Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ D

 
ĐẢN SANH 
Lum Bi Ni thư thới tâm hồn
Dạo gót mây tay với long hoa
Tinh linh trời đất hiện ra
Ngôi sao vô tỷ Sĩ Đạt Ta giáng phàm
Tứ thiên vương quan tâm hầu hạ
Đại long vương phún nhả mưa sương
Chư tiên hoa rắc cúng dường
Ba cõi rúng động thanh dương chói lòa
 
Bảy bước đi liên tòa kết nụ
Chỉ đất trời thượng hạ tuyên ngôn
"Như Lai vô thượng chí tôn
Thân này kiếp chót vĩnh tồn vô sanh"
Khắp ba cõi chúng sinh hoan lạc
Chín tầng không thiên nhạc reo vang
Mở ra trang sử huy hoàng
Ngàn năm in nét bước chân vào đời.

Dáng Từ Thiên Thu
Mẹ hiền với những yêu thương
Dịu dàng trên sóng trùng dương Mẹ về
Mắt buồn xót cõi đời mê
Dáng Từ phủ khắp sơn khê.. Mẹ ngồi
Con tim Mẹ chứa cõi đời
Lắng sâu như lượng trùng khơi dạt dào
Tình Người vời vợi trăng sao
Đường trần bóng Mẹ ngọt ngào chở che.. 
 
Mẹ từ Tịnh Độ hương quê
Đoái thương thị hiện cận kề chúng con
Thời gian vạn sự hao mòn
Nhưng lòng của Mẹ vẫn còn vĩnh miên..
Mẹ là Phật, Mẹ thiêng liêng
Một dòng nước tịnh trần duyên lặng sầu
Cõi đời khổ lụy, đớn đau
Bóng Người đổ xuống vá khâu nỗi buồn, 
Mẹ là Mẹ của Tình thương
Mẹ chung nhân loại ngỡ duờng của con.
 
Mẹ là trăng mát đầu non
Nhẹ nhàng mở cánh Phổ Môn con vào
Dòng Kinh lay động tâm bào
Nghe chừng rớt rụng chiêm bao mấy mùa.. 
Tình thương Mẹ nói sao vừa!
Đá mòn sông cạn tưởng chưa hết lời
Mẹ răn con sống vì người
Từ trong tay Mẹ có đời của con. 
 
- Khi lòng nhân loại héo hon
Nhìn đôi tay Mẹ cho tròn Trí, Bi.
Xuôi theo dấu Mẹ mà đi
Xót xa con chịu, sống vì chữ Thương
Nhân gian lắm nỗi đoạn trường 
Nguyền noi gót Mẹ vô thường dấn thân, 
 
Con tin khi sống hiến dâng
Là con gặp Mẹ trong từng Sát na.
''Ma Ha Bát Nhã ba la''
Một tà áo trắng…hằng sa nhiệm mầu!
Chắp tay con thắp nguyện cầu
Cho đời dứt cuộc dãi dầu tử sinh
Tìm về trên những dòng Kinh
Lắng hồn bên Mẹ thấy mình thuở xưa.
 
Chiều nay sen nở thành thơ
Mẹ về bóng rợp…bến bờ thiên thu

Đành, không buông
Người ngồi nơi cõi thế
Đời cho giọt lệ buồn.
Lệ ngược vào tâm khảm
Giam hảm...hồn đau thương.
 
ĐÀNH QUÊN SAO? 
Trong ta có một ngôi đền
Thiêng liêng, thánh khiết người quên sao đành!
Trong ta có…Bụt sẽ thành
Từ Bi, Trí Tuệ sao đành mà quên
Thời gian vun vút như tên
Lỡ đò một chuyến lênh đênh mút mùa…
Trong ta có một ngôi chùa
Chỉ cần ngó lại…Bụt vừa Đản sinh.
Quên thì 6 nẻo nổi chìm
Nhớ, trong một niệm thấy hình dáng xưa…
 
