Wednesday, March 27, 2024

Thích Đồng Tâm 1

 
Thầy ngồi thiền theo nhịp thở vào ra. Thở hơi vào phút giây lắng đọng. Hương thơm sắc thắm...Thở ra đi Giọt nắng hồng ấm áp, cây đời lộc biếc mãi xanh tươi. Ngàn hoa tươi thắm, tinh khôi, ngọt lịm. Chim Hoàng Oanh lượn quanh, THÍCH nhặt tinh hoa nguồn sống. ĐỒNG tĩnh lặng, TÂM sáng bừng lên, trong mỗi sat-na. Không gian bất tận, thời gian vô cùng, thiện tri đầy tuệ giác.
 
THÍCH tinh tiến, vươn tầm khai TRÍ rộng ĐỒNG TÂM thanh, thiền trụ, ĐỨC cao dầy THÂN hạc, hóa tùng vươn, mây đợi HỶ XẢ rộng đầy, hiện ở đây.
 
….Nhà Phật có câu thiền ngữ “Nhân gian đáo xứ hữu thanh sơn” nghĩa là “Đời người nơi nào chẳng là núi xanh”. Chỗ nào cũng là núi xanh mây trắng, cảnh nào cũng là chốn về nếu ta có đủ chánh niệm và từ bi. Nếu đã cố gắng tìm cầu thì mãi mãi cũng không thể nào tìm gặp được. Một khi ngưng tìm kiếm, trở về lại với chính mình thì bỗng thấy núi đã ở phía dưới chân. Bao nhiêu năm tồn tại trên cõi sinh tử trắng đen, đi qua bao chặng đường lên xuống nắng mưa, ngắm bao mỹ cảnh nhân gian, kinh qua bao nhiêu điều phiền lụy nhưng người vẫn ôm trong mình giấc mơ về một nơi xa lắm để rồi tự mình huyễn hoặc, cuối đời oán trách duyên phận trái ngang. Giật mình quay lại, cũng chỉ là sương khói tụ tan, bình minh nắng lên thì hoa cỏ lại dần tỏ dạng. Đường vẫn là đường, núi vẫn là núi, mây vẫn là mây, chỗ nào cũng là chốn về, chỗ nào cũng là miền hạnh phúc.
 
Cõi phù hoa cũng là tịch tịnh, thế sự nhân tình cũng là bạn đồng tu, một chén trà chứa đựng cả nguồn giao cảm vô biên. Hạt nắng mai rơi, cõi trần bừng sáng, nơi này, ta và người chẳng hẹn mai sau! Không phải sự chia xa nào cũng toàn là buồn đau, hối tiếc. Có những lần bạn phải chọn buông tay để chấp vá sửa chữa lại cuộc đời mình, có những lần bạn chọn rời xa để học cách lớn lên và cũng có những lần thả trôi tình thương mà mình luôn giữ gìn, nâng niu chỉ để học cách yêu thương sao cho trọn vẹn. Mỗi người một nỗi niềm riêng, một lý do, một quyết định nhưng suy cho cùng người ta rời xa nhau vì tình thương dành cho nhau chưa đủ lớn!

Chia xa, tất nhiên phải có đau khổ nhưng hãy nhớ rằng nỗi buồn, nỗi khổ đau nào cũng đẹp! Nhìn sâu vào lòng mình để thấy nỗi buồn nào cũng thật đẹp, thật từ bi! Mình muốn đi khắp nhân gian, ngắm trời đất thênh thang trong Tam giới, nhìn rõ từng người thương thân quen dù trong hình hài cõi giới nào mà mình đã từng hội ngộ trong triệu kiếp xa xưa. Tất cả mọi sự gặp gỡ đều ẩn tàng muôn vàn trải nghiệm để thấy ra sự thật, bí thuật cổ xưa chứa đựng trong triệu kiếp luân hồi!
Giờ, bước qua màn sương cũng đi thật nhẹ, giẫm lên hạt bụi cũng thấy giật mình, chạm vào thiên thu của cỏ cây, nghe âm vô thanh của thực tại muôn trùng, thấy diệt sinh ở đây, tịch tịnh chưa hề rời xa dù có khi ngẩn ngơ quên cả bầu trời tự tại...! Nếu sau này người rời đi, người sẽ chọn rời đi với dáng vẻ như thế nào? Thật khó để có tâm thái tự tại an nhiên nếu bây giờ chúng ta có quá nhiều thứ chưa thể buông, quá nhiều điều chưa thể bỏ.

