Wednesday, April 3, 2024

Dung Hạ T

 
TẠ ĐỜI NHAU ĐÃ VỪA CHƯA?
Bay đi chút nắng cuối chiều
Lòng ta một cõi đìu hiu mấy mùa!
Có mờ phai vết chân thưa?
Khi ngày qua cuốn mù mưa chốn về
Nửa đời cuối bỗng u mê
Tìm trong sương khói não nề bóng ai
Tro tàn buổi ấy dần phai
Mà câu ca cũ vẫn lay lắt buồn!
Mưa chiều nay đổ qua truông
Có con chim khóc trên nguồn thơ xưa
Tạ đời nhau đã vừa chưa
Mà trong nỗi nhớ bỗng mưa trái mùa!
 
TẠ TÌNH
Đêm mùa đông chợt dài như nỗi nhớ
Thuở nào xưa mình tay nắm chưa từng
Chưa nói yêu và chưa lời hẹn ước
Chỉ mình tôi bên trời lẻ, rưng rưng!
Thà cứ thế, cứ để tôi khờ dại
Một tôi buồn, hiu hắt một tôi thôi
Thì đâu có từ ly buồn tê tái
Người bên ni, kẻ bên nớ ngậm ngùi!
Xin đừng trách tôi đem buồn rao bán
Bởi xót mình duyên phận quá mong manh
Tay muốn níu mà quỹ đời sắp cạn
Niềm tương tư dù tha thiết cũng đành!
Thôi, một mai có về ngang lối cũ
Ghé giùm tôi vào chốn hẹn hò xưa
Để nhớ lại một thời yêu chớm nụ
Mà trong nhau giờ hẳn lạnh hương thừa?
Và một mai tôi về nơi xa ấy
Giữ giùm nhau lời chia biệt muôn trùng
Mây vẫn bay và hồn tôi vẫn vậy
Sẽ theo người từ tận cõi mông lung!
 
THẢ
Tôi về cởi trói nỗi buồn
Đã ôm đằng đẵng từ muôn kiếp nào
Thả vào mây gió xôn xao
Thả luôn cay đắng, ngọt ngào từng nuôi
Thả niềm đau đã chín muồi
Thả luôn thương nhớ về nơi nghìn trùng
Chỉ còn tôi với rưng rưng
Chiều mưa bạc trắng nẻo - dừng - chân xưa!
 
THÁNG BẢY, EM VÀ NHỮNG GIỌT NGÂU
Tháng bảy ngập ngừng sang rồi em
Mùa xưa đã chết trên vai mềm
Nửa mảnh trăng buồn còn ngơ ngác
Để nhớ thương càng đau đáu thêm
Lỡ hẹn một đời ta mất nhau
Sông Ngân em còn tựa giang đầu?
Bầy ô thước cũ không về nữa
Xao xác bên trời én nhạn đau!
Lãng đãng sương buồn che dáng xưa
Em gầy hao khi gió sang mùa
Tôi vẫn nhớ lời thơ buổi ấy
Rằng: có bao giờ...?
...hẹn kiếp sau!
Giang vĩ không còn tôi nữa đâu
Lời thơ ngưng tiếng vọng bên lầu
Hạc trắng bay về nơi miên viễn
Thương lắm - em và những giọt Ngâu!
 
THÁNG HAI TRỜI BỖNG MƯA NGÂU
Tôi bơi trong nỗi nhớ người
Hoàng hôn đã nhuộm một trời cô liêu
Người xa như bóng nắng chiều
Một ngày xưa để quạnh hiu tôi! Sầu!
Môi cười buổi ấy về đâu?
Tháng hai trời bỗng mưa Ngâu thật dài
Còn đây một cuộc tình say
Thưa người! Tôi vẫn nuôi hoài từng đêm
Chiều mưa lá trải bên thềm
Nhớ người buổi ấy môi mềm lời ru
Tìm nhau suốt cuộc thiên thu
Ngàn năm nữa có hết mù mịt, tôi?
 