Đạo Tỉnh Thức
Đạo Phật không phải cầu xin
Là Đạo ''trở lại chính mình'' mà thôi.
Đạo không lý thuyết đầu môi
Nói ra, cốt để đi đôi thực hành.
Giữ thân, miệng, ý trọn lành.
Khi tâm thanh tịnh, tịnh thanh cõi đời.
Đạo Phật không chạy theo thời
''Tùy duyên bất biến'', rạng ngời lẽ chân.
Như hoa sen giữa hồng trần
Tỏa hương ngào ngạt dù gần bùn nhơ.
Đạo Phật là một bài thơ
Ngàn xưa đã tuyệt bây giờ càng hay
Giữa bao suy, thịnh, đổi thay
Càng làm Diệu pháp hiển bày thậm thâm.
Đạo Phật là Đạo của tâm
Tuệ Đăng khai phá ngăn năm mê mờ.
Đạo Phật ''thiết thực, bây giờ''
Quay đầu, trực diện bến bờ là đây
Với Thương, với Hiểu trọn đầy
Lời kinh chuyển hóa từng ngày an vui.
Đạo Phật, đạo của mọi người
Gặp nhau trong một nét cười Từ Bi,
An bình trong mỗi bước đi
Sống theo lời Phật đời ni Niết Bàn.

Đất Mẹ Bao Tình
Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
Dâng hương đời, thương mến mọi hàm linh.
Ta quỳ xuống thật gần ôm hôn đất 
Như trọn đời mặt đất chở chuyên ta.
Được truyền trao bài học sâu xa nhất 
Lòng bao dung, chấp nhận rất nhu hòa.
Đời lắm lúc cho ta nhiều biến động 
Đất ân cần hiến tặng những mầm xanh.
Người mấy độ cho nhau niềm tuyệt vọng
Đất yêu thương dâng trái ngọt, cây lành.
Rồi mai đây ta trở về với đất
Nằm nghe chân thiên hạ bước âm vang,
Bước yên bình như vỗ về mặt đất
Bước không hồn, vội vã, bước hoang mang...
Yêu những sớm bước chân đi chầm chậm
Ta nghe đời mở rộng đến vô biên.
Hạnh của đất, chẳng khi nao hờn dỗi
Dù chân ai...có lúc nặng ưu phiền...
Vía Địa Tạng 7. 2010
 
Dễ - Khó trong đời
DỄ là nói chẳng nghĩ suy
KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra.
DỄ làm đau đớn người ta
KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương!
DỄ là biết được Vô thường
KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần,
DỄ là độ lượng bản thân
KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
DỄ là vong phụ ân thâm
KHÓ, câu tình nghĩa ngàn năm dạ hoài
DỄ là phạm những điều sai
KHÓ, tâm học hỏi những ai hơn mình,
DỄ cho kẻ khác niềm tin
KHÓ là luôn giữ chính mình thẳng ngay.
DỄ là nói những điều hay
KHÓ thay Sống tựa trình bày ngữ ngôn.
DỄ là suy tính thiệt, hơn
KHÓ lùi một bước nhịn nhường lẫn nhau.
DỄ là sống vội, sống mau
KHÓ dừng chân lại thở sâu, biết là...
DỄ là hứa hẹn, ba hoa…
KHÓ lời tín nghĩa thiệt thà một khi.
DỄ là gieo rắc thị phi
KHÓ là nội quán, tự tri lại mình
DỄ là chiến thắng, quang vinh
KHÓ lòng khiêm hạ, thấy mình nhỏ nhoi.
DỄ xin địa chỉ mọi người
KHÓ mà tìm được chỗ ngồi trong tim.
DỂ biết nói, khó biết im
KHÓ cùng ánh sáng, dễ tìm bóng đêm.
DỄ vụng chân ngã xuống thềm
KHÓ vùng đứng dậy vượt lên chính mình
DỄ biết trời đất rộng thênh
KHÓ là biết được ''ngôi đền tự tâm''
DỄ vui sáu nẻo thăng, trầm
KHÓ lần ngán ngẩm âm thầm hồi hương.
DỂ khi mất cảm thấy buồn
KHÓ, trong hữu Phúc biết thương, giữ gìn.
DỄ là vun quén quanh mình
KHÓ, tình trải rộng ánh nhìn vị tha.
DỄ cho ngày tháng đi qua
KHÓ là tỉnh thức trong ta vài giờ…
DỄ Sinh, dễ Tử mơ hồ…
KHÓ khi đối diện nấm mồ Tuệ tri!...
DỄ là viết những lời thi
KHÓ rằng mơ ước đời ni vẹn toàn.
Thôi, chừ tìm cái bồ đoàn
Dễ là ngồi xuống, Khó hàng phục tâm.
Dầu sao cũng quyết một lần
Bằng không khó, dễ.. lần khân nối dài... 
(Kỷ niệm ngày Phật Đại Niết Bàn.
                   Bodhgaya- 3-2014)
 
