Sunday, February 11, 2024

Ẩn Sơn Nhiên

Ai hỏi hoa gì đây nhỉ?
Ta bảo rằng hoa hoan hỷ trong tâm!
Khi yêu thương hoa đá nảy mầm!
Cho đời thêm sắc mênh mông diệu thường
An nhiên cùng hơi thở
Pháp giới rộng mênh mông
Bình tâm thưởng khúc vô phiền!
Lắng nghe hơi thở như nhiên thuở nào!
Bình tâm thưởng tách trà thiền
Nghe mong manh gọi…ngoài hiên gió lùa
Tay nâng một tách hơn thua
Rót tan mộng mị…bốn mùa an nhiên!
Bụi hồng rơi nhẹ ngoài hiên
Cho tâm hoa nở qua miền tịnh an!
Dẫu là điệp khúc vô thường
Ta xin gởi trọn tình thương muôn loài!
Cảm ơn hoa lá cỏ cây!
Cho ta chất liệu tháng ngày an nhiên!
Trà sương một tách phiêu bồng
Sáng ra chim hót có không chẳng màng
Lung linh sợi nắng tơ vàng
Ta nâng ly uống thênh thang cuộc đời!
Cảm ơn những hạt nắng hồng
Cho ta thấy được sắc không vô thường!
Canh tàn cuộc mộng về đâu?
Đèn sương buông xuống chìm sâu hải hồ
Chiều về đẹp cách bình yên!
Nắng rơi…rơi nhẹ qua miền tịnh an!
Chiều về thưởng tách trà nhàn!
Ngắm nhìn thế sự...ánh vàng tà huy!
Chiều về mưa đổ ngoài hiên
Bình tâm nghe khúc nhạc thiền...lặng yên!
Chiều về nắng nhẹ qua miền
Lá nghiêng khẽ chạm bình yên bên thềm
Mộng đời không bớt chẳng thêm
Tâm thanh cảnh tịnh ngồi xem san hà!
Chiều về khuất bóng tà huy
Mặc cho phố thị…thị phi sớm chiều!
Trà nhàn một tách tịch liêu
Lặng nghe gió thoảng một chiều vô ngôn!
Đất khách hoài thương ngày tiễn biệt
Trời quê chờ đợi buổi sum vầy
Với tay vơi nhẹ màn sương vỡ
Trăng chở hạc vàng vỗ cánh bay ...
Đây rồi ta đã về quê
Hoa cau điểm trắng...bồ đề ngát hương
Cảnh an nhiên giữa mộng thường
Mầm răng quên được một vườn tuổi thơ!
Đời ta hoa cỏ dại
Nở giữa năm tháng trôi
Đơn sơ mà huyền diệu
Cho đất trời tinh khôi!
Đừng đợi hết gió lặng yên
Mà cây hãy sống như nhiên thuở nào
Suối reo nhẹ nhẹ thanh cao
Lặng yên tấu khúc ngọt ngào tháng năm!
Dường như có tiếng vô thường
Gót chân gieo nhẹ trên đường trần gian…
Dường như có tiếng chuông vàng
Từ trong vô tận rót tràn vào ta!
Giọt nắng vô ưu vẫn trổ hoa
Rót vào cát bụi cõi ta bà
Nâng niu gót lữ trên đường vắng
Thấp thoáng chân mây...bóng cội nhà!
Giường cỏ thông reo một chén trà
Ngắm nhìn mây trắng nhẹ nhàng qua
Hoàng hôn về với núi
Ta nghe gió thì thầm
Cỏ cây lặng yên ngắm
Nhẹ nhàng cõi trăm năm!
Hoàng hôn vừa buông xuống
Đà Lạt dệt hồn thơ
Cho bình minh thức giấc
Ôi! mộng thực đôi bờ!
Hoàng trà lưu dấu thái không
Muôn ngàn thế sự xuôi dòng thời gian
Trăm năm một chuyến mây ngàn
Sắc không…không sắc thênh thang lối về…
Khi tâm biết sống yêu thương
Thì cả thế giới ngát hương tình người!
Lắng nghe tiếng gió thầm thì
Tùng nghiêng che bóng xanh rì cỏ hoa!
Mây trắng ngang trời mây trắng bay
Đời ta ẩn hiện giữa chốn này
Phiêu lưu nhật nguyệt cùng sương gió
Như thị nét cười hoa nắng lay!
Mênh Mông hoa cỏ nhẹ bay
Trúc nghiêng soi bóng…cỏ mây tương phùng
Lắng nhìn vạn cảnh viên dung
Lặng nghe khúc hát vô tung thi đàng!
