Anh về giủ áo phong sương
Tạ từ một thuở vấn vương bụi hồng
Hàn giang bóng nhạn sang sông
Mênh mông con nước xuôi dòng về đâu!
Biển nhớ Sài gòn cánh chim bay
Heo may có thấm lạnh vai gầy
Đêm nay sóng vỗ ngoài vô tận
Nâng chén sông hồ rượu chẳng say
Hay chăng hồn nước trên đầu sóng
Sông núi bạc màu ngọn Sầu Đông
Long đong bụi đỏ cay lòng mắt
Xao xác quê nhà bóng chiều trông
Con Phố cà phê vắng heo may
Có hay non nước mãi vơi đầy
Vòng tay thao thức Thành Đô ấy
Đâu đấy Sài gòn mưa bụi bay
Chuông Thánh đường tượng Chúa bâng khuâng
Đêm phố phường khói thuốc phân vân
Sầu dâng tiếng hát buồn thân phận
Mảnh trăng gầy soi bóng chứng nhân
Ánh sao khuya trầm ngâm tượng đá
Trăm năm buồn thành phố mưa sa
Sài gòn ơi tình yêu còn đó
Lá cỏ phù hoa có phai phôi
Hương mạ quê nhà mãi thiết tha
Đoàn lữ hành Tây Đô bôn ba
Bao lớp người hối hả quê nhà.
Dặm đường xa, chân qua trăm ngã
Đèn pha xót xa mắt lệ nhòa
Đêm Mê Kông mênh mông Tiền giang
Những vì sao thao thức bên ngàn
Bước chân ngày về thương tâm quá
Xác thân gầy quán trọ đa đoan
Đường Cha về - Mẹ nằm trong giỏ
Lọ tro buồn - chiếc bóng mồ côi
Đêm hồi hương sao trời đưa lối
Ánh sao băng giã biệt non đoài
Cánh chim sa lá rụng bồi hồi
Đời Mẹ Cha - một thời tăm tối
Áo công nhân tơi tả mồ hôi
Môi ai cười nước mắt buông rơi
Ôi dòng đời bèo dạt rong trôi
Đây miền Tây - tình người bao la
Cháo đường xa - ấm lòng ai qua
Xăng không đồng, bánh nóng còn đây
Cho thêm sức đêm dài nghiệt ngã!
Xin cảm ơn đất Mẹ thiết tha
Ngàn năm qua tiền nhân khai hoá
Bông điển vàng nhớ cánh Cò xa
Áo Bà Ba hồn nhiên hoa lá
Câu ca dao mượt mà gốc rạ
Khói đồng ta nồng nàn hương mạ
Cho con về sông nước phù sa
Cho người về thương quá quê nhà
Dừng chân chiều quán nhỏ
Thoảng hương cỏ quê nhà,
Mưa bụi giăng phố cổ
Kỷ niệm xanh mượt mà
Ai về xa mấy đổi
Hoàng hôn nhuốm bờ vai
Thời gian mờ chăn gối
Năm tháng nào phôi phai
Ta xuôi dòng thực tại
Qua muôn ngã phong ba
Đôi bờ xa chẵng ngại
Nhánh sông dài phù sa
Lang thang mùa lá đổ
Xao xác những tiếng gà,
Bâng khuâng màu mắt đỏ
Da diết cánh chim xa
Mênh mang hồn tháp cổ
Ngàn năm có nhạt nhoà
Lá vàng rơi lối cỏ
Mĩm cười với chân qua
Chan chứa bản tình ca
Làn khói rạ đồng xa
Bước chân chiều qua phố
Thầm lặng bóng hoàng hoa
Bước chân ngàn dặm thương quê hương
Sài gòn ơi giã biệt đêm trường
Phù hoa mắt lệ nhòa tâm tưởng
Thấm mấy phong sương lấm bụi đường
Thương thương đời giấc mơ khanh tướng
Nhánh rong buồn xa sóng ly hương
Từng đêm dài nặng gánh tha phương
Thương quê nhà nước mắt trùng dương
Quê hương đau nỗi đau thế kỷ
Đường cố lý xa rồi Phố thị
Phương Nam buồn tiễn biệt người đi
Miền đất hứa còn chăng mộng mị
Ai đem hiu hắt thuở phân ly
Mong ngày ấm lại nắng xuân thì
Đường quê hương sắc màu thiên lý
Thương cánh chim di chẳng hạn kỳ
Cuộc đời qua mấy sân ga
Trăm năm giấc mộng hoàng hoa ngỡ là.
