NĂM THÁNG PHÙ DU (Toại Khanh)
VỠ MUỐI ĐỀ THƠ
Một bước xa quê du viễn phương
Lòng như gió sớm thổi ven đường
Cây lá ba đời còn ngủ cả
Chẳng lẽ ta đi mãi suốt mùa sương
Thêm mỗi bước đi, đường đời không ngắn lại
Lối xưa kia chờ đợi mấy huân tà
Nắng bạc đầu rồi, ta về muộn quá
Trong lòng con mấy khúc điệp trùng ba
Ai hỏi, ai chào – tám phương tịch mịch
Gió qua hoài có vướng nỗi nào chăng
Sầu có thoảng, chân mây dài với đất
Tay ôm vòng thiên địa giữa mùa trăng
Nói đã mệt, ta thầm thì với lá
Sương qua đêm còn đọng ngọc bên trời
Ôi! Lạ quá, niềm riêng dường như đã
Lá lìa cành, nuối cội, chẳng buồn rơi
Một bước ra đi, chẳng chờ chẳng đợi
Đó đây đi, đây đó để tình cờ
Ta im lặng, biển sâu dù tiếng gọi
Biển khô rồi, ta vỡ muối đề thơ!
NGÀY ĐẾN HẢI VÂN
Ngập ngừng bên lối sỏi
Chiều mùa đông lưa thưa
Chim về vùng yên tĩnh
Tiếng hót loãng âm thừa
Ngồi như quên tiền kiếp
Hương lan gọi ta về
Bóng trăng vàng nương rẫy
Rải thảm vàng hoang khê
Hoa cỏ chào mừng ta
Rung rinh sau mành gió
Khóm trúc gầy đung đưa
Giọt sương khô trên lá
Mây tìm về núi cũ
Đã bạc hết màu xanh
Thương cành khô bỏ bụi
Nằm dài ngủ hiên tranh
Tiếng chuông ru thiền định
Đêm đã sâu bên đồi
Xôn xao lời vách đá
Một vì sao đổi ngôi!
(1974)
Ngợp giấc thiền quên kiếp cỏ cây
Phong sương y đã bạc vai gầy
Lối lên bát ngát hương đàm quyện
Nẻo xuống mịt mùng lửa não vây
Tịnh Thủy: Nước reo mùi giác hạnh
Thanh Tâm: Lòng lắng vị trần say
Giữa hồ Hàm Nguyệt: Trăng thiên cổ
Gởi Bạch Vân sơn chút vọng nầy!
Chèo qua sông núi Ngũ Hành
Chênh vênh núi đá đêm mờ
Lênh đênh sông nước thuyền mơ bềnh bồng
Nhịp chèo ta hát bên sông
Trăng sao rụng xuống mênh mông cõi bờ
Nước non khuya bỗng là thơ
Sương tan thành rượu đôi bờ nghiêng say
Chìm trong phố thị ngàn mây
Đèn xa vọng sáng về đây nhạt nhòa
Bụi bờ cồn bãi cỏ hoa
Cá chim ếch dế hòa ca đất trời
Quê hương tình tự muôn đời
Còn nghe điệp khúc tuyệt vời hôm nay
Rằng xưa chàng Lý thơ say
Yêu trăng ta cũng ngất ngây giang đầu
Tử sinh giấc mộng cơ cầu
Còn nghe điệp khúc nhiệm màu tiêu dao
Gió vờn bên ngọn đèn chao
Tri âm mấy gã còn nao nức tình
Quê hương đây khúc thanh bình
Chùa non cao tiếng chày kinh trầm hùng
Triều xa âm vọng vô cùng
Lạnh hồn lữ khách muôn trùng quan san
Quê hương trụ vũ ngút ngàn
Hoài trong mắt cũng mang mang cõi lòng
Nghiêng vai cho núi xuống dòng
Ngàn thu sông suối một lòng biển xanh
Về đây Non Nước Ngũ Hành
Mùa trăng trẩy hội đêm thanh bình về
Dạt dào khúc nhạc tình quê
Mười phương lữ khách cùng về hòa chan.
