Thursday, April 4, 2024

Thuận Hào 2


NHƯ GIẤC HOA VÀNG
Quê hương anh xanh bóng Hàn giang
Dang cánh cò bay nhớ Ngũ Hành
Bao năm xa cách mùa xuân vắng
Thương lắm quê nhà xưa mái tranh
Ai về xứ Quảng cho ta nhắn
Bông cải bên sông có lỡ làng
Nhung nhớ heo may ngần năm tháng
Bờ xa bến đợi gió mùa sang
Mấy bận bụi đời loang áo trắng
Chân buồn tan hợp buổi đa đoan
Đàn ai lãng đãng trên sông nắng
Đá vàng có phải mộng tình nhân
Nâng chén bên trời, ly rượu đắng
Người về có lỡ khúc tình tang
Non nước Hàn giang đêm tóc trắng
Hoa vàng tỉnh giấc thoáng trăm năm
 
SAIGON - GIẤC MƠ TÌNH YÊU
Bạch Đằng bến cảng trăm năm ấy
Mây trắng ngày xưa - mây trắng ba
Từ những phương trời mơ về đây
Cánh chim luân lạc tháng năm dài
Bao ngày nhớ Sài gòn nơi ấy
Tà áo ai bay nét trang đài
Từ những phương đời tao ngộ đây
Lối cũ phù hoa có hao gầy
Chim bay nỗi nhớ dài cố Quận
Mơ thấy quê xa trắng mái đầu
Biển nhớ trùng dương hẹn với nhau
Muối mặn gừng cay đắng dãi dầu.
Đêm Saigon đèn màu hắt bóng
Phố có buồn con sóng đổi thay
Cà phê bâng khuâng mưa mùa Ngâu
Người về đâu - bước chân cơ cầu
Saigon chan chứa tình non nước
Mây trắng còn bay - mây có hay
Chén rượu cung đàn thấm men say
Về đây khắc khoải mấy bể dâu
Dư âm mùa cũ làn môi ấm
Thành phố đầy vơi những sắc màu
Sài Gòn thao thức phương trời ấy
Mây trắng ngày nao - mây có hay
 
SÀI GÒN HEO MAY
Biển nhớ Sài Gòn đâu chân mây
Hải Âu sải cánh tháng năm gầy
Đêm nay sóng vỗ bờ luân lạc
Nâng chén sông hồ rượu chẳng say
Mây trắng mùa ngâu - mây về đâu?
Có hay con nước chảy lưu đày.
Vòng tay thao thức Thành Đô ấy
Hiu hắt Sài gòn lòng heo may
Hay chăng hồn nước đầy con sóng
Sông núi chạnh lòng ngọn sầu đông
Bụi hồng lá đỏ cay tròng mắt
Khắc khoải sơn hà nỗi long đong
Cung đàn xưa cố Quận tình nhân
Chân Sàigòn khói thuốc lang thang
Mưa đem chan chứa sầu thân phận
Mảnh trăng gầy chiếc bóng phân vân
Ánh đèn vàng nỗi buồn tượng đá
Chiếc lá xa cành thấm mưa sa
Sài gòn ơi đường dài muôn ngả
Hương rạ phù sa chẳng phai pha
Hương mạ quê nhà mãi thiết tha
 
SÀI GÒN HOÀI HƯƠNG
Sàigon nỗi nhớ hoài hương
Đường xưa lối cỏ tơ vương
Phố vui ngày nao trở lại
Cánh chim luân lạc vô thường
Bụi đường dãi nắng dầm sương
Phương Nam thức mãi canh trường
Qua bao sóng gió dặm đường
Người về đất ấm Nam phương
Tình người thắm mấy quê hương
Công trường góc trọ phong sương
Hương đồng bông lúa còn vương
Tấm lòng đất Mẹ trùng dương
Thương người lá đổ đêm sương
Thoảng hương Ngọc Lan cuối đường
Dáng ai nghiêng nghiêng giáo đường
Biết bao nhung nhớ lạ thường
Sài Gòn Chan chứa niềm thương
Vườn hoa cổ tích thiên đường
Cà phê quán nhỏ uyên ương
Yêu sao nhịp sống phố phường
Hàng me tiếng ve sân trường
Sài Gòn Một thời náu nương
Sài Gòn Giấc mơ còn vương
 
