VÔ NGÔN
(Tặng Phạm Công Thiện)
Ôi hài nhi! Ôi ngạc nhiên!
Bao lần ngôn ngữ rụng miền hoang sơ!
Từ vô ngôn đến bây giờ,
Từ bây giờ đến bến bờ vô ngôn!
(1980)
Ôi hài nhi! Ôi ngạc nhiên!
Bao lần ngôn ngữ rụng miền hoang sơ!
Từ vô ngôn đến bây giờ,
Từ bây giờ đến bến bờ vô ngôn!
(1980)
MÊNH MÔNG
Rong bèo theo dòng chảy
Nước lạnh lùng về đông
Có bóng ai mênh mông
Tạc biếc màu sương khói.
Quý tặng tiến sĩ Bohme – Thái Kim Lan,
1990 - 1992
MĐTTA
Thưởng chung cổ nguyệt..nguyên sơ lại về!
Trong hơi thở có bao lần sinh tử
Con trở về từ năm tháng vô tâm
Phật ơi!trong một kiếp của thăng - trầm
Con đã thấy ánh trăng rằm Linh Thứu!
Ta về nhặt cánh vô thường
Thả vào nhân ảnh…ghét - thương mặc tình..
Một lần rồi thôi tiễn biệt Người
Bao nhiêu tiêu sái với trêu ngươi
Thầy vẫn thản nhiên cùng sương sớm
Với những con đường nắng vàng tươi
Cao Trung Phật học Người giảng dạy
Văn chương nho nhã gối đầu chơi
Thầy đi mây trắng thênh thang lối
Người ở nơi đây..kính thương Người!
Trải qua sinh tử bao lần
Bây giờ mới biết chỉ cần ngồi yên!
Bình tâm thưởng khúc vô phiền!
Lắng nghe hơi thở như nhiên thuở nào!
Canh tàn cuộc mộng về đâu?
Đèn sương buông xuống chìm sâu hải hồ
Ta về niệm Phật Nam Mô
Ta về trọ giữa tâm vô lượng từ!
Ta về khép lại tà huy
Cho bình minh sáng.. Nâng ly thưởng trà..
Đời ta hoa cỏ dại
Nở giữa năm tháng trôi
Đơn sơ mà huyền diệu
Cho đất trời tinh khôi!
Ta về vui với nắng
Nghe cỏ thơm ngập tràn
Giọt sương vừa tỉnh giấc
Tròn một kiếp thênh thang!
Giường cỏ thông reo một chén trà
Ngắm nhìn mây trắng nhẹ nhàng qua
Phú quý lá vàng trên cành héo
Tự tại đi về lá là la!
Lắng nghe tiếng gió thầm thì
Tùng nghiêng che bóng xanh rì cỏ hoa!
Bình tâm thưởng tách trà thiền
Nghe mong manh gọi…ngoài hiên gió lùa
Tay nâng một tách hơn thua
Rót tan mộng mị…bốn mùa an nhiên!
Bụi hồng rơi nhẹ ngoài hiên
Cho tâm hoa nở qua miền tịnh an!
Em cười nắng nhẹ nghiêng theo
Tuổi thơ thật đẹp quê nghèo thơm hương
Dẫu là điệp khúc vô thường
Ta xin gởi trọn tình thương muôn loài!
Nhân sinh như mộng huyễn
Ta tìm về sắc không
An nhiên cùng hơi thở
Pháp giới rộng mênh mông
Thưởng chung trà cổ nguyệt
Nghe gió mây tự tình
Hương trà thơm quyện tỏa
Tròn một kiếp nhân sinh!
Mây trắng ngang trời mây trắng bay
Đời ta ẩn hiện giữa chốn này
Phiêu lưu nhật nguyệt cùng sương gió
Như thị nét cười hoa nắng lay!
Quê tôi bốn mùa nắng
Thanh long xanh mắt người
Chiều về bên xóm nhỏ
Khổ cực mà yên vui!
An nhiên thưởng khúc cổ cầm
Trà sương điểm sắc tri âm điểm tình!
Nhân thường hai chữ không quên
Đạo chi cũng chỉ làm nền đức nhân
Sinh ra giữa chốn hồng trần
Nhớ hai chữ đấy là thân con người!
Khi nhật nguyệt chỉ còn vệt nắng cuối
Cõi hừng đông cũng tan biến nơi nào?