THÁNG MƯỜI MỘT, VÀ TÔI
Người bỏ lại mùa thu buồn ngơ ngác
Bên vườn tôi hiu hắt lá rơi đầy
Dấu xưa ấy chừng như giờ đã lạc
Sao hương còn vương vấn mãi đâu đây?
Tháng mười một sương có về lối cũ?
Mà phương tôi hơi lạnh đã sang mùa
Bầy chim di cũng tìm nơi ẩn trú
Tôi về đâu từ buổi ấy thu mưa!
Tháng mười một người bỏ tôi đi mãi
Thềm rêu xưa lay lắt bóng thu tàn
Con sáo nhỏ qua đời không ngần ngại
Tôi một mình lặng lẽ xếp khăn tang
Tháng mười một người đi không về nữa
Gió đầu đông bỗng lạnh tái tê hồn!
Cúi xuống nhóm tàn tro tìm chút lửa
Có bao giờ ấm lại buổi hoàng hôn?
 
THÁNG MƯỜI MỘT, VỚI MÙA ĐÔNG TÔI
Người về không? Chiều nay trời trở gió
Mùa đông tôi lặng lẽ bước qua thềm
Đã mấy độ vàng thu đôi mắt đỏ
Ngẩn ngơ tìm lời ru ấy đêm đêm
Người về không? Vườn thơ xưa đã vắng
Bầy nhện con ngơ ngác níu tơ buồn
Trên lối cũ mùa đông tôi cũng đắng
Thương nửa đời đau đáu cuộc tình suông!
Người về không? Chén đời say đã cạn
Mà tương tư chưa hết tháng năm dài
Mùa đông tôi ngủ vùi trên thảm đá
Và ngậm ngùi che giấu vạn tàn phai.
 
THÁNG MƯỜI, THƯƠNG GIẤC MƠ XƯA
Bay đi chút nắng cuối mùa
Tháng mười, thương giấc mơ xưa đã từng
Chiều rơi từng giọt rưng rưng
Thấm vào nỗi nhớ mãi ngừng ngập xa
Đìu hiu từ buổi người qua
Tóc hoàng hôn đã mây pha trắng bờ
Câu thề hẹn cũ chơ vơ
Lời yêu buổi ấy cũng thờ ơ bay
Tháng mười mưa thả trên vai
Áo thu tàn cuộc đã dài nỗi đau
Một đời sầu đắng hư hao
Lệ nào nhỏ xuống đời nhau, hỡi người
 
THÁNG TÁM NGẬM NGÙI, MƯA
Và đã hết tháng ngày yêu dấu cũ
Vườn thơ xưa cũng lạ bước chân người
Mưa tháng tám trải buồn sau bóng hạ
Giọt nào rơi ướt mắt buổi chia phôi?
Là lặng lẽ bên đời nhau một cõi
Từ thu xưa, tóc nhớ buốt vai gầy
Ai đếm lá ru tình ai mòn mỏi
Ngẩn ngơ buồn thương quá áo mơ phai!
Là cúi mặt kiếm tìm câu ước thệ
Sẽ đợi chờ đến tàn cuộc trăm năm
Dù đường đời lắm tang thương dâu bể
Vẫn dìu nhau qua hết những thăng trầm
Mưa tháng tám mưa thu buồn hoang dại
Quất vào tim những thương nhớ ngậm ngùi
Cúi xuống nhặt sầu xưa đong đếm lại
Những ân tình ngày ấy có trôi xuôi?
 
THÁNG TÁM, TỲ BÀ ĐAU
Vẫn nuôi từng giọt Ngâu buồn
Lặng lờ nhỏ xuống trên nguồn yêu xưa
Biết người giờ có quên chưa
Mà câu thơ cũ đã thưa - ngậm ngùi!
Heo may buốt một mình tôi
Người xa xăm có bồi hồi xót xa?
Tháng tám trời mưa ngang qua
Còn ai để nhắc chuyện ta với mình!
Thủa nào sầu đã lung linh
Men thời gian xóa mờ hình bóng nhau
Người xưa còn tựa bên lầu
Mà Hoàng hạc đã khuất sâu mịt mờ
Tỳ bà run rẩy đường tơ
Ngàn năm sau có ước mơ tái hồi?
 
THÁNG TƯ VÀ TÔI
Tháng tư rớt xuống đời nhau vội vã
Mình không còn chia sẻ những buồn vui
Nỗi cay đắng của dòng đời nghiệt ngã
Đã vùi chôn mơ ước cũ! Ngậm ngùi!
Là tiễn biệt là rời xa kỷ niệm
Là buông xuôi câu hát thuở yêu người
Mưa tháng tư bỗng buồn hơn nước mắt
Thấm ngọt ngào vào nỗi nhớ chơi vơi!
Về đâu tôi? Tháng tư buồn thê thiết
Đường mưa bay mất dấu cố nhân rồi!
Trăng chưa tận mà lòng người đã khuyết
Có còn gì để khóc cuộc nổi trôi?!!!
 
