Gửi đời một đóa hạnh hương
Gió đưa tiếng mõ thanh lương làm quà
Lời Kinh tiếng kệ ngân xa
Gửi thêm một chút An hòa tặng nhau!
Nhàn Vân Tử
ĐÀ LẠT
Em hãy cùng anh về xứ lạnh
Để nghe trong gió tiếng thầm thì
Để ngắm rừng thông chiều nắng nhạt
Để nhìn đôi lứa dắt nhau đi.
Chiều buồn, sương trắng, nhạc du dương
Đứng ngắm em trong góc giáo đường,
Nến chảy khói thơm mùi nữ sắc
Cúi đầu khẽ nhắc chuyện yêu đương.
Em bước cùng anh mà chẳng nói
Rừng thông hiu hắt phía chân trời
Chiều buông nắng nhẹ lên đồi vắng.
Bỗng giật mình khi chiếc lá rơi.
Xuan Han
VỊ KỶ
Vứt lại buồn vui rác rưởi
Mộng du như kẻ mù loà
Ta về trải mình trên cỏ
Đón ngọn gió chiều bay qua
Tình yêu như là bọt nước
Vỡ trên năm ngón tay mềm
Chỉ trái tim là dại dột
Chẳng bao giờ chịu lãng quên.
Chẳng lẽ bình yên như cỏ
Xác xơ dưới những gót giày?
Chẳng lẽ cuồng như men rượu
Rồi qua. Như một cơn say?
Thôi cứ như người đãng trí
Nhớ quên chẳng biết đâu ngờ.
Mới yêu nồng nàn, si dại
Đã hoang mang hỏi: Bao giờ?
Viết tại Hà Nội năm 1995
Đào Phong Lan
DÃ QUỲ ƠI!
Nhà em ở dưới chân đồi nhỏ
Gió ngát hương nồng, trăng vén mây
Mấy độ đông về hoa nở rộ
Hoa vàng như những cánh sao bay.
Dậu thưa mờ khuất trong sương lạnh
Thông reo vang tiếng nhạc thiên đường
Em tan lễ muộn qua đầu ngõ
Áo trắng nơi triền hoa vấn vương.
Dạo đó tôi hay lãng đãng cười
Ngắm màu hoa dại đến chơi vơi
Gửi vào trong gió bao niềm nhớ
Khác đạo...nên đâu dám ngỏ lời.
Gặp em tôi chỉ ngẩn ngơ chào
Cúi đầu chẳng biết giấu vào đâu
Em cũng thẹn thùng không đáp lại
Bàn chân nhẹ lướt cạnh đời nhau.
Rồi mùa đông ấy hoa vàng lắm
Đường quê rộn rã tiếng pháo hồng
Áo trắng em thay màu đỏ thắm
Tôi đứng bên trời như bão giông.
Từ đó tôi chôn một nửa hồn
Dã quỳ phai sắc giữa hoàng hôn
Lối cũ thông già không réo rắt
Chỉ thoáng lao xao tiếng nhạc buồn.
Tôi sống nơi này như bóng cây
Những chiều nắng nhạt gió heo mây
Đông hết hoa sầu trơ trọi lá
Tim tôi dần cũng hóa hao gầy.
Mười năm có lẽ hoa tàn nở
Nhà bên thoảng tiếng nói trẻ thơ
Thiếu nữ xưa giờ thành góa phụ
Đời người dâu bể có ai ngờ.
Từ đó tôi dường như sống lại
Nụ cười thắp lửa đón đông sang
Dã quỳ rực rỡ khung trời cũ
Gió hát chan hòa thông rộn vang.
Tôi quyết lòng tôi phải ngỏ lời
Dẫu nhiều trắc trở chẳng buông lơi
Trời cũng xiêu lòng người thật dạ
Em đến cùng tôi nửa chặng đời.
Nhà tôi giờ rộn tiếng nói cười
Hoa lá khoe màu hương thắm tươi
Nắng sớm sưởi hồng căn gác ấm
Dâu tằm chín mọng gió rong chơi.
Thu đi đông tới khúc giao mùa
Dã quỳ lại nở khắp miền quê
Vườn hồng kết trái bên đồi nhỏ
Vọng tiếng ê a khúc nhạc đời.
Hạnh phúc đang say bỗng bàng hoàng
Ngày vui giờ ngắn chẳng tày gang
Một chiều đông lạnh mây bàng bạc
Em bỏ tôi rồi...trăng vỡ tan.
Tiếng khóc con thơ quá nghẹn ngào
Tôi đứng ngỡ ngàng tim xót đau
Chỉ thấy trần gian giờ chết lặng
Lạc loài tôi biết phải làm sao.
Mộ em nằm giữa động hoa vàng
Gió chiều lành lạnh nắng đi hoang
Tiếng nhạn bên trời như não ruột
Đông đến bao mùa, xuân chẳng sang.
Trách ai hay chỉ biết trách trời
Đau lòng tôi lắm Dã Quỳ ơi!
Duyên bạc thôi đành xin vĩnh biệt
Hoa tàn như những cánh sao rơi.
Lương Hồng Tú
Trở lại Đà Lạt
Ngày trở lại khói sương đùn lớp lớp
Thành phố chìm lãng đãng một màu mây
Em gái nhỏ đã không còn nhỏ nữa
Dã quỳ ơi sao vàng rực phương này
Ta ngồi lại cội thông già đã mỏi
Cành khô rơi thảng thốt với thời gian
Một chút xưa hồn bừng lên vọng gọi
Dẫu trăm năm giờ đã quá muộn màng
Phan Xuân Thiện
Chiều lưng chừng tựa cửa Chùa
Duy Phạm
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Xuân Quỳnh
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Thì người ơi Xin đừng ganh đừng ghét
Đừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày Ta có
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Bùi Giáng
|
Thầy Quảng Tín
CỬA THIỀN
Dương Thắng
Đâu đây khẽ khàng những chồi non lộc biếc mới nhú. Kia rồi, ngôi chùa ngày bé vẫn chăn trâu, cắt cỏ, thả diều mà tuổi thơ thường ghé qua mỗi buổi trưa nằm dưới gốc đa tránh nắng, mỗi buổi chiều chầm chậm nghe tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng xào xạc lá rơi.
không hư vọng ngàn xưa dần trôi mãi
VỀ MỘT ĐÔI MẮT
Em bỏ ta đi chỉ còn đôi mắt
Cứ xoe tròn kỷ niệm thủa yêu nhau
Đường lá me bay ngược chiều nắng tắt
Thổi bừng lên ngọn gió đã úa nhàu
Em rất nhỏ như phong du cánh trắng
Nở ngang trời, bay rất nhẹ rồi xa
Tình không nhỏ để lại ta rất nặng
Dìm trái tim cô độc mấy giang hà
Thoáng như sông mang tấm lòng của biển
Một đời này, một nữa, biết là không
Không gặp lại trên con đường em đến
Không là ta - Tự hỏi để se lòng
Tình yêu ấy em mang đi để khóc
Một phía sầu tóc rối mỗi đêm vơi
Ta tìm mãi như một người leo dốc
Cánh phong du bay mất cuối chân trời.
Từ Kế Tường
|
No comments:
Post a Comment