Chuối môn thương nhớ mẹ
Cây môn bên bụi chuối
Ao vườn cá vờn sen
Nắng hồng hoa tím dại
Đời vui nên ngọt ngào
Mẹ ơi! Yêu thương mẹ
Dạt dào cõi quê tình
Mưa mưa hiu hiu gió
Bao mùa nên ý thơ
Mai hồng tia nắng ấm
Trưa hè về đong đưa
Hoàng hôn niềm sương khói
Khuya nhạc trùng ca ngân
Xanh môn vàng buồng chuối
Bữa cơm bên vườn nhà
Nhớ thương rơi giọt lệ
Mẹ xưa chừ đã xa.
Chùa quê
Chiều nay bàng bạc màu sương khói
Đâu đây trầm dịu câu kinh thề
Tôi đi đâu cũng mang thương nhớ
Vườn chùa xưa cũ đượm tình quê
Nắng mưa dầu dãi màu gian khổ
Ngây ngơ tình trắng áo lam mơ
Tôi yêu cây cỏ con chim hót
Sợi nắng vàng thu trăng xõa mờ
Chùa quê nghèo lắm nhưng tôi mến
Mộc mạc tâm hồn với cỏ cây
Mà sao thân thiết bao trìu mến
Ngày lành thường lắm chuyện hay hay
Có đêm thức trắng ngồi dăm đứa
Hương trà thiền vị mộng với thơ
Bây chừ người ở nơi nao nhỉ
Không nhớ thì thương chớ hững hờ
Nơi đây xa vắng phồn hoa quá
Cửa tùng u tịch tiếng chuông rơi
Ai đi trong cõi vô cùng đó
Tri âm còn đợi khách ngàn khơi
Vài lời thơ ngắn làm sao xiết
Diệu vời hiền hạnh mái chùa xưa
Ở chưa lâu lắm làm sao biết
Làng quê tình tự mấy cho vừa
Quên thôi thế sự đa đoan lắm
Bạn xưa chùa cũ vẫn tình quê
Tìm chi ảo mộng nhân gian mãi
Người tình quê ơi! Hãy trở về.
Tặng em
Tặng em một cánh đồng xanh
Ngôi nhà mộc mạc mái tranh ven đồi
Tặng đàn cò trắng bay chơi
Tự do tung liệng giữa trời mênh mông
Tặng con thuyền nhỏ qua sông
Một đời trôi chảy nhẹ thong dong lùa
Tặng con đường có nắng mưa
Mái chùa che chở bốn mùa nên thơ
Tặng cho mây núi sương mờ
Một vầng dương sáng tinh mơ yên bình
Mai đào xuân sắc tươi xinh
Nhạc xuân em hát trong tình hoan ca
Ôi diệu hóa Trăng huyền đêm xao xuyến
Thềm cô phong tuyệt đỉnh hội mây ngàn
Vòng trầm luân hồ hải bước lang thang
Khách lữ thứ khách tỉnh lự khách
tình thi cuồng sỹ
Rủ nhau về đãng tử hội trăng sao
Trong u tịch ánh hồng lên môi ấm
Khói cay nồng ngọt đắng lịm hoang mê
Chân trời rộng biển đời cơn sóng động
Thuyền lênh đênh ta cưỡi sóng phiêu bồng
Càn khôn nhật nguyệt chừ mang mang
Thông reo gió thoảng sao ngàn lung linh
Từ xưa chừ biến diệt vô minh
Hồng trần mấy gã tâm tình lất lay
Kinh thi chừ trẩy hội tỉnh say
Hạt ngâu khơi động chừ thương thay quan hà
Hét vang chừ vọng tiếng trùng xa
Đi về rũ áo trăm hoa não nùng
Rằng trong ý nghĩa vô cùng
Thiền thi tuyệt kỹ tao phùng bên non
Đỉnh hoang sơ chừ chập choạng
chập chùng
Uống cho sạch cạn ta cùng lý la
Lý la ta lý lả ngâm nga
Cạn trà tuyệt truyện thơ hoa đêm này
Lý la ta lý ngâm nga
Mùa Xuân đoàn tụ chan hòa
Trong niềm hoan hỷ hòa ca tuyệt vời
Đây rồi về lại nơi này
Gia hương chơn chất tháng ngày hồn nhiên
Lắng nghe chuông khúc nhạc thiền
Sầu đau khổ lụy trăm phiền não tan
Dạt dào năng lượng bình an
Bên nhau phúc hạnh vô vàn xưa sau
TÂM KHÚC RU
Hồ như hệ lụy trên đời
Tan thành sương khói từ người chia chung
Nghe trong sâu thẳm tận cùng
Lời tri âm gọi còn rung tim hồng
Ta về thả sợi sắc không
Chìm vào ru khúc mênh mông nỗi tình
Chỉ là tiếng hát vô thinh
Mà sao vọng đến tâm linh nghìn trùng
Cười ơi mấy nụ bao dung
Từ tâm trổ nhánh chia cùng lời ru
Tìm ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng giữa tầm tã mưa
Ngược dòng sinh tử xô đưa
Tìm ta một cội để vừa đủ che