THÌ NGƯỜI CỨ ĐI
Tháng mười một đã về theo cánh gió
Lạnh âm thầm như một khúc từ ly
Con sáo nhỏ ngẩn ngơ buồn thôi hót
Bên hiên nhà, đưa tiễn bóng người đi
Ừ thì đi! Người cứ đi đi nhé!
Mùa đã phai theo năm tháng lâu rồi
Chỉ còn tôi đứng trên bờ quạnh quẽ
Ngậm nỗi buồn tưởng tiếc thuở chung đôi!
Nguyệt đã tận từ đêm nào xa lắc
Vàng cũng phai theo cánh lá sang mùa
Câu thơ cũ đang chực chờ hấp hối
Theo mộng vừa quá vãng cuối thu mưa!
Người cứ đi như chưa từng đã đến
Cứ an nhiên như đá dựng quách thành
Trách nhau ư? Không! Chỉ là nuối tiếc
Của một- thời- yêu- dấu- rất- mong- manh!
Người cứ đi đi nhé, hỡi xuân xanh!
 
THÌ XIN KIẾP NỮA VẪN HOÀI
Từ người nhẹ bước qua tôi
Để câu hát cũ cũng bồi hồi đau
Tháng mười mưa ngập đêm sâu
Thương con dế khóc bên lầu thơ nghiêng
Thưa EM, đời đã muộn phiền
Đã ngây ngất nhớ, đã triền miên mong
Đã dài thêm những long đong
Thì xin đừng trách chút hồng nhan xưa!
Tạ lòng nhau đã vừa chưa?
Khúc tình ly thuở ấy thưa thớt rồi
Tiếc chi một chút môi cười
Cho quên cay đắng bước đời điêu linh!
Có chìm sâu chuyện chúng mình
Vẫn còn nỗi nhớ mông mênh, rất dài
Mộng trầu cau dẫu tàn phai
Thì xin kiếp nữa vẫn hoài, thưa EM!
 
THƯ CHO NGƯỜI YÊU DẤU
Ngày...tháng...năm...
Anh rất nhớ!
Đêm qua, em đã thăm lại vườn thơ của em, những bài thơ em đã viết từ tháng mười năm trước, những bài thơ mà không bao giờ anh nghĩ là em viết cho anh, phải không? Em đã cất giấu tất cả vào trong một góc tim em để chỉ có một mình em đọc được, để một mình em nhớ, em thương những tháng ngày cũ ấy, dù nó rất xót xa, rất sầu khổ, nhưng lại là một thứ sầu khổ dịu dàng em không thể nào dứt bỏ. Cho em xin lỗi đã làm anh có chút nghĩ suy, cho em xin lỗi vì đã không chịu đựng được nỗi niềm oan trái ấy. Em đã từng nghĩ rằng em sẽ im lặng cho đến hết cuộc đời mìn. Nhưng anh ạ, nếu im lặng làm em chết từ từ thì khi nói ra, em lại chết theo một cách khác, êm ái hơn nhưng cũng tàn nhẫn hơn. Cho em được khóc với anh một lần, khóc cho đã đời rồi thôi, anh nhé! Đừng nhớ những gì em nói nhưng, đừng quên em . Em sợ lắm, em sợ anh quên em như đã từng sợ. Hãy nói là anh không giận em đi! Em sẽ không làm phiền anh nữa. Em sẽ đóng cửa vườn thơ em lại, để chỉ một mình em tha thẩn trong ấy mà thôi, để chỉ một mình em thương nhớ ngậm ngùi một bóng dáng mà chắc chắn không bao giờ em có thể tìm lại được, anh nhé!
Thương anh
TB: Hãy biết rằng lúc nào em cũng nhớ anh nhưng sẽ không bao giờ em nói điều ấy với anh nữa đâu!
 
