Saturday, February 24, 2024

Thơ Thiền Sư Viên Minh T 3

 
Thiền là tâm soi sáng
Trong thực tại tự nhiên
Sao phải cần thời khóa
Để chỉ chuốc thêm phiền?
Thiền: sáng suốt thấy biết
Đâu phải chậm hay nhanh
Chậm nhanh tuỳ tình huống
Thận trọng mới tinh anh
Thở vào không quá khứ
Thở ra không vị lai
Sống ngay trong hiện tại
Thấy pháp tánh Như Lai
Thong dong lên cõi yên hà
Quay lưng giã biệt mù sa phương nào
Non xanh nước biếc tiêu dao
Lung linh trăng hiện trên màu cỏ sương. (Ngọc Quế)
Thuận pháp cứ tùy duyên
Đúng sai đều để học
Thấy ra pháp bản nguyên
Như trân châu, bảo ngọc!
Thuận pháp, pháp hộ trì
Chẳng cần toan tính chi
Tánh biết thường soi sáng
Hồn nhiên sống thường tri
Thuận Pháp sống tùy duyên
Xứng gọi quy y Pháp
Thuận ngã tạo tác duyên
Muôn đời không thấy Pháp!
Thức cuốn theo đối tượng
Tánh biết vẫn phân minh
Thức dẫu luôn sinh diệt
Tánh biết vốn bất sinh
Thực tánh không nhân ngã
Chế định có ngã nhân
Có không đều vô ngại
Thuận pháp chẳng phân vân
Thực tánh pháp đang là
Đừng tìm kiếm bôn ba
Khi tâm không trước ý
Ngay đó chẳng đâu xa!
Thường sáng suốt biết mình
Thấy nhiễm, tịnh phân minh
Giữa thăng trầm, suy thịnh
Mỉm cười trước nhục vinh!
Thường soi sáng thân tâm
Buông ngã nhân ảo tưởng
Thấy pháp tánh uyên thâm
Sống nhẹ nhàng thanh thoát
Thường tự thấy lỗi mình
Hơn có ngàn sở đắc
Thấy được lỗi là minh
Sở tri: bụi trong mắt.
Thường tự tri: ngộ tánh
Không biết mình: tâm mê
Mê: trầm luân khổ hải
Ngộ: giải thoát nhiêu khê!
Thuyền ai quên bến đậu
Lênh đênh một mình trôi
Có chở ai không rứa?
Không, chỉ ánh trăng thôi.
Tìm chân qua ảo vọng
Nên thấy thực thành hư
Tỉnh ra cơn huyễn mộng
Ngay đó thấy chân như
Tìm Đông rồi lại tìm Tây
Ngỡ rằng Đạo ở bến nầy bờ kia!
Ngờ đâu Đạo vốn chẳng lìa
Giật mình tỉnh ngộ, ơ kìa...thế thôi!
Tìm kiếm muôn phương có ích gì
Sao bằng tìm lại chính mình đi
Buông bỏ vọng cầu liền an lạc
Xả ly tà niệm...hết sầu bi!
Tìm vui nên chuốc khổ
Chỉ vì muốn trở thành
Khổ vui tâm không động
Mới chứng ngộ Bất Sanh
Tịnh chi nhân dĩ động
Động chi nhân dĩ thông
Ứng nhi hành dĩ biến
Hữu nhi thành dĩ không
Tỉnh giác ngay đây chớ vọng cầu
Chân nhân vốn sẵn mãi tìm đâu
Ngỡ đợi tương lai tìm diện mục
Nào hay ngay đó thấy đạo mầu
Khởi vọng tìm chân, chân cũng vọng
Hồi đầu thấy bến, bến ngay đầu
Nếu biết vầng trăng luôn sáng tỏ
Tìm chi đom đóm giữa canh thâu!
Tỉnh mộng ngã pháp không
Tánh tướng thảy đều thông
Thấy biết tâm không ngại
Chứng đắc chỉ hoài công!
Tỉnh ra chỉ thấy Đạo đất trời
Mới biết rằng “ta” chỉ mộng thôi
Cớ sao mãi đắm dòng sinh tử?
Do bởi còn mê... chốn luân hồi!
Tình trường duyên tan hợp 
Như gió thổi sóng chao 
Đừng gượng cầu lấy bỏ 
Đừng níu giữ chiêm bao!
Tình yêu là cái chi
Sao mải mê mù quáng?
Để nước mắt hoen mi
Chết mòn bao ngày tháng!
Tình yêu và đau khổ
Là bài học muôn đời
Khi thoát ra ảo tưởng
Hạnh phúc mới tuyệt vời
Tối kề bên sáng đó thôi
Rời trần hồ dễ xa xôi với trần
Nói sao hết ý Đạo chân
Làm người, làm Thánh vốn gần gũi nhau. (Nguyễn)
Tối mê, sáng suốt nào phân
Rời trần lại phải cùng trần đó thôi
Đạo thẳm sâu, khó mở lời
Làm người, làm Thánh chẳng rời biệt nhau. (MĐTTA)
Tối tăm còn ánh nắng trời
Xa trần nào phải là rời trần đâu
Nói gì với đạo nhiệm mầu
Làm người, làm Thánh cũng gần gũi thôi. (Ngọc Quế)
Tốt xấu thật khó lường
Duyên khởi cần tự biết
Sinh diệt phải tỏ tường
Chớ để lòng hối tiếc!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...