Lối quen khấp khểnh đi về
Gót chân đã mỏi đam mê đã chùng
Ta từ vô thủy mịt mùng
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
Tìm ta một cội Chân nguyên
Vào nương bóng mát nhập miền vô ưu
Trong vạt nắng có chiều mưa
Trong áng mây có ngày xưa khung trời
Trong anh nghìn kiếp có tôi
Trong bao câu chữ có lời vô ngôn
Xin nghiêng xuống một bờ vai
Nâng dòng nước mắt buông dài trên mi
Để cho phiền não tan đi
Tình người ở lại vô vi giữa đời
Xin chia nhau một nụ cười
Dẫu riêng lòng vẫn trùng khơi nụ sầu
Quanh người còn lắm bể dâu
Buồn ta nào có thấm đâu vạn lần
Xin trao ánh mắt ân cần
Hồn toang mở chẳng ngại ngần bước vô
Mạch tim ngày tháng nghẽn khô
Giờ cuồn cuộn chảy vỡ hồ tâm tư
Xin lắng nghe nỗi xót xa
Hiểu đời còn những trầm kha quanh mình
Chẳng cần nói hãy lặng thinh
Mà nghe sâu thẳm có tình tri âm
Cuồng ta nhốt gió trong lòng
Chờ xem cây lặng nơi giông bão mình
Đùa ta vứt một chữ tình
Ngang nhành hư huyễn thình lình gãy đôi
Cười ta như thể ngộ rồi
Nhanh nhanh ra cửa luân hồi vào Không
Một hôm nổi trận bát phong
Cuốn ta về lại cõi mông mênh này
Gùi kinh bỏ lại trên ngàn
Mai về viễn phố rộn ràng cuộc chơi
Bao năm biệt mộng bên trời
Lên non diện bích học đòi hoát nhiên
Một hôm chợt tỉnh cơn thiền
Ngó ta ta vẫn cuồng điên thuở nào
Phạn thư xếp lại non cao
Làm thân tục khách ra vào tử sinh
Ô hay ta vẫn phàm tình
Nơi tam thế mộng một mình… chiêm bao…
Sáng đi khất thực trên cầu
Hóa duyên cơm áo (và câu thơ tình)
Khuya nghe chuông rụng xuống đình
Xòe tay bắt được ngỡ mình hoát nhiên
Thõng tay buông những lụy phiền
Chạm sâu hơi thở trên triền trầm luân
Lắng lòng trong giọt tham sân
Là khi thiền vị đã gần nơi tâm
Thấy trong tiền kiếp xa xăm
Là bao ngày tháng u trầm sắc không
Tử sinh ngụp lặn giữa dòng
Sắc không vẫn cứ sắc không nối liền
Từ nơi trùng khởi nhân duyên
Bước đi đi mãi về miền Chân Như
Thấy đời là cõi huyễn hư
Thấy Chân Như vẫn Chân Như đó mà
Vô minh rớt lại ta bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu
Lang thang cuối đất cùng trời
Ta người cùng tử bụi đời rác rơm
Từ khi vào cuộc áo cơm
Quê hương vời vợi một vòm trời xa
Ta là cùng tử không nhà
Ngồi mơ mái ấm chan hòa tình thân
Bao phen lòng cứ ngại ngần
Tủi mình thấp kém lần khân chưa về
Ta còn cùng tử u mê
Loay hoay khắp nẻo nhiêu khê mịt mùng
Ta tên cùng tử du phương
Đi hoang một thuở tìm đường về thôi
Ô hay có sẵn đây rồi
Nay ta cùng tử về coi kho tàng
Người đi tìm kiếm vô biên
Ở trong rừng thẳm trên triền núi xa
Còn tôi nhìn thấy bao la
Sáng nay ở giữa bông hoa sau vườn
Thõng tay vào chợ đề huề
Đạo đời hai ngả đi về thế thô
EM VỀ TRONG MEN SAY
Lê văn Trước
Chiều nay ta lại say
Say tình em một thuở
Trên dốc tình mây bay
Ừ! Chiều nay ta say
Em về trong khói thuốc
Cong cong dáng em gầy
Gió chiều lộng tóc rối
Trăm năm mù chân mây
Hoàng hạc, hoàng hạc bay
Chiều nay ta lại say
Ta một đời lãng tử
Rượu say, say tháng ngày
Khói lãng đãng xưa cũ
Em về trong men cay
Nghe mình lận đận, nghe đời phù vân
Chén trà phố lạ bâng khuâng
Để nghe hạt bụi dưới chân cũng buồn
Nghĩ hoài, ai để nhớ thương
Khi sông đời cứ vô thường mà trôi
Mười hôm, một cuộc luân hồi
Mai về trời cũ, mỉm cười lãng quên
Hôm kia Xác lá bên đường
Ngu ngơ Nó hỏi Vô Thường là chi?