THƯƠNG CÂU MUỐI MẶN GỪNG CAY
Từ người bỏ phố lên ngàn
Để câu thơ lại cho vàng - lời - ru
Tiếng yêu giờ đã tội tù
Cuộc hò hẹn cũng hoang vu cõi người!
Tôi về đếm lá vàng rơi
Thương câu muối mặn, xót lời gừng cay
Tình trăm năm chỉ một ngày
Rồi thôi rời rã nắm tay chưa tròn
Từ tôi thả nhớ lên nguồn
Nỗi niềm riêng cũng dậy cuồng trang thơ
Chiều nay bỗng hóa dại khờ
Ôm bình khất - thực - giấc - mơ - buổi - đầu!
 
THƯƠNG NHỚ MÙA XƯA
Bài thơ xưa tôi viết
Một chiều sương giăng mau
Ôm nỗi buồn thê thiết
Tương tư khúc Phượng cầu
Lặng lẽ đêm dần qua
Vết thương tràn nhức nhối
Người xa xăm mấy nỗi
Bóng hình đậm khói sương
Đã lỡ một mùa thương
Cánh nhạn gầy xơ xác
Như mây trôi bèo giạt
Mỗi ngày thêm xót xa!
Có thật đã nhạt nhòa
Tháng ngày yêu dấu cũ?
Bên thềm xưa ủ rũ
Hỏi: Ai người tri âm?
 
TÌM NHAU
Sâm Thương đôi ngả trời chia biệt
Một phút tương phùng dạ ngẩn ngơ
Cố nhân đâu vắng? Hồn thê thiết!
Còn nhớ thề xưa: mãi đợi chờ?
 
TÌNH GIONG RUỔI HOÀI
Từ người nhẹ lướt qua tôi
Để câu thơ rụng bồi hồi trong nhau
Tỳ bà trăn trở đêm thâu
Ngẩn ngơ thương khúc Phượng cầu hoàng xưa
Lời yêu nói mấy cho vừa
Tôi đầu đông khát cơn mưa cuối hè
Trăng buồn vì bởi mây che
Tôi buồn từ buổi người se sắt lời
Đã mờ phai những nét môi
Đã hoàng hôn mắt từ côi cút chờ
Đàn xưa lạc phím chùng tơ
Người xa xăm biết còn thờ ơ không!
Nghe mưa tưởng dấu ngựa hồng
Bởi yêu người vẫn còn giong ruổi tìm
 
TÌNH DONG RUỔI HOÀI
Mải mê theo dấu ngựa hồng
Người trăm năm vẫn còn dong ruổi hoài
Chào em, nửa mảnh tình phai
Chiều nao lá rụng cho dài hư hao
Sợi buồn ai giắt trên cao
Mà từng đêm nhỏ giọt vào tim côi
Chào em, nửa mảnh tình rơi
Ngàn lau lách đổ bên trời xót xa
Tìm nhau, tìm nhau thiết tha
Người đầu, kẻ cuối Ngân hà gian nan
Chào em, một kiếp đa đoan
Tình ai: nửa mảnh trăng vàng phiêu du!
 
TÌNH TA CHẲNG BIẾT BAO GIỜ ĐẦU THAI?
Rồi mưa lạnh qua hồn, tình đã mục
Rong cũng buồn sau một kiếp luân lưu
Khi người về lòng có lạnh như thu
Buồn có lạ như những ngày mới lớn?
Từ hôm qua nhớ thương người rất ngọt
Cỏ cây nào thân chùm gởi mong manh
Một ngày mưa hiu hắt bỏ xa cành
Đường yêu cũ để hằn bao dấu vết?
Mô đá vỡ chiều vàng như nỗi chết
Nghe một đời bỗng từ đó bơ vơ
Còn gì không đêm cuối mắt hững hờ?
Thương biết mấy ngày đầu môi lặng lẽ!
Mùa xuân mưa bay người xa rất nhẹ
Chuyện ân tình đã vỡ nét chiêm bao
Chùm gởi buồn mục rửa tự trời cao
Trên mô đá chiều vàng như nỗi chết
Và tôi có bao nhiêu năm để biết
Cuộc tình chẳng bao giờ còn đầu thai?
 
