Wednesday, March 27, 2024

Thích Đồng Tâm 5

 
....Lằn ranh giữa yêu thương và chấp thủ vốn dĩ nhạt nhoà, yêu thương một người hay chỉ để thoả mãn bản ngã của cá nhân dường như rất khó phân định. Vì tình yêu luôn trói chặt với sở hữu, dục ngã và mong cầu nên khi yêu người ta luôn muốn thể hiện dấu ấn cá nhân của mình trong cuộc tình đó. Thế nên luôn có một ranh giới chia cắt thực tại thành hai chiều tách biệt: mình, người mình yêu, hai ta và phần còn lại của thế giới. Trong khi đó, tình thương hay còn được gọi với những cái tên khác như tình yêu phổ quát (universal love), tình yêu bản thể, tình yêu đại đồng, tình yêu chân ngã không có nhu cầu thể hiện sự tồn tại của nó thông qua ngôn ngữ hay đòi hỏi chủ quyền.
...
Yêu trong lời nói, thương trong lặng im. Nói càng nhiều tình thương yêu càng trở nên nông cạn và hời hợt. Ngồi yên và lắng nghe thôi để cảm nhận, tình yêu thương chân thật là gì?
Nhân sinh đông đúc, hồng trần đầy thị phi, người đi lướt qua nhau nhiều vô kể, trong triệu triệu sát sa lại có đôi lần tương ngộ, trong vài lần tương ngộ hiếm hoi được đôi lần một đoạn đường sinh tử đi bên cạnh nhau, trong một vài lần ở cạnh nhau ấy chắc gì tìm được người vì nhau mà thấu hiểu? Bởi thế người trong nhân gian ngước mắt lên trời xanh, cúi đầu nhìn đại địa, cảm thán hỏi cùng trăng sao tuế nguyệt: “Quen biết đầy thiên hạ, tri kỷ được mấy người?”

... Người ta chỉ làm tổn thương nhau vì người ta chưa thấu hiểu. Nếu đôi mắt nhân sinh có thể nhìn thấu tâm can, thấu tận ngọn nguồn khổ đau của vô lượng kiếp luân hồi mà một người phải chịu đựng thì họ sẽ chẳng thể nào đành lòng chất lên vai của kẻ khác một chút khổ đau nào thêm nữa. Người gây ra khổ đau cho kẻ khác lại chính là những người đã hoặc đang ôm trong mình những dày vò, thương tích, tổn thương to lớn.
...Người có trí tuệ sâu và có tình thương lớn là người đủ dũng khí ôm nhận những nỗi đau của mình mà không phản kháng hay làm vung vãi nỗi đau của mình lên trên kẻ khác. Ngọn lửa khổ đau khi chạm tới những người này, chúng phải dừng lại và hoá thành những cơn gió, làn mây...vụt thoát lên trên chân trời tự do, cao rộng ngàn đời, để trên mặt đất chỉ có lại bình an và những cánh hoa vàng lặng lẽ rơi gối đầu không mộng mị. Một ngày, nếu ai đó gửi cho mình một gói quà chứa đầy khổ đau nước mắt, hãy cứ an nhiên trong lành mà mở nỗi khổ đau ấy ra xem, mỉm cười và gói ghém lại cẩn thận rồi cất vào nơi đâu đó của hư không. Đừng bận tâm hay trách móc người gửi tặng, không sao đâu, người ta chỉ là chưa thấu hiểu thôi mà!