NGỰA HÈN
Làm ngựa hèn bỏ cuộc
Tìm về lại núi xưa
Những khi trời mưa gió
Vết thương đau xé lòng.
Có những ngày đông
Thương xác lá nằm co quắp
Nhường chút y trên người
Cái lạnh lùa da.
Nụ mai nhỏ cuộn mình
Chờ ngày xuân ấm
Sóc con sửa chỗ nằm
Chộn rộn tâm tư.
Khung trời trước mặt
Hai lần dúng nhuộm
Hớt hải chiều và hớt hải tháng năm.
Thừa một khoảnh ngồi Sương chưa về thấm ướt
Bất chợt trăng lên Trắng đỉnh cô liêu.
Có những đêm Nằm nghe
Dấu chân qua vùng tịch mặc
Thấy Phật hiện về qua những thăng trầm...
Bờ vực thẳm Thêm một lần trút xả
Nghe nỗi đau rơi rụng vỡ vô tình.
Trà xanh ta đãi bạn
Quên kiếp người lang thang
Bên thềm con trăng vỡ
Nghe ra mấy cung đàn
Nơi này trước Ngài đến
Con lang thang luân hồi
Ba cõi đón chân Ngài
Con trầm luân chưa dứt
Giờ trần gian trở lại
Người đã đi xa rồi
Con về ôm chân tượng
Tủi phận mình bạc duyên.
Thật lạ lùng thay!
Những thứ hạnh phúc, người ta cứ tưởng sẽ tìm thấy chúng trong sự to lớn vĩ đại. Ấy vậy mà có kẻ lại tìm thấy chúng trong sự giản dị bình thường nhất.
Thật lạ lùng thay!
Có những thứ chúng ta không muốn mất đi, chúng ta đã dùng đủ mọi cách để bảo vệ và gìn giữ chúng. Ấy thế mà nó lại tuột khỏi chúng ta và biến mất một cách nhẹ nhàng.
Thật lạ kỳ thay!
Có người, họ đã tạo ra một số nghiệp trong quá khứ và họ đã quay đầu đủ mọi phía để trốn tránh, né tránh chối bỏ cái quả của nó. Ấy vậy mà họ vẫn không thể nào tránh khỏi nó được.
Thật lạ lùng thay!
Có một số người rất sợ đau khổ, họ muốn tìm sự an vui, hạnh phúc, thế nhưng những gì họ tạo ra lại toàn là hạt giống của đau khổ.
Thật lạ lùng thay!
Trời đất bất phân thiện ác, đúng sai, tốt xấu. Nhưng nhân quả thì có trắng đen phân minh rõ ràng.
Thật lạ lùng thay thế gian này!
Lãng bước du phương lạc chốn nầy
Huyền Không ai dựng giữa đồi mây
Trời xa, biển ngậm hồn nhân tục
Rừng quạnh, non phơi dấu hạc gầy
Hai nẻo suối về, xanh bể Bắc
Một giàn lan tỏa, ngát đồi Tây
Hồn chiều trải rộng mười phương đạo
Ngợp giấc thiền, quên kiếp cỏ cây!
