Vạn pháp vốn đang là
Chẳng phải ta, của ta
Khổ vì tạo ràng buộc
Trong quan hệ gần xa!
Vạn pháp vốn như chân
Chỉ tại lòng mê vọng
Chuốc vui khổ vào thân
Tỉnh ra, ồ giấc mộng!
Văn, Tư dù chỉ một câu
Trí nhân đã ngộ tìm đâu ích gì
Văn, Tư Kinh Luận chi li
Sao bằng vô ngã, vô vi, vô cầu
Vào rừng chỉ lấy lõi cây
Ham chi cành lá buộc dây gánh về
Càng đi càng thấy nặng nề
Ôm đồm chi lắm si mê vẫn thừa!
Về thăm lại Huyền Không
Ta nghe rộn trong lòng
Qua đèo mây gió quyện
Đong đưa hạt nắng hồng
Nẻo lên đồi am vắng
Chân ta nhẹ bước mau
Chùa trong yên lặng quá
Thôi vòng ra ngã sau
Giàn phong lan còn đó
Hoa điểm mấy nụ vàng
Hương len vào trong gió
Theo ngàn mây mênh mang
A đây rồi trà thất
Lối đi tay vượn cong
Cỏ hoa thơm bờ đá
Trông lên núi chập chồng
Vườn sau cây xanh mướt
Giàn đậu trái thật xinh
Bên mấy cành hoa mướp
Nắng chiều nhẹ lung linh
Có bóng ai thấp thoáng
Chen tiếng nói vọng vào
A, chào huynh, chào đệ
Bỏ cuốc xuống đã nào!
Huynh vào trong chút đã
Đệ cất mấy chùm khoai
Rẫy mình năm ni khá
Nên có sắn khoai hoài
Đêm Đông trăng vẫn sáng
Ngồi nghe đệ ngâm thơ
Bỗng đâu quên ngày tháng
Thời gian qua như mơ
Rồi một chiều mưa gió
Ta từ giã Huyền Không
Tình thâm chưa nói hết
Nghĩa nặng vẫn bên lòng.
Việc gì đến tự đến
Việc gì đi tự đi
Ngay đây thấy rõ pháp
Tìm kiếm đâu làm chi?
Việc nào đến thấy đến
Việc nào đi thấy đi
Nhớ, quên đều biết rõ
Đó chính là tuệ tri
Việc thiện từ tâm thiện,
Tùy cảm ứng tự nhiên
Đúng sai nếu không biết
Lưỡng lự chỉ thêm phiền!
Viễn mộng chỉ phù vân
Ngay đây là cố quận
Không vọng liền thấy chân
Sống an nhiên, tùy thuận
Viết bài thơ trên cát
Cơn sóng vỗ xóa đi
Vô tình đâu nhớ được
Mình viết bài thơ gì.
Vô minh, minh cũng một vần
Rời trần ta lại vào trần thong dong
Biết đâu diệu hữu chân không
Làm người, làm Thánh cũng đồng chữ tâm.
Vô tâm nhìn thế sự
Thấy pháp thật hồn nhiên
Chỉ do tâm tư lự
Tự chuốc lấy ưu phiền!
Vô thường vốn lẽ diệu thường
Tử sinh mới thấy tỏ tường bất sinh
Hữu vô như bóng với hình
Vô minh cùng với chữ minh một vần.
Vọng cầu mới thấy còn xa
Không đi không đến Phật-đà tại tâm
Ngay đây Diệu Pháp thậm thâm
Ngóng xa chi để thấy lầm huyễn hư!
Vui thay ai thấy Pháp!
Buông chấp thủ ngôn từ
Mặc trò đời luận giải
Rỗng lặng tợ Thái Hư
Vườn Bửu Long dạo chơi
Tuyết Chi nở rợp trời
Thượng Nguyên tin gió báo
Rừng thiền đất lạnh ngời. (Nguyễn)
Vướng ngã mới thấy ngã,
Thấy ngã, biết ngã không
Ngã không ai còn vướng
Chỉ tại thấy chưa thông!
Xa xa đầu gió nổi
Chim lạc lối quên về
Chợt gặp vầng trăng cũ
Về chi nữa mà về! (MĐTTA)
Con chim lạc xứ chẳng quay đầu về
Chợt nhìn vầng nguyệt trời quê
Về đâu, ừ nhỉ, đâu về nữa chi. (Nguyễn)
Xin cám ơn đời những khổ đau
Giúp cho nhân thế cảm thông nhau
Tuy ít ngọt bùi nhiều cay đắng
Tỉnh giấc nam kha thấy đạo mầu!
Xưa nay đời vẫn thế
Nhưng là trường học hay
Thị phi dìm kẻ ác
Người trí vẫn đường ngay
Xin ngậm ngùi bái biệt
Bậc đạo hạnh chân tu
Con cúi đầu kính ngưỡng
Pháp thân thầy thiên thu
Xin trả chim đôi cánh
Đôi cánh nhẹ bay xa
Ta trở về lặng lẽ
Một mình ngắm mây qua
Xưa Phật-đà chỉ thẳng
Người nghe liền thấy ngay,
Nay vẽ vời thêm thắt,
Khó thấy được lắm thay!
Xuân Hạ Thu Đông
Bốn mùa thay đổi
Chỉ có trong lòng
Rỗng lặng sáng trong
Xuân qua Xuân lại đến
Tuổi đời ngày một già
Chỉ tâm còn trẻ mãi
Ngắm trời đất bao la!
Xuân về hoa đua nở
Xuân đi hoa lại tàn
Sự đời đâu cũng thế
An nhiên mới niết bàn
Xuất gia hay tại gia
Chủ yếu tâm rõ biết
Chớ lý tưởng quá xa
Về soi sáng thực tại
Xuất gia, xuất giá cũng đều tu
Không tùy thuận pháp khác chi tù
Chớ đợi xuất gia rồi hạ thủ
Đừng chờ thế phát mới công phu!
Hiện tại chẳng am tường thật giả
Tương lai sao thấy rõ cương nhu
Đâu đâu cũng chỉ thân, tâm, cảnh
Giác liền ngay đó độ Xuân Thu!
No comments:
Post a Comment