Sunday, November 26, 2023

Khải Tĩnh P Q S T V Y

 
Phù Sinh Mộng (mùa Covid)
Cửa khép, then cài, phố vắng tanh
Tai ương dịch bệnh vụt tăng nhanh
Nhọc nhằn cơm áo, đời xoay xở
Chật vật gạo tiền, khổ quẩn quanh
Thân tợ đèn khuya treo trước gió
Của như sương sớm vỡ bên mành
Vô thường hiện hữu phù sinh mộng
Thiện pháp trong tâm dữ hóa lành!

Phù Vân Mộng
(Ngũ Độ Thanh)
Phật cảnh Huyền Không giữa đất trời
Đây miền tịnh xứ khổ sầu vơi
Hương từ cổ diệp hòa trăng nước
Thảo địa thiền môn lẵn tiếng lời
Cửa trúc, ghì chân người liễu đạo
Thềm rêu, đỡ gót bậc ly đời
Thơ đề phiến gỗ phù vân mộng
Đỉnh cuộc đâu màng huyễn đốm ơi!

 Quy Nguyên...
Tánh giác muôn đời vẫn sáng trong
Nương thuyền tam bảo, vượt ngàn sông
Hành trì định,tuệ-trăm đường tỏ
Chuyển hóa tham,ưu-vạn nẻo thông
Diệu pháp rền vang, nghe ý đạo
Huyền cơ sâu thẳm, thấy tâm không
Non cao sương tuyết, lòng an tĩnh
Y bát chân truyền rạng chánh Tông
 
Thế tình con nước đầy vơi
Xả buông vô sự giữa đời sắc không
Câu kinh bối diệp nguồn trong
Liễu tri như thực vô mong vô sầu
Tuổi xanh hành cước bạc đầu
Trăm năm cuộc mộng qua cầu đánh rơi...

Sầu Ly Biệt
Đại nguyện chưa tròn, tóc điểm sương
Nên lòng trăn trở chí mười phương
Lời kinh hiu hắt vang triền núi
Tiếng kệ tịch liêu vọng nẻo đường
Mấy độ xuân thu tình vẫn nhớ
Bao mùa đông hạ nghĩa còn vương
Chum trà viễn xứ sầu ly biệt
Hãy vỡ dùm ta giọt luyến thương!

Sương Tan Miền Cổ Độ...
Muôn sự vương mang vạn khổ sầu
Nghiêng vai trút gánh thả sông sâu
Neo thuyền bến giác, tâm thôi lụy
Gác mái bờ không, ý chẳng cầu
Công án về nguồn soi lối cũ
Thoại đầu vào chợ rọi đêm thâu
Triều âm sóng vỗ yên lòng núi
Cổ độ sương tan liễu đạo mầu

Tam Thiên Mộng
Nhất bát tam y cửa Phật nương
Tăng nhân tự cổ liễu vô thường
Chợ đời ảnh sắc nào mê luyến
Lầu các ngôn tình chẳng lụy vương
Ước muốn trăm năm, hòa cát bụi
Mong cầu một kiếp, hóa tro xương
Trần lao khổ ách tam thiên mộng
Huyễn thế phù sinh nỗi thống trường!

Tặng Con
Giọt trầm đã vỡ hương rồi
Ra hoa bờ cỏ tiếng lời chân nguyên
Tay co, chân duỗi là thiền
Nề chi bụi cát huyên thuyên tự tình.
Mùa vesak 2022
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Tặng Con
Bỏ bụi tìm về non lặng
Phồn hoa bút vẫy hư không
Văn thơ giữ hồn tiêu sái
Níu mây viết chữ cuộc hồng!
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Tặng Con
Sa môn đi trên băng mỏng
Hành trang lặng lẽ cô phương
Vững chãi trúc tùng xanh lá
Dịu mềm lan thảo thơm hương
Phải trái khen chê..soi mặt
Được thua vinh nhục...xem gương
Trải nghiệm học bài giác ngộ
Hóa ra tâm pháp an thường
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Tết Tha Phương
Nửa đời luân lạc tết tha phương
Nhớ lắm chén trà vị cố hương
Chốn cũ hoa rơi tình nhạt nắng
Thềm xưa rêu bở nghĩa mù sương
Bút cùn mực cạn còn lưu luyến
Gió lạnh trăng mờ vẫn vấn vương
Một cõi bên trời niềm quạnh vắng
Lòng xuân trăn trở giọt sầu thương.