Đêm con thức cùng Người
Đêm nay con thức cùng Người
Nghìn mắt sao trời cũng thức,
Chắp đôi bàn tay trước ngực
Lặng nhìn Đại Tháp thiêng liêng...
''Thế Tôn!'', con thầm gọi tên
Cõi lòng tràn dâng khát ngưỡng
Trong thế hoa sen tọa thiền
Con tìm Người trong tâm tưởng
Gió khuya, sương mù buốt lạnh
Muỗi vo ve...loài ong đêm
Người ơi! tháng ngày khổ hạnh
của Người, ai dễ làm nên
Bóng đêm phủ trùm vạn vật
Muôn loài chìm giấc mộng say
Người đã mang về Sự Thật
Rạng ngời đuốc Tuệ trên tay
Nhân loại nghìn đời quy ngưỡng
Muôn sinh từ độ nương nhờ
Người đến khơi nguồn chân phúc
Cuộc đời đẹp tựa bài thơ
Nghìn thu...dẫu khô dòng mực
Cũng không cùng tận ơn Người
Đêm nay con về thức trọn
Dâng niềm Tôn Kính đầy vơi...
(Bồ Đề Đạo Tràng-Đêm giao thừa Xuân Mậu Tý 2008)

Đêm dài lắm mộng
Thăng trầm trong sáu nẻo
Chẳng biết bao lâu rồi
Xây triệu lầu cát mộng
Sóng dã tràng cuốn trôi
Còn điều chi chờ đợi
Nơi quán trọ trần gian
Ở bên nhau một tối
Rồi mai chia đôi đàng
Còn điều chi tìm kiếm?
Hạnh phúc kề đau thương
Một vòng tròn khép kín
Sau niềm vui, nỗi buồn
Đã từng muôn khát vọng
Dần viên thành giấc mơ
Giấc mơ thành lịch sử
Lịch sử chìm hư vô
Càng rõ gì trói buộc
Càng đến gần bao la
Kẻ khôn thường gom nhặt
Người trí thường bỏ ra
Chiều bên trời gió lộng
Lá xanh ơi... mấy mùa!
Đêm dài thường lắm mộng
Hỡi ta...về hay chưa?
 
Đi rong chơi!
Lũ Chim chiều về tổ
Tiếng hót rơi xuống đời
Hòa âm cùng giọng suối
Rủ nhau tìm ra khơi...
 
Điều Chi Xui Khiến 
Cho dù ghét đắng ghét cay
Vẫn xui khiến nọ ở ngay cạnh mình
Cho dù cách biệt dặm nghìn
Nửa vòng trái đất vẫn tìm được nhau
Để rồi hạnh phúc, khổ đau 
Để rồi cười trước, khóc sau…để rồi
Cho dù đánh đập tơi bời
Chưa thanh toán được khó rời, khó buông
Vương thì nặng, bỏ thì thương
Chân đi xa, dạ vẫn luôn cạnh người
Cho dù nọ chẳng tiếc lời
Đắng cay dành chịu chẳng dời bước đi
Cho dù bịnh hoạn lâm ly
Chưa trả hết sạch dễ gì thoát thân
Trong khi trả nợ hồng trần
U mê, lại kết nợ nần chồng thêm
Vòng vay trả rộng nhân lên
Cõi luân hồi lại xiết trên phận người
Bao giờ dứt nợ người ơi!
Bao giờ mới được thảnh thơi một ngày
Vui gì cái cuộc trả vay
Một vòng khép kín đọa đày nhân sinh
Đầu dây mối nhợ...do mình
Ai người dứt nợ, ngắm nhìn bao la

