Thấy ai đó đang trong tình trạng bơ vơ, bấp bênh, thống khổ nên mình xót thương và muốn giúp đỡ. Tình thương đó không khó tìm. Nhưng có thể nhìn mọi người mọi loài mà không khởi tâm sân, dù là người mang tới cho mình nhiều khổ đau phiền luỵ thì không dễ gặp!
Người có thể nhìn mọi thứ với tâm không sân là người có lòng đại bi trọn vẹn. Không cần cố gắng để có tâm yêu thương rộng lớn.
Cố gắng thương tức là trong lòng đã không thương. Từ bi do cố gắng mà thành cũng chỉ là từ bi gắng gượng! Đó không phải là từ bi!
Mình thấy mình già hơn rồi, thanh sắc nhạt nhoà, cũng không còn muốn hơn thua gì với đời thêm nữa. Chỉ còn có chút trải nghiệm sanh diệt chốn hồng trần, mấy mưa năm lăn lộn, nhào nặn thân tâm để cuối cùng có thể thấy ra thế nào là khổ. Nghĩ lại ngày xưa cắt mái tóc xanh, bỏ ngang tục nghiệp, thật không uổng phí tâm ban đầu, cúi đầu cảm tạ ơn tế độ của Thầy Tổ đã dày công! Giờ ai thương ghét gì cũng được, mưa nắng đổi thay cũng chẳng là gì, lòng đã thấy lòng, lấy cái tâm sáng trong mà đối đãi nhau khi còn tương giao nhau trong vòng sanh tử, nếu mai này người siêu việt Tây Phương, muốn gặp lại nhau trong biểu hiện cõi Ta bà này cũng khó!
Thôi thì.... vì đã thương và đi cùng nhau cả chặng hành trình dài vô thỉ, còn chút duyên tương ngộ này, ta cạn chung trà nhạt với nhau thôi!
Là người tỉnh giác, tâm họ không ôm quá nhiều mộng tưởng nhỏ nhoi phàm tình nơi trần thế, chẳng cầu an ổn, chẳng ngại khổ đau, điều lợi tha gì cũng dấn thân làm, oan ức thiệt thòi gì cũng có thể giữ được tâm an nhiên không chấp giữ. Người tỉnh giác chẳng thấy mình lớn nhỏ thấp cao, chẳng tìm hơn thua, đứng trước sự đồng nhất hay dị biệt trong đối đãi thông thường cũng không bận tâm nao núng, làm gì cũng hết lòng nhưng chẳng cầu được mất, kết quả cuối cùng không quan trọng bằng từng phút giây của quá trình chuyển vận để có thể học ra bài học về bản chất của thế gian! Mọi sự xảy ra đều là đúng tốt cho tiến trình thấy ra sự thật!
Bây giờ, biết thôi là đủ!
Những mình từng thương hoặc từng day dứt hồi xưa đó, giờ họ thế nào rồi? Người đã quên hãy vẫn còn lưu giữ? Họ đang còn trầm luân hay vẫn còn biểu hiện mới mẻ trong sự vận hành của dòng Pháp an nhiên? Còn mình, người đã từ bi bao dung tự tại hơn chút nào so với ngày xưa ấy chưa? Mình có vượt qua những chấp thủ buộc ràng giữa hai bờ thương ghét hay trái tim vẫn ôm đầy hoài niệm của thương tích, cơ hiềm trong đối đãi nhị nguyên?
Quán sát thực tại sinh diệt để thấy rằng sinh mạng và tâm thức chúng ta cũng chỉ là những đốm sáng li ti lơ lững bồng bềnh trôi vô định trong khoảng không vô tận. Có lúc va chạm vào nhau, có lúc rời nhau ra. Những sự va chạm không phải để dập tắt ánh sáng của nhau bằng khổ đau nghi kỵ mà mỗi sự tương ngộ chính là giúp chúng ta học ra bài học giác ngộ của đời mình, mỗi sự va chạm làm cho nhau trở nên sáng bừng và lấp lánh!
Trong sự tương giao, trí tuệ được khai mở, bình an nơi nơi và bản thể chói sáng đến vô cùng!
Này người trở về từ những giấc chiêm bao!
Người có thấy rõ cõi sinh tử này rất đẹp và nhiệm mầu như thế?