TÔI, CON ỐC MƯỢN HỒN NGƯỜI
Rồi sẽ hết phải không bao tiếc nuối
Khi thềm rêu che mất dấu chân người
Bầy sâu nhỏ cũng trở mình rất vội
Đục khoét hoài những nỗi nhớ chưa vơi
Là tôi đấy, một đời bên trăng lạnh
Ôm đàn khuya chia nửa trái tim buồn
Người xa khuất, mảnh tình đơn để lại
Hắt hiu lòng cô phụ những đêm suông
Là người xa như mây ngàn diệu viễn
Có bao giờ quay trở lại phương tôi?
Mưa hay lệ ướt đầm câu hát cũ?
Chỉ mình tôi đau đáu những ngậm ngùi
Tôi, con ốc cố dấu mình trong đất
Thương chiều mưa rơi rớt cánh thu vàng
Chiếc lá mục không ướp tròn thân xác
Mượn hồn người để khóc cuộc tình tan.
 
TÔI, NGƯỜI CŨNG CHỈ CHIÊM BAO THÔI MÀ!
Mai về ru lại nơi xưa
Có câu thơ cũ đò đưa cuộc tình
Có mùa đông đã lặng thinh
Với người buổi ấy cũng nghìn trùng xa
Mai về rũ bụi phù hoa
Niệm kinh siêu độ tình - ta - với - người
Quên niềm yêu rách tả tơi
Chỉ còn nước mắt ngậm lời chờ mong
Mai về xóm nhỏ ngày đông
Thương con tim héo vẫn nồng nàn đau
Đừng tìm tôi nhé! Dù sao
Tôi, người cũng chỉ chiêm bao thôi mà!
 
TRẦU CAU
Là em xưa thả tóc thề
Áo bay trắng mộng nẻo về thiên thu
Hồn tôi từ đó ngục tù
Nửa vầng trăng chở lời - ru - một - mình!
Em cười, con mắt lung linh
Bạc tình đến nỗi lời kinh cũng buồn
Thả mây theo gió về nguồn
Em hoài kênh kiệu cho hồn tôi đau!
Lạy trời hai mươi năm sau
Em còn ở vậy làm cau - không - trầu
Để tôi xin đấng nhiệm mầu
Cho thành vôi trắng và trầu, bên em!
 
TRONG NỖI ĐAU CÒN LẠI
Như ngày bỏ đêm ngày đi
Như đêm một mình đêm tối
Và không còn gì cứu rỗi
Ta bỏ đời nhau buồn hiu
Thôi cũng hoài công tìm kiếm
Dấu mòn trên đá rêu xưa
Bên gốc soan già trước cửa
Mùa tôi chết tự bao giờ!
Nỗi đau nào còn trăn trở
Trong vùng ký ức già nua?
Loài tình nào vừa tắt thở
Còn nuôi thêm tháng năm thừa?
Buồn chợt vỡ òa trong mắt
Còn gì để lại cho nhau?
Chim bay đã tự thuở nào
Mà dấu xưa bình yên đó!
Như ngày bỏ đêm ngày đi
Như đêm một mình đêm tối
Và không còn gì cứu rỗi
Nên buồn xé nát đời nhau!
 
TỪ ẤY ĐÃ TÀN PHAI
Đêm nguyệt lạnh bên thềm riêng một bóng
Rượu mềm môi cạn chén ngẩn ngơ đời
Đưa tay vuốt mặt mình khi tỉnh mộng
Chợt ngỡ ngàng, ôi! Nước mắt vừa rơi!
Trăm năm đã ngậm - ngùi - câu - hạnh - ngộ
Mùi hương xưa phai nhạt cũng lâu rồi!
Bên sông cũ thuyền ai vừa bỏ bến
Chốn giang đầu ngơ ngác một mình tôi
Còn thương tiếc mộng vàng trăm năm cũ?
Tóc nào pha sương trắng những đêm dài
Khi cúi xuống nhọc nhằn buông áo mũ
Mới hay mình từ ấy đã tàn phai!
 
TỪ MÙA ĐÔNG XƯA
Ta về nhặt lại nỗi buồn
Rụng rơi từ thủa xa nguồn yêu xưa
Tháng mười hai trời không mưa
Mà từng giọt nhớ cũng vừa đủ đau
Lời ca buổi ấy về đâu
Sao còn thương lắm từng câu hẹn thề?!!!
Trả người hết những u mê
Những hờn giận cũ những tê tái chờ
Trả người luôn những lời thơ
Xót lòng nhau chút hững hờ đầu môi
Chỉ còn ta với ta thôi
Chiều bơ vơ bóng nhạn rơi cuối ghềnh
Trả người thêm những chông chênh
Một lần nào lỡ môi mềm điêu linh
Rồi mai mình có gặp mình
Còn yêu như một thoáng tình cờ xưa?
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...