LANG THANG
Lang thang phố nhỏ Sài Gòn
Đèn hiu hắt bóng lối mòn đã xưa
Còn nghe một khúc âm thừa
Bản tình ca cũ gió mưa lạc loài
Ru ta phím đàn xưa
Còn đây mấy âm thừa
Ru em bài hát cũ
Nghe sầu dâng lưa thưa
Em còn say mộng mị
Ta còn chờ trong mưa?
Mây bay bay viễn xứ
Ta bóng chim cuối ngàn
Trời thu rừng thay lá
Em cất bước sang ngang
Trăng Gành Hào héo úa
Man mác điệu hoài lang
Em bây giờ nơi ấy
Đang tròn giấc mơ yêu
Hay niềm đau chất ngất
Làn tóc phai sương chiều
Một lần tình dang dở
Ta bên đời quạnh hiu
Nắng vàng còn mê ngủ
Mưa rớt đầy mặt sông
Bạc Liêu đồng muối mặn
Thương con nước lớn ròng
Chim trời kêu rời rạc
Cuộc tình mình long đong
Ta biền biệt đường mây
Trả lại em tháng ngày
Yêu em người tình lỡ
Lạnh một trời mưa bay
Tình trôi xa ngút mắt
Ta buồn em có hay!
Sông Tiền đất lở cát bồi
Nước chia dòng chảy lẻ loi cuộc tình
Mỹ Tho con phố lặng thinh
Tàn chưa cơn ngủ ngước nhìn phù vân?
Tóc thề em thả bên sông
Cổ Chiên con nước chia dòng bể dâu
Em nghiêng dáng nhỏ qua cầu
Thương ta mắt ứa lệ sầu nhìn theo
Sông dài con nước xuôi ra biển
Mây trắng ngàn năm mây trắng bay
Cuộn manh chiếu cũ ta về đất
Trả hết nợ rồi tay trắng tay
Đã biết trần gian là cõi tạm
Bạc tiền danh lợi vẫn đam mê
Em biết trăm năm là hữu hạn
Đường xưa sao chẳng thấy em về?
Đời có vinh đâu mà sống nhục
Tàn đêm hoa tím rụng hiên thu
Nghe trái tim côi còn thổn thức
Em xa xa lắc đến mịt mù
Ta cũng quen rồi trong cô độc
Một đời còn lại cố quên nhau
Bên đó mưa buồn hay lá khóc
Mà sao sương khói quyện bên cầu
Ở đây trăng gió sầu muôn thuở
Hun hút từng chiều cánh hạc bay
Em ơi hãy giữ dùm nhan sắc
Tờ lịch trên tay rớt mỗi ngày!
Xa em xa trọn một đời
Dấu chân chim lạc giữa trời bão giông
Ra đi còn nợ dòng sông
Mưa bong bóng nổi chiều Long Xuyên buồn
Sóc Trăng buổi sớm ban mai
Trời mưa lất phất chảy dài phố xa
Ừ, thì ướt áo người ta
Ừ, thì ướt áo đời ta chẳng buồn
Trời làm ra giọt mưa tuôn
Trời làm nỗi nhớ từ muôn thuở nào
Nhớ thời mơ hái trăng sao
Đôi môi đỏ rói, cặp đào trắng au
Ướm tay vừa một lối vào
Đường cong mòng mọng chênh chao đất trời
Thời gian vùn vụt đưa thoi
Cái già xồng xộc tóc rồi pha sương
Vội chi em bước riêng đường
Vội chi em để tim rươm rướm sầu
Chùa Dơi vọng tiếng kinh cầu
Bước chân lữ thứ về đâu dặm trường!
Em có về Cẩm Giang chốn cũ
Nghe sóng ru điệu nhớ bao ngày
Cầu Quan đó những lần hò hẹn
Ngọn tóc thề thả gió chiều bay
Em có thấy vòng quay chậm lại
Lá me rơi lãng đãng góc đuờng
Buồn không em khi tan thánh lễ
Chẳng còn anh đợi dốc mù suơng
Anh đã lỡ làm thân cố tứ
Như cánh chim chưa hẹn quay về
Ai biết đuợc thời gian bóng ngã
Vẫn chưa tàn một giấc ngủ mê
Đêm xa lắm trăng vàng huyền ảo
Nhớ đèn treo phố nhỏ Long Hoa
Trong lặng im trời khuya trở gió
Rớt sầu theo từng giọt mưa sa
Bao kỷ niệm chìm vào quên nhớ
Nắng Tây Ninh đốt cháy da nguời
Anh còn đi giữa đời dâu bể
Thêm một lần xa nữa em ơi!