Khi tất cả chìm vào trong đêm tối
Ta còn gì tâm sự với trăng sao?
Thưởng trà nhìn hạt sương tan
Nghe mong manh gọi…cung đàng trả - vay
Ngẫm đời một giấc mộng xoay!
Ta - chung trà cổ…trời mây an hòa!
Trà sen một tách thơm nồng
Đời mình chỉ thế…có không chẳng màng!
Chiều về khuất bóng tà huy
Mặc cho phố thị…thị phi sớm chiều!
Trà nhàn một tách tịch liêu
Lặng nghe gió thoảng một chiều vô ngôn!
Hoàng hôn vừa buông xuống
Đà Lạt dệt hồn thơ
Cho bình minh thức giấc
Ôi! mộng thực đôi bờ!
Đời như chiếc lá cuối chiều
Nắng hoen màu úa tịch liêu tháng ngày
Cảm ơn nhật nguyệt hao gầy!
Cho ta thấy rõ mặt mày ban sơ!
Hoàng hôn về với núi
Ta nghe gió thì thầm
Cỏ cây lặng yên ngắm
Nhẹ nhàng cõi trăm năm!
Chiều về nắng nhẹ qua miền
Lá nghiêng khẽ chạm bình yên bên thềm
Mộng đời không bớt chẳng thêm
Tâm thanh cảnh tịnh ngồi xem san hà!
Chiều về đẹp cách bình yên!
Nắng rơi…rơi nhẹ qua miền tịnh an!
Chiều về thưởng tách trà nhàn!
Ngắm nhìn thế sự...ánh vàng tà huy!
Tôi đếm đời tôi qua lá cây
Bao nhiêu lá rụng bấy nhiêu ngày
Trần gian gối mộng trên đầu núi
Đợi gió vô thường đến nhẹ lay!
Cảm ơn những hạt nắng hồng
Cho ta thấy được sắc không vô thường!
Tay nghiêng rót tách trà thiền
Không hương, không sắc hòa miền tịnh an!
Ta về trong cõi mờ sương
Nghe đâu khúc hát vô thường thật hay!
Đưa tay tiễn biệt một người
Miên trường ở lại nụ cười thong dong
Trần gian một giấc bụi hồng
Lo tu giải thoát…còn không…luân hồi!
Nắng ấm núi đồi thông ngát xanh!!!
Cỏ cây hoa lá đất thơm lành!!!
Thưởng Trà Cổ nguyệt đêm trăng
Nghe bao khổ lụy…thưa rằng đã xa
Chút hư vô cũng gọi là
Là bao diệu pháp…gần xa…xa gần…!
Nhật nguyệt đã có từ bao?
Lama cho trời đất ra vào tử sinh
Càn khôn một mảnh trăng tình!
Treo trên đầu ngọn phù sinh năm nào!
Tháng giêng đi cấy mùng ba
Tình quê gửi đến bao la đất trời!!!
Mời nhau thưởng một tách trà
Trao nhau lời nói thật thà dể thương!
Thân Thế
Xuân nay đá cỏ đều vui
Phật ngồi tĩnh tại, nụ cười hư vô
Chợt nghe thân thế mơ hồ
Chợt nghe tiền kiếp bụi mờ phương Tây
Bất Ngờ!
Xuân chưa thay áo bao giờ
Mà sao vườn cũ bất ngờ tinh khôi
Lá hoa lấp lánh nói cười
Suối chim thánh thót, nhạc rơi cung vàng
Ngang trời hoa diệu sắc
Nở ngát cả vườn tâm
Quán tam sinh bất diệt
Niết bàn ...vô thậm thâm
Một tách trà xuân tự tại tâm!
Chuông ngân vừa điểm canh tư
Bỗng trầm thức tỉnh phù hư ta bà
Một gần xa…hai gần xa...
