BA NĂM MỘT BÀI THƠ CHO NGƯỜI YÊU DẤU
Một
Bỏ con tóc rẽ xuôi nguồn
Trên cao năm tháng còn buồn tênh đưa
Em về lả ngọn sầu xưa
Thôi anh cũng nổi chiều mưa cuối cùng
Tàu đi ga lẻ lâm chung
Tình yêu đó cũng vội trùng trùng xa!
Hai
Ngõ về em đuổi mây bay
Anh trăm lối nắng chiều nay chợt buồn
Chuyện ngày xưa đã mù sương
Miền ăn năn cũng dị thường trong nhau
Nửa mai có đẹp trầu cau
Còn se sắt một chút sầu? Thưa anh!
Ba
Rồi hồng nhạn đó mù tăm
Có đau không bước tình lầm lỡ xưa?
Mộng đời giờ cũng già nua
Theo con tóc rối mấy mùa còn đan
Và anh mặt lạ hồn sang
Bên thề hẹn cũ nghe vàng võ xa!
Bốn
Nổi trôi từ cách chia người
Bỗng nghe cay đắng đó mời mọc tim
Buồn anh đã lạc bước tìm
Buồn em cũng sắt se thêm nỗi tình!
Rồi mai mình có gặp mình
Còn yêu như một thoáng tình cờ xưa?
Rồi mùa thu cũng phai tàn
Tôi về, lặng lẽ bên hàng cây xưa
Chiều rơi, cánh gió sang mùa
Tôi rơi từ buổi người thưa thớt lòng
Đã vàng úa những chờ mong
Đã mòn mỏi nép bên dòng đời nhau
Người mang thương nhớ về đâu
Để cay đắng lại bên lầu ươm thơ
Trăm năm đã lỗi hẹn hò
Sầu tôi mỏi mắt tìm chưa thấy người
Câu thề xưa rách tả tơi
Tìm nhau, không biết tìm nơi đâu rồi!
Mai về nước mắt còn tươi
Xin vài giọt khóc thương người tình xưa
Nguyệt đã rằm rồi, thương nhớ ơi!
Mùa em chết ngợp giữa trăng ngời
Ai đem câu hát ngày xưa ấy
Đi mãi phương nào rất xa xôi!
Đã hẹn cùng nhau trọn ước thề
Mà đời cay - đắng - mộng - phu - thê!
Vai chưa kịp nép vào vai ấm
Đời đã chia đôi, mất nẻo về!
Để lại nơi này một bóng em
Mùa xanh xưa rụng chết bên thềm
Ngơ ngác như loài rêu bé nhỏ
Một ngày lạc mất dấu chân êm!
Em, con mèo ướt chiều thu ấy
Thỏ - thẻ - đời - nhau được mấy mùa?
Vết thương cháy sém hồn ngây dại
Gục ngã bên bờ cõi - đợi - xưa!
Có một mùa nào rất xa xôi
Người đi để lạnh chỗ tôi ngồi
Thương con sáo nhỏ buồn không nói
Lặng lẽ đêm ngày khóc ỉ ôi!
Có một mùa rưng rưng mắt ai
Đường xưa riêng bóng nhớ nhung đầy
Vai đơn gánh nặng bao hờn tủi
Rơi xuống bên đời vạn đắng cay!
Là những mùa ta không còn nhau
Ai ngóng chờ ai đã bạc đầu!
Vết thương rỉ máu chưa thành sẹo
Mà đớn đau còn mãi khoét sâu!
Là những mùa mình tôi với tôi
Hiu hắt trời xa khuất nẻo người
Vuốt mắt, cuộc buồn xưa vẫn thế
Bên đời đã lạc, cố nhân ơi!
Một chén trà sơ, hồn đơn độc
Đôi khúc cổ cầm, dạ ngẩn ngơ
Sương khói tàn đông người khuất nẻo
Buồn tôi, ai biết đến bao giờ?
