Saturday, February 24, 2024

Thơ Thiền Sư Viên Minh T 1

 
Ta có hẹn nhưng quên rồi ngày tháng
Cuộc tao phùng xin trả lại thời gian
Ta có đến một phương trời lãng đãng
Tựa hồ như có hẹn cõi ba ngàn.
Ta không biết đâu suối nguồn An Lạc
Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa
Ta không biết đâu bến bờ Diệu Giác
Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa
Ta vốn từ thiên thu
Đứng bên bờ giác ngộ
Nhưng yêu đời bể khổ
Ta chọn kiếp phù du
Ta xin làm cánh hạc
Bay vút tận trời cao
Chở nguồn vi diệu pháp
Về thắp sáng trăng sao.
Tại gia hay xuất gia
Cốt thấy ra chân tánh
Đạo mầu vốn trong ta
Tìm chi ngoài thực tại!
Tại gia hay xuất gia
Mỗi người do duyên nghiệp
Tu chính là nhận ra
Pháp chân như thực tại
Tâm bình pháp cũng bình
Tâm sinh pháp liền sinh
Sống tùy duyên thuận pháp
Tâm pháp thảy đều minh
Tâm bình thường là đạo
Tánh rỗng lặng là thiền
Không vọng cầu hoàn hảo
Chỉ thấy pháp hồn nhiên
Tâm chân thấy pháp đều chân
Nhìn qua vọng tưởng phân vân hai bờ
Dụng công càng thấy mịt mờ
Buông ra ngay đó ai ngờ nhẹ tênh!
“Tâm không, làm muôn việc
Công đức trả về không
Sống nhờ ơn không tạng
Chết từ thuở lọt lòng”
Tâm không, tâm hữu cứ tùy duyên
Pháp đến, pháp đi vốn diệu huyền
Tự tại thong dong, thôi tìm Đạo
An nhiên vô ngại, chớ hỏi Thiền!
Tâm không thất niệm tức chánh niệm
Cố tình chánh niệm, niệm thành tà
Trọn vẹn sáng trong tâm thấy pháp
Pháp còn không ngã... có chi “ta”!
Tâm như vượn khó lường
Ý khác nào ngựa chứng
Nhờ vậy thấy vô thường
Không còn chấp ngã tướng
Tâm trọn vẹn rõ biết
Chỉ thuận pháp tuỳ duyên
Sống vị tha vô ngã
Thường tự tại an nhiên
Tâm: suối nguồn vi diệu
Thấy Pháp tánh bổn nguyên
Không bến bờ phàm thánh
Chỉ lặng lẽ hồn nhiên.
Tâm thanh tịnh là nhà
Ngay đó chẳng đâu xa
Hồi đầu liền thấy bến
Thôi khổ nhọc bôn ba.
Tâm tịnh, hạnh trong lành
Đâu cũng là Tịnh độ.
Làm ác, chẳng tu hành
Làm sao thoát khỏi khổ?
Tâm ví như vầng trăng
Dẫu mù sương che khuất
Vẫn là ngọn hải đăng
Sáng soi miền tăm tối
Tâm vốn rất linh động
Thấy rõ pháp hiện tiền
Chỉ cần không mơ mộng
Cớ chi phải trụ thiền?!
Tâm không, vốn tự định
Cầu định mới bất an
Như đất bằng dậy sóng
Sao thoát khỏi gian nan!
Tâm vốn thường tỏa sáng
Hơn vô lượng mặt trời
Dù trong thân huyễn hóa
Tánh thấy vẫn sáng ngời
Tâm vốn vầng trăng sáng
Mây che chỉ tạm thời
Khi biết trăng còn đó
Mây tan vẫn sáng ngời
Tánh biết luôn trong sáng
Không diệt cũng không sinh
Không thường hằng bất biến
Trong khái niệm bất minh
Tánh biết như bảo ngọc
Luôn chiếu sáng tự tâm
Ngay khi rời vọng thức
Thấy biết liền uyên thâm
Tánh biết nương sáu căn
Biểu hiện thành tướng biết
Tánh tướng chẳng cách ngăn
Nhị nguyên sinh phân biệt!
Tánh biết thấy hồn nhiên
Trong trọn vẹn tỉnh giác
Khi tướng biết lặng yên*
Phiền não liền tự diệt
*Tri kiến thanh tịnh
Tánh biết thường tự chiếu
Ngay đó thấy chân như
Chỉ vì theo vọng tưởng
Quên Tánh Sáng vô tư
Tánh biết thường tự chiếu
Soi sáng pháp hiện tiền
"Tham", "hành" chi thêm rối
Rỗng rang tánh tự thiền
Tánh biết vốn không tăng
Cũng chưa bao giờ giảm
Chớ nghĩ ngợi lăng xăng
Hồn nhiên liền ứng cảm!
Tánh giác hồn nhiên vốn sáng trong
Tâm không, tịch chiếu vạn pháp đồng
Cứ để tự nhiên, đừng dụng ý
Đâu đâu thấy biết thảy đều thông!
Thân bệnh tâm không bệnh
Trí tuệ thường quang minh
Thấy pháp như thực tánh
Liễu thoát vòng tử sinh
Thật đáng tán dương thay!
Người thấy ra Chánh Pháp
Thoát kiến thức đắm say
Trong ngôn từ Kinh Luận!
Thất hứa cũng chẳng sao
Tùy  cảnh duyên điều tiết
Không tự trói buộc vào
Những gì không cần thiết
Thấy-biết tánh vốn không
Giữ "không" hóa ra “có”!
Ngay đây tâm liễu thông
 “Có”, “không” liền tỏ rõ!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...