham sở tri
Tích luỹ nhiều kiến thức
Càng luận giải chi ly
Càng thêm sở tri chướng!
Một thoáng hiện chân như
Vỡ tan bao vọng tưởng
Như bắt gặp thái hư
Giữa trùng trùng duyên khởi
Một thoáng thấy chân như
Hơn một đời ảo mộng
Ai biết sống buông thư
Thấy đất trời lồng lộng.
Mùa xuân nào có đến
Mùa xuân nào có đi
Lòng ta hoa nở mãi
Thơm ngát nụ huyền chi
Mục đích có sẵn rồi,
Nào phải vọng xa xôi
Dặm trình thong dong bước
Muốn báo đáp ân sâu
Cúng
dường chư Phật, Tổ
Nương Tánh Biết nhiệm mầu
Sống tuỳ duyên thuận Pháp
Muốn biết gì tái sanh
Nhìn ngay ý đang khởi
Do bám víu trở thành
Chỗ “sanh y” liền tới*
*Sanh y là chỗ tâm mong cầu hướng tới
Muốn biết nhân trước đây
Hãy xem quả hiện tại
Muốn biết quả sau nầy
Hãy xem nhân đang tạo.
Muốn đạt vô sư trí
Chẳng khác gã tìm đầu
Tưởng đầu mình đã mất
Nên cứ mải vọng cầu!
Muốn diệt phóng tâm, tâm lại phóng
An nhiên thấy phóng, phóng nhẹ bâng
Khởi tâm trừ vọng càng thêm vọng
Buông ý tìm chân bỗng thấy chân!
Muốn sóng lặng, thấy lênh đênh
Trở về tánh nước lặng tênh biển trời
Muốn yên càng vọng tiếng lời
Hồn nhiên ngay đó tuyệt vời vô thanh!
Muốn thấy cảnh địa ngục
Hãy nhìn vào chính mình
Khi khổ đau khốc liệt
Thấy địa ngục hành hình!
Muốn tịnh càng xa tịnh
Mong thiền lại mất thiền
Xả ly tâm trước niệm
Thiền, Tịnh tự tịch viên
Muốn tịnh tâm chẳng tịnh
Buông ra ngay đó an
Trong lòng còn trước niệm
Sao thấy được Niết-bàn?
Muốn về lại mãi đi xa
Người đi chợt thấy quê nhà vẫn đây
Có người về, cuộc sum vầy
Người đi đi tận chân mây cuối trời
Biết ra chỉ một cuộc chơi
Không lai không khứ thảnh thơi đi về
Thong dong bờ giác bến mê
Muôn đời ảo mộng, đi về như nhiên. (Tâm Mãn - Ngọc Quế)
Chỉ ngay đây rõ biết
Thực tại vốn không tên
Nhớ chi đời thi thiết!
Mặt trời tâm tự chiếu
Sao phải dụng công thiền?
Thắp ngọn đèn leo lét
Giữa đêm tối triền miên!
Mặt trời tuệ sáng tỏ
Phiền não khó che mờ
Vọng chân đều thấy rõ
Như kẻ tóc đường tơ.
Mê: biến Đạo thành Đời
Ngộ: trong Đời thấy Đạo
Đạo - Đời tuỳ nhận thức
Pháp tánh vẫn sáng ngời
Mê đời nên mới chán đời
Không mê không chán thảnh thơi cõi lòng
Khi tâm thanh tịnh sáng trong
Bờ mê bến giác thong dong đi về
Mẹ ơi, con thưa nhé!
Con muốn mãi muôn đời
Là đứa con nhỏ bé
Vòi vĩnh mẹ, mẹ ơi!
Mở lòng, pháp tự hiện
Cố tìm, chẳng thấy đâu
Buông ra, tâm tự chiếu
Nắm bắt gì biển dâu?
Mỗi khi xúc chạm việc đời*
An là không động không rời tự tâm
Nhiên là giản dị uyên thâm
An nhiên rõ biết, lặng thầm, vô ngôn
Mỗi ngày thiền quét lá
Tuệ thấy tính vốn như
Chiếc lá vàng trên đá
Lặng lẽ nằm buông thư
Mong tìm Đạo lý giữa Kinh Thư
Chẳng thấy ngay đây pháp vốn như
Đừng mải loay hoay cùng chữ nghĩa
Chớ luôn bép xép với ngôn từ
Vay mượn Phật Kinh xưng pháp khí
Học đòi phương tiện tưởng thiền sư
Chỉ cốt buông tay, đừng dính mắc
Tỏ tường thực tại: Đạo bất hư!
