NGƯỜI ĐỐT THỜI GIAN
Đốt hết mùa hạ
Tôi còn gì không?
Còn trong đáy cốc
Nỗi buồn mênh mông…
Đốt hết mùa thu
Tôi còn trăng lu
Chim bay biền biệt
Tình xưa tuyệt mù…
Đốt hết mùa đông
Hồn tôi trống vắng
Lời ca nằng nặng
Bên chiều mưa mong!
Đốt hết mùa xuân
Tôi còn gì không?
Còn trong khói thuốc
Bóng đời lông nhông…
Đốt hết bốn mùa
Tôi còn gì không?
Còn sợi tóc bạc
Treo tình hư không …
Có một lần nhớ quá
Ra sông đứng gọi tình
Tình xa người hóa lạ
Chiều mồ côi cánh chim
Có một đời xưa quen
Đã mù sa cổ tích
Kỷ niệm sầu chia nhánh
Địa ngục và thiên đàng
Rạng đông màu mắt em
Sực nức hương bưởi sớm
Hoàng hôn trong mắt anh
từ ngày biệt ly mộng
Qua sông hề sông rộng
Soi bóng dài chiêm bao
Biết tìm nhau nơi đâu
Đời sống giữa mù khơi
Có một ngày đứng ngóng
Ngày tình nhân chia lìa
Vỗ đàn mà hát hỏng
Nhớ sum vầy xưa kia
Có nhiều lúc chơi vơi
Hôn cúc vàng thầm lặng
Thương ơi tờ lụa mỏng
Em biệt dạng bên trời
KHI
VỀ TRƯỜNG CŨ
|
Khi
trở về-ngẩn ngơ bên trường cũ Phượng
đỏ rưng rưng nỗi nhớ tình đầu Trời
vẫn xanh trong mắt Huế-ca-dao Sao
chiều tím trong tôi màu kỷ niệm? Khi
trở về-Huế vẫn còn nắng lụa Ai
mơ ai theo mấy nhịp Trường Tiền? Sao
tôi đứng một mình tôi lớ ngớ Mùa
hạ buồn khi ngái ngút tình em… Khi
trở về-bên hàng cây Long Não Tôi
vin cành xao xuyến đến đăm đăm Mộng
ngày xưa ký thác với dòng sông Nay
soi bóng ấu thơ nào hụt hẫng? Khi
trở về-Còn trong tôi hoài cảm Bạn
bè nay phiêu bạt bốn phương trời Phượng
vẫn nở sao lòng sầu vô hạn Hỏi
ai người chia thương nhớ cùng tôi? Khi
trở về-biết là không còn nữa Bóng
thầy xưa như mây trắng qua đời Ngôi
trường cũ âm thầm như dấu lặng Ngày
mai rồi tôi biền biệt người ơi!
|
Mười năm ở chợ không tri kỷ
Ta đứng thu thân một nỗi buồn
Sáng bảnh mắt ra, ngồi độc ẩm
Chiều về tra vấn lấy lương tâm.
Mười năm ở chợ, ơi trần trụi
Em ạ, em xa ở chốn nào?
Có thấy ngày xanh ta chuốt mộng
Không thành, nên đắp chiếu thương đau...
Ở chợ đông, sao hồn cứ lạnh
Đốt thuốc hoài không ấm nửa chiều?
Thiên hạ đùn nhau đi kiếm sống
Nhân ái? Tang-thương-ngẫu-lục nhiều
Ta bán rau xanh, ngày mệt lử
Đêm còn ngồi đọc sách thánh hiền
Cố quên cơm áo - vòng danh lợi
Sao đời nỡ hối thúc bên lưng?
Mười năm ở chợ không thay đổi
Tâm tánh ta xưa vốn thật thà
Đâu ước công hầu mơ khanh tướng
Bạc tuổi thanh xuân mong có nhà!
Hồn ta ở chợ thương quê cũ
Nhớ áo nâu xưa, nhớ mẹ già
Nhớ bông bưởi rụng đêm mười sáu
Thơm ngát môi em trước hiên nhà...
Mười năm ở chợ không tri kỷ
Gác chuyện văn chương thấy chẳng đành
Nên ta độc thoại - Ta đây nhỉ?
Thương nhớ xa xăm một bóng hình...”
No comments:
Post a Comment