Chén trà phố lạ bâng khuâng
Để nghe hạt bụi dưới chân cũng buồn
Nghĩ hoài, ai để nhớ thương
Khi sông đời cứ vô thường mà trôi
Mười hôm, một cuộc luân hồi
Mai về trời cũ, mỉm cười lãng quên
Hôm kia Xác lá bên đường
Ngu ngơ Nó hỏi Vô Thường là chi?
NGỰA HÈN
Làm ngựa hèn bỏ cuộc
Tìm về lại núi xưa
Những khi trời mưa gió
Vết thương đau xé lòng.
Có những ngày đông
Thương xác lá nằm co quắp
Nhường chút y trên người
Cái lạnh lùa da.
Nụ mai nhỏ cuộn mình
Chờ ngày xuân ấm
Sóc con sửa chỗ nằm
Chộn rộn tâm tư.
Khung trời trước mặt
Hai lần dúng nhuộm
Hớt hải chiều và hớt hải tháng năm.
Thừa một khoảnh ngồi Sương chưa về thấm ướt
Bất chợt trăng lên Trắng đỉnh cô liêu.
Có những đêm Nằm nghe
Dấu chân qua vùng tịch mặc
Thấy Phật hiện về qua những thăng trầm...
Bờ vực thẳm Thêm một lần trút xả
Nghe nỗi đau rơi rụng vỡ vô tình.
Trà xanh ta đãi bạn
Quên kiếp người lang thang
Bên thềm con trăng vỡ
Nghe ra mấy cung đàn
Nơi này trước Ngài đến
Con lang thang luân hồi
Ba cõi đón chân Ngài
Con trầm luân chưa dứt
Giờ trần gian trở lại
Người đã đi xa rồi
Con về ôm chân tượng
Tủi phận mình bạc duyên.
Thật lạ lùng thay!
Những thứ hạnh phúc, người ta cứ tưởng sẽ tìm thấy chúng trong sự to lớn vĩ đại. Ấy vậy mà có kẻ lại tìm thấy chúng trong sự giản dị bình thường nhất.
Thật lạ lùng thay!
Có những thứ chúng ta không muốn mất đi, chúng ta đã dùng đủ mọi cách để bảo vệ và gìn giữ chúng. Ấy thế mà nó lại tuột khỏi chúng ta và biến mất một cách nhẹ nhàng.
Thật lạ kỳ thay!
Có người, họ đã tạo ra một số nghiệp trong quá khứ và họ đã quay đầu đủ mọi phía để trốn tránh, né tránh chối bỏ cái quả của nó. Ấy vậy mà họ vẫn không thể nào tránh khỏi nó được.
Thật lạ lùng thay!
Có một số người rất sợ đau khổ, họ muốn tìm sự an vui, hạnh phúc, thế nhưng những gì họ tạo ra lại toàn là hạt giống của đau khổ.
Thật lạ lùng thay!
Trời đất bất phân thiện ác, đúng sai, tốt xấu. Nhưng nhân quả thì có trắng đen phân minh rõ ràng.
Thật lạ lùng thay thế gian này!
Huyền Không ai dựng giữa đồi mây
Trời xa, biển ngậm hồn nhân tục
Rừng quạnh, non phơi dấu hạc gầy
Hai nẻo suối về, xanh bể Bắc
Một giàn lan tỏa, ngát đồi Tây
Hồn chiều trải rộng mười phương đạo
Ngợp giấc thiền, quên kiếp cỏ cây!
VỠ MUỐI ĐỀ THƠ
Một bước xa quê du viễn phương
Lòng như gió sớm thổi ven đường
Cây lá ba đời còn ngủ cả
Chẳng lẽ ta đi mãi suốt mùa sương
Thêm mỗi bước đi, đường đời không ngắn lại
Lối xưa kia chờ đợi mấy huân tà
Nắng bạc đầu rồi, ta về muộn quá
Trong lòng con mấy khúc điệp trùng ba
Ai hỏi, ai chào – tám phương tịch mịch
Gió qua hoài có vướng nỗi nào chăng
Sầu có thoảng, chân mây dài với đất
Tay ôm vòng thiên địa giữa mùa trăng
Nói đã mệt, ta thầm thì với lá
Sương qua đêm còn đọng ngọc bên trời
Ôi! Lạ quá, niềm riêng dường như đã
Lá lìa cành, nuối cội, chẳng buồn rơi
Một bước ra đi, chẳng chờ chẳng đợi
Đó đây đi, đây đó để tình cờ
Ta im lặng, biển sâu dù tiếng gọi
Biển khô rồi, ta vỡ muối đề thơ!
