....Đời người có bao nhiêu mùa xuân sắc? Tự tìm một mùa xuân miên viễn cho mình ở đâu trong vô vàn bước chuyển nhỏ nhiệm của thời gian? Là đóa hoa đang nở bừng hay héo úa, là hạnh phúc hay nỗi khổ niềm đau của kiếp người hay trong muôn trùng sinh diệt, thời khắc nào ta có mặt đích thực, thời khắc ấy là thời khắc thiên thu.
Vậy là mình đã xa Việt Nam thật rồi đó! Mới ngày nào chúng ta còn đi thong dong trên các con đường thật đẹp ở Việt Nam giờ lại có mặt ở đảo quốc Sri Lanka xinh đẹp này! Cũng những con đường đầy cỏ hoa, những rừng cây bạt ngàn nắng gió nhưng khoảng cách thời gian và không gian nếu đong đo thì có lẽ sẽ không dài và xa hơn nỗi nhớ!
Trầm Hương biết không, khi vừa đặt chân lên đảo quốc này một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân quen dâng đầy trong tâm thức. Cảnh vật còn hoang sơ tĩnh mịch như thời Đức Phật. Những tu viện cổ kính giản đơn đến không ngờ nép mình trên những ngọn đồi đầy cây xanh lộng gió. Phật tử Sri Lanka rất hiền lành và dễ mến. Khuôn mặt họ thật phúc hậu và từ ái mà chỉ cần Trầm Hương nhìn một lần là ấn tượng không quên. Mình thích đôi mắt của người Sri Lanka, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, long lanh như bầu trời xanh không mây gợn!
Trầm Hương biết không những con đường ở đây đẹp lắm! Đường mòn quanh co, uốn dài theo triền đồi đầy cây cỏ. Đặt từng bước chân trên con đường nhỏ, ý thức từng bước chân đi theo hơi thở ra vào. Thở vào, đã về, thở ra đã tới…!
Bài tập thở đơn giản ấy sư ông dạy chúng
ta thực tập mỗi ngày Trầm Hương nhớ không! Nhờ những bài tập ấy mà mình thấy
quê hương đích thực của mình ngay bên cạnh. Nỗi nhớ quê nhà cũng dần nguôi
ngoai. Trước lúc rời xa Việt Nam mình tự hỏi quê hương mang theo hay quê hương
bỏ lại. Thế là mình quyết định mang cả quê hương theo cùng trái tim mình. Hơi
thở nhiệm mầu giúp mình có mặt bây giờ và ở đây. Tăng thân khắp chốn, quê hương
nơi này! Mình biết Trầm Hương còn đó cho mình, quê hương còn đó và Tăng thân
cũng còn đó! Chỉ cần trở về thì tất cả sẽ có mặt ngay thôi phải không!
Minh sẽ đi từng bước chân thật cẩn trọng cho mình và cho cả quê hương….
Minh sẽ đi từng bước chân thật cẩn trọng cho mình và cho cả quê hương….
“.... Giữa thời buổi lao xao như bây giờ, người ta ít có thời gian dành cho nhau và dù có ngồi cạnh nhau đi nữa thì họ cũng chỉ chăm chú vào màn hình điện thoại mà quên mất người kia đang ở bên cạnh mình. Quà tặng cho nhau đâu chỉ có tiền bạc hay vật chất. Có những thứ rất dễ dàng để chúng ta có thể hiến tặng cho nhau hàng giờ, hàng ngày mà chẳng bao giờ sợ vơi cạn: hiến tặng tình thương, hiến tặng sự có mặt, hiến tặng sự im lặng và hiến tặng sự tỉnh thức của mình.
Có lần bạn Gió Trong Lành nói với tôi "Tự chơi được với chính mình mới thanh cao". Thật vậy! Sự cao quý của một người ở chỗ họ có biết sống một mình hay không. Nếu trong tâm ta vẫn còn thấy thiếu thốn, tâm hành ấy sẽ kéo ta tiếp tục rong ruổi tìm kiếm để lắp vào chỗ thiếu của mình. Và cảm giác thiếu thốn này sẽ chẳng bao giờ có điểm dừng, chẳng bao giờ chúng ta cảm thấy đủ và thoả mãn với những gì chúng ta có....”
Người thế gian ôm trong mình căn bệnh si tình dại khờ đến tội nghiệp! Gom góp tất cả sự cô đơn sầu muộn, gặm nhấm quá khứ cùng những ký ức nhạt nhòa, đem nấu làm thành từng bữa tháng năm. Cũng vì người tự thấy mình có sự chia riêng: ta – người, tha – kỷ, chẳng ngộ tánh nhất thể đồng quy nên vẫn khiến tâm tư còn lang thang, cô độc.