SAIGON NỖI BUỒN VÌ SAO
Đêm nao giã biệt phố phường
Bước chân lữ thứ vô thường chim bay
Ra đi chẳng hẹn ngày mai
Làm sao biết được tương lai nỗi buồn
Sài Gòn sông xanh biêng biếc
Mãi còn ghi bóng chim di
Người đi mỏi cánh xuân thì
Vẫn hoài tình si non nước
Đoàn người lê dân chân bước
Mắt mờ lệ ngấn hoăn mi
Còn mơ chi nữa kinh kỳ
Sài Gòn nỗi buồn phân ly
Bây giờ muôn ngả về đâu
Đêm sâu giá lạnh kinh cầu
Sầu giăng bạc màu biển dâu
Thăng trầm mênh mang vận nước
Sài Gòn hàng đêm thao thức
Đếm từng những bước chân xa
Phù hoa thay đổi sao đành
Để tàn mùa xuân chim én
Từ ngày dịch lan thành phố
Bao người đêm trắng ra đi
Miền xa cay đắng muôn vàn
Sài Gòn nỗi buồn thiên di
Vì đâu hiu hắt vì đâu
Heo may se sắt vai gầy
Chim bay biết về phương nào
Chân mây nỗi sầu thầm lặng
Còn chăng khúc hát ly tan
Lỡ làng nắng tàn phương Nam
Hành trang lá đổ bên đàng
Sài Gòn nỗi buồn lang thang
 
SÀIGON PHƯƠNG NAM YÊU THƯƠNG
Đây Sàigon Phương Nam yêu thương
Con đường tình xanh lá me vương
Bao đau thương bỏ lại vô thường
Áo phong sương rũ gió bụi đường
Cho người về xây mộng trùng dương
Sàigon thương mấy thuở chia ly
Cánh chim bay - nhớ nhớ lạ kỳ
Thành phố xanh sức sống xuân thì
Ly cà phê khúc hát phân ly
Để nỗi buồn mây trắng bay đi
Sàigon ơi tiếng gọi thân thương
Chén sông hồ thắm tình Nam phương
Đây vòng tay Mẹ ấm tha hương
Nương náu đàn con những đêm trường
Thái Bình Dương lòng Mẹ quê hương
Đây mảnh vườn trái ngọt yêu đương
Những nẻo đường phù sa muôn hướng
Mà hương tràm ngan ngát chiều sương
Cho người về trăm nhớ ngàn thương
Có ai còn nhớ một làn hương
Cho tâm hồn một thoáng quê hương.
Cho Sài Gòn mãi mãi yêu thương
 
SÔNG HÀN QUÊ HƯƠNG
Tà áo ai nghiêng bóng sông Hàn
Cung đàn lay động sóng dư âm
Dẫu mai tóc gió bay màu trắng
Dấu chân ai vương nắng Đà Thành
Còn chăng con phố ngày xưa vắng
Tiếng guốc đường khuya lạnh ngõ hồn
Thu Bồn năm tháng trôi thầm lặng
Bến Hàn Giang nhớ dáng Ngũ Hành
Nắng Hòa Vang lúa vàng óng ánh
Non Nước xa rồi thuở ly tan
Đà Nẵng ơi một thời khoai sắn
Muối mặn gừng cay chẳng thở than
Sơn Trà xanh tình yêu đất Quảng
Mây trắng xây thành chắn biển Đông
Hàn giang ơi tình sâu nghĩa nặng
Chan chứa tấm lòng Mẹ Việt Nam
Anh có về thăm biển Thanh Khê
Nghe sóng vỗ tràn trề nỗi nhớ
Rừng phi lao Nam Ô gió lộng
Rượu Hồng Đào ngan ngát tình quê
Đêm Bà Nà thao thức sơn khê
Trăng Mỹ Khê lung linh ánh điện
Đà Nẵng ơi giấc mơ Phố biển
Để ai về còn mãi đam mê
Để người về xứ Quảng chân quê
 