Mùa xuân nâng cánh Champa
Buâng khuâng non nước khúc ca giao hòa
Dừng chân bên quán nhỏ
Chút hương vị quê nhà
cơn mưa chiều lá đổ
Tạm biệt nhau hoàng hôn
Em về nơi sương khói
hoàng hôn tím bờ vai
Thời gian vàng nỗi nhớ
Năm tháng nào phôi pha
Ta xuôi dòng thực tại
Đời thế thái phù hoa
Đôi bờ xa sanh tử
Mĩm cười mỗi ngày qua
Dừng chân bên quán nhỏ
Chợt nhớ chốn quê nhà
Bâng khuâng chiều lá đổ
Tạm biệt nhau hoàng hôn
Nghe tiếng em cười ngỡ trong mơ
Mùa xuân bỗng tới tự bao giờ
Nguyên sơ sắc mai đào rực rỡ
Hoa bướm xuân hồng duyên dáng Thơ.
Mơ thoáng hương trầm vương tóc bay
Quỳnh mai tơ liễu nét hoa gầy
Bồng lai bóng nguyệt mờ ân ái
Son vàng thuở ấy ngỡ thiên thai
Xuân muôn đời trang điểm trần ai
Thời gian năm tháng dẫu phôi phai
Nàng xuân thắm ngàn hoa tình ái
Say giấc Vu sơn mộng trang đài!
Xuân tâm hồn chẳng hẹn ngày mai
Mãi còn trong nắng sắc hoa khai
Hoa nở bên thềm vui tự tại
Mùa xuân vĩnh cửu đóa chi Mai
Ơi cánh đồng xanh một thời xa vắng
Ngan ngát tâm hồn mây trắng lang thang
Thương những luống cày xanh màu khoai sắn
Con sông nằm nghe nắng hạn chang chang
Câu ca dao mang tình yêu sâu lắng
Làng xưa nghèo xao xác những mái tranh
Bãi sắn nương khoai thương nhành rau đắng
Đông sang mùa mưa bão có còn chăng
Rồi sắn khoai hành trang vào Đại Học
Sân giảng đường giấc mơ dài đăng đẳng
Sáng khoai lang nhớ ly cafe đắng
Trang sách gầy ngây ngất cánh chim bay
Sắn với khoai thấm mồ hôi đất Mẹ
Cay đắng ngọt bùi vị mặn quê hương
Đêm trùng dương trăm nhớ với ngàn thương
Thương cánh cò lặn lội nắng hai sương
Thương cánh cò thầm lặng giữa quê hương
Vị cafe dư âm khúc hát tình lang
Giai điệu phương Nam mai vàng trong nắng
Mùa xuân về theo cánh én bâng khuâng
Đêm Sơn Trà vang vọng tiếng dân ca
Âm ba tình yêu dạt dào biển cả
Điệu ru hời nào ấm bước bôn ba
Ơi quê hương, có bao giờ phôi pha
Đêm Sơn Trà thao thức Ngũ Hành Sơn
Biển Tiên Sa xanh xanh màu hy vọng
Bến Hàn giang sông nước có thay dòng
Con sóng xa bờ bao nỗi chờ mong
Bến Sơn Trà ai nhớ dấu thuyền nhân
Bãi cát dài lưu luyến mãi bàn chân
Tiễn người đi đêm giã biệt quan san
Cánh chim bay chẳng thề hẹn mây ngàn
Đêm Sơn Trà huyền ảo ánh thuyền trăng
Như mắt Mẹ xa xăm buồn biển vắng
Quán bên đàng ngỡ quán trọ nhân gian
Nhánh mai vàng có lỡ hẹn xuân sang
Đêm Sơn Trà khắc khoải một vầng trăng
Khúc hát chinh nhân chạnh hồn cố quận
Thanh âm buồn thân phận buổi tàn canh
Đêm Sơn Trà thao thức mãi rừng xanh
"Có những dòng sông chảy trong tâm hồn
Mênh mông nỗi nhớ bềnh bồng sông trôi!"