Thế Tình
Sự đời trăm mối ngổn ngang
Thế tình ràng buộc nặng mang khổ sầu
Mặc ai toan tính ngàn dâu
Ta xin lều cỏ non đầu ngắm mây.

Thị Phi
Thị phi nước chảy qua cầu
Buồn vui gió thoảng, non đầu mây bay
Mỉm cười giữa cuộc đổi thay
Tình đời ấm lạnh, đắng cay sá gì.

Tìm Chi Em...
Tìm chi em giữa kiếp người
Phù hoa mộng mị, tình đời mong manh
Khổ sầu được-mất quẩn quanh
Vọng cầu bắt bóng hư danh được gì?

TÌNH
(Thủ Nhất Thanh)
Tình bã men sầu, lắm kẻ say
Tình hoài chấp niệm, khổ lưu đày
Tình sương đầu cỏ, lời yêu vỡ
Tình gió cuối mùa, giấc mộng lay
Tình tợ mây trời, dần tản mát
Tình như nước bể, mãi vơi đầy
Tình đời sợi chỉ, mong manh quá
Tình đạo miên trường chẳng đổi thay!

Tình Hoa Bỉ Ngạn
Rũ gánh trần gian lánh thị phường
Dựng lều hoa nhỏ cõi sơn phương
Pháp đình thủy tạ, trà nâng chén
Thi các hiên văn, bút thảo chương
Chiếc lá bồ đề vương cửa Phật
Tình hoa bỉ ngạn vỡ thềm sương
Vong xuyên ngày ấy qua cầu, đoạn
Hiện kiếp lai sinh tiếp dặm trường.

Tình Là Phù Vân...
Bao mùa nhớ, bấy nẻo vương
Trùng phùng mấy bận, vô thường chia xa
Duyên dù nhiều, cũng phôi pha
Nhân gian cửu biệt, tình là phù vân.

Tỉnh Tuệ Hương
Phố chợ đèn hoa gót nguyệt hường
Rơi vào khoảnh lặng giọt tơ vương
Dặm trần, mắt biếc: Mê Ngộ Cảnh
Cuộc lữ, tóc huyền:Tỉnh Tuệ Hương
Rũ lại sau lưng từng nỗi nhớ
Xua đi trước mắt bấy niềm thương
Sắc xuân vẫn vẹn màu sơ thủy
Đạo thắm tình ta tết viễn phương.

Tình Vô Lượng
Viễn xứ sương khuya đọng gót hài
Y sờn gió lạnh buốt bờ vai
Tàng kinh, thiền ngữ luôn trăn trở
Mật hạnh, đạo tâm vẫn miệt mài
Nhớ lại thềm xưa chờ nắng tắt
Mơ về núi cũ ngắm mưa bay
Đệ huynh pháp lữ tình vô lượng
Cốt nhục keo sơn nghĩa tháng ngày.

Trầm Sinh Tử
Mộng lĩnh tiêu du gót bụi trần
Thiên nhai chiết bút, ẩn sơn vân
Ướp trà cổ nguyệt chờ tri kỷ
Ủ nhụy tuyết liên đợi cố nhân
Vẫn nhớ tình xưa sâu vạn trượng
Nào quên nghĩa cũ nặng ngàn cân
Hẹn nhau vượt ách trầm sinh tử
Bè cỏ qua bờ, liễu huyễn, chân!

Trăn trở...
Trà khuya trăn trở cội nguồn
Nghe lòng canh cánh nỗi buồn tử sinh
Nợ duyên kiết sử trói mình
Thương em từ độ câu Kinh quên lời... 
Tình như lá úa treo đầu gió
Lòng tợ sương mai vỡ cuối trời
Số long đong, phận rối bời
Có khi lại tốt, bạc đời đạo viên.
 