THƯƠNG NGƯỜI VỀ CHỐN XA
Vẫn biết sắc thân hạt bụi
Mà sao mắt đỏ bùi ngùi
Tiếc bao phận người khuất núi
Ngậm ngùi vận nước khôn nguôi
Dòng đời sóng cuốn hoa trôi
Có bông hoa nào đắm đuối
Cho người cuối trời mồ côi
Thương đời chiếc lá vàng rơi
Qua rồi thuở mới đôi mươi
Bao nhiêu mộng ước xanh ngời
Trần gian một thời dong ruỗi
Cuối đường chiếc bóng đơn côi
Có ai vẫy tay lần cuối
Một lần cho ấm môi cười
Rồi xa quán trọ đời người
Một lần nhắm mắt buông xuôi
Tiễn đưa đất Mẹ luân hồi
Chắp tay thắp nến nguyện cầu
Sông sâu lữ khách về đâu
Bồi hồi quê cũ xa xôi
Về đâu cát bụi nhiệm màu
Còn đây sương khói mây bay
 
Mây trắng Sơn Trà ngan ngát Hải Vân
Rừng xanh nghiêng nắng lấp lánh phù vân
Dấu chân Huyền Trân ngàn năm mở đất
Một dải sơn hà mắt đỏ bâng khuâng


TRĂNG SƠN TRÀ
Đêm Sơn Trà ngân vọng tiếng dân ca
Âm ba tình yêu bao la biển cả
Điệu ru hời da diết ánh sao xa
Trăng Sơn Trà có sáng dải Hoàng Sa
Đêm trăng tà thao thức Ngũ Hành Sơn
Biển Tiên Sa xanh xanh màu hy vọng
Bến Hàn giang sông nước có thay dòng
Con sóng bạc đầu bao nỗi chờ mong
Đây Sơn Trà - ai nhớ dấu thuyền nhân
Bãi cát dài vương vấn mãi bàn chân
Tiễn người đi - đêm giã biệt quan san
Cánh chim bay chẳng thể hẹn mây ngàn
Đêm Sơn Trà huyền ảo ánh hải đăng
Như mắt Mẹ xa xăm buồn biển vắng
Quán bên đàng ngỡ quán trọ nhân gian
Nhánh sim rừng có lỗi hẹn tình quân
Đêm sơn hà khắc khoải một vầng trăng
Khúc hát chinh nhân chạnh lòng Cố Quận
Thanh âm buồn thân phận buổi tàn canh
Đêm Sơn Trà thao thức mãi rừng xanh
 
TRO BỤI TÀN CANH
Hôm nao đi nhận tro tàn
Hành trang kỷ vật nhân gian
Bao năm lang thang địa đàng
Còn chăng vành khăn hoa trắng
Cánh chim xa đồi ái ân
Hoa rơi phai rồi gối chăn
Võ vàng di ảnh nến tàn
Người đi bẽ bàng xuân xanh
Vấn vương khói hương Trầm nhang
Mắt cay lệ nhòa hợp tan
Giờ đây giấc mơ úa vàng
Môi nồng nỗi nhớ chứa chan
Còn chăng tro lạnh tàn canh
Không lời cuối cùng trối trăn
Thôi đành xuôi miền phù vân
Chuông ngân ngậm ngùi tử sanh
Nguyện cầu Cánh Nhung thiên thần
Trăm năm cố nhân thiên đàng
Chim bay chốn ấy vĩnh hằng
Rừng xanh mây trắng bâng khuâng
Người về Cố Quận mù tăm
Long lanh nước mắt cuối đàng
Tro tàn gởi lại quan san
Cung đàn sao đành ly tan
 
TRƯỜNG CA SÔNG THU
Có những dòng sông chảy trong tâm hồn
Lênh đênh biển nhớ bềnh bồng sông Thu
Ai về qua bến Trung Du
Nghe trong gió thoảng lời ru Thu Bồn