 
Đóa Tâm Khai
Người ơi! mở cánh cửa lòng
Để cho trời đất mênh mông hiện vào
Mỗi bình minh đến ngọt ngào
An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
Ai ơi! tỉnh thức lặng thầm
Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ.
Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ
Lòng không biên giới...chạm bờ yêu thương
- Hay chăng, đời đó hạt sương
Được, thua chi cũng...vô thường cuốn trôi!
Buông đi, một lúc riêng ngồi
Ngắm vầng hồng rạng bên trời hạo nhiên
Trăm năm rộn rã ưu phiền...
Biết chân hạnh phúc- bình yên tại lòng?
- Ai về gạn đục khơi trong
Sẽ nghe từ ái bên lòng nở hoa...
Sẽ thương yêu cõi ta bà
Vòng tay ôm trọn hằng sa hữu tình
Vì rằng muôn vạn hàm linh
Chung cùng bản thể, giống mình khác chi!
Khi hồn mê muội vỡ đi
Nghìn năm giọt nước trở về đại dương..
- Ai hay giữa chốn vô thường
Một cành sen nở miên trường thảnh thơi
Dừng chân xuôi ngược giữa đời
Lặng nghe...tâm lượng- đất trời chẳng hai...
Khi đời một đóa tâm khai
Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!
Ân cần chắp lại tay hoa
Ca cùng sinh tử bài ca Chân thường...
 
Đôi Bàn Tay Yêu Thương 
Bất chợt chiều nay nhìn lại
Bàn tay mẹ hái hoa hường
Đôi tay một thời nhẫn nại
Bây chừ...ngón đã trơ xương
Từ lâu đôi bàn tay ấy
Tôi quên cầm lấy một lần
Ôi bàn tay...thương biết mấy
Dịu dàng, độ lượng, từ tâm
Bàn tay thuở ngồi khâu vá
Đèn khuya bóng mẹ âm thầm
Nâng niu, vỗ về thơ ấu
''Canh chầy thức đủ vừa năm''
Bàn tay dắt dìu tuổi nhỏ
Ngày xua chẳng chịu đến trường
Buổi mai đưa vào lớp học
Dặn dò: ''con gắng Mẹ thương!''
Mo cau đựng đầy hạt dẻo
Thương con Mẹ bới ra đồng
Rồi tay cấy từng luống mạ
Thu nào lúa đã đầy bông
Một thời tay là sen búp
Từng đêm chắp lại nguyện cầu
Thương Cha miệt mài chinh chiến
không về. Mẹ sống lo âu.
Bàn tay dạn dầy sương nắng
Đời con một sớm xuân hồng
Vì con tận tình lo lắng
Nên người, ấy Mẹ chờ mong
Thương sao đôi bàn tay Mẹ!
Nghìn năm vẫn cứ mặn mà
Ngàn lời thơ con muốn kể
Đâu bằng Mẹ tháng ngày qua...
Xin hôn đôi bàn tay Mẹ
Bàn tay đẹp đẽ lạ thường
Sức sống vươn lên mầu nhiệm
Đong đầy tất cả yêu thương.
 
ĐÔI BỜ TỬ SINH
Tử sinh, sinh tử đôi bờ
Vì chưng sợi tóc hững hờ...gió đưa!
Ngàn sau cho tới ngàn xưa
Khi con mắt đói, dây dưa cảnh trần
Để lòng lạc lối phong vân
Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà!
Tử sinh sóng vỗ ta bà
Hồn giăng kín những âm ba bổng trầm
Đường về mỗi lúc xa xăm
Cõi uyên thuở nọ biệt tăm dấu hài.
Tử sinh, sinh tử miệt mài
Lao xao mưa nắng bên ngoài...bỏ quên...
Thăng trầm mấy độ xuống lên
Hồn phong sương đợi bình yên một ngày?
Tử sinh, sinh tử vần xoay
Đời chưa mỏi gối còn xây mộng bền, 
Sắc thinh...cuồn cuộn thác ghềnh
Nào ai nhớ cõi không tên trở về.
Bên ni hạnh ngộ bên tê
Ngờ đâu, một niệm Giác, mê chuyển dời
Tử sinh, sinh tử mù khơi.
Trần tâm khép cửa, một trời Như Lai.
 