Từ bây giờ, hãy để mỗi ngày mỗi giờ phút giây trôi qua chúng ta đang là biểu hiện đẹp đẽ nhất: tỉnh giác, tự tai và bình an. Bình an cho chính mình, cũng là món quà chân dung đẹp đẽ nhất dành tặng cho thế gian ngoài kia còn nhiều mộng ảo. Khi ấy, sự ra đi cũng giống lúc đến năm xưa: - lấp lánh và rạng ngời!

Đến như mây bay, về như gió thoảng, chẳng muộn phiền cho mình, chẳng kinh động đến ai, bước chầm chậm thôi, kẻo làm ánh bình minh rung động...
 
Hôm qua ngồi bên hang đá núi xanh rêu, tôi chợt nhìn thấy lại linh ảnh của chính mình của 20 năm về trước. Tôi của 20 năm trước trong hình hài gầy gò xanh xao, chìm ngập trong đầy khổ đau và tuyệt vọng. Linh ảnh đó ngước đôi mắt đẫm lệ, giơ cánh tay về phía tôi để cầu xin tôi cứu vớt trong giọng nói nghẹn ngào:
-Xin hãy cứu con! Xin cứu con ra khỏi nỗi khổ đau quá lớn này! Con đau quá, xin cứu con!
Tôi đứng yên và nhìn linh ảnh của chính mình thật lâu với đôi mắt bình thản:
- Hãy cứ tiếp tục nếm trải những khổ đau này, hãy đau cho tới điểm tận cùng của cực hạn, 20 năm sau con sẽ trở về và thấy những giọt nước mắt đau khổ giờ phút này quý giá và diễm lệ vô cùng. Ta sẽ chờ gặp lại nhau, nơi mà ánh sáng và tình thương chưa bao giờ vắng mặt...!
Giữa màn đêm tịch lặng, tôi đưa mắt nhìn về phía mình và nghe cuộc đối thoại thứ.

2. Bản ngã nói thấy tôi thật hiền, thật tốt đẹp, thật bao dung và trí tuệ, rồi nó mỉm cười tự nói, với tất cả những gì tôi có, hãy yêu lấy chính mình, tôi xứng đáng được sống cuộc đời hạnh phúc, viên mãn, an lành! Cố lên!
Tánh biết liền xuất hiện vỗ vai tôi một cái bốp nói rằng tôi không tốt đẹp như hắn nói đâu! Tôi tốt đẹp và tôi cũng không thực sự tốt đẹp gì!
...cả tôi và hắn chỉ là ảo tưởng!
Mình chỉ là đi ngang qua vườn hoa, chẳng vì một đoá hoa rực rỡ nào mà phải cúi đầu và cũng chẳng vì một làn hương nào mà ngơ ngẩn!
Dừng lại môt chút, ngắm một chút thôi rồi chúng ta lại cất bước!

Tất cả dù có đẹp đẽ huy hoàng cũng hãy để lại phía sau, đừng ngoái đầu nhìn lại, cỏ sẽ cản bước chân mình!

Có những lần bạn phải chọn buông tay để chắp vá sửa chữa lại cuộc đời mình, có những lần bạn chọn rời xa để học cách lớn lên và cũng có những lần bạn và thả trôi tình thương mà mình luôn giữ gìn nâng niu chỉ để học cách yêu thương sao cho trọn vẹn. Mỗi người một nỗi niềm riêng, một lý do, một quyết định nhưng suy cho cùng người ta rời xa nhau vì tình thương và sự bao dung dành cho nhau chưa đủ lớn.