CHƯƠNG 1
SÔNG THU
ÂM VANG ĐẠI NGÀN
Rừng xanh tiếng suối Trường Sơn
Bóng chim tăm cá chạnh hồn núi sông
Ai người nhớ nước cùng non
Sông Thu biêng biếc sắc son tấm lòng
Biết mấy long đong, biết bao thăng trầm
Con nước trong ngần muôn dặm Sông Thu
Ấp ủ Trường Sơn chập chùng vách núi
Những đồi xanh cỏ nhú hố bom đào
Con suối rì rào âm trầm sức sống
Cho Buôn làng tươi thắm hoa PơLang
Ơi con sông Thu trong mơ vẫn nhớ
Non nước xanh ngời khúc ru hời mênh mang
Nhớ một thời khói lửa với Na Palm
Thương nón tai bèo mưa nắng Trường Sơn
Bến giang đầu Hòn Kẽm vách Đá Dừng
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau.
Cánh võng rừng Sim mây bay thấp thoáng
Như tình quê đằm thắm đất phương Nam
Có những dòng sông vang bóng sử xanh
Chứng nhân trong cuộc chiến tranh vô cùng
Sông Thu biết mấy thác nguồn
Đôi bờ chan chứa vui buồn quê hương
Ngàn năm đất Mẹ vấn vương
Trường giang lặng lẽ đường về trùng dương
Ơi sông Thu qua mấy bận lở bồi
Đại bác ru đêm xơ xác núi đồi
Mùa thu xưa ai qua lối biên khu
Nhớ thượng du nắng quái với sương mù
Rau tàu bay nhớ một thời hoa đỏ
Sức sống cháy lên tình yêu còn đó
Nhánh lan rừng thao thức những mùa trăng
Ơi Trường Sơn đông với Trường Sơn tây
Dấu binh lửa chưa liền da thắm thịt
Tháng năm dài chưa hết vết thương đau
Biết bao người còn nằm lại đất nầy
Thân vùi lá đổ, bụi nhòa mắt cay
Còn bao mộ gió rừng hoang
Rưng rưng đất Mẹ ôm từng đứa con
Thôi Anh nằm lại bên ngàn
Trên mồ xanh con chim oanh ca hót
Như tấm lòng non nước vẫn bên Anh
Ôi nỗi buồn sông núi mãi long lanh
Ơi chiến tranh đi qua tình yêu ở lại
Bàn tay gầy xây dựng mái tương lai
Đây đại ngàn rừng cao nguyên nắng cháy
Chớp biển mưa nguồn gánh nặng oằn vai.
Ơi...sông quê giửa lòng đất Mẹ thiên thu
Từng khe suối nguồn muôn dòng hội tụ
Con nước trên gành ngày đêm chẳng ngủ
Con sóng chòng chành say lòng chinh phu
Lưng Mẹ có còng nỗi buồn khôn nguôi
Từng con cá cũng thấm tình đất nước
Như trong lòng cây cỏ thắm lời ru
Ơi con trăng có khi tròn khi khuyết
Mà tâm hồn xanh miết một dòng Thu
Nghe trong sông nước phù sa
Tình yêu thiết tha sông mãi chẳng già
 
 
Trung Du chớp biển mưa nguồn
Rừng Tiên đồi Quế có buồn trổ bông
Thu Bồn một dải non sông
Trường giang gió lộng ráng hồng biển Đông


