Friday, February 23, 2024

Thơ Thiền Sư Viên Minh N

 
Năm cũ qua đi mọi ưu phiền
Thiên tai, dịch bệnh...vẫn an nhiên
Tết đến người người vui hạnh phúc
Xuân về xứ xứ hưởng bình yên.
Năm mới ngày mỗi mới
Tâm tỏa sáng viên minh
Thấy pháp thường như thị
Tịch tịnh giữa hư vinh
Năm tháng cũ qua đi
Nên mỗi ngày một mới
Buông hết nỗi sầu bi
Cho tâm hồn thư thới!
Nắng, mưa đều đạo lý
Động, tĩnh vốn hài hòa
Chư pháp thường vô ngại
Ngại chăng tại lòng ta!
Nắng trốn sau đồi thông
Chiều đuổi theo không kịp
Nhớ nắng chiều chạnh lòng
Để hoàng hôn mênh mông.
Nên nhìn lại chính mình
Chớ bận tâm người khác
Thấy mình mới là minh
Thấy người sinh tạo tác!
Nên tự sửa chính mình
Hơn lo sửa người khác
Biết sửa mình mới minh
Sửa người mang tiếng ác
Nếu mai mốt còn vào ra sinh tử
Bước thăng trầm đâu sá kể nguy nan
Nếu giờ đây vẫy tay chào cuộc lữ
Cát bụi này xin trả lại trần gian.
Nếu “mất” học được nhiều
Ắt trong hoạ có phúc
Nếu “được” sinh tự kiêu
Ắt trong phúc có hoạ!
Nếu ở chùa không hợp
Nên sống thiền tại gia
Ở đâu thường chánh niệm
Chánh pháp vẫn không xa
Ngã không, pháp cũng không
Tâm rỗng lặng, sáng trong
Sống an nhiên thanh thoát
Trong ngoài vốn thong dong!
Ngã pháp vốn không,
Hữu vô tương đồng
Khi tâm thanh tịnh
Vạn pháp đều thông!
Ngã-pháp vốn từ không
Chỉ thấy, chớ dụng công
Không chỗ nào bám trụ
Mới tự tại thong dong.
Ngắm chiều hôm bên cửa
Gió mây trời như nhiên
Cô liêu rơi tiếng hạc
Đêm dần sâu thẳm hơn. (MĐTTA)
Ngay đây không dừng lại
Mãi tìm kiếm lăng xăng
Không soi sáng thực tại
Phiền não ắt càng tăng
Ngay đây tâm an tịnh
Soi sáng pháp tịch nhiên
Cố hành tâm càng bịnh
Ngã, pháp càng đảo điên!
Ngay đây thấy Chân Tánh
Buông bản ngã vọng cầu
Không tạo phàm tác thánh
Đâu đâu cũng nhiệm mầu
Ngay đây thấy rõ ràng
Chớ xuôi ngược lang thang
Đạo đời chung pháp tánh
Sao vẫn còn hoang mang?
Ngay đây trọn vẹn pháp đang là
Tham ưu thủ xả chẳng manh nha
Rỗng lặng an nhiên hành tỉnh giác
Tùy duyên thuận pháp sống vị tha.
Ngay nơi sinh tử Niết-bàn
Ngay nơi huyễn hóa an nhàn thảnh thơi
Ngay nơi góc bể chân trời
Thấy vầng trăng vẫn sáng ngời mười phương.
Nghịch duyên không đối kháng
Thuận cảnh cũng an nhiên
Thuận nghịch đều vi diệu
Tự tại nói chi Thiền
Nghịch duyên, tâm vô ngại
Thuận cảnh cũng an nhiên
Thuận nghịch đều nhẫn nại
Tâm bất động: chánh thiền!
Nghiệp lực cùng căn cơ
Mỗi chúng sinh mỗi khác
Khi còn đắm trong mơ
Khó phân minh thiện ác.
Ngộ rồi chẳng thấy có ngộ chi
Ngã, pháp đều không, biết ngộ gì
Chỉ thấy ngay đây "là" như vậy
Không dừng, không đến cũng không đi
Ngoài song ráng đỏ phương chiều
Mây nương gió nhẹ miền phiêu diêu nào
Trong êm tiếng hạc vút cao
Nghe hoàng hôn vỗ cánh vào tịch dương. (Ngọc Quế)
Ngọc sáng ẩn trong đá
Trải qua bao thời gian
Thời tiết càng khắc nghiệt
Ngọc càng sáng muôn vàn.
Tánh tâm vốn thanh tịnh
Trải bao kiếp luân hồi
Thấy khổ đau phiền não
Tâm vẫn sáng tinh khôi!
Ngồi định mãi làm chi
Tu ngay trong đạo hiếu
Với nhẫn nại, từ bi
Định tuệ nào có thiếu.