Một đóa hoa sen nở
Hương tỏa ngát mười phương
Khối nghi tình bùng vỡ
Khai thị pháp tỏ tường
Một khoảnh khắc lặng yên
Hơn một đời dao động
Thấy pháp vốn tịch nhiên
Tâm sáng trong, dứt vọng
Một lần thấy tỏ tường
Xoá biết bao mộng ảo
Chân lý vốn bình thường
Chỉ không còn điên đảo
Một mình sống ung dung
Trong cô đơn thầm lặng
Giữa thế giới muôn trùng
Tương giao cùng vạn pháp
Một năm cũ tàn
Quá khứ nào thêm
Một năm mới sang
Tương lai đâu bớt
Sống chết vốn dĩ
Chuyện của trần gian
Thôi đừng lo nghĩ
Cũng chớ hỏi han
Xưa nay ai kẻ
Chưa hề liên quan! (Nguyễn)
Một năm ngày tháng qua đi
Cõi vô thỉ có thêm gì nữa chăng
Một năm nữa, cõi nhân hoàn
Trong vô chung có suy tàn chi đâu.
Chuyện tử sinh lẽ nhiệm mầu
Đừng han hỏi, chẳng lo âu chi mà
Xưa nay sống chết như là
Bình thường sinh tử ai mà không qua. (Ngọc Quế)
Một nụ hoa vàng nở
Thu đến rồi, ô hay!
Cánh bướm từ trong gió
Biết phương nào về đây! (MĐTTA)
Tích luỹ nhiều kiến thức
Càng luận giải chi ly
Càng thêm sở tri chướng!
Một thoáng hiện chân như
Vỡ tan bao vọng tưởng
Như bắt gặp thái hư
Giữa trùng trùng duyên khởi
Một thoáng thấy chân như
Hơn một đời ảo mộng
Ai biết sống buông thư
Thấy đất trời lồng lộng.
Mùa xuân nào có đến
Mùa xuân nào có đi
Lòng ta hoa nở mãi
Thơm ngát nụ huyền chi
Mục đích có sẵn rồi,
Nào phải vọng xa xôi
Dặm trình thong dong bước
Muốn báo đáp ân sâu
Nương Tánh Biết nhiệm mầu
Sống tuỳ duyên thuận Pháp
Muốn biết gì tái sanh
Nhìn ngay ý đang khởi
Do bám víu trở thành
Chỗ “sanh y” liền tới*
*Sanh y là chỗ tâm mong cầu hướng tới
Muốn biết nhân trước đây
Hãy xem quả hiện tại
Muốn biết quả sau nầy
Hãy xem nhân đang tạo.
Muốn đạt vô sư trí
Chẳng khác gã tìm đầu
Tưởng đầu mình đã mất
Nên cứ mải vọng cầu!
Muốn diệt phóng tâm, tâm lại phóng
An nhiên thấy phóng, phóng nhẹ bâng
Khởi tâm trừ vọng càng thêm vọng
Buông ý tìm chân bỗng thấy chân!
Muốn sóng lặng, thấy lênh đênh
Trở về tánh nước lặng tênh biển trời
Muốn yên càng vọng tiếng lời
Hồn nhiên ngay đó tuyệt vời vô thanh!
Muốn thấy cảnh địa ngục
Hãy nhìn vào chính mình
Khi khổ đau khốc liệt
Thấy địa ngục hành hình!
Muốn tịnh càng xa tịnh
Mong thiền lại mất thiền
Xả ly tâm trước niệm
Thiền, Tịnh tự tịch viên
Muốn tịnh tâm chẳng tịnh
Buông ra ngay đó an
Trong lòng còn trước niệm
Sao thấy được Niết-bàn?
Muốn về lại mãi đi xa
Người đi chợt thấy quê nhà vẫn đây
Có người về, cuộc sum vầy
Người đi đi tận chân mây cuối trời
Biết ra chỉ một cuộc chơi
Không lai không khứ thảnh thơi đi về
Thong dong bờ giác bến mê
Muôn đời ảo mộng, đi về như nhiên. (Tâm Mãn - Ngọc Quế)
No comments:
Post a Comment