Nửa mảnh trăng thầm, đêm nguyệt lạnh
Đôi dòng thơ cũ, lệ rưng rưng
Người chẳng còn đây mùa đông tận
Ấm nồng ngày ấy cũng quay lưng
Là hết phải không yêu - dấu - tôi
Bờ vai nào ước được kề đôi
Gục đầu vào khóc khi tàn mộng
Giờ cũng xa, xa - rất - ngậm - ngùi!
Tôi hỡi! Là tôi của nhớ nhung
Còn ai để nối cuộc tương phùng!
Nước mắt rơi dài trên lối cũ
Bên đời, người có nhớ tôi không?
Tháng sáu đang về mưa bay ngang
Mùa yêu dấu ấy đã phai tàn
Em có còn không lời tha thiết
Trên những cung đàn tôi riêng mang?
Lặng lẽ vô cùng một dáng ai
Chiều thu xưa thả tóc mây dài
Tôi hiểu em buồn - thương lắm chứ!
Nhưng biết làm sao, em có hay?
Cứ khóc một lần đi, rồi quên
Tôi thương em đã lạnh hương nguyền
Thương lắm lời yêu không thể ngỏ
Thương cả niềm đau em dấu tên
Ta đứng bên kia đời của nhau
Chẳng thể cùng chung một nhịp cầu
Đừng khóc nữa em, tôi vẫn nhớ
Ngày ấy em nguyền: hẹn kiếp sau.
Từ người nhẹ lướt qua tôi
Tiếng yêu ngày cũ cũng bồi hồi đau
Ừ thì, là giấc chiêm bao
Là tay - chưa - nắm - tay - nhau một lần
Thương con sáo nhỏ ngại ngần
Từng đêm khóc nghẹn bên tầng thơ xưa
Vì đâu phận mỏng duyên ưa?
Vì đâu phải cố - để - thưa - thớt - lòng?
Người xa cách mấy con sông
Đò duyên ngược nước lạc giòng ngẩn ngơ!
Trăm năm một phút tình cờ
Mà đau đớn mấy vạn giờ, người ơi!
Tháng tư chìm khuất nẻo đời
Tôi, người hai ngả, rã rời thiên thu!
Người sẽ về không? Mùa đã tận
Chiều phai trên những cánh ngâu vàng
Tôi vẫn một mình từ độ ấy
Bên đời, mong mãi phút trùng hoan
Người sẽ về không? Đêm nguyệt cạn
Đóa Quỳnh chờ rụng giữa đêm sương
Chén rượu tương phùng chừng cũng nhạt
Người xa, xa biết mấy muôn đường!
Tôi vẫn chờ người bên sông Ngân
Mùa thu lá rụng đã bao lần
Bầy chim Ô thước không về nữa
Ngơ ngác bên trời, tôi vong thân!
Người sẽ về không, sẽ về không?
Phương này tôi - vẫn - mãi - mùa - đông!
Tháng tám vắng người, mưa ướt mắt
Biết gửi về đâu những lặng thầm?!!!
Mình đã không còn nhau trong đời
Ngày mưa bỗng lạnh quá người ơi!
Nước mắt ướt tràn lời thơ cũ
Ngày ấy, bây giờ...sao tả tơi!
Cũng vẫn là tôi của thuở nào
Của đời đầy ắp những hư hao
Của đêm quạnh quẽ màu trăng lạnh
Mà dáng thu nay đã úa nhàu
Cố níu thời gian ngưng đọng lại
Để tìm một chút bóng thu xưa
Để thấy người xa như ánh nắng
Ngậm ngùi le lói những chiều mưa
Tháng tám mưa buồn, mưa rơi mãi
Thương lắm ngày xưa quá mỹ miều
Người đã không về qua quán trọ
Thu này buồn biết đến bao nhiêu!
Tôi về gom những tổn thương rời rạc
Kết lại thành cuộc buồn mới tinh khôi
Đem cay đắng, nhớ nhung và hờn tủi
Làm lá hoa trang trí nỗi ngậm ngùi!