Sóng xô gió đẩy dạt bèo
Ta xa nhau cũng tại nghèo thôi em
Hành trang là cuộc nhớ quên
Qua cầu Rạch Miễu phố đêm ngậm ngùi
Đò ngang chuyến cuối còn đưa
Trăng U Minh Thượng như vừa đang lên
Ta chưa cạn chén rượu mềm
Sao em vội xuống Giồng Riềng nhốt trăng?
Ta về thành phố đêm nay
Đèn soi bóng nhỏ tháng ngày lãng du
Sài Gòn trở gió vào thu
Chút heo may lạnh trời mù sương giăng
Vẫn còn nỗi nhớ trăm năm
Thu trong tiền kiếp biệt tăm tuổi đời
Trăng còn hay đã rụng rơi
Mà đêm cổ tự hồn chơi vơi buồn
Em xa, xa mấy nẻo đường
Tóc thề xưa thả tận nguồn chiêm bao
Giữ cho nhau kỷ vật nào
Làm hành trang đến kiếp sau không lìa
Một mình ta với phố khuya
Mênh mông sông núi cách chia muôn trùng
Mai kia về phía vô cùng
Bánh xe sinh tử mịt mùng khói mây
Ngậm ngùi chiếc lá thu phai
Vàng hoa cúc nở hương bay theo người
Cánh chim đêm lạc giữa trời
Mang theo quên nhớ giấc đời phù du
Cà Mau tháng chạp mưa bay
Trên sông Ông Đốc rụng đầy hoàng hôn
Em đi sương lạnh buốt hồn
Nghe con bìm bịp gọi buồn nước lên
Tuyệt vời chín nhánh Cửu Long
Bên em tóc quyện gió đồng bằng thơm
Ninh Kiều đêm xuống đầy sương
Tầm xuân chớm nụ trăng non đầu mùa
Em đi bỏ cuộc trăm năm
Ta về quê cũ xa xăm mất rồi
Tím lòng như lục bình trôi
Qua sông Vàm Cỏ _ giấc đời tàn phai
Nhớ ai cúc đã nở vàng
Yêu ai mây vẫn mấy ngàn năm bay
Đường về Thạnh Quới đêm say
Sóc Trăng tháng chạp ướp đầy hương thơm!
Em đi về đó mưa rơi
Bên nầy nắng ngủ bên đồi quạnh hiu
Em đi sương trắng phủ chiều
Làn chiêm bao động chim kêu lạc bầy
Mùa đông lạnh gió heo may
Ngậm ngùi nhìn áo em bay cuối đường
Thuở xưa thả ngọn tóc suông
Đến nay rớt sợi trói buồn vào anh
Thì thôi hát khúc biệt hành
Trăng thề cổ tích cũng đành đoạn chia
Nghiêng bầu cạn giọt rượu khuya
Mù che lối mộng ngoài kia lá vàng
Tình rồi theo bụi thời gian
Còn chăng dấu tích đọng ngàn đau xưa
Đèn treo phố nhỏ còn mưa
Ngỡ như tiếng guốc em vừa qua ngang!
Trả tình về với mây ngàn
Anh đi lớp lớp bụi vàng mù bay
Trả tình nắng nhạt gió phai
Anh đi hoa lá rơi đầy lối quen
Trả tình ngày tháng nhớ quên
Có cây hoa tím chết bên lưng đồi
Ngàn thu biền biệt phương trời
Tóc mây từng sợi xa vời vợi xa
Chim đêm ngậm đóa quỳnh hoa
Tìm trăng thiên cổ đã nhòa nhạt hương
Ai người áo mỏng như sương
Sông chia muôn dặm biết phương đâu về
Anh đi tàn giấc ngủ mê
Tóc thơm em rũ câu thề xuống vai
Tay cầm nửa mảnh trăng gầy
Còn nghe tiếng guốc gõ dài đuờng nghiêng
Trả em phố xá hoa đèn
Bóng tà huy rụng vào đêm ngậm ngùi
Thương em mắt biếc môi cười
Anh đi tình gởi lại người xa xăm!
Giọt mưa bay lất phất
Em đi về giáo đường
Sáng thu ngày Chúa Nhật
Thánh thót từng hồi chuông
Em gầy như lá cỏ
Đời ta mòn gót đau
Thời gian phai màu áo
Em ru tình chiêm bao
Mắt em trời thương nhớ
Cuộc tình mình xanh xao
Ta không là linh mục
Nên không rửa tội em
Nhưng ta là thi sỹ
Xin hôn mái tóc mềm
Ta không là linh mục
Không nghe lời thật lòng
Nhưng ta là thi sỹ
Biết em sầu mênh mông
Biết em buồn như sông
Nước chia dòng trăm ngã
Mai em về với chồng
Tình rơi theo ngàn lá
Ta còn gặp nhau không
Hay là người xa lạ
Em quỳ bên tượng Chúa
Lời kinh thánh nhiệm mầu
Ta thêm vài vết cắt
Giữa cuộc đời bể dâu
Đường giang hồ hiểm ác
Mịt mùng biết về đâu?