Đôi Khi...
Đôi khi cần biết dại khờ
Để lòng thanh thản một giờ bình an,
Đôi khi cần bỏ tính toan
Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.
Đôi khi ''chín bỏ làm mười''
Để thôi câm nín, một lời trao nhau.
Đôi khi thấu hiểu niềm đau
Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.
 
Đôi khi biết giở trang Kinh
Để tìm thấy lại an bình nội tâm.
Đôi khi biết sống lặng thầm
Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa…
Đôi khi cần biết lỗi ta
Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.
Đôi khi...ngước mắt nhìn trời
Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.
 
Đôi khi cần biết dửng dưng
Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!
Đôi khi cần biết buông lơi...
Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng
Đôi khi nhặt, đôi khi khoan
Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.
Đôi khi nhớ lúc ban đầu
Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ...
 
- Đôi khi tỉnh giữa đời mơ
Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư...
Đôi khi biết rãi lòng từ
Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.
Đôi khi biết lặng cái tôi
Để đây với đó xa xôi lại gần…
Đôi khi đạm bạc, thanh bần
Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh...
Đôi khi chuông mõ tu hành
Biết đời hơn thiệt, đua tranh...mãi đời!
 
- Đôi khi ngồi giống Phật ngồi...
Như như bất động nụ cười thiên thu...
Để ngày nao...dứt phàm phu
Mở toang cánh cửa Chân Như bước về...
 
Đời Ta
Đời ta chiếc lá Bồ Đề
Thăng trầm muôn nỗi rồi về cội xưa
Đời ta là tiếng chuông chùa
Ngân nga theo gió bốn mùa nhân gian
Đời ta là một nén nhang
Tỏa làn hương nguyện bình an khắp cùng
Thu tàn, Đông đến, sang Xuân
Thì ta vẫn thế, sống trong hiện tiền.
 
- Đời ta, bỏ lại niềm riêng
Trồng hoa Bi Trí trên miền bể dâu
Dòng sanh tử lắm thương đau
Dang tay bắt một nhịp cầu Đạo tâm
Đời ta sương đọng đêm thâm
Bình minh thức dậy, mê lầm thoát thai
 
Đời ta, về với Như Lai
Ngắm nhìn vạn loại nào ai khác mình.
Tim ta son sắt hữu tình
Riêng ngồi một chỗ dáng hình khắp nơi
Mênh mang hòa điệu đất trời
Ngàn sông trăng hiện tuyệt lời nói năng
 
Đời ta, hạt bụi dưới chân
Của người tỉnh thức một lần ghé qua
 
ĐỘT NHIÊN
Lui hui nơi cõi ta bà 
Giật mình ngó sực đã già không hay!
Nhác trông đã quá một ngày
Năm qua tháng lại hết ngay một đời.
Chỉ toàn lo việc...trời ơi
Chỉ xây đắp chuyện nước trôi qua cầu.
Thình lình nhận được thơ sầu
Nội ngày mai có lệnh chầu Diêm La.
- Ông ơi, nán lại cho mà!
Con còn vài việc thiết tha chưa làm.
Tử thần lạnh lẽo, hất hàm
- Theo ta, ngươi chớ càm ràm uổng công!
Biết không xong, đứng khóc ròng
Trách mình đã sống lông bông một đời.
Thế là...nhắm mắt chân xuôi
Rứa là bị Nghiệp dắt lôi 6 đường
Chỉ vì lúc sống xem thường
Thời gian...lưỡi búa có nhường nhịn ai.
 
Sống nay rồi lại chết mai
Đời phù du vẫn miệt mài muốn, tham.
Chết rồi thành bụi, thành than
Hồn trầm luẩn quẩn trần gian kiếp, đời...
Ai còn mặc ''chiếc áo người''
Việc gì quan trọng tức thời ưu tiên.
Diêm Dzương hổng nhận ''đút tiền''
Muốn tránh mặt ổng hãy liền Tỉnh, Tu.
 