...Một đời duyên phận, năm tháng bình yên, hạnh phúc sẻ chia cùng nhau trên một đoạn đường ân nghĩa. Nếu ai đó khóc thương cho sự ra đi của mình thì ít nhất với họ mình đã sống tốt đẹp. Giá trị cả đời người đong đo bằng những điều mà người ta đã làm cho người khác và sự cống hiến dành cho cuộc đời này. Ta đã làm gì để giúp đỡ và cứu vớt được cho những ai? Hay chỉ là mang đến khổ đau, bức bách và ác cảm cho kẻ khác? Có những người tuy đang sống giữa cuộc đời này nhưng khi ai đó chỉ nghe đến tên thôi đã người giật mình sợ hãi, thấy dáng hình tim họ lập tức nhói đau, để cho đến cớ sự này, đến đi của ta cũng chẳng còn ý nghĩa. Mấy mươi năm chỉ là tồn tại chứ chưa thực sự sống đúng nghĩa sinh mệnh con người.
Ra đi! Dù là trong tình thương thanh thản hay trong sự hối tiếc dày vò, tất cả tuỳ thuộc vào nhân sinh đối đãi, phương cách mà người ta chọn lựa thương nhau....
Người làm tổn thương mình vào chiều hôm nắng vàng thật vàng ấy, đã ở lại nơi đó, nơi có nhiều hoa nắng rơi. Người ấy đâu có đi theo mình cho tới tận hôm nay?
Vừa khi tia nắng cuối ngày rụng trên nền rêu phủ, mọi thứ đã trong veo và an nhiên trở lại, người ấy cũng đã không còn nói hay làm gì khiến mình phải buồn. Người ấy đã trở nên mới mẻ, người đó không còn là người làm tổn thương mình và mình cũng trở nên mới mẻ, mình cũng không còn là người bị tổn thương từ ngay sau giây phút đấy, huống gì còn mãi cho tới tận bây giờ!
Người và mình bây giờ nếu hội ngộ, hãy mỉm cười thật an nhiên vì nụ cười này là lần tương phùng đầu tiên và cũng là duy nhất!
Người lên núi xanh, đưa tay vén mây trời, nhìn thấu tâm can nhân gian đầy huyễn mộng. Bước trên tảng chông chênh, chân dù có rách bươm nhưng lại không bị thói quen và sự khinh lờn làm cho vấp ngã, ngắm cỏ hoa rực rỡ, lòng không tham chấp của mình, bước đi có thể an nhiên dù là một làn hương cũng không hề lưu giữ. Nước suối lấp lánh mát trong đủ sức làm dịu dàng cơn nóng khát khô khan nhưng không vì chút ngọt mát nhất thời mà ghì níu giữ cả dòng nước chảy trôi tự tại. Thả nhẹ mọi thứ len qua cây cỏ núi đồi, vạn vật xanh tươi cuối đầu nhờ ơn vô đoạt.
Lòng đã tỉnh, người giác an, đất thênh thang, trời cao vốn không trói buộc thì há gì lại bận lòng vì chút tiểu tiết phàm tình, chút nổi trôi trong nhân thế!
Trần ai nhiều khổ luỵ, nước mắt chảy thành đại dương, ấy vậy mà thú đau thương cứ quẩn quanh trói buộc không rời. Cảm nhận khổ đau tột cùng là lúc không còn thấy khổ nửa. Lúc mà mình chẳng còn thứ gì để khóc, chẳng còn thấy ai đang cảm thụ nỗi đau, mọi thứ trôi qua trong đời như ảnh ảo cuộn tròn lướt qua trước mặt. Người giật mình, hoá ra bấy lâu nay mình lầm lẩn lâu đến vậy. Lầm chấp nỗi khổ đau là thật để rồi cứ ôm ấp nâng niu, cảm khái chẳng thể buông rời, chấp niệm sâu dày hơn đại địa.
Người hỏi buông khó không? Ta bảo rằng cũng thật khó mà dễ cũng dễ vô cùng. Mà cái đau thương người muốn buông bỏ đó, có thật đâu mà buông với bỏ hả người!
Nếu người trao được nó cho ta, ta nhất nguyện giúp người buông xuống!
Chúng ta chỉ là vô số lần lướt qua nhau trong cõi hồng trần này, duyên nhiều thì hội ngộ nhiều, nợ ít thì bên cạnh nhau ít. Có những lần tương ngộ nhanh như cái chớp mắt, có những buổi tương phùng dài cả mấy trăm năm, chung quy mọi sự đều đến đi tự nhiên, ràng buộc hay không cũng là do tự mình nắm giữ. Mỗi sự tương phùng đều chứa đựng một trải nghiệm giác ngộ sâu xa, mỗi người đi qua đều mang đến cho mình thông điệp, nếu nhận sớm ra được điều này thì không phải đi qua quá nhiều luân hồi sinh tử để học ra.
