Trả Kinh lại cho Kinh
Về chiêm ngoạn chính mình
Không sở tri sở đắc
Thấy pháp vốn bất sinh
Trả tâm về với tâm
Trả pháp về cho pháp
Thấy biết mới tinh thâm
Cớ chi tự ràng buộc?
Trải qua những bước thăng trầm
Mới hay bậc trí giữ tâm làm đầu
An nhiên giữa cuộc bể dâu
Khổ đau nhẫn được, đạo mầu chẳng xa!
Trăng tròn thường tịch chiếu
Soi sáng khắp muôn loài
Như tâm thường thể nghiệm
Thấu suốt khắp trong ngoài.
Tranh luận, mãi muôn đời
Không bao giờ ngã ngũ
Dù biện giải ngàn lời
Sao bằng "uống pháp nhũ"!
Trí vô sư rỗng lặng
Tuỳ duyên tâm khởi sinh
Thấy hết thảy tướng dụng
Trí hậu đắc hiển minh
Trở về tâm rỗng lặng
Ngay đó thấy đạo mầu
Buông sở tri vay mượn
An nhiên khỏi khổ sầu
Trọn vẹn với nỗi đau
Liền thấy niềm an lạc
Ngay đó chẳng trước sau
Khổ lạc không hề khác
Trong cảm ứng đạo giao
Không ngăn chia nhân-ngã
Dù kẻ nhận người trao
Vẫn không còn năng-sở.
Trong đào, Xuân rạng rỡ
Trong Xuân, đào sum sê
Rằng xin người chớ nói
Không đào, Xuân chẳng về. (Nguyễn)
Trong hữu vi sinh diệt
Tánh thấy vẫn bất sinh
Mỉm nụ cười vi tiếu
Giữa tiêu trưởng hư vinh
Trong hữu vi thấy vô vi
Thấy dòng sinh diệt đến đi tỏ tường
Trong vô thường thấy chân thường
Trong thế gian chẳng vấn vương cõi lòng.
Công đức cứ trả về không
Cho tâm rỗng lặng sáng trong mọi bề
Buông luôn bờ giác bến mê
Tâm không ngay đó nẻo về tịch nhiên
Trong lòng không còn giữ
Bên ngoài giữ ích chi
Chỉ chuyên tâm giác ngộ
Thoát khỏi vòng thị phi
Trong mộng chớ tìm chân
Tìm chân toàn thấy vọng
Đâu chẳng là pháp thân
Tìm chi thêm vọng động!
Trong mùa Xuân có hoa đào
Trong hoa đào có dạt dào mùa xuân
Việc gì người mài phân vân
Không hoa đào chắc mùa Xuân chẳng về. (Ngọc Quế)
Trong lành giới tự tánh
Thận trọng giới tùy nghi
Đức tin giới trong sạch
Trí tuệ giới tinh vi
Trong mộng vẫn còn mơ
Mong trở thành Tiên, Phật
Chỉ kẻ tóc đường tơ
Hết mê liền tỉnh ngộ!
Trong ngoài lặng lẽ chẳng vin đâu
Sáng suốt hồn nhiên khỏi vọng cầu
Buông hết một phen đừng luyến tiếc
Mới hay ngay đó thấy Đạo Mầu.
“Trong thấy chỉ thấy” thôi
Chấp kiến giải của “tôi”
Muôn đời không thấy Pháp
Trong thực tánh chân đế
Không ngộ cũng chẳng mê
Nhưng để cứu người mê
Phật chỉ đường giác ngộ
Trước song đối bóng trời tà
Như nhiên mây gió thoảng qua mơ màng
Vọng về một tiếng hạc vang
Hoàng hôn dần nhẹ buông màn tịch liêu. (Nguyễn)
Trường đời rất khắc nghiệt,
Đầy cạm bẫy dối gian,
Cần rõ ràng thấy biết,
Phi pháp chớ liên can!
Từ độ luân hồi ta có Ta
Nên chi say đắm cõi Ta-bà
Chừng khi tỉnh giấc: "Ồ cơn mộng"!
Sinh tử xưa nay chợt vỡ oà!
Tu không để hết khổ
Hết khổ lấy gì tu?
Thấy khổ tâm không động
Mới chính là công phu
Tự tại, an nhiên, một tiếng hì
Có không, thuận nghịch, chẳng buồn chi
Thăng trầm, thành bại, đâu cũng thế
Được mất, hơn thua, cũng cứ hì
Tự tâm vốn thanh tịnh
Dù bao kiếp luân hồi
Trong khổ đau phiền não
Tâm vẫn sáng tinh khôi!
Tức Tâm, tức Phật cớ sao tu
Chấp ngã, chấp nhân chẳng khác tù
Rỗng lặng hồn nhiên cùng Nhật Nguyệt
Sáng trong tịch tịnh với Xuân Thu.
Tướng Biết duyên trần khởi
Tánh Biết vẫn sáng trong
Pháp tánh thường tịch tịnh
Niết-bàn nhất thiết không
Tưởng có muôn sự có
Tưởng không vạn pháp không
Khi tâm lìa vọng tưởng
Thấy biết thảy đều thông
Tùy hoàn cảnh mà ứng
Tùy tình huống mà an
Biết nhẫn nại, chờ đợi
Không nên quá vội vàng
Tùy Thuận Pháp sống nhu hòa
Không thêm không bớt vỡ oà Thái Hư
Tịch nhiên vạn pháp Chân Như
Thong dong vô ngại, vô tư, vô cầu
Tuy xa nhưng đạo vẫn gần
Tùy duyên thuận pháp sơ thân cũng là
An nhiên giữa cõi Ta-bà
Đến đi vô ngại, gần xa khác gì!
No comments:
Post a Comment