NGÀY ĐẾN HẢI VÂN
Ngập ngừng bên lối sỏi
Chiều mùa đông lưa thưa
Chim về vùng yên tĩnh
Tiếng hót loãng âm thừa
Ngồi như quên tiền kiếp
Hương lan gọi ta về
Bóng trăng vàng nương rẫy
Rải thảm vàng hoang khê
Hoa cỏ chào mừng ta
Rung rinh sau mành gió
Khóm trúc gầy đung đưa
Giọt sương khô trên lá
Mây tìm về núi cũ
Đã bạc hết màu xanh
Thương cành khô bỏ bụi
Nằm dài ngủ hiên tranh
Tiếng chuông ru thiền định
Đêm đã sâu bên đồi
Xôn xao lời vách đá
Một vì sao đổi ngôi!
(1974)
Ngợp giấc thiền quên kiếp cỏ cây
Phong sương y đã bạc vai gầy
Lối lên bát ngát hương đàm quyện
Nẻo xuống mịt mùng lửa não vây
Tịnh Thủy: Nước reo mùi giác hạnh
Thanh Tâm: Lòng lắng vị trần say
Giữa hồ Hàm Nguyệt: Trăng thiên cổ
Gởi Bạch Vân sơn chút vọng nầy!
Chèo qua sông núi Ngũ Hành
Chênh vênh núi đá đêm mờ
Lênh đênh sông nước thuyền mơ bềnh bồng
Nhịp chèo ta hát bên sông
Trăng sao rụng xuống mênh mông cõi bờ
Nước non khuya bỗng là thơ
Sương tan thành rượu đôi bờ nghiêng say
Chìm trong phố thị ngàn mây
Đèn xa vọng sáng về đây nhạt nhòa
Bụi bờ cồn bãi cỏ hoa
Cá chim ếch dế hòa ca đất trời
Quê hương tình tự muôn đời
Còn nghe điệp khúc tuyệt vời hôm nay
Rằng xưa chàng Lý thơ say
Yêu trăng ta cũng ngất ngây giang đầu
Tử sinh giấc mộng cơ cầu
Còn nghe điệp khúc nhiệm màu tiêu dao
Gió vờn bên ngọn đèn chao
Tri âm mấy gã còn nao nức tình
Quê hương đây khúc thanh bình
Chùa non cao tiếng chày kinh trầm hùng
Triều xa âm vọng vô cùng
Lạnh hồn lữ khách muôn trùng quan san
Quê hương trụ vũ ngút ngàn
Hoài trong mắt cũng mang mang cõi lòng
Nghiêng vai cho núi xuống dòng
Ngàn thu sông suối một lòng biển xanh
Về đây Non Nước Ngũ Hành
Mùa trăng trẩy hội đêm thanh bình về
Dạt dào khúc nhạc tình quê
Mười phương lữ khách cùng về hòa chan.
Chuối môn thương nhớ mẹ
Cây môn bên bụi chuối
Ao vườn cá vờn sen
Nắng hồng hoa tím dại
Đời vui nên ngọt ngào
Mẹ ơi! Yêu thương mẹ
Dạt dào cõi quê tình
Mưa mưa hiu hiu gió
Bao mùa nên ý thơ
Mai hồng tia nắng ấm
Trưa hè về đong đưa
Hoàng hôn niềm sương khói
Khuya nhạc trùng ca ngân
Xanh môn vàng buồng chuối
Bữa cơm bên vườn nhà
Nhớ thương rơi giọt lệ
Mẹ xưa chừ đã xa.
