Sunday, April 28, 2024

Nhiều tác giả 2

 
...SỐNG GIẢN DỊ
- Hãy bắt tay vào đời sống một cách chân thành và thiết thực. Hãy làm những điều cần thiết, giản dị và cởi mở. Hãy lo cho mình, cho chồng (vợ) con, cho cha mẹ, cho anh em... một cách thiết thực với khả năng của mình, không buông trôi hờ hững cũng không làm quá sức mình, hoặc làm điều không cần thiết.
- Phật giáo đích thực không phải là tôn giáo để cầu nguyện mà tự mình phải thể hiện đời sống tự giác, giác tha. Cầu nguyện có thể có nhưng với mục đích giúp con người thắng được lòng ích kỷ. Chân, Mỹ, Thiện không đến với những người cầu xin chư đại Bồ-tát ban bố cho mà đến với những người tự mình sống trong Giới, Ðịnh, Tuệ, tự biến hành động, lời nói và ý nghĩ của mình thành Chân, Mỹ, Thiện hạnh phúc hay tự do đều tùy thuộc ở con người, đừng hy sinh nó và cũng đừng đánh mất mình trong cạm bẫy của một ngày mai hứa hẹn. Nhân cách, trí tuệ và tự do phải có bất cứ lúc nào, không tùy thuộc vào tương lai hay quá khứ.
- Con hãy tập nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với tâm trầm lặng, hồn nhiên, cảm thông và trong sáng rồi cuộc đời sẽ ban cho con biết bao là tự do và hạnh phúc, chính những ràng buộc cũng là tự do và hạnh phúc.
- Đừng quan tâm đến chuyện thị phi, hãy để hết năng lực lắng nghe sự sống nơi chính mình, nó đang muốn thì thầm với các con điều gì đó, nó muốn tiết lộ một kho tàng bất tận đang chìm sâu dưới đáy hỗn mang của tâm thức, của thương – ghét – mừng – giận – vui – buồn, của tính toan mơ ước, của hoài vọng mưu cầu, của dằn vặt thao thức, của cắn rứt, ăn năn v.v… Ngay trong chính khổ đau ai biết lắng nghe cho đến tận cùng thì ở đó, hạnh phúc, tình yêu, và vẻ đẹp vẫn cứ đơm hoa kết trái.
- Hãy biết lắng nghe, hạnh phúc ở nơi chính các con, không phải ở tương lai mà cũng không phải ở thiên đàng, không ai ban cho và cũng chẳng cần tìm kiếm. Nó đang tràn ngập mọi nơi, các con có thấy không?
- Hạnh phúc thật sự không ở nơi cái với tay tìm kiếm, mà ở nơi chỗ không kiếm tìm. Hạnh phúc, tình yêu và vẻ đẹp tràn ngập nơi mỗi bước đi, trong từng hơi thở, trong ánh nắng ban mai, trong cơn mưa mùa hạ…sao lại phải kiếm tìm trong tài, sắc, lợi, danh...?
- Ðừng nói đến an phận hay phản kháng, hãy im lặng lắng nghe hay chú tâm nhìn thẳng vào sự sống đang là, đó mới chính là: tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác.
- Thầy Viên Minh -
 
Trèo lên dốc đá thở phào
Tinh sương trên núi ngàn cao ngút vời
Lá rừng bao lớp rụng rơi
Mà hoa vẫn ngát hương trời đất dâng
Cỏ cây nhập định xuất thần
Đất thiêng hiển lộ đóa Chân Như vàng
Khắp đồi mây khói mang mang
Dậy rừng chim hót rộn ràng thực mơ
Bụi hoang vu phủ loang mờ
 