Dù Chỉ Một Lần 
Xin một lần lặng nghe tiếng thời gian
Rơi tí tách như ngoài hiên mưa nhỏ
Trong lắng sâu ánh sao đêm mờ tỏ
Đời mênh mông...về lại với riêng mình...
 
Xin một lần thức dậy với bình minh
Nghe gió hát lời Tâm kinh huyền diệu
Chợt nhận ra đời ta chưa từng thiếu
Ngoảnh nghìn xưa...mòn mỏi bước chân tìm...
 
Xin một lần trò chuyện với con tim
Nghe lồng ngực niệm ân tình sự sống.
Bởi trí óc chưa từng nguôi dục vọng
Đày con tim mấy độ sắp toi đời!!
 
Xin một lần ra biển lúc chiều rơi
Uống nước biển để…tâm tình thôi khát?
Hạnh phúc truy cầu nắm tay cùng ảo giác
Loài người say hoài, đâu phải rượu trần gian...
 
Thử một ngày dừng lại bước gian nan
Nhìn đức Phật mắt Ngài ngân ngấn lệ.
''Sao con lấy khổ làm vui mãi thế?''
Con Phú hào cam phận kiếp hèn nô?
 
Trăm năm rồi...lá rụng xuống hư vô
Lao lung kiếp dã tràng chi thêm nữa?
- Ai Tỉnh thức nhìn hoa Chân Lý nở
Dù chỉ một lần, khoảnh khắc hóa thiên thu...

 
DÙ GIÀ RỒI...
VẪN CHA MẸ NGHE CON !!...
Mẹ già rồi... phiền lắm phải không con?!
Nên trước con, mẹ đôi lần "thận trọng "
Mọi hành động bỗng trở thành lóng ngóng
Đôi lúc bể đồ...vương vãi cả hạt cơm...
Thuở ấu thơ, trong mắt của các con
Mẹ và cha như "thiên tài, bụt sống"
Như cây lớn che cả bầu trời rộng
Con thấy yên bình, thấy được chở che.
Mẹ già rồi...Đôi lúc con chẳng nghe.
"Ngọn núi" trong con chẳng còn to nữa
Bám tay con mỗi lần ra khỏi cửa
Chẳng dám hỏi con...sợ nói mẹ lắm điều...
Mẹ già rồi...chẳng biết được bao nhiêu...
Con lớn khôn, tự cho mình biết cả
Nên đôi lúc làm tổn thương cha mẹ...
Nói cha mẹ làm phiền...lẩm cẩm, nhà quê…
Mẹ già rồi...Con ơi chớ trách, "chê"
Rồi đôi lúc lại xem thường cha mẹ
Con biết không...nếu mà con có thể  ..
Thấu hiểu tuổi già..." vẫn cha mẹ nghe con!!"
Con lớn khôn, tự cho mình biết cả
Nên đôi lúc làm tổn thương cha mẹ...
Nói cha mẹ làm phiền...lẩm cẩm, nhà quê…
Mẹ già rồi...Con ơi chớ trách, "chê"
Rồi đôi lúc lại xem thường cha mẹ
Con biết không...nếu mà con có thể  ..
Thấu hiểu tuổi già..."vẫn cha mẹ nghe con!"

ĐỪNG TƯỞNG 
Đừng tưởng gần nhau suốt cuộc đời
Bèo mây hội ngộ chút rồi trôi
Mai người đi, ở ai nào biết
Giận mà chi, cười tha thứ thôi!
Đừng tưởng bình minh mãi nắng hồng
Bất ngờ ập tới bão cùng dông
- Chớ vội bi quan dù thất bại
Cũng đừng tự mãn dẫu thành công
Đừng tưởng mùa Xuân sẽ rất dài
Trong màu Mai thắm ẩn tàn phai
Hời hợt, chỉ trau dồi dáng vẻ
Sâu sắc, điểm trang đức lẫn tài
Đừng tưởng người ta sẽ tốt hoài
Lòng người mưa nắng, một rồi hai
Khôn khéo dặn lòng tin một nửa
Nếu đổi thay, mình không đắng cay
Đừng tưởng tình yêu sẽ vĩnh hằng
Vui chưa tròn vẹn đã băn khoăn
Duyên phận vô thường ai nói được
Nên tập mở lòng yêu thế nhân
Đừng tưởng mình đây sẽ sống đời
Miệt mài tranh chấp mãi không ngơi
Đời này kiếp tới trong hơi thở.
Về, lặng nghe chuông...nhẹ mỉm cười...