Cõi phù hoa cũng là tịch tịnh, thế sự nhân tình cũng là bạn đồng tu, một tấc hương tỏ bày sinh diệt, một chung trà chứa đựng cả nguồn giao cảm vô biên. Hạt nắng mai rơi, cõi trần bỗng bừng sáng, nơi này ta và người chẳng hẹn mai sau!
Nếu người không còn phải nôn nao khi xuân về, tiếc nuối khi xuân đi, có thể ngắm bốn mùa xuân hạ thu đông đến đi với tâm bình lặng không mong cầu, ước vọng thì người đã trưởng thành trên con đường trí tuệ.
Hoa đào không chỉ đẹp khi bung nở rực rỡ trong gió xuân, hoa đào cũng đẹp khi nó tàn phai và rơi rụng, đẹp trong cả lúc đoá hoa chưa biểu hiện hình hài, từ lúc còn ẩn tàng cho đến khi hoại diệt. Phút giây nào người có thể sống tới thực tại nhiệm mầu, không lao xao, sáng trong và tỉnh giác, phút giây ấy là người cũng là hoa đào, là tất cả, là tịch tịnh thiên thu!
- buông không được, bỏ không đành!
- ... vậy thì cứ trải nghiệm khổ đau tiếp đi! Đến lúc nào không thể chịu đựng được nữa, người tự khắc sẽ tự buông! Đau khổ muốn dứt trừ cần phải thấy ra bản chất chân thật của khổ là gì hoặc phải trải nghiệm tới điểm tận cùng của đau khổ. Đau phải đến mức không còn gì, đau đến mức chết, chết đi cái bản ngã tham ái vô minh, đau tới mức không còn thấy người làm mình đau, cũng chẳng còn thấy ai đang đau, nỗi đau tự thiêu đốt chính nó thành tàn tro để nhường chỗ cho hình hài mới được khởi sinh trong ánh sáng và tình yêu thương vô hạn!
Gặp và đến với nhau thì dễ, nhưng đi cùng và sống được với nhau mới khó. Người ta có thể dễ dàng rung động và yêu thích nhau vì một lý do nào đó nhưng thấu hiểu, chấp nhận và bao dung được tất cả không phải là điều dễ dàng. Chỉ những bậc trí tuệ, không vì yêu thích một vài điều tốt đẹp mà tới, không vì những sai lầm, chưa tốt mà bỏ đi. Chỉ đơn thuần, họ sống và đi qua cõi đời này giữa hai lằn ranh yêu - ghét. Không nắm giữ thứ gì, cũng không chối bỏ thứ gì, thấy biết trong tự tại sáng trong, lòng tịch tịnh, an nhiên, chuyện đời dẫu ồn ào cũng có thể mỉm cười không vướng bận!
Một ngày, người thương sẽ thấy ra rằng hầu hết mọi sự khổ đau và bất hạnh trong cuộc đời này đến với mình bắt nguồn đều từ nơi chính mình! Không một ai có thể đủ sức làm mình khổ đau và tàn phá bản thân mình nhiều hơn chính bản thân mình gây tạo. Vì vậy, đừng oán trách bất kỳ một ai khác nữa! Quay lại nhìn tâm mình, để thấy ra ai đang tạo ra những nỗi khổ niềm đau bất tận này, ai đã và đang trói buộc?
Chẳng có cái gì hết! Chỉ là ảo tưởng, ảo tưởng chất chồng ảo tưởng, mơ trong mơ và chúng ta chưa bao giờ thực sự tỉnh giác!
Mỗi ngày tới, người thương hãy thử nhìn ngắm mọi thứ đang diễn ra dù là thân quen hằng ngày bằng đôi mắt mới trong veo không ắp đầy kinh nghiệm. Ngồi ngắm con kiến chậm tha viên đường bé xíu về tổ cũng thật hiền hòa, xem cọng rơm khô đang mọc lên những mầm nấm tẻo teo thật dễ thương, nhìn những hạt bụi lấp lánh bay trong nắng mai cũng thật vô cùng mỹ lệ. Khi tâm không khởi lên sự mong cầu hay tạo tác lúc ấy tâm mình thật tịch tịnh, sáng chói biết bao!
No comments:
Post a Comment