Bình tâm thưởng thức chung trà tuyết sương
Chung trà san tuyết ẩn sương
Tam nhân thưởng thức ngàn phương phiêu bồng
Cũng có khi ta làm người lữ khách (Nhất Đăng)
Uống chung sương để thấy lòng hư ảo
Thị thành nào có lắng giọt trăng rơi
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương (MDTTA)
Vu vơ viết một câu thiền
Giật mình chiếc lá một miền trăng rơi
Xuân này xuân nữa mấy lần xuân
Xuân đến xuân đi chẳng ngại ngần (HT. Tánh Hải)
Đi giữa hàn sơn nhặt chút nắng
Gom chút phong ba pha chút trà
Phải chăng hồn ta đã hoá trắng
Ta vẫn tìm ta giữa ta bà
Ta vẫn tìm ta giữa chiều tà
Giục lòng kiên định nẻo đường xa
Phù hoa mộng mị trôi theo gió
Hỏi khách đường xa chốn cổng nhà
Đông giã biệt, đưa xuân về bên phố
Gió trở chiều, sương nhòa kỷ niệm xưa
Đêm đen vắng lặng như tờ
Tam anh ngẫu hứng hoạ mờ bức tranh!
Chung trà san tuyết ẩn sương
Tam nhân thưởng thức ngàn phương phiêu bồng
Có duyên xa mấy cũng gần
Linh Sơn cổ tự nhiều lần gặp nhau
Ngàn năm còn mãi trăng sao
An vui tự tại lúc (HT Tánh hải)
Trà xanh cũng nhạt...mái đầu bạc phơ
Có những chiều về ngang phố cũ
Nhìn xa xăm thành phố mưa thu...
Người về chiếc bóng năm canh
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường.
Mỗi người có một khu vườn
Để khi cô quạnh nghe sương tự tình...MĐTTA !
Nhân gian một cái gật đầu
Tang điền thương hải về đâu chốn này?
Đưa tay ta chỉnh nón mưa
Giang tay ta đón cơn mưa vào đời.
Tôi không muốn đất trời xoay chuyển nữa
Với tháng ngày biền biệt đuổi nhau trôi...
Thiu thiu say giấc mộng trần
Bỏ quên tất cả bao lần đổi thay...
Ngân nga những khúc tiêu sầu
Âm thanh trầm lặng lắng sâu cõi lòng...
Giữa rừng ngâm khúc nhạc sầu
Pha chung trà ngát...hỏi đâu là nhà?
Gió sương buốt giá trời chuyển sắc
Cát bụi mờ chân nắng nhạt màu...
Nhân sanh là kiếp vô thường
Vô thường là kiếp đoạn trường nhân sanh
khi nào dalat hết thông
Cao nguyên hết gió Ngàn Thông hết tình
Ngày đi, tháng chạy, năm bay
Thời gian nước chảy chẳng quay được về!
Đi thôi bạn, đường còn xa lắm
Một cái quay lưng đã bạc đầu...
Mênh mang giữa đất với trời
Bồng bềnh trong cõi ta bà tơ duyên
đất trời một dải kết liền
Kề nhau xoắn xít triền miên phiêu bồng.
Xin được ở trọ trần gian
Để ngắm mây núi giang san của đời
Ta về thăm lại lối xưa
Linh Sơn cổ tự bao lần gặp nhau
Ngàn năm còn mãi trăng sao
An vui tự tại, lúc nào cũng hơn...
Ngày nào vừa đến
Đã xa muôn trùng...
Xóm trước, làng sau tựa khói lồng
Bóng chiều nửa có, nửa dường không...(Trannhantong)
Phong trần gió bụi...tháng ngày dài thêm
Một buổi nắng về ta ở đâu
Nghe trong sương gọi phút ban đầu...
Chiều về mưa đổ ngoài hiên
Bình tâm nghe khúc nhạc thiền...lặng yên!
Phù sinh mộng ảo...ta trao nụ cười
Tay nâng một tách vô thường
Nghe bao huyền mộng...tỏ tường cỏ hoa
Bạch vân điểm trắng...bảo tòa bạch vân
Rồi sẽ chìm sâu lắng cuối hoàng hôn
Nhạt trong tiếng gió nhẹ lay cung đàn
Xuân về hoa nở...chiều sang.
Chợt nghe mây nước thoảng hương diệu hồng
Đất trời diệu lắng thinh không
Càn khôn diệu vợi mênh mông đất trời!
Bỏ quên huyễn mộng bên thời gian phai
Cảnh nhân duyên kết liên đài
Ta về...xuân đến...hòa chung thưởng trà!
Ta về vô thỉ cũng là vô chung!
