Wednesday, April 24, 2024

Du Tử Lê

 
BÀI TH. MAI SAU
em chải tóc xuống hai miền sông núi
một nghìn năm còn mãi buổi chia tay
trên tan tác xe về ngang lối cũ
cuối chân mây khản tiếng ngựa kêu bày.
ngón than củi chói chang ngày ẩn mật
tháng giêng tôi nở rộ tin mừng
nhân gian cũng khi không mà thánh thiện
từ nơi em tôi có cả quê hương
em áo đỏ cổ đeo kiềng bí tích
tay Mỵ Nương buốt lạnh mặt sông dài
sương với gió rủ nhau vào tiểu thuyết
nắng mưa ai khô nỏ một vai đời
trong ký ức lầm than từng thước lạnh
người có về hãy nhẹ bước chân quên
chàng đã đứng ở bên bờ vực chết
xót thương nhau, dịu nhẹ phút lâm chung
 
BÀI NẮNG MƯA THỨ NHẤT
này yêu dấu thiệt không mùa nước lũ
dẫy đèn khuya không cõng nổi ưu phiền
mắt thơ dại võng hồn ai bão rớt
để bàn tay từng ngón khổ đau riêng
này yêu dấu thiệt không ai mới chết
hay là tôi sống lại giữa hoang tàn
ở xó góc của đời nhau bụi bậm
em có vào, đừng khuấy động tro than
này yêu dấu thiệt không mưa nắng đó
còn âm ba trên từng phím liu điu
đã thất lạc, đành thôi đừng nói nữa
em có về nhớ gọi núi sông theo
này yêu dấu thiệt không vầng trán tối
những đường nhăn kẻ đậm tháng năm dài
sợi tóc bạc nói về em dối trá
buổi chiều ai chợt xẻ đứt đôi vai
này yêu dấu thiệt không trưa rất nắng
dỗ đầy sân từng đốm lá tương tư
em đâu biết mùi hương còn ủ lại
giữa tim tôi từ thuở tự giam tù
này yêu dấu thiệt không hồn luống tuổi
gió hai hàng cây lá đuổi theo nhau
em ở lại trông chừng tôi góc phố
những ngọn đèn xanh, đỏ đã bao lâu?
này yêu dấu thiệt không bờ tóc thả
tội chim trời còn lạc lối chiêm bao
rừng thổi mãi mối tình ai nhiệt đới
thịt xương tôi trong xích đạo kẻ nào?
này yêu dấu thiệt không ai đã khóc?
2-87
 
Chẳng Chiến Chinh Mà Cũng Lẻ Đôi
chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
chim về góc biển. Bóng ra khơi
lòng tôi lũng thấp, tâm hiu quạnh
chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi.
chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
buổi chiều chăn, gối thiếu hơi ai
em đi để lại hồn thơ dại
tôi, vó câu buồn sâu sớm mai.
chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
em còn gương lược dấu đường ngôi?
nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
và, khoảng trời xanh đến rợn người.
chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(tặng nhau chính ngón không đeo nhẫn)
và những tàn phai đầy tuổi tôi.
chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
như trời nhớ đất (rất xa xôi)
nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
thư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi.
chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
nói gì kiếp khác với đời sau
đôi khi nghe ấm trên da, thịt
như thể ai đi mới trở về.
 
gửi Nam Hải
tháng tư tôi đen rừng chưa khóc
mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
có môi chưa nói lời gian dối
và mắt chưa buồn như mộ bia
tháng tư nao nức chiều quên tắt
chim bảo cây, cành hãy lắng nghe
bước chân ai dưới tàng phong úa
mà tiếng giầy rơi như suối reo
tháng tư khao khát, đêm vô tận
tôi với người riêng một góc trời
làm sao em biết trăng không lạnh
và cánh chim nào không bỏ tôi?
tháng tư hư ảo người đâu biết
cảnh tượng hồn tôi: một khán đài
với bao chiêng, trống, bao cờ xí
tôi đón em về tự biển khơi
tháng tư xe ngựa về ngang phố
đôi mắt nào treo mỗi góc đường
đêm ai tóc phủ mềm nhung lụa
tôi với người chung một bến sông
tháng tư nắng ủ hoa công chúa
riêng đóa hoàng lan trong mắt tôi
làm sao em biết khi xa bạn
tôi cũng như chiều: tôi mồ côi?
tháng tư chăn, gối nồng son, phấn
đêm với ngày trong một tấm gương
thịt xương đã trộn, như sông núi
tôi với người, ai mang vết thương?
tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
mắt ai rồi sẽ như bia mộ
ngựa có về qua cũng thiếu đôi!
tháng tư người nhắc làm chi nữa
cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
trống, chiêng, cờ xí như cơn mộng
mưa đã chờ tôi. mưa... đã... mưa
mai kia sống với vầng trăng ấy
người có còn thương một bóng cây?
góc phố đèn treo đôi mắt bão
ai nhớ ngàn năm một ngón tay?
New Orleans 1-5-84
 
TRẢ LẠI
người muốn trả lại người sân nắng cũ
vườn thanh xuân nhiều hạt mộng ươm mầm
tóc mênh mông chiều chưa gió một lần
mắt chưa rụng những cành me lá biếc
môi cay đắng chưa đơm lời oan nghiệt
chân chưa run trên từng bậc thang đời
mưa chưa bay trong vòm tối tình người
má chưa lạnh những mùi son phấn nhạt
người muốn trả lại người đêm gió tạt
cơn mơ hồng hồn khép vạt hương non
những vì sao chưa biết ngủ một mình
những chiếc lá quen gối đầu to nhỏ
người muốn trả lại người mùa xuân áo đỏ
những dòng sông không dám chảy xa nguồn
những con chim không dám bỏ xa rừng
những con bướm không biết đời sấp ngửa
(người cũng thế biết đâu đời giông gió
biết đâu ta, chỉ là kẻ ngông cuồng
biết đâu ta chỉ là kẻ khốn cùng
bởi ta đã tiêu phăng vốn đời có được)
ta ham hố nên gạt người vào cuộc
nhưng nhục nhằn ta khó thể làm thinh
vung tay gươm ta phạt trúng cổ mình
mắt không kịp ngó theo đầu ta đã, rụng
đời chẳng khác chi những đường gươm vụng
tình không hơn, một lầm lỡ trọn đời
nếu thương ta, người gắng bậm môi cười
dù máu có ố hoen hàm răng ngọc lựu
nếu người ép, thôi cũng đành ta trả
đây gươm xưa đã mài bén ân cừu


 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...