Trăm năm nặng một chữ tình
Sông Thu tiếng hát trung trinh quê mình
Nước non tiễn bước đăng trình
Mưa nguồn chớp biển nghìn trùng Hải Vân
Ngũ Hành nghiêng bóng Hàn giang
Cánh chim viễn xứ hợp tan mấy hồi
Sơn Trà thương áng mây trôi
Bà Nà thao thức biển trời Mỹ Khê
Trường giang đâu ánh trăng thề
Chứng nhân mấy thuở đồng quê hoang tàn
Phù sa nặng gánh cơ hàn
Còn chăng dáng Mẹ tảo tần sơn khê
Bao giờ trở lại sông quê
Để nghe non nước vọng về xa xăm
Trăm năm quán trọ bên đàng
Ai tri âm giữa muôn vàn phù hoa
Đêm nao chén rượu giang hà
Thiết tha làn điệu mượt mà hương ca
Ngỡ là tiếng Mẹ phương xa
À ơi Vạn lý thương ca quê nhà
Hay chăng vạn lý tình xa chẳng nhòa
Người thương binh với bàn chân còn lại
Đưa Mẹ già qua mấy ngả đường xa
Tháng năm dài nhân ái nở khai hoa
Áo ai gầy thầm lặng ánh sao Mai
Một chân thôi – chẳng quản gì ái ngại
Con xin nguyền đưa Mẹ cuối đời trai.
Bên trời ngược xuôi muôn màu thế thái
Trái tim hồng trong nắng quái miệt mài
Bụi thời gian mắt Mẹ mờ xa ngái
Gót chân con son sắc núi sông dài
Dấu chân tròn như nốt lặng trần ai
Tóc trắng mây bay sắc màu chẳng ngại
Mẹ và con với dòng đời ngang trái
Hoa cau bên đàng vàng thắm trên vai
Thời gian ơi có bao giờ quay lại
Con mãi hoài đưa Mẹ những kiếp mai
Thời gian ơi có thể nào còn mãi
Cho con hoài đưa Mẹ cả tương lai
Lưa thưa đêm lạnh đông chưa kịp tàn
EM VỀ
Em về với hạt mưa ngâu
Ầu ơ cánh nhạn về đâu mây ngàn
Tiễn em cơn gió mùa sang
Mênh mang khúc hát lang thang phím đàn
Đêm tàn nghiêng bóng thời gian
Cà phê quán vắng rêu xanh tháng ngày
Mưa bụi vương tóc ai bay
À ơi phương ấy có dài heo may
Người về, chén rượu men cay
Đêm chiêm bao cũng nhuốm màu tha phương
Em về xa mấy quê hương
Nhành sen nở giửa khuya sương vô cùng
Còn chăng một thoáng tương phùng
Câu thơ tương ngộ muôn trùng tơ duyên
Em về biển nhớ vô biên
Hồn thơ sóng vỗ chao nghiêng vô thường
Đâu bờ cát vắng thùy dương
Cánh chim bay nhớ quê hương tâm hồn
Em về đây chút nắng hồng
Mộng chiều xuân ấy bềnh bồng xa xăm
Em về...về giữa trăm năm!
"Anh về giũ áo phong sương
Tạ từ một thuở tơ vương bụi hồng
Hàn giang bóng nhạn sang sông
Mênh mông con nước xuôi dòng về đâu"
Anh từ tiền kiếp sang trang
Trăm năm qua chốn địa đàng thiết tha
Mặn mà giai điệu hào hoa
Nồng nàn hương lúa phù sa Thu Bồn
Người từ quán trọ phù hoa
Ta Bà luân lạc la đà quê xa
Bụi hồng trong cõi người ta
Cánh chim lữ khách chiều qua sông Hàn
Ngày nao khoát áo tình nhân
Chim bay nào nhớ dấu chân địa đàng
Luân hồi ánh mắt giai nhân
Dư âm mùa cũ bâng khuâng hoa vàng
Bây giờ thay áo trần gia
Vẫy tay giấc mộng bên đàng sắc không.