những loay hoay cho việc tìm kiếm chính mình như được khai sáng, giống như thay vì ngồi trong toa tàu với những chiếc ghế tróc sơn cũ kỹ, tôi đã bước vào chuyến tàu của cuộc đời mình với những toa tàu tràn đầy ánh sáng và những điều thú vị mới mẻ. Tôi được nghe tim mình nhảy nhót theo nhịp mỗi khi hoàn thành một hồ sơ dự thầu và chờ đợi kết quả, tôi được thấy một thế giới thật khác qua những bản vẽ, được gặp gỡ những con người với vẻ ngoài bụi bặm, khô khan nhưng bên trong lại chứa đựng một trái tim ấm áp và đầy nhiệt huyết, để mỗi khi tới đâu đó, vô tình gặp những công trình gắn thương hiệu “HUD”, tôi lại thầm tự hào, bởi tôi biết, với đồng nghiệp của tôi nơi ấy chắc chắn có người đã dành cả tuổi trẻ, cả đam mê và thậm chí cả máu và nước mắt để biến những vùng đất hoang sơ, sỏi đá thành những khu đô thị sáng những ánh đèn, và đầy ắp những tổ ấm…Và cứ thế, được gặp “Bạn” - cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa và giàu có vốn sống hơn, như hành trình một đoàn tàu đã thoát khỏi những cung đường u tịch để tiến dần về phố thị. Tôi đang nghĩ về “Bạn” 30 năm trước, có lẽ cũng giống như đoàn tàu này, “Bạn” bắt đầu cuộc hành trình của mình từ một sân ga, cũng có những tròng trành và lắc lư nhưng với sức néo giữ thăng bằng của những khớp toa kết nối, con tàu ấy vẫn lao đi vun vút để tiến về phía trước, về vùng đất đầy ánh sáng - trở đầy những ước mơ và hoài bão. Trong 30 năm ấy, trên chuyến tàu này đã chứng kiến những cuộc gặp gỡ thoáng qua giữa những người xa lạ, rồi lại để lạc nhau trong những hành trình không khớp, và cũng có cả những cuộc gặp gỡ định mệnh, ngay giây phút đầu đã muốn thuộc về nhau, muốn gắn bó với nhau suốt cả hành trình - giống như tôi và “Bạn” vậy. Với sự phát triển của xã hội, sẽ có nhiều lựa chọn phương tiện giao thông khác ngoài những chuyến tàu. Nhưng kỳ lạ thay, toa tàu hôm nay tôi ngồi vẫn đông chật khách. Có thể vì sự an toàn, vì thói quen, vì hành trình…Còn với tôi, nếu không có những chuyến tàu thế này, không có ô cửa sổ này, sao tôi có thể nghe mùi lúa chín, mùi bùn non hay mùi đau đáu của khói lam chiều? Sao tôi có thể thấy rõ được sự chuyển mình của quê hương khi qua từng vùng đất? Từ miền quê hoang vu đầy sỏi đá, tôi đã thấy dần hiện ra phố thị với những Khu đô thị và toà nhà cao tầng đầy tiện nghi văn minh, xa hoa, hào nhoáng.
Tôi đang ngồi trên chuyến tàu trở về phố thị và nghĩ về chuyến tàu của cuộc đời mình. Tôi may mắn được lên đúng chuyến tàu mà tôi mơ ước, với những toa tàu tràn ngập ánh sáng và nhiều điều thú vị, có thể hành trình của tôi chưa dài nhưng tôi tin rằng, tôi sẽ đồng hành cùng chuyến tàu ấy, băng qua những khó khăn, gập ghềnh, tiến về phía đầy ánh sáng và phồn hoa - Chuyến tàu mang tên HUD.
Tác giả: Sa Thị Thu Trang 
Giữa hai bờ sinh tử ta sinh ra trên đời. Đời ta bắt đầu khi Con Tàu cập bến, đón ta lên. Tinh thần ta cùng giá đỡ thân thể lúc vừa chào đời, nhẹ bước lên chuyến hành trình định mệnh. Đời ta kết thúc khi thân thể nhẹ bước đưa tinh thần ta rời con tàu như một tất yếu định sẵn, không đáng sợ hãi.
Mỗi người lên tàu ở những sân ga khác nhau của chuyến tàu chung đời người. Các bến tàu tiếp nối nhau, tàu chuyển bánh rồi dừng bánh chỉ là những chặng đường nhỏ cho các hành khách đổi toa nếu muốn, đánh giá, quan sát, mong ước chân trời mới phía trước.