Dù có được may mắn ngự trên cánh sen vàng, nếu tâm không chân, ý không thuần, lòng vẫn gợn nhiều bi luỵ. Nước mắt nhân gian không chỉ rơi giữa cảnh đời thế tục, nơi cửa thiền một chút mong cầu cũng làm rơi rụng nỗi ưu tư. Thù thắng thay được khoác chiếc y vàng, đầu phủi sạch những cấu trần ái ố. Người biết thế, lòng hãy dành trân quý, hiện tại này vụt mất sẽ chẳng thể tìm lại thiên thu.
Trên cánh sen vàng ai biết được, mở đôi mắt thương nhìn đời, người bỗng thấy trời xanh!
Đừng than trách số phận sao lại đặt lên vai ta quá nhiều khổ đau, khó khăn, chướng ngại. Suy cho cùng, khổ đau, khó khăn, nghịch cảnh cũng như mũi tên do chính chúng ta bắn ra, du hành một vòng rồi quay ngược trở lại bắn trúng vào chính bản thân mình. Nếu thứ mình phát ra không phải là mũi tên mà là một bông hoa thì cái quay trở lại nhất định là đóa hoa chứ không thể là cung tên hay giáo mác. Bình yên không thể cầu xin ban cho hay kiếm tìm ở một nơi nào đó. Bình yên bắt đầu trong từng tâm niệm nhỏ nhoi của mỗi con người. Kho tàng tuệ giác của Đức Phật đồ sộ to lớn, nếu như không có đủ thời giờ để học và hành thì chỉ cần ghi nhớ một điều duy nhất: giữ tâm ý trong sạch!
Khi tâm ý trong sạch, ý niệm bình yên, lời nói và việc làm tự nhiên đoan chính. Bình an không xa, bình yên ở ngay đây, ngay hiện tại bây giờ, bình yên trong từng ý niệm.
... Khổ đau hay nghịch cảnh cũng vậy, chúng đều cần thiết cho sự trưởng thành của từ bi và trí tuệ. Nhờ khổ đau chúng ta mới thấy được bản chất của thực tại, nhờ khó khăn ta mới học được sự nhẫn nại và rèn luyện định lực của chính mình. Không có gì trên đời này là thừa thải, dù là một hạt bụi, một giọt nước, một chiếc lá cây cho đến những khổ đau, nghịch cảnh .v.v. tất cả đều hiện hữu với một sứ mệnh nào đó cần thiết cho sự thăng tiến về chiều kích vật chất lẫn tâm linh. Sự hiện diện của một hạt bụi cũng quan trọng cần thiết như sự tồn tại của cả trái đất. nếu không có hạt bụi thì trái đất cũng không còn là trái đất, không có người thì cũng chẳng có ta, không có cái này thì cũng không có cái khác. Muôn sự nương nhau biểu hiện trong mối liên kết trùng điệp không dừng.
Đảnh lễ chân dung đức Phật Thế Tôn, cũng xin cúi cúi đầu đảnh lễ sự hiện hữu nhiệm mầu của một hạt bụi.
Thời gian một kiếp người không đủ nói lên chiều dài sâu xa của đoạn đường luân hồi sinh tử. Có thể sẽ là nghìn kiếp vạn năm bôn ba lưu lạc hoặc cũng có thể chỉ là một sát-na mong manh bỗng chốc trí tuệ sáng bừng. Những ước định đời người thường bị giới hạn trong nghịch cảnh và khổ đau.
Khổ đau ai ai cũng e ngại, dục lạc cố cản cũng lại lao vào. Người chỉ muốn phần an yên, phần đắng cay chẳng ai thay ta nhận lãnh! Ước vọng bình yên vốn dĩ chẳng khó tìm, chỉ cần lòng người chịu buông tay không tranh đoạt, không mong cầu, không nắm giữ, không tạo tác, vô sự tại đây, rỗng rang có mặt.
....
Cuộc đời một người như một đồ thị hàm số, tung hoành lên xuống theo ẩn số cao thấp ngắn dài, giao điểm nông cạn hay thâm sâu thì cuối cùng cũng đi ngược trở về gốc Chân Không ban đầu của thực tánh. Khổ đau không đáng lo sợ, quan trong là ta nhận ra được gì từ chính những nỗi khổ niềm đau để đứng lên chấp vá lại trái tim mình. Đừng lo sợ, đừng hoang man, cứ ôm trái tim sáng trong mà đi vào cuộc đời với tâm hồn rỗng lặng, mắt thắm từ bi, ba bước trên đường liền có thiện thần đưa chân dẫn lối, người đồng lý tưởng, cảm ứng tất thành, giữa chốn nhân gian, người không cô độc.
Mọi sự rồi lại qua, ta rồi sẽ bình yên trở lại.
Không sao đâu, em rồi sẽ ổn thôi mà!
No comments:
Post a Comment