Chùa quê
Chiều nay bàng bạc màu sương khói
Đâu đây trầm dịu câu kinh thề
Tôi đi đâu cũng mang thương nhớ
Vườn chùa xưa cũ đượm tình quê
Nắng mưa dầu dãi màu gian khổ
Ngây ngơ tình trắng áo lam mơ
Tôi yêu cây cỏ con chim hót
Sợi nắng vàng thu trăng xõa mờ
Chùa quê nghèo lắm nhưng tôi mến
Mộc mạc tâm hồn với cỏ cây
Mà sao thân thiết bao trìu mến
Ngày lành thường lắm chuyện hay hay
Có đêm thức trắng ngồi dăm đứa
Hương trà thiền vị mộng với thơ
Bây chừ người ở nơi nao nhỉ
Không nhớ thì thương chớ hững hờ
Nơi đây xa vắng phồn hoa quá
Cửa tùng u tịch tiếng chuông rơi
Ai đi trong cõi vô cùng đó
Tri âm còn đợi khách ngàn khơi
Vài lời thơ ngắn làm sao xiết
Diệu vời hiền hạnh mái chùa xưa
Ở chưa lâu lắm làm sao biết
Làng quê tình tự mấy cho vừa
Quên thôi thế sự đa đoan lắm
Bạn xưa chùa cũ vẫn tình quê
Tìm chi ảo mộng nhân gian mãi
Người tình quê ơi! Hãy trở về.
Tặng em
Tặng em một cánh đồng xanh
Ngôi nhà mộc mạc mái tranh ven đồi
Tặng đàn cò trắng bay chơi
Tự do tung liệng giữa trời mênh mông
Tặng con thuyền nhỏ qua sông
Một đời trôi chảy nhẹ thong dong lùa
Tặng con đường có nắng mưa
Mái chùa che chở bốn mùa nên thơ
Tặng cho mây núi sương mờ
Một vầng dương sáng tinh mơ yên bình
Mai đào xuân sắc tươi xinh
Nhạc xuân em hát trong tình hoan ca
Ôi diệu hóa Trăng huyền đêm xao xuyến
Thềm cô phong tuyệt đỉnh hội mây ngàn
Vòng trầm luân hồ hải bước lang thang
Khách lữ thứ khách tỉnh lự khách
tình thi cuồng sỹ
Rủ nhau về đãng tử hội trăng sao
Trong u tịch ánh hồng lên môi ấm
Khói cay nồng ngọt đắng lịm hoang mê
Chân trời rộng biển đời cơn sóng động
Thuyền lênh đênh ta cưỡi sóng phiêu bồng
Càn khôn nhật nguyệt chừ mang mang
Thông reo gió thoảng sao ngàn lung linh
Từ xưa chừ biến diệt vô minh
Hồng trần mấy gã tâm tình lất lay
Kinh thi chừ trẩy hội tỉnh say
Hạt ngâu khơi động chừ thương thay quan hà
Hét vang chừ vọng tiếng trùng xa
Đi về rũ áo trăm hoa não nùng
Rằng trong ý nghĩa vô cùng
Thiền thi tuyệt kỹ tao phùng bên non
Đỉnh hoang sơ chừ chập choạng
chập chùng
Uống cho sạch cạn ta cùng lý la
Lý la ta lý lả ngâm nga
Cạn trà tuyệt truyện thơ hoa đêm này
Lý la ta lý ngâm nga
Mùa Xuân đoàn tụ chan hòa
Trong niềm hoan hỷ hòa ca tuyệt vời
Đây rồi về lại nơi này
Gia hương chơn chất tháng ngày hồn nhiên
Lắng nghe chuông khúc nhạc thiền
Sầu đau khổ lụy trăm phiền não tan
Dạt dào năng lượng bình an
Bên nhau phúc hạnh vô vàn xưa sau
TÂM KHÚC RU
Hồ như hệ lụy trên đời
Tan thành sương khói từ người chia chung
Nghe trong sâu thẳm tận cùng
Lời tri âm gọi còn rung tim hồng
Ta về thả sợi sắc không
Chìm vào ru khúc mênh mông nỗi tình
Chỉ là tiếng hát vô thinh
Mà sao vọng đến tâm linh nghìn trùng
Cười ơi mấy nụ bao dung
Từ tâm trổ nhánh chia cùng lời ru
Tìm ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng giữa tầm tã mưa
Ngược dòng sinh tử xô đưa
Tìm ta một cội để vừa đủ che
Lối quen khấp khểnh đi về
Gót chân đã mỏi đam mê đã chùng