Mời mưa một tách trà chiều
Hòa cũng vũ trụ tình yêu giang hà
Ngày mai giọt nước cũng là
Cỏ cây vạn vật...ngân nga tuyệt vời!
Mùa đông đâu chỉ tuyết rơi
Còn là nắng ấm bầu trời dạ quang
Mùa đông đâu chỉ trơ tàn
Còn là hoa nở thênh thang lối về!
Nắng về tan cảnh mờ sương
Tinh khôi lại đến...tình thương vô bờ!
Nắng về vạn cảnh nên thơ!
Án thư ẩn hiện một tờ tinh không!
Ngang trời hoa diệu sắc
Nở ngát cả vườn tâm
Quán tam sinh bất diệt
Niết bàn...vô thậm thâm
Nhân sinh mộng ẩn đôi bờ
Thưởng chung cổ nguyệt..nguyên sơ lại về..!
Suy tư vầng trán hao gầy
Bỗng dưng con chữ rơi đầy hồn thơ
Giật mình…!Nửa mộng…nửa mơ…!?
Ôi…trời đã sáng…sương mờ lung linh!
Ta về khép lại tà huy
Cho bình minh sáng Nâng ly thưởng trà
Ta về nhặt cánh vô thường
Thả vào nhân ảnh…ghét - thương mặc tình
Ta về thăm lại lối xưa
Linh Sơn cổ tự bao lần gặp nhau
Ngàn năm còn mãi trăng sao
An vui tự tại, lúc nào cũng hơn...
Ta về trong cõi mờ sương
Nghe đâu khúc hát vô thường thật hay!
Nắng ấm núi đồi thông ngát xanh!!!
Cỏ cây hoa lá đất thơm lành!!!
Ta về vui với nắng
Nghe cỏ thơm ngập tràn
Giọt sương vừa tỉnh giấc
Tròn một kiếp thênh thang!
Tâm thanh cảnh tịnh trời non vắng
Một tách trà xuân tự tại tâm!
Chung trà san tuyết ẩn sương
Tam nhân thưởng thức ngàn phương phiêu bồng
Tay nghiêng rót tách trà thiền
Không hương, không sắc hòa miền tịnh an!
Thầy vẫn thản nhiên cùng sương sớm
Với những con đường nắng vàng tươi
Thầy đi mây trắng thênh thang lối
Người ở nơi đây..kính thương Người!
Thưởng chung diệu sắc vô thường
Chợt nghe mây nước thoảng hương diệu hồng
Đất trời diệu lắng thinh không
Càn khôn diệu vợi mênh mông đất trời!
Thưởng chung trà cổ nguyệt
Nghe gió mây tự tình
Hương trà thơm quyện tỏa
Tròn một kiếp nhân sinh!
Tôi đếm đời tôi qua lá cây
Bao nhiêu lá rụng bấy nhiêu ngày
Trần gian gối mộng trên đầu núi
Đợi gió vô thường đến nhẹ lay!
Trăng về lạy Phật tối nay
Chợt nghe gió thoảng tràn đầy pháp âm
Chuông ngân tan mộng hồng trần
Trăng thanh phật hiện một vần thái hư
Trong hơi thở có bao lần sinh tử
Con trở về từ năm tháng vô tâm
Phật ơi! trong một kiếp của thăng - trầm
Con đã thấy ánh trăng rằm Linh Thứu!
Vũ trụ thiên hà ôi tạo hóa
Vi diệu làm sao khúc hạo nhiên!
Tay nghiêng rót tách trà thiền
Không hương, không sắc hòa miền tịnh an!
Vu vơ viết một câu thiền
Giật mình chiếc lá một miền trăng rơi
Chung trà san tuyết ẩn sương
Tam nhân thưởng thức ngàn phương phiêu bồng
Xuân chưa thay áo bao giờ
Mà sao vườn cũ bất ngờ tinh khôi
Lá hoa lấp lánh nói cười
Suối chim thánh thót, nhạc rơi cung vàng
Xuân về nghe những tàn phai
Nhạt trong tiếng gió nhẹ lay cung đàn
Xuân về hoa nở…chiều sang
Chìm trong sâu thẳm…hành trang vô thường!
Xuân về vạn cảnh hòa xuân!
Ta về…xuân đến…hòa chung thưởng trà!
Xuân về trời đất hòa ca!
Ta về vô thỉ cũng là vô chung…!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...