ANH CÓ VỀ PHỐ NÚI CÙNG EM?
Anh có về phố núi với em không?
Tây Nguyên đang rộn ràng mùa lễ hội
Nắng ngập tràn, gió ngàn vi vút thổi
Sắc quỳ vàng dịu vợi đến mênh mang
Anh có về cùng em ngắm trăng tan
Múa điệu xoang quanh bập bùng bếp lửa
Bên nhà rông nghe trường ca Xinh Nhã
Âm vang cồng chiêng rộn rã núi rừng
Anh có về nghe tiếng đàn Tơ-rưng
“Kang” rượu cần xin mời anh uống cạn
Đôi mắt Pleiku, Biển Hồ lênh loáng
Chếnh choáng men nồng trong đáy mắt em say
Anh có về thành phố sương bay
Ngắm hoàng hôn tím chiều đông buốt giá
Dòng Sê San chảy hiền hòa yên ả
Thác đổ ì ầm trên ghềnh đá cheo leo
Anh có về thành phố thông reo
Ngan ngát hương cà phê cho dài thêm nỗi nhớ
Giữa đại ngàn nghe thì thầm tiếng gió
Anh có về thăm lại dấu yêu xưa?
Hình như cơn bấc vừa ngang ngõ
Dã quỳ rực rỡ các lối đi
Lả lướt ngàn lau phơ phất gió
Chân trời lẻ bạn cánh thiên di
Hình như đông giăng đầy phố núi
Mênh mang cúc dại trải sườn đồi
Vạt nắng cuối ngày thôi rong ruổi
Khẽ khàng nán lại hứng sương rơi
Mây xám ngủ quên chiều bảng lảng
Phố núi buồn tênh giữa sắc vàng
Cái rét đầu mùa se sắt quá
Anh có kịp về đón đông sang?
Hình như đông đã về khắp nẻo
Thu bâng khuâng chưa tỏ đôi điều
Lối cũ đường xưa người ngóng đợi
Ai ngờ hẹn ước hóa rong rêu.
Giêng hai rồi phố núi vẫn còn đông
Trời trở gió xạc xào cơn bấc thổi
Con ngõ vắng nắng vàng rơi ngập lối
Chở mùa về se sắt tiết hanh hao
Giêng hai rồi xuân còn ở nơi nao
Bên hiên vắng sắc mai đào phai nhạt
Mênh mông quá cánh chim chiều bay lạc
Cội cây già chiếc lá quẫy lao xao
Giêng hai rồi sao lòng cứ chênh chao
Ngơ ngẩn nhớ một bóng hình xa lắc
Hoàng hôn buông, gieo nỗi buồn giăng mắc
Tiếng tơ lòng hoang hoải cả cơn mê
Bưởi thơm nồng vương vấn mãi hương quê
Cải đơm bông bời bời trên bến đợi
Ngọn gió lành khi nào đưa em tới
Cho xuân về bên phố núi yêu thương.
ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG
Mùa Noel đó em còn nhớ?
Mừng Ngôi Hai Thiên Chúa giáng trần
Áo tím dịu dàng bên gác thánh
Giáo đường rộn rã tháp chuông ngân
Đêm ấy sương rơi ướt vai gầy
Thánh đường lấp lánh lối hoa bay
Quỳ bên hang đá lời em nguyện
Khe khẽ kinh cầu thoảng gió lay
Nửa đêm tan lễ, người đôi ngả
Biết nói gì đâu phút tạ từ
Hẹn ước mùa sau sinh nhật Chúa
Cùng nhau xem lễ, đón Ngôi Hai...
Giáng sinh lại về nơi xóm đạo
Tiếng thánh ca vang vọng giáo đường
Nhưng nay vắng bóng tà áo tím
Anh thẫn thờ nép dưới lầu chuông
Đêm thánh vô cùng lạc mất nhau
Con quỳ ôm chân Chúa nguyện cầu
Cho con gặp lại màu áo tím
Cho mùa giá buốt chẳng qua mau.
TRỞ LẠI TRƯỜNG YÊU
Nắng sân trường rực rỡ sáng tháng ba
Vài tiếng ve đan cài trong vòm lá
Chùm phượng vỹ lửng lơ bên thềm hạ
Gió xạc xào reo khúc hát hoan ca
Em có về, mình hò hẹn tháng ba
Áo trắng sân trường, rưng rưng ngày hội khóa
Sống lại một thời hoa niên trong trẻo quá
Kỷ niệm ùa về giăng ký ức xanh rêu
Năm mươi năm ta trở lại trường yêu
Đây góc lớp, đây chỗ ngồi thân thuộc
Hành lang đó, mỗi ngày ta đếm bước
Khoảng sân này ghi dấu những bàn chân
Năm mươi năm, mái tóc đã hoa râm
Vết thời gian in hằn trên khóe mắt
Bạn bè xưa, người đã đi xa lắc
Để người còn một khoảng lặng chơi vơi
Ta trở về nguyên vẹn tuổi đôi mươi
Khung trời cũ mênh mang màu mực tím
Tà áo trắng vương hồn ta xao xuyến
Bài thơ tình viết mãi vẫn chưa xong
Em có về hò hẹn tháng ba không?
No comments:
Post a Comment