Chiều xưa con sáo bay rồi
Để câu thơ lại cho đời, buồn tênh!
Ví dầu nước mắt chảy lên
Trời không còn nắng mới quên được chàng
Mãi thương một kiếp dã tràng
Se tình biển mặn chịu ngàn đắng cay!
Chàng ơi, chàng hỡi có hay?
Vì yêu nên phụ, kiếp này đành thôi!
Trăm năm đã lỡ ngậm ngùi
Ngàn năm nước mắt vẫn xuôi một dòng!
Tình xưa gửi lại mênh mông
Gửi câu thề cũ vẫn nồng nàn thương
Mai về nước mắt còn vương?
Đừng quên con sáo bên đường điêu linh!
Chào em, những giọt lệ thầm
Đã bao lần nhỏ xuống trần ai tôi
Người về nhặt lá vàng rơi
Nhặt giùm nhau chút bồi hồi xót xa
Đêm nào trời đổ mưa qua
Có con dế khóc hiên nhà nỉ non
Chào em, một mảnh tình đơn
Đã giam tôi lại trong mòn mỏi đau
Chờ người năm tháng gầy hao
Tóc pha sương, mắt nhuốm màu thời gian
Con sâu buồn trốn cuối hang
Tôi buồn chạy mãi trên hàng lệ xưa
Chào em, câu hát đong đưa
Người xa, xa mãi và...chưa bao giờ...
Từ người vội bước xa tôi
Mùa phai trên mái tóc bồi hồi đau
Tháng mười một trời mưa mau
Lấp đầy nỗi nhớ đã vào thiên thu
Về đâu con mắt ngục tù
Đã giam tôi tự thuở mù mịt yêu
Gió mùa đông chạy liêu xiêu
Tôi khờ dại mấy mùa điêu đứng tìm
Xa rồi những khúc thơ đêm
Những lời hạnh ngộ đủ mềm lòng nhau
Những hò hẹn với trầu cau
Đã là kỷ niệm rất ngào ngạt hương
Chia nhau mấy khúc đoạn trường
Mấy sông, mấy núi, mấy đường chia phôi
Còn đây tôi, một mình tôi
Chiều đông tiễn bước người trôi, miệt mài!
Người có về không, chiều cuối năm?
Chờ nhau từ buổi nguyệt chưa rằm
Tôi vẫn một mình đong nỗi nhớ
Bên đời người - đã - rất - xa - xăm
Chẳng hẹn thề nhau cuộc tái hồi
Bởi ngàn năm trước đã chia đôi
Thì dù có đến ngàn sau nữa
Tôi mãi là tôi - của - ngậm - ngùi!
Người sẽ không về đây nữa ư?
Tàn đông tôi bỗng hóa sương mù
Lắt lay theo gió buồn hiu hắt
Đau đáu bên lòng một tiếng ru
Chiều cuối năm còn ai với tôi?
Mùa xưa đi mất tự lâu rồi
Xa cách một đời nhau, chẳng hẹn
Nước mắt mãi còn say đắm rơi
Trên tay tôi những hao mòn
Vẫy chào một thuở vàng son đã mềm
Chiều thu lá rải bên thềm
Tình xưa cũng vỗ cánh miền trầm luân!
Thì thôi, bạn với cây rừng
Bên đời, xin gửi lại từng nỗi đau
Tôi về gom những hư hao
Từ trăm năm trước thả vào thinh không
Cầm như sương khói bềnh bồng
Một đời lẻ, một đời mong manh, chìm!
Một nốt trầm xưa đã lặng im
Mùa thu không nắng trải bên thềm
Một chút võ vàng còn sót lại
Có làm run rẩy giấc mơ đêm?
Đã lặng lờ trôi những dấu hài
Hoa tàn nguyệt khuyết có ai hay?
Thoảng trong cánh gió chiều thu lạnh
Tiếng cầu kinh thay tiếng thở dài
Là những muộn phiền xưa đã quên
Đã ngủ say đâu đó, rất hiền
Chỉ còn đọng lại trong sương sớm
Khoảng trời thuở ấy chẳng còn tên!