Hoàng trà lưu dấu thái không
Muôn ngàn thế sự xuôi dòng thời gian
Trăm năm một chuyến mây ngàn
Sắc không...không sắc thênh thang lối về
Còn là nắng ấm bầu trời dạ quang
Mùa đông đâu chỉ trơ tàn
Còn là hoa nở thênh thang lối về!
Nơi này sương khói ẩn sương
Chung trà cổ nguyệt thoảng hương nhàn trà
Mây trời...sương ẩn gần...xa
Chợt nghe sinh tử chiêm bao lặng nhìn
Hương trầm mỏng mộng vô thinh
Dường như vũ trụ cũng bình vô tranh!
Nắng về tan cảnh mờ sương
Tinh khôi lại đến...tình thương vô bờ!
Án thư ẩn hiện một tờ tinh không!
Trăng về lạy Phật tối nay
Chợt nghe gió thoảng tràn đầy pháp âm
Chuông ngân tan mộng hồng trần
Thiền sư quên hẳn lối về
Bỗng nghe đâu đó bốn bề gọi tên
Bồng bềnh nửa nhớ nửa quên
Canh tàn cuộc mộng trùng dương
Đèn le lét sáng...cùng đường ai hay?
Sẽ rồi chìm khuất...tro bay sương chiều
Hoa cau điểm trắng...bồ đề ngát hương
Ô kìa! Đá cũng nở hoa!
Mà người thì lại nhạt nhòa vậy ta?
Há gì mà phải gần xa...xa gần
Thôi thì ta cứ làm thơ uống trà!
Trắng - đen...phải - trái...cũng là thường thôi!
Lá vàng thôi rơi
Trở về hơi thở
Tôi về nhặt lá vàng rơi
Để nghe trong lá hát lời núi sông
Lá rơi lá trở về dòng
Tôi rơi tôi chỡ sắc không một đời!
Khi tâm biết sống yêu thương
Thì cả thế giới ngát hương tình người!
Sương tan trên đỉnh mây ngàn
Lung linh hạt mộng thênh thang nẻo về
Tay lần chuỗi hạt bồ đề
Nguyện Ngài tiếp dẫn bến mê thoát lầm!
Nhẹ nhàng hơi thở sống an nhiên
Một đóa hoa xinh giữa đôi miền
Vũ trụ thiên hà ôi tạo hóa
Vi diệu làm sao khúc hạo nhiên!
Đôi bờ mộng thực chính là đây
Sắc sắc không không tợ trăng gầy
Một thoáng hư vô hiện chốn này!
Tay nghiêng rót tách trà thiền
Không hương, không sắc hòa miền tịnh an!
Phù hư một gánh thả trôi sông
Cho hết sầu bi ở trong lòng
Nơi nào cũng thế đều thiên biến
Tự tại tâm mình vạn cảnh thông!
Ta về ôn lại tâm tình cỏ hoa!
Hay cọng cỏ khô
Vài con trùng nhỏ
Cho đời nhấp nhô!
Chiếc nấm xinh xinh
Chú ếch nghiêng mình
Đóa hoa nhẹ nở
Cuộc sống lung linh!
Mong manh sợi nắng cuối chiều
Gói bao nhiêu mộng tinh yêu tháng ngày
Cho ta chất liệu tháng ngày an nhiên!
Về đâu khi vẫn còn chưa phai mờ
Về đâu khi vẫn còn thơ
Về đâu khi vẫn còn tờ tâm kinh!?
Trà sương một tách phiêu bồng
Sáng ra chim hót có không chẳng màng
Ta nâng ly uống thênh thang cuộc đời!
Lung linh giọt mộng hình hài mong manh
Ngàn năm rồi cũng trời xanh ta về!
Rác hoa ẩn hiện quán không đợi chờ
Rác hoa dệt mộng đề thơ
Rác hoa...hoa rác...đôi bờ...rác hoa!
Thu về gởi chút đong đầy gió sương
Thu về gởi chút diệu thường
Thu về gởi chút tình thương muôn loài!
Tạ ơn Chư Phật mười phương!
Tạ ơn trời đất ngát hương xứ Thành!
Tạ ơn đến những duyên lành!
Tạ ơn bạn hữu đã dành thân thương!
Tạ ơn người đã dẫn đường!
Cho con trở lại quê hương thuở nào!
Tạ ơn nhật nguyệt trăng sao!
Cho con tất cả ngọt ngào...mẹ cha!