Dù ở hay đi, còn thương hay hết, thì bạn vẫn phải tiếp tục sống cuộc đời mình! Chẳng ai chịu trách nhiệm thay mình, hạnh phúc hay khổ đau chỉ có mỗi tự mình trải nghiệm!

Có khi nào bỗng một ngày người thương không biết tại sao mình hết tin ngang, hết tình cảm quý mến ngang với một ai đó chỉ vì họ thất tín? Đừng trách họ không giữ lời mà hãy tự trách mình đã đặt niềm tin và hy vọng vào những lời hứa hẹn. Hứa và thất tín là việc của người, nhưng mình nếu không muốn thất vọng sau này thì khi ai đó hứa hẹn gì chỉ nên nghe và cười cho vui! Đừng mong chờ gì ở ai và cũng đừng hy vọng gì ở những lời hứa hẹn của ai, dù là người thân đi nữa. Mọi sự phiền luỵ trong đời phần nhiều cũng do mong chờ hy vọng mà ra!
Tự mình, dựa vào chính mình vẫn là hay nhất!

....Trang kinh sáng nay tôi nghe có mùi hương của cỏ kosa, nghe tiếng gió và cát sông Hằng, nghe hoa trời rơi thành thảm dưới bước chân. Và cũng trong trang kinh, tôi nghe tiếng khổ đau của kiếp người, tiếng hải triều dâng vang dội đâu đây. Tôi muốn được nghe ai đó gọi đúng tên tôi lúc này để tôi giật mình tỉnh thức, để tôi biết mình đang vẫn còn chìm nổi lênh đênh. Tôi thích dệt những nỗi khổ niềm đau của tôi vào những lời kinh: những lời kinh của lòng và những lời kinh của đời.
Mình chỉ là vô tình đi ngang cõi thế gian này, mượn chút nước mắt nhân sinh để rửa bụi trần trong mắt, mượn nụ cười lấp lánh để trao tặng tình thương. Chúng ta đến và đi chẳng mang theo gì, chúng ta cũng không là cái gì nên nếu người có thương ai cũng xin đừng đòi điều kiện.

Con người chúng ta lớn dần theo thời gian và trưởng thành lên nhờ những khổ đau, thất bại. Ai có đi qua những ngọt ngào của thành công và chiến thắng, từng chạm đến cùng cực khổ đau bởi những lừa dối, ích kỷ, xấu xa, ai từ chìm đắm trong tuyệt vọng, mất niềm tin không lối thoát sẽ hiểu được bình an trong tâm khi đạt tới sự buông bỏ đáng giá bao nhiêu, tình thương chân thật trong cõi sinh tử này đáng quý như thế nào. Mọi thứ rồi sẽ chóng qua thôi, chỉ có tình thương chân thành là còn ở lại.

Giờ đã trải qua bốn mươi mùa mít rụng, vô thường đã gửi dăm ba lá thơ đến nhắc nhở trên đầu, không còn trẻ nữa, cũng không phải già dặn lão niên, nhưng giờ đã biết đâu là giới hạn, đâu là chân tình, đâu là cốt lõi của đời sống nhân sinh, mộng thực. Tôi của bây giờ lòng đã thấm chao tương, thích trồng rau, thích uống trà và ngắm thời gian làm rơi những vệt vô thường lên tóc.
 
.....Em về bình yên trong sương sớm! Thoang thoảng hình hài em hiển hiện giữa cõi vô thường. Ta đã nhiều lần rồi được em đến thăm nhưng cái lần đầu tiên cùng em hội ngộ - giây phút nghìn năm thiên thu về lại trong muôn một bỗng chốc lại gần…! Không chỉ là một giấc mơ, em cũng là biểu hiện của tự tại mênh mông không bao giờ sinh và cũng không bao giờ diệt. Ta không thể nào gọi cho đúng được tên em dù mỗi khi chạm vào em là ta chạm vào cả khoảng trống không bao la vô tận!
Là em, chiếc lá rơi
Làm nghiêng chao cả cõi trời tự tại!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...