Là nợ? Không còn để trả nhau
Là duyên? Cũng đứt tự hôm nào!
Nhủ thầm đã trọn lòng chưa nhỉ?
Còn thiếu? Xin chờ một kiếp sau!
Tóc nghiêng nửa mái rất tình
Còn bao lâu nữa cho mình yêu nhau?
Em cười như thoáng chiêm bao
Áo đan từng sợi tơ vào tim anh
Cây xanh, lá xanh, trời xanh
Có con chim hót trên cành mùa thu
Môi nào bỗng đã tội tù
Nụ hôn nào nở dưới mù sương phai
Thương người cắn cỏ chia hai
Rừng mơ lá thấp cho dài tình đôi
Xin nhau một nửa môi cười
Về nuôi giấc mộng còn tươi trong hồn
Xa người từ đó nghe buồn
Có con chim khóc trên nguồn hiển linh
Tóc nghiêng nửa mái rất tình
Còn bao lâu nữa cho mình quên nhau?
Đêm nghe tiếng sấm trên nguồn
Mới hay hồn lẻ đã buồn hơn xưa!
Tiếng thời gian lặng thầm đưa
Đủ tàn phai sắc hương thừa thãi, tôi!
Mấy mươi năm một cuộc người
Tôi còn không, những đầy vơi cho mình?
Chỉ là lắm nẻo chông chênh
Một lần vấp, để đời thênh thang buồn!
Ai đem con sáo về rừng
Để tôi lại giữa lưng chừng chiêm bao
Ru mình bằng những hư hao
Những sầu thương, những ngọt ngào rất xưa
Đêm nằm ôm gối nghe mưa
Mới hay mình cũng chợt vừa thiên thu!
Rồi cũng hết những hẹn hò cuống quýt
Những đợi chờ quay quắt buổi - không - nhau
Mình xa như chưa lần nào tưởng tiếc
Chưa niềm - vui - chung - một thuở ban đầu
Cũng từ ấy bước đời nhau lạc nẻo
Vườn thơ xưa rêu lấp dấu chân người
Nỗi hạnh phúc đợi chờ trong thắt thẻo
Cũng phai dần theo cay đắng đầy vơi!
Và tan nát một mùa yêu, rất ngọt
Có ăn năn lòng cũng sạn chai rồi
Có nuối tiếc khoảng trời hoa mộng cũ
Cũng chỉ là kỷ niệm một lần thôi!
Còn một chút mùa thu xin gửi lại
Cho người từ buổi trước, rất xa xăm
Xin hãy giữ giùm nhau đừng ngần ngại
Bởi lều thơ, trăng đã chết, thôi rằm!
Sương lay lắt thả bên thềm trăng lạnh
Đóa quỳnh hương đã rụng tự đêm nào
Thương cánh nhạn lẻ đôi sầu cô quạnh
Vẫn âm thầm ôm mãi những hư hao
Là tôi đấy, một mình trong đêm vắng
Không còn người để chia sẻ buồn vui
Bài ca xưa giờ thêm nhiều dấu lặng
Mà thời gian chưa xóa bớt ngậm ngùi!
Là tôi đã quên tôi từ lâu lắm
Thuở người xa không một chút ngại ngần
Như con ốc mượn hồn đầy mê đắm
Tôi vo tròn nỗi nhớ chẳng phân vân
Tháng năm mưa không dài như tháng tám
Mà hồn tôi thu đã chớm sang mùa
Mai có yêu thêm được lần nào nữa
Còn hờn tôi - người - cũ - nhánh - ga - xưa?
Buổi sáng mùa đông một chút lửa
Đốt lên cho nghe lòng cô đơn
Mai mốt ta về cười nghiêng ngửa
Buồn đâu mà vẫn triền miên còn!