Cho con hiểu được đậm đà Việt Nam!
Sáng ra hái đóa hoa tâm
Dâng lên Cha Mẹ lặng thầm dưỡng nuôi
Cho con cuộc sống ngọt bùi!
Cho con tất cả nụ cười bình an!
Dẫu là Cha Mẹ vết hàng chim di!
Vu Lan con trẻ khắc ghi
Một lòng hướng thiện lễ nghi với đời!
Thoáng nghe gió thoảng bên đường viễn du
Phù sinh một kiếp mộng
Ta năm tháng dần trôi
Bao nhiêu là hư huyễn
Phải chăng đã đủ rồi?
Thời gian là vô hạn
Đời người khúc lãng du
Ta tìm ta dâu bể
Hư hao mùa thiên thu
Mấy mùa sinh tử ghé thăm?
Mấy mùa thu đã xa xăm lối về?
Mấy mùa lá rụng chiều quê?
Mấy mùa in dấu lời thề cảo thơm?
Ta về nghe những lặng thinh
Ngộ ra mới biết tâm mình bao dung!
Ta về vui với cỏ cây
Ta về vui với tháng ngày rong rêu
Mời mưa một tách trà chiều
Hòa cũng vũ trụ tình yêu giang hà
Ngày mai giọt nước cũng là
Cỏ cây vạn vật...ngân nga tuyệt vời!
Mà cây hãy sống như nhiên thuở nào
Suối reo nhẹ nhẹ thanh cao
Lặng yên tấu khúc ngọt ngào tháng năm!
Biến thiên trong một sát
Chập chùng con sóng xô
Bình minh luôn hiện hữu
Giữa mộng thực hải hồ!
Đã bao lần ta đã đi tìm về chốn tịch liêu nơi núi rừng hoang vắng, để trở về với nguồn cội ban sơ?Đã bao lần ta chìm trong quên lãng với những sắc màu của năm tháng bỏ quên? Năm tháng tĩnh lặng, phải chăng đã có một kiếp sống bình yên? Hay chỉ là đốm vỡ hư không,là giọt mật trên đầu đao, là ba đào núp mình trong kẽ lá? Thế gian luân chuyển, vạn vật có trường tồn? Cái mà cho nó thường hằng cũng chỉ là giọt sương trên đầu ngọn cỏ...
Sao ta cứ lặng yên rồi sóng gió? Mà không tường có đó rồi lại không...sao không an nhiên sống với đại đồng mà vẫn giữ được nét duyên hàm tiếu!
Bình minh vừa thức giấc….Đâu đây, một làn khói trầm mỏng manh tan dần trong sương sớm, một chiếc lá vàng chao nghiêng chạm vào tĩnh mịch hư không, một cánh bồ công anh bay bay trong gió...và rồi, tất cả âm thầm khẽ đặt mình xuống thảm cỏ xanh rêu.
Bỗng giật mình nhận ra…Ồ, chính ta cũng mong manh như thế!
Phải chăng, chính nhờ sự mong manh, vô thường ấy đã giúp ta nhận ra rằng giá trị của cuộc đời không chỉ gói trong hai chữ "có - không "! Mà ở ngay lúc ta đang hiện hữu!
Chợt nghe đời an yên!!!
Thiên nhiên vô tận, vạn vật vô cùng, bốn mùa tám tiết cứ nhẹ nhàng vần xoay, hoa nở hoa tàn đều có trật tự của nó, đều như nhiên và giá trị!
Nhân sinh tương tục, kiếp người tương quan, đến đi trong hơi thở cũng vô vàng diễm tuyệt!
Sáng ra ngắm hoa phượng nở, đỏ thắm giữa bầu trời Thủ Đô...nhìn những cánh hoa rơi mới chợt ngộ ra...* đời cũng lung linh và mong manh như thế! *
Nay về, nhặt lại chút thanh hương của mùa sen đầu hạ.!Ngoài song cửa...duyên duyên tụ tán giữa trùng trùng vô tận...Gió thoảng mây bay...! Đâu đây...một cánh phong nhiên nghiêng mình rơi nhẹ, khẽ chạm vào mong manh hư ảo của đất trời quan san.
Bất giác...giật mình...! Sắc trà vẫn chưa phai...hương trà vẫn còn thắm...Mỉm cười..! Chợt nhận ra..vô thường cũng đáng yêu và dễ thương lắm!