Ta từ vô thủy mịt mùng
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
Tìm ta một cội Chân nguyên
Vào nương bóng mát nhập miền vô ưu
Trong vạt nắng có chiều mưa
Trong áng mây có ngày xưa khung trời
Trong anh nghìn kiếp có tôi
Trong bao câu chữ có lời vô ngôn
Xin nghiêng xuống một bờ vai
Nâng dòng nước mắt buông dài trên mi
Để cho phiền não tan đi
Tình người ở lại vô vi giữa đời
Xin chia nhau một nụ cười
Dẫu riêng lòng vẫn trùng khơi nụ sầu
Quanh người còn lắm bể dâu
Buồn ta nào có thấm đâu vạn lần
Xin trao ánh mắt ân cần
Hồn toang mở chẳng ngại ngần bước vô
Mạch tim ngày tháng nghẽn khô
Giờ cuồn cuộn chảy vỡ hồ tâm tư
Xin lắng nghe nỗi xót xa
Hiểu đời còn những trầm kha quanh mình
Chẳng cần nói hãy lặng thinh
Mà nghe sâu thẳm có tình tri âm
Cuồng ta nhốt gió trong lòng
Chờ xem cây lặng nơi giông bão mình
Đùa ta vứt một chữ tình
Ngang nhành hư huyễn thình lình gãy đôi
Cười ta như thể ngộ rồi
Nhanh nhanh ra cửa luân hồi vào Không
Một hôm nổi trận bát phong
Cuốn ta về lại cõi mông mênh này
Gùi kinh bỏ lại trên ngàn
Mai về viễn phố rộn ràng cuộc chơi
Bao năm biệt mộng bên trời
Lên non diện bích học đòi hoát nhiên
Một hôm chợt tỉnh cơn thiền
Ngó ta ta vẫn cuồng điên thuở nào
Phạn thư xếp lại non cao
Làm thân tục khách ra vào tử sinh
Ô hay ta vẫn phàm tình
Nơi tam thế mộng một mình… chiêm bao…
Sáng đi khất thực trên cầu
Hóa duyên cơm áo (và câu thơ tình)
Khuya nghe chuông rụng xuống đình
Xòe tay bắt được ngỡ mình hoát nhiên
Thõng tay buông những lụy phiền
Chạm sâu hơi thở trên triền trầm luân
Lắng lòng trong giọt tham sân
Là khi thiền vị đã gần nơi tâm
Thấy trong tiền kiếp xa xăm
Là bao ngày tháng u trầm sắc không
Tử sinh ngụp lặn giữa dòng
Sắc không vẫn cứ sắc không nối liền
Từ nơi trùng khởi nhân duyên
Bước đi đi mãi về miền Chân Như
Thấy đời là cõi huyễn hư
Thấy Chân Như vẫn Chân Như đó mà
Vô minh rớt lại ta bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu
Lang thang cuối đất cùng trời
Ta người cùng tử bụi đời rác rơm
Từ khi vào cuộc áo cơm
Quê hương vời vợi một vòm trời xa
Ta là cùng tử không nhà
Ngồi mơ mái ấm chan hòa tình thân
Bao phen lòng cứ ngại ngần
Tủi mình thấp kém lần khân chưa về
Ta còn cùng tử u mê
Loay hoay khắp nẻo nhiêu khê mịt mùng
Ta tên cùng tử du phương
Đi hoang một thuở tìm đường về thôi
Ô hay có sẵn đây rồi
Nay ta cùng tử về coi kho tàng
Người đi tìm kiếm vô biên
Ở trong rừng thẳm trên triền núi xa
Còn tôi nhìn thấy bao la
Sáng nay ở giữa bông hoa sau vườn
Thõng tay vào chợ đề huề
Đạo đời hai ngả đi về thế thô
Bỗng dưng lưu lạc ven trời
TUỆ SỸ
Lê văn Trước
Chiều nay ta lại say
Say tình em một thuở
Trên dốc tình mây bay
Ừ! Chiều nay ta say
Em về trong khói thuốc
Cong cong dáng em gầy
Gió chiều lộng tóc rối
Trăm năm mù chân mây
Hoàng hạc, hoàng hạc bay
Chiều nay ta lại say
Ta một đời lãng tử
Rượu say, say tháng ngày
Khói lãng đãng xưa cũ
Em về trong men cay
No comments:
Post a Comment