Lòng chỉ muốn đơn thuần hạnh phúc nhưng tâm lại chối bỏ khổ đau, thế chẳng phải mình đã quá tham lam, vị kỷ? Một khi chấp nhận bước vào cuộc chơi thì cũng hãy hiên ngang mà đối đầu với thử thách. Chấp nhận trôi nổi giữa chốn hồng trần, thì cũng bản lĩnh mà giẫm đạp lên những chướng ngại, chông gai. Đời không cho ai cái gì tốt đẹp, vui vầy mà không để lại những tủi hờn, đau đớn. Muốn gót chân không lấm len bùn đất thì đừng cố chấp si mê mà bước vào vũng đời lầy lội, tối tăm. Thích cảnh thanh tịnh an nhàn thì tâm đừng chạy theo thị phi nơi trần cảnh. Qua một đêm dài lạnh giá, ngày mới nắng lên lại tươi đẹp rạng ngời. Người càng kinh qua nhiều khổ luỵ trần lao, trái tim từ quang bao dung ngày càng thêm rộng lớn.
......
Muốn hết khổ đau thì lòng đừng ôm quá nhiều mộng tưởng, muốn giải thoát khỏi luân hồi thì lòng đừng chất chứa tham ái thiên thu. Thương nhưng không nắm không tìm, khổ nhưng không đè, không tìm cầu hay trốn chạy.
Người làm khổ ta, khó tha thứ được thì cũng phải cố tha thứ bao dung, đối với chấp giữ trong cuộc đời, dầu khó buông được nhưng cũng phải buông tay mạnh mẽ. Dừng lại mọi sự mong cầu đó chính là đạo đức. Mọi sự đến đi trong đời cơ hồ như mây bay trên núi, nước chảy bên đồi, lên xuống gập ghềnh cuối cùng cũng xuôi về biển lớn.
Nơi tâm thức này này, đã có sẵn đầy đủ trí tuệ từ bi, hạnh phúc và tình thương vốn dĩ chưa bao giờ vắng mặt!
 
Tổn thương vì một ai đó cũng có nghĩa là chấp nhận cho những sai lầm của họ giày xéo lên sự tĩnh lặng và bình an của tâm mình. Khi chọn thương một người xa lạ, chính mình đã mở cánh cửa cuộc đời cho họ bước vào thì cũng hãy dũng cảm đứng lên mà mời họ ra khỏi tâm trí mình khi có quá nhiều thương tích, khổ đau. Yêu một người không có nghĩa là phải cam chịu và thoả hiệp với khổ đau do họ mang lại, thương yêu là cùng nhau hàn gắn vết thương và có thể khiến cho những ký ức khổ đau thăng hoa lên thành chân hạnh phúc.

.... Bước qua một nỗi khổ niềm đau, chân trời tự do lại thênh thang rộng thêm một đỗi, tha thứ được cho một thương tích của người, đường luân hồi lại lùi xa một đoạn. Khổ đau bây giờ có thể làm cho tim chúng ta bươm rách, nhưng sau này khi đi qua quay đầu nhìn lại, mình có khi phải cúi đầu cảm tạ những nỗi khổ niềm đau. Có lần mình đã từng nói, nỗi buồn nào cũng đẹp, khổ đau nào cũng đều dạy bài học từ bi. Nếu mình đã thấu hiểu khổ đau như thế nào thì chắc chắn mình sẽ không còn muốn gây ra những khổ đau như thế lên một ai khác nữa. Đó gọi là bởi vì thấu hiểu cho nên từ bi!

Và này người thương, hiện tại dầu cho đang sống trong khổ đau nhiều thế nào đi nữa, đừng sợ hãi, cứ hết lòng quán chiếu bản chất chân thật của khổ đau, khi đã học đủ bài học về khổ đau, chúng sẽ tự rời xa để nhường chỗ cho hạnh phúc bình an có mặt.
Dù đau nhưng em cũng phải đứng lên và bước tiếp, chân trời cao rộng phía trên, tinh khôi và trạm nhiên, tình thương vị tha vẫn còn tràn đầy nơi ấy....!

... Ngồi lắng lòng thật yên đối diện với trái tim mình để thấy thật rõ bản chất chân thực vẹn nguyên của những yêu thương ban đầu và trả lời một cách thành thật xem rằng, mình yêu thương một người vì muốn họ được hạnh phúc hay chỉ vì muốn mình được hạnh phúc? Nếu tình yêu thương kia căn bản đặt trên mưu cầu hạnh phúc cho bản thân, mình chỉ là một kẻ đi vay mượn yêu thương đầy vị kỷ. Khi họ chọn lựa rời xa để tìm hạnh phúc mới, mình cũng không có lý do gì để oán trách trong cuộc tình này. Không có lỗi lầm, chỉ là hết duyên, và chúng ta chỉ là người không phù hợp trong sự lựa chọn của một ai đó trong thời điểm hiện tại. Nếu thương một người vì mong muốn người mình yêu thương được hạnh phúc nghĩa là bạn đã tiến lên một bước rất dài trên con đường thương yêu hướng thượng thanh cao.

