Sunday, March 3, 2024

Thơ hay 1

 ÁO BAY CÁC CÕI
 Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm
Sen thơm một đóa dị thường
Trong hoa đồng tử đọc chương kinh thần
Sá chi một cõi phù vân
Ai buồn ngồi đếm mấy lần lá bay
Dư âm hòa khúc đàn tiên
Tơ rơi trên gối, tơ riêng cõi nào.
Mây chiều như tấm vân bào
Trải ra một khoảng trời cao nhuộm vàng
Xưa kinh chép dưới trăng sao
Như muôn vạn trái tim trao tặng người
Non xanh rúng động bồi hồi
Máu căn mạch pháp, thuyết lời diệu minh
Ngựa như bay giữa núi rừng
Vạt tăng bào phất nửa chừng không gian
Nón rơm gậy trúc thênh thang
Áo bay các cõi như hàng cờ hoa
Chuông đưa mấy cõi sầu đời
Chuông vào địa ngục rao mời thánh tâm.
Tay khơi nửa thỏi hương trầm
Nguyện như sợi khói vào trong luân hồi
 
CUỘC ĐỜI
Như một dòng sông
Thuyền Em vẫn lặng
Cuốn đi trên nguồn.
Ba năm rồi Cánh chèo mất lái
Hôm nay đây Mây lại phủ kín đàng.
Bóng đen Riêng cả góc trời
Vân Sơn - Bình Định phủ màu tóc tang.

Tiễn Em về Nơi gió hạc ngàn bay
Người ở lại Khấp chạnh lòng thương tiếc.
Vẫn biế
t rằng Sanh tử khứ lai
Em về Nhanh quá Con thuyền chưa xuôi.
Thích Huệ Giáo

KÍNH TIỄN THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH
(Toại Khanh Thích Giác Nguyên)
Sao rụng rồi sao…một vì sao vừa rụng
Đời đang đêm…cần lắm những vì sao
Thuyền bỏ bến đi…biết sẽ ghé bờ nào
Trời Đông, trời Tây giờ không thuyền…bến vắng!
Chưa được gặp Người vẫn nghe lòng mặn đắng
Thị phi sá gì, lòng vẫn trĩu niềm thương
Biển lớn, non cao rồi cũng vô thường
Thân tứ đại, dẫu của ai, cũng chỉ là bọt sóng
Ngót trăm năm giữa phố đời xô động
Chí cả hành tàng như thớt tượng tùng lâm
Lộc Uyển, Làng Mai, Phương Bối, Làng Hồng…
Người Nhất Hạnh khởi xây trường Vạn Hạnh
Bỏ nắng ấm quê hương tìm về phương trời lạnh
Hồn đông phương trực nhập đất Tây phương
Gió bụi chông gai, Một dạ can trường
Gùi kinh Phật đơn thân vào đất Chúa
Nhớ linh xưa, giữa lúc quê cha một trời binh lửa
Một bóng ven trời…cho đạo, cho quê
Trời Tây long đong một nắm hạt Bồ Đề
Cặm cụi đội sương gieo trồng trên đất khách
Tiếng ta, tiếng người…giảng kinh, viết sách
Dạy người yêu quê, thương Phật với ca dao
Thoáng đã một đời…cuộc mộng ngắn vậy sao
Chốn tổ hồi hương nghe gió về trên tán lá
Một góc chùa quê dấu mình chôn chí cả
Một vốc xương tàn gửi lại đất quê hương
Hữu vi hữu hạn…vô thường
Đành thôi một nén tâm hương kính Người
Một vì sao đã rụng rơi
Cho xao xuyến mấy phương trời Tây Đông
Thụy Sĩ 21.1.2022
TOẠI KHANH
 
Người về đến chốn tịch liêu
Còn đây một cõi tiêu điều xót xa
Mây ngàn trên đỉnh hôm qua
Vô tình nở mấy cánh hoa rồi tàn
(Kính viếng Ngài)
 
Thả một nhành cỏ trôi sông
Về nghe có chút bụi lòng vẩn vơ
Ừ thì thời gian có chờ!
Trăm năm rồi cũng bất ngờ gió bay.
 
Bỗng một hôm ngoảnh lại
Thấy dấu chân bộ hành
Bước qua miền gió cát
Vai áo bụi khô hanh
Thương quá người huynh đệ
Nắng bỏng rát đường xa
Y sờn mưa nắng quái
Nụ cười rực đóa hoa
Hãy ngồi lại xuống đây
Năm tháng thoảng mây bay
Đường xa vọi đôi mắt
Khoảng trời không chợt đầy
Hôm rồi cơn mưa qua
Núi quạnh nhớ chung trà
Am tranh Thầy, Huynh đệ
Tròng mắt chưa phôi pha
Dặm ngàn trùng viễn xứ
Vài cánh én quê xưa
Bay trong chiều vội vã
Lại một mùa thu xa.
 