Trên chuyến tàu chung nói chung không ai đơn độc. Ở đó, trên mỗi toa tàu diễn ra rất nhiều cuộc gặp gỡ và chia ly - do thân thể hay tinh thần họ chỉ dẫn. Hành khách tự khẳng định mình, làm mình đẹp lên hay xấu đi trong mắt những người khác qua cách họ chia sẻ tình cảm, tình yêu, trí tuệ, văn hóa và tâm linh với nhau. Có thể họ đã gặp nhau, có thể họ đã xa nhau và từ đó nảy nở những nỗi niềm thương nhớ, hạnh phúc và khổ đau.
Có r ất nhiều người được đồng hành cùng ông bà, cha mẹ, anh chị em, những người bạn tốt và được thương yêu họ trong suốt hành trình. Có người có cơ hội, may mắn được gặp gỡ những tấm gương lớn, những hành khách nổi tiếng tuyệt vời, học hỏi và trao đổi các giá trị quý giá từ họ. Nhưng không ít người không may lên tàu và cô đơn, lạnh lẽo ngồi mãi ở một khoang trống vắng, thiếu vắng tình thân thương hay còn bị người khác hắt hủi, dối lừa, phụ bạc cho đến lúc xuống tàu. Có kẻ lao nhanh lên con tàu, vội vã gặp gỡ, vội vàng chia tay, tranh thủ hưởng thụ vật chất rồi nhanh chóng suy tính mưu sinh với những người sẽ gặp để rồi lay lắt, thê thảm và thân thể tê tái rời khỏi con tàu. Còn có những người bất hạnh hơn là vừa lên ga trước đã xuống ngay ga sau, chẳng kịp để ai nhận ra bóng dáng của họ.
Chuyến hành trình của mỗi người mỗi cảnh. Hành trình của bạn có thể có biến cố, có thể có vui sướng và khổ đau, hân hoan và cả thất vọng, nhưng may mắn rủi ro sẽ chia đều cho chúng ta! Hạnh phúc thay cho những ai đã có ít nhất một bạn đồng hành khác sẵn lòng chia sẻ và ngồi bên trong suốt cuộc hành trình. Bạn hãy cùng nhau làm cho chuyến du hành có những cuộc gặp gỡ ý nghĩa, để cùng tận hưởng và trải nghiệm những điều kỳ thú, những kỷ niệm sâu sắc, đẹp đẽ, giàu trí tuệ - nhân văn – lương thiện –phong phú của tình người.
Bạn mong gì khi về chặng cuối của chuyến đi không? Tôi mong sao khi về nơi ấy – sân ga cuối của mình, các bạn đã nắm được trong tay điều bạn từng mong ước cho đời mình. Và dẫu bạn đã bước xuống Ga cuối thì bóng bạn vẫn còn đó và người đời vẫn sẽ ngậm ngùi kỷ niệm, nhớ nhung bạn. Trong tiếng còi tàu, trong những suy tư, những khát vọng, những nỗi niềm của người ở lại, bạn vẫn còn đó, tinh thần bạn vẫn còn đó. Hành khách vẫn muốn tìm kiếm, nâng niu phần tinh thần, tình cảm và trí tuệ của bạn trong chuyến hành trình của họ. Trước khi rời tàu, bạn hãy để lại hơi ấm, điệu nhạc, tình thương, niềm tin, ý tưởng để quá đó họ vẫn nhớ bạn – một khách quý đã từng đi trên Con tàu vĩnh cửu ấy.
Tôi biết, trong muôn vàn hành khách đã lên xuống con tàu từ xưa đến nay, đã có rất nhiều bóng hình, rất nhiều tinh thần của họ vẫn gắn bó sống động, trường tồn mãi mãi cùng chuyến hành trình chung. Và sẽ thật may mắn nếu như chúng ta bằng cách nào đó được gặp họ, gần gũi với họ dù chỉ là ở mức cuộc sống tinh thần, tâm linh cũng quý giá.
Đến đây, tôi nhớ lại lời nhắn của người hành khách mang tên Ostrorski: “Đời người chỉ đi chuyến tàu cuộc sống ấy có một lần, phải "đi" ra sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã trên đó hoài phí, "đi" ra sao khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình”. Cách đúng đắn nhất là ta trau dồi và chia sẻ giá trị tinh thần/ tình cảm của mình, giá trị văn hóa của cộng đồng ngày ngày trên hành trình. Chúng sẽ ở lại mãi mãi cùng đoàn tàu và những hành khách ở đó.
 