Dặm trình sinh tử đơn phương
Dặm trần cô lữ ái trường sầu bi
Dặm tình nỗi nhớ thầm thì
Dặm về bỏ lại, thêm chi nặng lòng.
 
Chén trà góc núi chiều mưa
Khơi miền kí ức xa xưa có người
Thả trong cánh gió ven trời
Cho bình yên cũ nét cười thêm xanh.
 
Góc phố cũ mưa giăng màu nhớ
Cung đường xưa hoa nở niềm khơi
Dặm chiều lạc bước ven trời
Chợt nghe chuông điểm nhẹ vơi tình trần
 
Bát nước lạnh đỡ lòng xứ lạ
Củ khoai lùi lót dạ quê xa
Chiều nay có kẻ bến phà
Ngắm nhìn bèo dạt hiểu ra phận mình.
 
Đổi thơ lấy một chén trà
Hong tình ấm lạnh giữa ga phi trường
Xứ người làm khách tha hương
Đời tu có chút vấn vương đôi lần.

Trăng Đáy Nước
Sức nhược thân gầy, tóc bạc sương
Thịnh suy tuế nguyệt, lẽ vô thường
Đời như nắng hạ lò nhen lửa
Đạo tợ hoa xuân gió thoảng hương
Cuộc thế mộng trần trăng đáy nước
Dung nhan huyễn sắc ảnh trong gương
Phàm tâm nhát cuốc vùi chân núi
Pháp lữ muôn đời chí nhất phương.

Trăng Hàn Xứ
Cuộc lữ mù phương gió bụi vờn
Hành vân vạn lý biệt trùng sơn
Nhìn đời hoa lệ tâm không đổi
Sống cảnh gian lao chí chẳng sờn
Đất khách tận cùng niềm quạnh vắng
Quê người sâu thẳm nỗi cô đơn
Trà khuya ngồi ngắm trăng hàn xứ
Sương ướt tăng bào lạnh buốt hơn.

TRÓT YÊU
Trót yêu gió núi mây ngàn
Làm sao nhớ nỗi cung đàn phố xa
Một mai người ghé thăm ta
Để còn biết được mình là cố nhân.

Tự Răn

Đời đạo sĩ cao sơn mãnh hổ
Tiếng gầm vang cảm ngộ phàm tình
Chớ đừng mê bã hư vinh
Làm trò phố chợ quên mình phận tu.

Tục Niệm
Vung đường kiếm, chém đôi nỗi nhớ
Hạ nhát đao, chẻ mớ dư tình
Dưới trăng nhen lửa phù sinh
Đốt tan tục niệm bóng hình trong ta.

Tuế Nguyệt Vô Tình
Gió sương lạnh, len niềm mệt mỏi
Trăng nước buồn, thấm nỗi cô liêu
Trà khuya trăn trở đã nhiều
Vẫn còn thổn thức bao điều cố nhân
Lời thơ cũ, gieo vần mong nhớ
Tiếng đàn xưa, dệt mớ yêu thương
Tri âm cách biệt trùng dương
Ảnh trầm hàn thủy tiêu tương bạc đầu
Dẫu năm tháng, đốm sầu phai bóng
Mặc thời gian, hoa mộng nhạt hình
Duyên tàn cũng lẽ phù sinh
Trách chi tuế nguyệt vô tình đổi thay
Xin góc núi, hang mây diện bích
Khép cửa tùng, chốt xích ẩn cư
Lập tâm thắp lửa đại từ
Bồ đề khai giác, huyễn hư liễu tường.

Vẫn Trong Nhau
Tiếng chim heo hút vọng sơn đầu
Sợi nắng hoàng hôn lạc bể dâu
Gió lộng sương sa tình ấm lạnh
Mây tan khói lãng nghĩa nông sâu
Nhân duyên quán chiếu xa niềm nhớ
Sinh diệt liễu tường lắng nỗi sầu
Đá nở hoa xuân vương cửa đạo
Nghìn trùng ly biệt vẫn trong nhau.
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão giông
Mặc sương gió, chẳng nản lòng
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh.  
  