Trường Ca SÔNG THU
QUA MIỀN TRUNG DU
Sông Thu từ lòng đất Mẹ Trung Du
Mang phù sa ấp ủ cánh đồng xanh
Mít non gởi xuống cá Chuồn gánh lên
Lênh đênh qua mấy bận thác ghềnh
Dầu trong dầu đục, vẫn lòng nước non
Đồi Sim hương bưởi Bòn Bon
Chè xanh bát nước mát lòng quê hương
Trường giang mấy trận chiến trường
Sông Thu con nước kiên cường miền Đông
Nương chiều sương trắng đồng không
Lưng đèo dốc núi rừng thông đứng buồn
Ai về Giao Thủy Vu Gia
Cây đa bến cũ thiết tha Thu Bồn
Dẫu mai tình có vuông tròn
Còn non còn nước, chạnh lòng biển dâu
Sông sâu ai bắt nhịp cầu
Bờ dâu bãi sắn dãi dầu tháng năm
Còn chăng duyên phận tơ tằm
Tấm khăn lụa thắm sắc màu sông Thu
Đêm Trung Du tháp Mỹ Sơn còn đợi
Điệu Champa vời vợi bóng dân Hời
Giấc mơ Huyền Trân một thời mở đất
Khúc hát vọng phu khắc khoải bên trời
Ơi sông Thu soi bóng quê hương rạng ngời
Đàn chim Việt bốn ngàn năm khao khát
Đất nước chung dòng khúc hát ca dao
Chan hòa niềm vui tiếng sáo bay cao
Gạo trắng trăng thanh mùa Sen hoa nở
Con gái Thu Bồn chịu khó chẳng thở than
Một nắng hai sương tảo tần thầm lặng
Dẫu cách ngăn sông mà không cách lòng
Chắt chiu giọt nước mát tâm hồn
Như dòng sữa ngọt Thu Bồn xanh trong
Dòng sông mênh mông tình yêu biển rộng
Mà đồng quê từng hạt nước ngóng trông
Đây sông Thu xanh ngát rặng Trâm bầu
Khúc ầu ơ xao xuyến cánh chim sâu
Như tấm lòng Mẹ Âu Cơ trăn trở
Ru đàn con tiếng hát thuở ban sơ
Bến nước sông Thu còn đó ước mơ
Hương đồng cỏ nội mong chờ cố hương
Bãi mía nương khoai hai sương một nắng
Con nước trong nguồn còn mãi vấn vương
Đàn con tha phương bên trời xa vắng
Cánh cò bay thương bóng Mẹ trên ngàn
Xuân sang nỗi nhớ mênh mang
Hoa vàng cải cúc tần ngần bến sông
Trời Trung Du trắng đồng sương muối
Sông suối buồn khuất bóng đồi nương
Bỏ lại mùa Sim cánh chim rừng núi
Con đò ngày xưa còn đó bùi ngùi
Giấc chiêm bao chập chờn chao cánh võng
Thương mùi rơm, mùi lúa mạ chòng chành
Những bờ đất quen chân trần nóng bỏng
Có ấm lòng con cá nhỏ lòng tong
Nghe trong hồn con sóng gợn lăn tăn
Dòng sông Mẹ chảy mềm như dãi lụa
Tô thắm quê nghèo bông lúa thêm xanh
Từng hạt đất mang tình yêu biển cả
Ngàn năm qua chở nặng cát phù sa
Cho ngàn sau bồi lắng khắp sơn hà
Ơi Con qua bao con sông con suối
Mà trong lòng đất Mẹ nhớ mênh mông
Như tình quê tươi mát bóng dừa xanh
Dấu chân Con phiêu dạt những cánh đồng
Giấc mơ Thu Bồn ấm mái nhà tranh
Dẫu đi bốn biển năm non
Hồn quê hồn nước sắc son tấm lòng
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Còn non còn nước còn dòng Sông Thu

XA RỒI TUỔI MỘNG MƠ
Ngày mai xa cách phương trời ấy
Vương vấn người đi cánh phượng gầy
Sân trường kỷ niệm còn đâu đấy
Chiếc lá vô thường dấu chim bay
Ngày trở lại mái trường phai nắng
Cánh phượng buồn mấy thuở xuân xanh
Sương đã phủ mái đầu mây trắng
Những trang đời dâu bể bâng khuâng
 
XA RỒI TUỔI MỘNG MƠ
Ngày nao xa cách phương trời ấy
Vương vấn người đi cánh phượng gầy
Sân Trường kỷ niệm còn đâu đấy
Chiếc lá vô thường dấu chim bay
Ai về Trường cũ bao năm tháng
Một thời áo trắng vội sang ngang
Thương màu phượng đỏ ngày xanh ấy
Ngân tiếng ve xưa nhớ ngỡ ngàng
Bạn đã xa rồi tuổi mộng mơ
Muôn trùng hoài niệm đẹp như Thơ
Từ khi xếp bút đời trăm ngả
Mấy thuở tương phùng ngỡ trong mơ
Thời gian thấm thoát tóc phai màu
Bâng khuâng trường lớp nhớ đầy vơi
Cánh chim viễn xứ mờ sương khói
Sân vắng trường xưa mây trắng bay
Ngày ấy thơ ngây cánh phượng hồng
Tình xanh áo tím mộng vuông tròn
Bao lớp chinh nhân về biển rộng
Bóng nhạn sang sông lạnh mấy dòng
Non nước đêm dài nỗi nhớ mong
 
Người từ tiền kiếp xa xăm
Trăm năm qua chốn địa đàng thiết tha
Mặn mà giai điệu thơ ca
Nồng nàn hương mạ phù sa Thu Bồn.
Người từ quán trọ phồn hoa
Ta Bà luân lạc quê nhà phương xa
Bụi hồng trong cõi người ta
Bôn ba lữ khách cũng già tháng năm.
Bây giờ tro bụi trần gian
Vẫy tay giấc mộng bên đàng sắc không
Người về ngang qua Hàn giang
Buồn vui một thuở linh lang cuối trời.
Nghe trong gió thoảng bồi hồi
Vọng vào vô tận xa rồi chiêm bao
Dạt dào muôn điệu ca dao
Một đời tao ngộ biết bao ân tình!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...