Phủi tay áo lộng non ngàn
Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không
Thả rơi mấy vạt bụi hồng
Nơi bờ tục lụy bên giòng nhân gian
Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
Khép tờ hoa mộng xuân thì
Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này
Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên
Qua cầu sanh tử, hoát nhiên bến nào.
Ngu Chí Tử
Đêm lặng
Chuông vọng đêm dài tỉnh giấc say
Mới hay lưu lạc đến nơi này
Bao phen chìm đắm trong hoang mộng
Mấy độ mơ màng cuộc trả vay
Đất khách hoài thương ngày tiễn biệt
Trời quê chờ đợi buổi sum vầy
Với tay vơi nhẹ màn sương vỡ
Trăng chở hạc vàng vỗ cánh bay ...
KỂ TỪ LÚC
Kể từ lúc duyên trần vội bén
Cuộc bể dâu đã quá nửa cung đường
Những buồn vui như ngày nào đã hẹn
Chợt lướt qua trong cõi mộng vô thường.
Kể từ lúc màn vô minh đã vén
Ta thấy ta cùng trời đất an trường
Đến và đi như mùa xuân nương cánh én
Vượt muôn trùng theo gió trải ngàn phương...
CHIỀU SƯƠNG
Sương chiều thắm quyện bóng vờn mây
Hương tỏa nắng mềm loang đó đây
Biển nước trong xanh ngần sóng gợn
Vương vấn mộng hồn say ngất ngây…
CHIỀU GIÔNG
Ôi những chiều giông gió rụng rời
Vô thường lá biếc lạnh lùng rơi
Chênh chao sương khói vờn non thẳm
Lạc cánh chim bay tận nẻo trời…
Ôi những chiều giông gió rụng rời
Nắng vàng thoi thóp trút tàn hơi
Xa xăm trăng mộng trong hư ảo
Vén bức mây đen rọi xuống đời…
Ôi những chiều giông gió rụng rời
Thi nhân thản thốt nhặt tình rơi
Nghe trong viễn cảnh trời non biển
Vọng tiếng yêu thương...một kiếp người!
Chuông vọng đêm dài tỉnh giấc say
Mới hay lưu lạc đến nơi này
Bao phen chìm đắm trong danh lợi
Mấy độ xa lìa cõi gió mây
Đất khách hoài thương ngày tiễn biệt
Trời quê chờ đợi buổi sum vầy
Vơi tay với nhẹ giọt sương vỡ
Trăng chở hạc vàng vỗ cánh bay...
RẰM THÁNG TƯ
Rằm tháng tư chân như cứu thế
Dẫn độ đời dâu bể tang thương
Rằm tháng tư nương câu kinh kệ
Đưa chúng sanh thoát khỏi đoạn trường!
Rằm tháng tư, bài thơ ta viết
Gửi mây trời và thế giới mười phương
Xin trang trải tình thương yêu tha thiết
Đến muôn loài tần tảo gió sương…
Xin nguyện cầu cho tháng năm hằng tại
Cùng an vui rạng rỡ trái tim hồng
Cho nhân loại an bình mãi mãi
Sống hồn nhiên muôn thuở sáng trong…
Xin dâng hiến tấm hương hồn khờ dại
Đến cùng đời và hoa cỏ núi sông
Nối nhịp cầu giữa hai bờ trái – phải
Cùng hân hoan hát khúc đại đồng…
TỐNG BIỆT HÀNH
(Phỏng tác từ tác phẩm “Tống biệt hành” của nữ sĩ Vi Khuê)
Ta tiễn ngươi đi về phương Đông
Mênh mang vạn lý quyện mây hồng
Điệp trùng sông núi soi muôn dặm
Trời đất gom về một túi không!
Ta tiễn ngươi đi về phương Tây
Vần thơ thay chén rượu vơi đầy
Ngu ngơ câu hát vô thường mộng
Được mất như là việc phủi tay!
Ta tiễn ngươi đi về phương Nam
Chí hùng anh dậy sóng dâng tràn
Một thời oanh liệt lưu danh sử
Gươm mài mấy độ uống trăng tan! (*)
Ta tiễn ngươi đi về phương Bắc
Giữa hư vô một màu trong vắt
Thênh thang năm tháng rộng dài
Hồng trần lợi danh bỏ mặc !