Vn Ch Tình!
Ta v ôm trn nim thương nh
Sưởi m trăm năm vn ch tình
D
Du cho tuế nguyt mòn duyên n
Mong người phương y mãi an bình!
Đôi khi ngẫm cũng lạ kỳ
Đời tu dung dị có chi bận lòng
Vậy mà giữa cõi non không
Chợt thèm một chén trà nồng cố nhân.

VÌ AI?
Vì ai lao kh chng n
Vì ai cay đng trăm b cũng cam
Vì ai rũ gic dung phàm
Vì ai trn kiếp đo đàm tình chung.
 
Rừng sâu tĩnh lặng nét thu sơ
Đôi cánh cửa tùng chỉ khép hờ
Thiền thất lối vào lau lách trắng
Trúc am ngõ đến khói sương mờ
Trên bàn, sóc nhỏ say văn bút
Dưới nến, mèo con ngủ áng thơ
Giun dế tự tình sầu núi quạnh
Triền mây khẽ lẻn giọt trăng mơ.
Đường bít lối chớ đừng bỏ cuộc
Nghĩa cạn tình chẳng cuốc vùi sâu
Chiều nay trên đỉnh sơn đầu
Thả đi trăm sự ưu sầu trót mang.
Đời viễn xứ ánh trăng bầu bạn
Kiếp du phương cánh nhạn đơn côi
Cách lòng...tình nhạt phai rồi
Vị trà cũ móc đắng môi lạnh buồn!
Đổi thơ lấy một chén trà
Hong tình ấm lạnh giữa ga phi trường
Xứ người làm khách tha hương
Đời tu có chút vấn vương đôi lần.

Vô Nhân Vấn
Lưu luyến trần gian một chút tình
Trăm năm mộng ảo lướt phù sinh
Danh hoa hiện pháp vô nhân vấn
Huyễn sắc tịch nhiên hữu ngã trình
Gánh đạo lên non, soi ngữ nghĩa
Lánh đời ẩn thất, ngẫm lời kinh
Đầu xuân diện bích cô phong đỉnh
Trực nhận phàm tâm, ngợ bóng mình.

VỌNG CỐ NHÂN
Ngõ trúc am tranh khí lãng vân
Chờ người thi khách gác phong trần
Cô liêu góc núi tình trăm mối
Hoang vắng hiên mây nghĩa bội phần
Viết dăm con chữ thêu ý đạo
Họa mấy vần thơ dệt tâm chân
Hoa tàn cội cũ nào quên lối
Nâng chén trà khuya vọng cố nhân.
 
Thân gầy gót mỏi trí cùn
Mà lòng đâu ngại đất bùn ươm sen
Đời qua được mất chê khen
Hồ tâm sẽ nở hương len đạo tình.
 
Thanh xuân như một tách trà
Ngại gì không cạn cùng ta hỡi người
Lẫn trong chua chát đầy vơi
Là bao vị ngọt giữa đời chờ em.

Vọng Hẩu Âm
Bỏ lại xuân thanh ẩn cổ lâm
Tiệm tu, sám tạ, hối mê lầm
Ái hà vô lượng sầu thiên xích
Khổ hải hằng sa lụy vạn tâm
Nguyệt ảnh, bóng nhòa trần viễn lạc
Hoa tình, hương nhạt mộng miên trầm
Cô phong thiền sĩ ươm mầm đạo
Thi khú vô thanh vọng hẩu âm

Vọng Trùng Ba
Sương len khói lộng, buốt chiều tà
Hai nẻo đạo đời ngược lối qua
Ta chọn am tranh triền núi vắng
Người về phố chợ chốn phương xa
Neo mây lũng gió, bàn tay mỏi
Ướm bụi đường hoa, sợi tóc ngà
Gửi lại vần thơ màu cổ tích
Lời thương đâu đó vọng trùng ba.

YÊU
(Thủ Nhất Thanh)
Yêu là xúc cảm mộng lưu đày
Yêu hóa dại khờ bởi nhớ ai
Yêu có lúc hờn, bao mỏi mệt
Yêu đôi khi dỗi, lắm chua cay
Yêu tình pháp lữ, nào mai một
Yêu nghĩa Linh sơn, chẳng đổi thay
Yêu mảnh y vàng màu giải thoát
Yêu đường chánh đạo, bất lung lay.

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...