...Ai đã từng chờ một người nơi xa mới biết nhung nhớ cấu cào bình an nhiều bao nhiêu và ai đang mong một ngày mai tương lai tốt đẹp mới hiểu được những vết hằn sâu thất vọng, chán chường ngao ngán dường nào. Ấy vậy mà chúng ta lại vẫn thích hy vọng, đợi chờ, ngây thơ đặt mình vào trò chơi sinh mệnh: được - mất, có - không như một cách tìm cầu sự cứu rỗi, niềm an ủi, vỗ về, cơ hồ như ru ngủ mình cho qua những ngày tháng khổ đau mộng mị.

... Dù hiện tại có đang ngập ngụa trong vũng lầy của lo sợ, đau thương thì hãy nhớ rằng đây không phải là điểm cuối cùng hay sự kết thúc. Mọi thứ đến đi không hề vô cớ. Khổ đau, mất mác chẳng phải đã dạy cho ta rất nhiều bài học làm người? Cuộc đời suy cho cùng không có gì đáng sợ. Thứ đáng sợ nhất chính là ảo tưởng về một nỗi sợ hãi chưa được nhận diện ra về hình hài chân thật của khổ đau...
Chỉ những ai đã trải qua những ngày tháng dài với bao bộn bề, nặng nhọc bỏ lại sau lưng bao ồn ào, náo nhiệt, người ta mới cảm nhận được giá trị của tĩnh lặng và bình an đáng giá bao nhiêu!

Ngồi uống trà cùng mây và gió bay, nghe tiếng chim, tiếng thú rừng hoà trong vệt nắng ươm vàng đậu thật khẽ trên vai, hạt hư vô nào thả những giấc mơ rơi xuống trời không mộng mị, để người hành giả dù ngồi một mình cũng vẫn tự tại an nhiên.
Bình yên, hạnh phúc của bạn là mộng hay thực, có biết được không, chỉ cho tôi với!

Mình thích đi thiền hành dưới những tàng lá thu phong vào mỗi buổi chiều thu trong veo như thế! Đôi khi dừng lại bên vệ đường ngắm nhìn những đoá hoa rơi theo những cơn gió trong lành như từng giọt thời gian khẽ khàng rớt qua những cành lá. Vạn vật vẫn trôi chảy không dừng và có chắc có lẽ chúng ta cũng chưa bao giờ biết dừng lại. Dừng lại một chút để thở và cười, để ngắm bình minh huy hoàng mỗi sớm mai, để bớt chút lao xao của kiếp người mệt mỏi và đôi khi dừng lại một chút để thấy mình trong những hình hài khác biệt nhưng thực sự chẳng khác biệt bao giờ!