Ta tiễn ngươi! Ô ta tiễn ngươi
Trở về cố quận của muôn đời
Hương quê vạn thuở say mây trắng
Rót nước cam lồ cạn chén chơi!
Ô kìa! Nước chảy hoa trôi
Ô kìa! Gió thoảng mây trời lãng du….
DƯỜNG NHƯ…
Dường như có tiếng thở dài
Từ trong sâu thẳm hình hài bé thơ…
Dường như có tiếng đợi chờ
Trôi theo viễn mộng chạm bờ phiêu linh…
Dường như có tiếng vô tình
Lá khô chạm phải bóng hình khói sương…
Dường như có tiếng vô thường
Gót chân gieo nhẹ trên đường trần gian…
Dường như có tiếng chuông vàng
Từ trong vô tận rót tràn vào ta!
HỒI HƯƠNG
Tặng cá Hồi lời yêu thương
Anh cùng em vượt trùng dương trở về
Vượt trùng dương, vượt ngàn con thác dữ
Trở về nơi ta mở mắt chào đời
Ngày tháng phiêu du làm sao quên viễn xứ
Một lần hồi hương, dẫu chết chẳng ngậm ngùi!
Biển cả mênh mông soi bóng đất trời
Nhưng chưa phải là quê cha đất tổ
Bước viễn du…tàn thu mấy độ
Cố hương ơi! Canh cánh tận nơi lòng!
Cha mẹ ơi! Người sống sáng trong
Chết trong đớn đau, trong ân tình hoài bão
Trong niềm yêu thương kiêu hãnh đến muôn đời!
Sông quê ơi! Mấy thuở chảy về xuôi?
Chở lời ru và hương tình ngọt nhẹ
Rót vào lòng người xa xứ khúc hoan ca…
Trở về thôi! Về nơi sinh ra.
Xin gửi lại vạn lần thương nhớ
Của tháng năm vùng vẫy chí tang bồng…!
Ôi! Có những lời nguyền Tạc dạ núi sông
Để thiên thu vẫn còn vang vọng mãi
Hồn thiêng ơi! Mềm mại nước non mình!
Có những điều bí ẩn của hư linh
Nơi vũ trụ huyền vi mà con người chưa hiểu được!
Xin hóa thành dòng sông chảy ngược
Đưa em về quê cũ cá Hồi ơi!
Xin trở thành vầng trăng tan vào sóng nước
Hát khúc ầu ơi...ru cả đất trời!
Thân này là xác chưa chôn
Tìm trang vô tự nối bờ huyền linh
Hư không lồng lộng thinh thinh
Chợt nghe Bát Nhã tâm kinh vọng lời...
HƯ KHÔNG
Nhơn sanh như bọt nước
Nối một vòng sau trước
Vạn trùng trong Hư Không
Hồn thiêng vang vọng ở đâu đây?
Giục giã lòng ta những tháng ngày
Gót lữ dặm trường thương cố quận
Ngàn năm mây trắng thoảng hương bay...
PHÙ SINH nhuộm kín bụi hồng
Vui buồn như giọt sương trong
Tan vào vô tận phiêu bồng lãng du!
DƯ ÂM
Trần gian là quán trọ
Đến ở rồi ra đi
Trăm năm đành chối bỏ
Mộng phù vân được gì?!
Trăm năm đành chối bỏ
Mộng phù vân được gì?!
TA ĐẾN TỪ VÔ TẬN
Ta về cùng hư không
Quên vui buồn hờn giận
Hoá thành giọt sương trong
Chút dư âm gửi lại
Cùng cát bụi vô thường
Để ngàn năm mãi mãi
Lặng thầm trong yêu thương!
Để ngàn năm mãi mãi
Lặng thầm trong yêu thương!
Thơ Tịnh Tâm
Giọt nắng vô ưu vẫn trổ hoa
Rót vào cát bụi cõi ta bà
Nâng niu gót lữ trên đường vắng
Thấp thoáng chân mây...bóng cội nhà!
Phù sinh mộng, mộng phù sinh
Hí trường chớp choáng Nhục vinh sương tà
Thơ xiêu Bóng đổ chiều sa
Tan vào vô tận Thiên hà trùng khơi
Ta gom mây trắng đầy vơi
Dệt trang nhược mộng tặng đười phù sinh
No comments:
Post a Comment