Trả trần gian lại trần gian
Trả thiên thu lại ngút ngàn gió sương
Còn đây một đóa vô thường
Cũng xin trả lại chặng đường sắp qua.
 
Con trăng qua phố thị
Soi bóng vạn người đi
Ánh đèn khuya liêu hắt
Ai hỏi ai câu gì!
Con trăng qua xóm nhỏ
Ghé thăm mái tranh nghèo
Thấy mẹ ngồi vá áo
Con ngủ giấc say tròn.
Con trăng qua núi vắng
Thấy dáng người cô liêu
Trần gian trầm ngâm mãi
Sanh tử hỏi bao điều.
Con trăng về am nhỏ
Cây mai già bừng hương
Ướp trà sen đãi bạn
Tri kỷ lại tương phùng.
 
Chân qua phố thị lạ xa
Về nơi núi vắng lả đà sương len
Làng quê xóm nhỏ lên đèn
Rừng hoang trăng hiện thân quen nếp nòi.
 
Chiều trên đỉnh cô liêu vời vợi.
Núi mây ngàn dăm nẻo phù vân
Bạn bè đã có kẻ yên nằm!
Thương quá đỗi thân mình bèo dạt.
Một hạt cát bay qua miền giá lạnh
Bến phong trần văng vẳng một hồi chuông
Sương ướt lạnh rơi hững hờ vai áo
Điểm đầu non dăm đóa hồi sinh.
Con trăng ghé thăm, miền bến vắng
Dấu ai về, cỏ phủ xanh rêu!
Thuyền neo bến tiếng sào khua vang vọng
Nửa dòng sông hiu hắt sậy lau
Bạn xa. Núi vắng. Càng thêm vắng
Tiếng chim chiều rơi thẳm lửng chừng mây
Trang kinh sấp, đăm chiêu xác lá
Một góc thiền lủng lẳng mấy đường tơ
Ai đến ai đi thế sự hững hờ
Thương thân thế ba sinh mấy nỗi
Dặm bước hồng hoang phương tiếp lối
"Chốn cũ tao Phùng thiên cổ hy".
 
Con trăng giã biệt cố hương.
Bạn cùng khóm trúc bên đường lãng du
Mai kia hoá kiếp sương mù
Ba ngàn, cát bụi trần phù thoáng mây.
 
Nơi đỉnh núi ngàn đời trầm mặc
Trần gian tựa án mây trôi, lộng trong gió nổi
Gã ẩn sĩ cô liêu giữa trời đất thênh thang
Tấu cùng muôn trùng khúc bất tận.
Ngâm ngao niềm hân hoan và nụ cười khoái chí.
Một cái nhìn hoang sơ, con sông xô bồ chảy
Một cái nghe trần trụi, trong trăm tiếng rộn ràng.
Như vị vua an ngự vững vàng trong niềm chiến thắng.
Như con Sư tử no nê trở về hang, đánh một giấc dài trong sảng khoái.
hãy để mọi thứ yên vị trong sự đến đi của chúng
Như Himalaya ngàn đời vững chãi
Như biển lớn bao dung những con sóng ồn ào.
Hãy cứ như đấy là...
Những đảo điên đổ sập.
Chúng chẳng còn sức để sống, dẫu cho hàng ngàn thứ cung dưỡng.
Mặt trời tuệ giác sáng soi
Bóng đêm của vô minh ngàn đời vụt tắt.
Những sợi dây không còn quyền năng níu giữ.
Những kẻ nô lệ vĩnh hằng, tháo tung xiềng xích trở nên người hùng vĩ đại.
Miếng mồi béo bở, bỗng vô vị trước tử thần và bờ vực xả bỏ.
Con trai của Bậc chiến thắng.
Kẻ đã làm con sông, chảy ngược lên núi thẳm.
Cái chết của sự bất tử và nụ cười bất diệt.
Những đóa hoa nở rộ, trên đỉnh sơ nguyên.
Đứa con của Đại lạc.
 
Dăm bận chơi rừng hoang
Đôi lần dạo suối vắng
Chỉ con trăng bến hạ
Cạn chung mấy nỗi niềm.
Chừ về phố lạ, xa
Hồn chợt rộng thêm ra
Ôi! Mênh mông trời đất
Cô liêu biết đâu là...!
 
Lần theo viết nhạn bay
Tìm đến tận chân mây
Xin lại manh áo cũ!
Để quên đã bao ngày.
 