Còn bao năm nữa mình thương nhớ
Em có quay về nắng tháng tư
Thời gian bóng ngã phai màu áo
Biết có còn không dáng tiểu thư
Em có quay về theo cánh chim
Còn gì đâu nữa để ta tìm
Một đời rong ruổi cùng vinh nhục
Máu đã cạn rồi khô héo tim
Em có quay về theo áng mây
Lang thang quên mất tuổi ngày dài
Tàn chưa cơn ngủ đêm trăng bạc
Gởi ước mơ đời theo gió bay
Em có quay về đêm trắng sương
Để nhìn hoa đỏ chết bên đường
Để nghe lá rụng bên thềm vắng
Còn chút bụi lầm thương cố hương
Ở đây sông núi buồn muôn thuở
Em ở xứ người có tuyết rơi
Còn thương sợi tóc thề năm cũ
Dâu bể lạc nhau một phía trời!
Con đường đá sỏi lá bay
Em ơi Cao Lãnh chiều cay mắt người
Sông Tiền lặng lẽ dòng trôi
Em còn ở lại tuổi đời mù tăm
Sông chảy về đâu sóng bạc lòng
Tôi chờ đợi ai đếm lá đông
Người đi sao nỡ ôm thu cũ
Để lại đất trời nhớ mênh mông
Người về phương nào sao bể dâu
Nhớ ai mà tóc vội phai màu
Nhớ ai mà máu pha màu nguyệt
Chảy mãi một dòng giữa chiêm bao
Người về đâu mà áo lụa vàng
Phai màu mắt lệ mảnh trăng tan
Có con hạc của nghìn năm trước
Tìm dấu chân trăng để thở than
Người về đâu hay người sang sông
Có nghe cơn bão nổi trong lòng
Có tôi đứng giữa bờ hiu quạnh
Gom nhặt từng chiều mong nhớ mong
Người về đâu có trở lại đây
Rót đi hãy rót chén rượu đầy
Cho tôi cầm lấy từng giọt đắng
Vuốt mặt cuộc tình sương trắng bay!
Em hóa thân nàng tiểu thơ đài cát
Trái tim non vừa ướp mật thơm hương
Ta thiên tài mà vận may chưa đến
Tình long đong giữa chớp bể mưa nguồn
Em đừng buồn khi vầng trăng đã khuyết
Loài hạc kia vừa trở giấc ăn đêm
Em đừng trách mây ngàn trôi biền biệt
Lạc mất đêm xuân nên mải miết tìm
Em đừng khóc một vì sao đơn lẻ
Thắp ngọn đèn trời quên mất yêu thương
Em đừng giận ta nghìn trùng xa cách
Nỗi nhớ đong đầy tình sẽ đẹp hơn
Em nũng nịu để hồn ta trẻ lại
Ta phong trần em thêm nét kiêu sa
Đồi hoang lạnh sương treo đầu ngọn cỏ
Khóm mai cằn chợt bung nhụy trổ hoa
Hãy yêu đi yêu như điên như dại
Hôn môi xa sến đặc như đưa đò
Đời tan nát còn sợ gì rách nát
Có cộc khăn ai muốn thỉnh - ta cho!
Em xinh xắn và tâm hồn trong trắng
Để ta yêu quên cả những bến bờ
Gió đại ngàn về từ nơi hoang vắng
Đời không em như sa mạc cằn khô
Thời đại 4.0 em có biết
Người ta lên sao hỏa để làm nhà
Vẫn thua ta gã giang hồ thi sỹ
Xây cả lâu đài trên một cành hoa
Dẫu thiên tài không hơn em thục nữ
Lệ em rơi là ta điếng cả hồn
Như nai vàng giữa vòng vây thú dữ
Kề bên em không nhớ chỗ để hôn
Người ta bảo đời trăm năm thật ngắn
Nên thường hay kẻ cuối bể giang đầu
Mình yêu nhau từ kiếp nào vô hạn
Nợ nhau nhiều nên chẳng nỡ xa nhau
Nói thiệt tình ta là thằng cà chớn
Kiết xác nghèo mà giả bộ đại gia
Sinh nhật em đêm vò đầu bứt tóc
Lá trên cây không mua được món quà!
No comments:
Post a Comment