Để lại cho người một chút mộng
Hôm qua mà ngỡ như ngàn năm
Nhỡ có một chiều trời gió lộng
Tóc bay còn thơm tình âm thầm
Để lại cho người một chút nắng
Hong đời thôi đã đầy mưa Ngâu
Mai mốt có nghe hồn vắng lặng
Tình ơi! Ta cũng đã ban đầu!
Và cuối đời nhau giọt nước mắt
Khóc! Thôi đã qua thời yêu xưa!
Để nhỡ một lần buồn se sắt
Còn nhớ thương biết mấy cho vừa!
Tôi tìm về chốn mênh mông
Để nhìn lại chút hương nồng nàn xưa
Niềm thương chưa đủ ngày mưa
Cuộc buồn xin để - thật - vừa cho tôi
Mùa yêu đã vắng lâu rồi
Tôi còn lại chỉ một tôi dại khờ
Thuở nào đời chớm bơ vơ
Người mang thương nhớ đến nhờ cậy nhau
Chia cho nhau một chút sầu
Ngọt bùi xẻ nửa, nhớ câu muối gừng
Bây giờ bỗng hóa người dưng
Làm sao người biết tôi từng rất yêu?
Người xa như bóng mây chiều
Một ngày mưa, để tôi hiu hắt buồn
Thì thôi, đã lỡ môi hôn
Lỡ nồng nàn nhớ, lỡ bồn chồn mong
Chỉ xin đôi phút thật lòng
Đắng cay đừng giữ với hồng - nhan - xưa!
Tôi về trải nhớ trên sông
Trải thương trên mái tóc bồng bềnh mây
Trải buồn trên những đắng cay
Mà đau không hết những ngày trầm luân
Còn đây dư ảnh chập chùng
Có tàn phai giữa mông lung cõi người?
Mai rồi mục rữa thân côi
Còn dư nước mắt khóc người tình chung?
Tôi về trải mộng tương phùng
Bên vườn thơ đã đầy ung nhọt sầu
Cháy đi! Ngọn lửa nhiệm mầu
Đốt thành tro để gối đầu, tôi ơi!
Ta còn lại được gì đâu
Một đôi mắt ướt, một sầu héo khô!
Mù sương lả ngọn tần ô
Thuyền trăng rơi xuống mặt hồ, vỡ tan
Ta còn một bóng chim hoang
Chiều nao gãy cánh bàng hoàng xót xa
Cảm ơn người đã quên ta
Tình xưa nửa giọt cũng ngà ngà say!
Về thôi em, trăng mùa xưa đã tận
Lệ đời nhau giờ cũng cạn khô rồi
Câu thơ cũ quên gừng cay muối mặn
Trăm năm tình cũng lặng lẽ tàn hơi!
Về thôi em, men đời nhau đã nhạt
Rượu mềm môi không níu được câu thề
Say lúy túy có quên đời đen bạc?
Ngất ngư sầu rồi khi tỉnh còn mê?
Về thôi em, ngoài kia trời lạnh lắm
Sương mù giăng che khuất nẻo, rưng rưng
Đừng bước hụt, em ơi, lần nữa nhé
Và hãy xem ta ngày ấy chưa từng!
Về đi em, về đi thôi, em ạ!
Chỗ anh nằm, ngọn cỏ đã dần xanh
Ơn tình em, kiếp này chưa đáp tạ
Còn kiếp sau, xin kết cỏ ngậm vành!
Chiều nghiêng che mắt ai sầu
Bước thời gian nối dài câu tạ từ
Tôi về lần những tờ thư
Dòng thương, dòng nhớ, dòng hư hao đầy
Trả người xưa những đắng cay
Những lời hứa dối gian ngày mới yêu
Trả người câu hát liêu xiêu
Một ngày mưa cuốn tôi hiu hắt đời
Trả người năm tháng chơi vơi
Lời ru buổi ấy cũng tơi tả chìm
Trả người hết những muộn phiền
Tôi ôm, từ buổi ấy triền miên đau
Giờ còn lại gì trong nhau?
Còn tôi, với gió đông sầu phất phơ!
No comments:
Post a Comment