 Phật pháp giống như nước mưa, trăm cây ngàn cỏ cứ tùy sức mình mà sử dụng. Cây lớn dùng theo sức lớn, cây nhỏ dùng theo sức nhỏ, rồi biến hóa theo cách riêng của mình, đâm chồi nẩy lộc, đơm hoa kết trái mà làm đẹp cho đời.
Đã hưởng được lợi ích của mưa pháp thì tùy duyên tùy sức mà cống hiến cho đời, đừng nên tranh chấp hơn thua ai đúng. Cái sai không phải ở tầm vóc hiểu biết mà ở chỗ ngã mạn cố chấp cho mình là đệ nhất thiên hạ.
 
không cần cố gắng loại bỏ tâm ganh tỵ hay những tâm bất thiện khác, chỉ cần thấy rõ chúng để học ra bộ mặt thật của cái Tôi ảo tưởng. Ảo tưởng cái Tôi càng giảm thì những tánh xấu cũng sẽ giảm theo.
Hãy thường biết mình thì mọi sự sẽ tự chuyển hóa.
 
Con à, giữa bao cám dỗ của bất thiện pháp, dù lầm khó khăn của cuộc mưu sinh mà con vẫn chọn sống với tâm thiện lành, biết lấy mọi duyên để tu tập hòng trải nghiệm vị của giáo pháp thì con đã biết cách thương mình và biết tri ân cuộc đời này rồi đó.
 
Ai thấy được Pháp với mắt Tuệ mới biết đường đi lối về giữa bến bờ sinh tử - thông suốt các quy luật của tự nhiên và không còn bị vướng kẹt vào những vào những đối đãi: Được mất, khen chê, thịnh suy, vui buồn, tốt xấu, ghét thương...giữa đời này nữa là người ấy đã giàu có ở thế gian.
 
Đôi khi vì học được những tư tưởng nào đó từ sách vở, nhà trường, truyền thống…mà chúng ta tự trở thành những “diễn viên đóng thế” trong một xã hội đầy biến hóa vô thường, chỉ vì những lý tưởng mơ hồ nên xa rời khả năng tiếp xúc với thực tại cuộc sống, mãi đến khi son phấn phai màu, sân khấu hạ màn mới hay khổ-vui, sống-chết trên đời này thì chỉ mình ta đơn thân đối mặt.
 
Đôi khi vì niềm tin bất hoại vào tôn giáo nào đó mà nhiều người trở thành “kẻ đi theo” - một tín đồ ngoan đạo, mà quên đi rằng sự Thức Tỉnh Tâm Linh mới là điều giải phóng con người ta khỏi vô minh, mơ hồ, bế tắc và sự trói buộc của bản ngã hay thần quyền.
 
Chân Lý thì ở khắp mọi nơi mà Tôn Giáo thì luôn giới hạn. Nhưng lạ thay, người ta chọn giới hạn trong truyền thống của một tôn giáo nhưng lại đi mong cầu tự do, giải thoát thật sự.
 
Có mấy ai ý thức được rằng: ta sinh ra giữa đời này là để học bài học của Giác Ngộ Tâm Linh và chạm vào Sự Thật (Chân Lý) - Khi ấy thì người ta mới thật sự có tự do và an bình miên viễn.
 
"...Học Phật Pháp chính là học ra bản chất đích thực của cuộc sống, nghĩa là muốn học Phật Pháp cho đúng với thực tế thì cần chiêm nghiệm học hỏi ngay trên những nguyên lý biểu hiện trong đời sống hàng ngày. Kinh điển và thực tế cần bổ túc cho nhau để thấy ra chân lý.
"...Phật pháp không phải là triết lý cũng không phải tín ngưỡng, Phật pháp là chân lý của đời sống. Hãy lắng nghe, học hỏi và chiêm nghiệm bản thân mình rồi mọi ẩn ức, dồn nén, căng thẳng hay trầm cảm sẽ được giải tỏa dễ dàng..."
 
Sống tha thứ không phải vì mục đích chiến thắng hay thất bại, hoặc đạt được sự cao quý hay thấp hèn. Mục đích của tha thứ chính là thoát khỏi những trói buộc của nội tâm để vun bồi niềm an lạc bên trong tâm hồn. Tha thứ không phải để mong cầu người khác nể phục, coi trọng mình mà quan trọng nhất chính là nuôi dưỡng tâm an tịnh.
 
Nếu con thường tập thận trọng chú tâm quan sát mọi sinh hoạt hàng ngày của mình con sẽ dần dễ dàng trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại thân tâm hơn, lúc đó bệnh và những phản ứng nội tâm không còn là vấn đề của con nữa...
 
Công đức cứ trả về không
Để cho vạn pháp thong dong vận hành
Buông tâm ham muốn trở thành
Thì liền ngay đó trăng thanh giữa Trời
Viên Minh

Mắt rợ hồ nở tròn xoe xanh biếc
Lão thiền tăng chống gậy ngắm trần gian
Hai chú gà mãi tranh nhau thắng bại
Ánh mắt thiền xanh biếc vẫn còn xanh.
Thầy Viên Minh



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...