Chim trời thong dong quá!
Mây núi tự tại hay!
Chum trà sen quyện gió
Nắng chiều lất phất bay.
 
Có khi về chốn cũ
Nghe đá buồn thở than
Chum trà từ độ nọ
Chỉ con trăng về tìm.
 
Một hôm mây trắng qua
Đem vài lời nhắn gởi
Đã bao lần chờ đợi
Vẫn chưa thấy tin về
 
Cũng lâu rồi bạn nhỉ!
Ghé về rồi ra đi
Trăng vơi, trà cũng lạnh
Dấu xưa cỏ mọc đầy!
 
đã bao lần cùng trăng thức trọn,
kể về cuộc đời kể câu chuyện dòng sông,
kể về bao chuyện trăng biết, chứng tích thời gian.
Chợt thấy mình nhỏ bé!
thấy trong ta hạt bụi đi hoang!
 
Mỗi độ trăng lên ghé chốn này
Tiêu Am đàm đạo chuyện trời Tây
Non đầu điểm xuyết vài um nắng
Thoát kiếp Phù du xác rụng đầy
 
Người về đến chốn tịch liêu
Còn đây một cõi tiêu điều xót xa
Mây ngàn trên đỉnh hôm qua
Vô tình nở mấy cánh hoa rồi tàn
 
Mượn mái am tranh vui với mây
Tâm viên, ý mã chẳng buồn lay
Nghe miền thế, đạo, đầu non tỉnh
Một hớp trà khuya, ngủ giấc đầy
 
DẠI CUỘC 
Tôi xin ra ngoài đại cuộc
Cho tình này trọn vẹn rong rêu
Nghĩa Nhân Tri Kỷ!
Bạn con trăng Chung trà, góc núi
Nhen khói chiều Tri kỷ cô liêu.
 
Có lắm khi Lên đầu Thạch Đỉnh
Hay lang thang Non lĩnh phong vân
Vén mây hỏi thử thế trần!
Đau thương! Khổ hải mấy lần trời xanh?
 
Năm tháng rồi cũng qua
Kiếp người nào có xa
Xin về làm vạt nắng
Cuối phương chiều phôi pha.
 
Gần quá là bầu trời
Gần quá là vì sao!
Với tay ta hái được
Cả một chùm chiêm bao.
 
Lang thang Hơn nửa phận đời
Sợ quên chưa nói Hai lời Cảm Ơn!

MAI
Mai lại ra đi!
Đi! Thêm một lần lẻ tổ
Đi! Thêm một lần thấm sợ
Đi! Một dấu chân son
Run rẩy giữa ba ngàn
Mai lại đi! Đi để biết
Vẫn còn đó Cội Tuyết Tùng non lãnh
Dõi theo bước Khi tiếng đời ấm, lạnh
Khi vấp ngã Khi lấm thấm trần sa
Mai đi,
Mọi chuyện rồi cũng qua
Rồi cũng bỏ lại sau lưng
Những vui buồn, những giận hờn non trẻ
Đi, để có khi giật mình Vỡ lẽ
Chỉ muốn quay về nức nở như xưa
Thì mai đi!
Cũng chỉ tại Bởi trang kinh, con chữ
Nên nẻo về, nơi ngã trần dặm lữ
Trĩu nặng cuộc ra về
Thêm, oằn gánh mộng phù sinh
Mai!
Có phải chăng là một dặm trình?
Một cuộc đi? Một cuộc về?
Hay chỉ là một cuộc
Sương Khói Bụi.
Mai...
 
Giữa bộn bề gió cát
Xin hãy gắng giữ tâm
Cùng tập thiền tập thở
Xả ly hết mê lầm
Hận thù xin chớ nắm
Để cõi lòng rỗng không
Tâm thiện lành trải khắp
Thương yêu hết đại đồng
Chuyện ngày mai sao biết
Có nắm giữ được đâu
Để tâm bình lặng lẽ
Như áng mây qua cầu
Lời kinh vọng đêm thâu
Lời vàng xin khắc sâu
Giữa bộn bề gió cát
Thở hơi thở nhiệm mầu!
 
Khi nào mệt phố xá
Kệ! Lên núi rong chơi
Buồn, vui chi? Cũng vậy!
Quẳng trả hết cho đời.
 
Có tấm lòng nhân ái
Xoa dịu bớt thiên tai
Bàn tay con tim nhỏ
Cùng vượt qua đêm dài.
 
Hãy bình an đi nhé!
Hỡi nỗi khổ, niềm đau
Quay trở về quán niệm
Lắng nghe pháp nhiệm mầu.

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...