Anh về còn nhớ dòng sông
Buồn vui xin thả mênh mông cuối trời
Nghe trong tiếng sóng bồi hồi
Vọng vào vô tận xa rồi chiêm bao
Dạt dào giai điệu ca dao
Một thời tao ngộ biết bao là tình
Bên đời hội ngộ với bao la tình
Qua bao tháng năm, qua bao ruộng đồng
Mênh mông sông chảy xuôi dòng Hàn giang
Bao nhiêu đục trong, biết bao mặn nồng
Thương hàng tre xanh nghiêng bóng chiều hoang
Đôi bờ sông xanh vòng tay ái ân
Ai nhớ chăng ai vồng cải hoa vàng
Xuân sang áo mới rộn ràng pháo bông
Thương mái tranh nghèo vương khói bên sông
Còn ai hoài trông dấu chân cỏ hồng
Đêm say nâng chén ngất ngây tình nồng
Hương đồng cỏ nội bềnh bồng sông trăng
Ngàn năm thương hoài đâu bóng tri âm
Phương Nam có ai mắt buồn đăm đăm
Bâng khuâng câu hò ngân vọng xa xăm
Tình nhân thuở nào nhớ khúc hoài lang
Dòng sông âm vang ngàn năm mở đất
Nước chảy xa nguồn, nỗi buồn vương mang
Sông sâu thương mấy nhịp cầu về đâu
Trường giang còn đây ai sầu ly tan
Hàn giang xa rồi nỗi buồn mênh mang
Đây Sàigon phương Nam quê hương
Con đường tình xanh lá me bay
Bao phong sương giũ áo bụi đường
Cho người về say mộng trùng dương
Sàigon thương mấy thuở người đi
Cánh chim di sao nhớ lạ kỳ
Thành phố ơi vẫn nét xuân thì
Có nỗi buồn xa vắng đôi khi
Sài Gòn ơi Tiếng gọi thân thương
Nương náu đàn con qua đêm trường
Thái Bình Dương lòng Mẹ tha hương
Đây mảnh vườn trái ngọt uyên ương
Những nẻo đường phù sa muôn hướng
Mà hương tràm ngan ngát chiều vương
Cho người về trăm nhớ ngàn thương
Có ai còn vương vấn làn hương
Trong tâm hồn bóng mát quê hương
Nhớ đến ai duyên dáng phố phường
Cho Sài Gòn còn mãi yêu thương
Tiễn nhau một tách Cà phê
Quê nghèo mấy nẻo sơn khê bồi hồi
Hương Cà ngan ngát nương đồi
Một thời tao ngộ, một thời chia phôi
Cà phê ngọt đắng vành môi
Người về quán vắng chia đôi ngã rồi
Nỗi buồn sương khói tinh khôi
Lẽ loi khúc hát đơn côi một thời
Cà phê từng giọt rơi rơi
Chơi vơi chiếc lá dòng đời nỗi trôi
Đồi sim tím mộng chung đôi
Nửa vầng trăng khuất xa xôi mấy trời
Bụi đời chén rượu mềm môi
Lênh đênh nỗi nhớ hoa trôi đêm trường
Vườn xưa hương bưởi có vương
Dấu chân ngày cũ khói sương bao giờ.
Ai về nhớ giậu mồng tơi
Cà phê hò hẹn một thời rong chơi
Giờ đây góc biển chân trời
Trăm năm hẹn với một thời chiêm bao
Vu vơ nốt nhạc tình cờ
Em về tiếng hát như mơ
Tơ hồng đèn màu duyên nợ
Bên đời chiếc bóng bơ vơ
Lời ca đêm buồn dang dở
Ru đời khúc hát tằm tơ
À ơi đường trần bụi đỏ.
Lá rơi ai nhớ đợi chờ
Bao giờ môi ấm giấc mơ
Còn đây giai điệu chơ vơ
Khói bay lắt lay nỗi nhớ
Một thời mắt biếc ngây thơ
Sầu đông chín đợi mười chờ
Về đâu Hải Âu mây mờ
Heo may đêm dài tiếng thở
Mà đời trăn trở như Thơ
Vòng tay năm tháng ơ thờ
Còn đây bờ môi dại khờ
Ngày nao chân sáo mộng mơ
Ngẫn ngơ gót nhỏ đôi bờ
Một thuở yêu người biển nhớ
Bao giờ thuyền ghé bến mơ
Hôm nao đi nhận tro tàn
Hành trang kỷ vật nhân gian
Bao năm lang thang địa đàng
Còn chăng vành khăn hoa trắng
Cánh chim xa đồi ái ân
Hoa trôi phai rồi gối chăn
Võ vàng di ảnh nến tàn
Người đi bẽ bàng xuân xanh
Vấn vương khói hương Trầm nhang
Mắt cay lệ tràn hợp tan
Giờ đây giấc mơ úa vàng
Môi nồng nỗi nhớ chứa chan
Còn chăng tro lạnh tàn canh
Không lời cuối cùng trối trăn
Thôi đành xuôi miền phù vân
Chuông ngân ngậm ngùi tử sanh
Nguyện cầu Cánh Nhung thiên thần
Chim bay chốn ấy vĩnh hằng
Rừng xanh mây trắng dấu chân
Người về cố Quận mù tăm
Long lanh nước mắt cuối đàng
Tro tàn gởi lại quan san
Cung đàn sao đành ly tan
No comments:
Post a Comment