Dưới Chân Từ Phụ 
Con đã về đây với Thế Tôn 
Buồn, vui xen lẫn ở trong hồn
Như từ lâu lắm không về gặp
Giây phút làm sao…vơi ý ngôn!...
Du Tử xa nhà bỗng nhớ quê
Nhân duyên đưa đẩy bước chân về
Con quỳ bên gốc Bồ đề thọ
Nghe hồn sực tỉnh giấc hôn mê
Con đã về đây, thôi vấn vương…
Hòa vui với lẽ đạo chân thường
Cha lành, Tam Bảo nguyền nương tựa
Ngàn đời nguyện sống nếp yêu thương
Tha phương…ai có nhớ quê hương?
Xin hãy về mau với Đạo trường!
Quê của tâm linh niềm an lạc
Để tắm đời mình trong ánh dương…
Về đây, chợt thấy đời như mộng
Mới biết rằng con đã lạc lầm
Bấy lâu nhận khổ làm chân phúc
Lạy Phật chân thành dâng Tín tâm.
Con chắp tay quy ngưỡng Thế Tôn
Đời còn chi để thiết tha hơn!
Cầu cho sanh chúng còn xa Phật
Thấu rõ nhân sinh…biết cội nguồn.
Ơ! Lá Bồ Đề rơi xuống chân
Chao ơi, chiếc lá đẹp vô ngần
Đôi dòng lệ nóng tràn lên má
Nhưng hồn con hạnh phúc lâng lâng…
 Bồ Đề Đạo Tràng - Mùa Thu 2008

Đường Xưa
Đầu tròn y nhuộm sắc vàng
Chư Tăng thong thả nghiêm trang thoát trần
Thiền hành sen nở dưới chân
Sương mai còn đọng ngại ngần chim ca.
Chuông ngân vang vọng chùa xa
Ngõ mai nhịp tiếng kinh hòa trong không
Bên hồ sen nở sắc hồng
Cõi tu an lạc, tâm không não phiền.
Về đây bạn với thiên nhiên
Thân tâm thanh tịnh qua miền phù vân
Đường xưa rũ sạch phong trần
Thong dong nhẹ bước đến gần chân như...

Đường về Linh Thứu
Thời gian vỗ cánh làm sao níu
Giữ bước chân tôi giữa núi này!
Lưu luyến làm sao rời Linh Thứu
Hương tòa Phật ngự chớm mây bay...
 
Biết đến bao giờ tôi trở lại
Thắp nén trầm hương ý trọn đầy.
Ngày sau, ai biết ngày sau nữa
Tôi về tâm thức đã đổi thay.
 
- Một chuyến hành hương về xứ Phật
Tái tạo đời con xác lẫn hồn .
 ''Tạ ơn'', lời suối nguồn chân thật
Ngẫng đầu con khẽ gọi ''Từ Tôn!''
 
Hôm nay tứ chúng hàng đệ tử
Từ khắp muôn phương nhóm tụ về
Cùng một tâm tình con viễn xứ
Thương về đất Phật giống thương quê.
 
Mấy vòng Thánh địa đôi chân mỏi
Thương Phật ngày xưa luống nhọc nhằn.
Vì đời khổ lụy Ngài đi tới
Ngại gì núi cản với sông ngăn.
 
Chúng con đồng chắp tay cầu nguyện
Phật pháp ngàn sau mãi sáng ngời
Vang tiếng kinh cầu, hương khói quyện
Là cầu sanh chúng hết chơi vơi...
 
Hành hương xứ Phật đầy rung cảm
Chiêm ngưỡng Từ Tôn, ngó lại lòng.
Những đóa sen hồng vừa kết nụ
Như thầm... vươn đến tận hư không...
 


 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...