Lành thay! người con hiếu
Biết phụng dưỡng song thân
Lấy từ bi, trí tuệ
Đáp nghĩa, đền thâm ân!
"Ngồi im" không can thiệp
Mới biết việc nên làm,
Lăng xăng muốn áp đặt
Chỉ biểu hiện lòng tham!
Ngôn từ che lấp pháp
Chữ nghĩa hoá vô minh
Ngay đây tâm tịch chiếu
Liền thấy tánh bất sinh
Ngủ quên bên bờ suối
Mặc nước chảy về đâu
Sớm mai nắng qua đầu
Chim kêu choàng tỉnh dậy.
Người đi còn lại nụ cười
Cho yêu thương nối tình người ngàn sau
Cho cây đơm lá xanh màu
Cho trăng sáng mãi nhịp cầu thủy chung.
Người không biết tự giác
Bồ-tát cũng bó tay 
Đành để pháp xử lý
Mới thấy ra đường ngay.
Người mê tin vào ý
Nên bị ý sử sai
Đắm chìm trong sinh tử
Không thấy tánh bản lai!
Người thoát ra bóng tối
Thấy rõ những mê lầm
Trong chánh pháp bất thối
Mới thật sự uyên thâm
Người trí không tranh luận
Thường tự soi sáng mình
Thấy tánh, sống nhu thuận
Tâm bình, vạn pháp bình
Người xưa nghe một câu
Liền thấy ra Sự Thật
Nay Kinh nào cũng thâu
Nhưng vẫn hoàn lắm tật!
Nguyên lý thật bao la
Trong giọt sương, giọt nắng
Trọn vẹn từng sát-na
Ôi nhiệm mầu thù thắng!
Nguyền trọn kiếp mây sương
Hóa làm hương cúng dường
Hằng hà sa cát bụi
Vô biên cõi diệu thường.
Nhắm mắt tin sở tri
Không ngay đây thấy pháp
Càng tạo tác hữu vi
Càng rời xa chân lý!
Nhẫn chịu càng dũng mãnh
Thiệt thòi mới can trường
Thấy khổ không, vô ngã
Ung dung sống đạo thường*
*Bình thường tâm thị đạo
Nhân duyên quả báo trùng trùng
Trả vay vay trả, quả tùng theo duyên
Mê lầm khổ não triền miên
Ngộ ra dứt hết ưu phiền mới thông
Nhân sinh các pháp sinh
Nhân diệt các pháp diệt
Tâm thoát khỏi vô minh
Liền thấy pháp sinh diệt
Nhận thức, hành vi đúng
Là chánh đạo muôn đời
Rốt ráo Minh Hạnh Túc
Là Chánh Giác tuyệt vời!
Nhớ Huyền Không đạo và thơ
Nhớ dòng suối nhỏ bên bờ mây xanh
Nhớ con chim hót trên cành
Nhớ hoàng hôn đã mấy lần hoàng hôn.
Như Lai không đến đi
Tướng tuỳ duyên ứng hiện
Tánh rỗng lặng vô vi
Trực chỉ, ngoài phương tiện
Như Lai tự tại đến đi
Tuỳ thời ứng hiện tuỳ nghi "vô tình"
Thong dong chẳng một lời kinh
Trong ngôi nhà lửa an bình thảnh thơi.
Như ngọc ẩn trong đá
Trải qua bao thời gian
Thời tiết càng khắc nghiệt
Ngọc càng sáng muôn vàn
Như nhà không khéo lợp
Ắt mưa sẽ dột vào
Tâm không khéo chánh niệm
Phiền não sẽ lao xao!
Như tấm gương phản ánh
Hiện rõ pháp tự nhiên
Nếu dụng tâm trước ý
Phân vân chẳng phải thiền
Như tấm gương phản ánh
Mọi hiện tượng thân tâm
Không mơ phàm mộng thánh
Mới thấy pháp uyên thâm
Niết-bàn liền hiển hiện.
Nếu sân hận khởi sanh
“Ta” lăng xăng tạo tác
Khổ não ắt hình thành!
Niết-bàn, sinh tử rong chơi
Hư không, hoa đốm thảnh thơi đi về!
Nỗ lực thiền cũng sai
Buông lung càng sai nữa
Được-mất chẳng phải hai
Có-không chi cho mệt!
Nơi chân trời góc bể
Bạn vàng ở phương nao
Biết bao giờ gặp lại
Tín hứa hẹn trăng sao. (MĐTTA)
Nở xinh một nụ hoa vàng
Ô hay, trông đã thu sang bao giờ!
Gió vờn cánh bướm phất phơ
Phương nào chẳng rõ bất ngờ tới đây. (Nguyễn)
Nói, làm thường thận trọng
Luôn trọn vẹn chú tâm
Lắng nghe, quan sát rõ
Đến đi pháp lặng thầm.
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...