Mùa thu nơi đây làm mình nhớ về mùa thu ở quê nhà, nơi ấp ủ và dưỡng nuôi tôi bằng hương cốm mới, bằng lá bàng chín đỏ au trong sân trường và bằng những lời ru, câu hò của mẹ. Thực tập nhìn sâu vào mùa thu để thấy quê nhà luôn có mặt khắp nơi nơi! Mình vẫn nhớ lời thầy dạy "tăng thân khắp chốn, quê hương nơi này..!"
Mùa thu đẹp quá chừng! Người thương có thấy mùa thu chưa?
Đảo quốc đang chuyển mình vào mùa mưa cuối, mùa của những chiều mưa thường hay về trễ, mưa mang theo mây mù che phủ những rặng núi bao quanh. Vùng cao nguyên Palekelle xanh thẳm lồng lộng gió ngàn năm, ôm ấp và chở che bởi những tán rừng cây kumbuk cao vun vút che rợp cả những ngọn đồi trùng điệp. Mưa gột rửa vi trần và làm mọi thứ trở nên tĩnh lặng, mới mẻ như đôi mắt trầm tư vừa bước ra từ giấc thiền sớm khuya. Cứ mỗi chạng vạng, tiếng tụng kinh của những ngôi cổ tự trên những đỉnh đồi cao trầm bỗng lại vang rền khắp núi non. Bầy chim frêgat đỏ cánh đen gù gù theo tiếng kinh cầu trong những hốc cây khi ánh trăng vượt lên những tán mây bàng bạc. Quanh đây nơi nào cũng là bao la rừng và nơi nào cũng có những con đường thiền hành rất đẹp.
Tôi xoè bàn tay đón giọt mưa treo dưới đuôi chiếc lá bồ đề, giọt nước lăn dài qua lòng bàn tay rồi thấm vào da thịt. Hạt mưa giờ đã hoà với tôi làm một. Tôi đi tìm hạt mưa trong tôi rồi tôi tự hỏi thân xác này làm bằng bao nhiêu giọt mưa, bao nhiêu hạt bụi cõi trần, bao nhiêu cơn gió bay và bao nhiêu làn hơi ấm? Còn lại gì ngày mai khi một trong bốn đại của hình hài thôi không còn kết tụ? Gió trả lại trời, nước trả lại đại dương, bụi về đất lành và hơi ấm sẽ đi sưởi cho những mùa đông giá rét. Rồi tôi lại trở lại cuộc đời với nhiều hình hài khác biệt. Nơi nào cũng có tôi và tôi lại tiếp tục rong chơi trong muôn vàn biểu hiện của cuộc đời. Chẳng có sinh, chẳng có diệt, không có đến cũng chẳng có đi…
Phương ngoại phương, trời tự tại là nhà!

....Vì đâu mà chúng ta xa nhau? Cái gì có thể chia cắt tình thương và sự hòa hợp? Chẳng có gì khác ngoài sự thiếu cảm thông và thấu hiểu! Vì sao mình và người kia thiếu sự truyền thông và hòa hợp? Tự xét lại bản thân rằng mình có thật sự biết lắng nghe? Mình có biết nói lời ái ngữ? Giữa mình và người kia có gì nội kết gì không? Mình thương người kia hay thương bản thân mình? Chúng ta phải cẩn thận lắm để đừng mắc vào cái bẫy của yêu thương và vị kỷ do ngộ nhận mà ra. Mình luôn tự hào là con Phật, mình phải hành xử thế nào cho giống Phật. Đi như Phật đi, nói như Phật nói, làm như Phật làm và yêu thương như Phật yêu thương tất cả!
Cuộc đời ngắn lắm, chúng ta có bao lâu để bên nhau để mà giận mà hờn?

Trang kinh sáng nay tôi nghe có mùi hương của cỏ kossa, nghe tiếng gió và cát sông Hằng, nghe hoa trời rơi thành thảm dưới bước chân. Và cũng trong trang kinh, tôi nghe tiếng khổ đau của kiếp người, tiếng hải triều dâng vang dội đâu đây.
Tôi muốn được nghe ai đó gọi đúng tên tôi lúc này để tôi giật mình tỉnh thức, để tôi biết mình đang vẫn còn chìm nổi lênh đênh. Tôi thích dệt những nỗi khổ niềm đau của tôi vào những lời kinh: những lời kinh của lòng và những lời kinh của đời. Những lời kinh dệt cho riêng mình bằng kim trí tuệ và chỉ từ bi.

Trốn tránh và đè nén khổ đau không phải là cách hành xử thông minh và thích hợp. Khổ đau nên được nhận diện bằng chánh niệm, chuyển hoá bằng tình thương. Tất cả những gì Phật dạy chỉ nằm trong một câu đơn giản "sự có mặt của khổ đau và chuyển hoá khổ đau”. Khổ đau cũng vô thường, cũng sinh trụ dị diệt như bao thứ vô thường khác.
Rồi tất cả sẽ qua thôi, chẳng còn thứ gì ở lại!
Mình thích uống trà và ngắm hoa rơi. Ngắm hoa rơi và cũng để ngắm cái vô thường đang rơi trước mắt...

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...