Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ E G

 
EM XIN ''VỪA ĐỦ'' 
Em xin...vừa đủ muộn phiền
Để môi còn biết làm duyên nụ cười.
Em xin vừa đủ niềm vui
Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia 
Em xin vừa đủ bạn bè
Khi đời mưa gió...vỗ về, ủi an.
Em xin vừa đủ trái ngang
Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người.
Em xin vừa đủ ơn đời
Đề hồn chan chứa một trời yêu thương
Em xin biết sống khiêm nhường
Dù thành công chẳng xem thường một ai,
Em xin vừa đủ chông gai
Đường đời thất bại không thay đổi lòng.
Em xin vừa đủ ước mong
Nhưng không hoang tưởng, đèo bồng vẩn vơ
 
Em xin biết đợi, biết chờ
Để tin vui đến bất ngờ hân hoan.
Em xin có đủ hành trang
Từ Bi, Trí Tuệ bình an bước đời
Em xin biết sống thảnh thơi
Biết tri túc giữa gọi mời muốn, tham.
Và xin tư tưởng, nói, làm
Vun bồi đức hạnh Ưu Đàm tỏa hương
Em xin thấu hiểu vô thường
Để em tìm đến cội nguồn Chân Như. 
Tay em biết mở Kinh thư
Trần duyên lắng đọng, huyễn hư đoạn lìa.
Em xin phát nguyện Bồ Đề
Phương trời giải thoát...em về tinh khôi...
 
Em xin...ngần ấy mà thôi!
 
GẬP GHỀNH SÔNG MÊ 
Có người đứng giữa đôi bờ
Bao lần tự hỏi…biết giờ về đâu?
Quay qua ngó lại, bạc đầu
Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.
Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi
Đôi bờ lận đận, tới lui muộn phiền.
Tay này muốn vịn cửa Thiền
Tay kia dệt mộng trần duyên sa đà.
Lên rừng, nhớ tưởng phồn hoa
Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non.
Lắm khi gối mỏi chân mòn
Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say.
Mắt vừa hướng tới nẻo mây 
Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình.
Dùng dằng trong chốn tử sinh
Khi ni, lúc nọ...Hỏi mình về mô?
Dưới lòng nôi một nấm mồ
Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về?
Cây Si với Cội Bồ Đề
Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm.
Chợt Vô thường đến gọi tên
Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn.
Xưa kia nếu chẳng dùng dằng
Biết đâu thanh thản nhọc nhằn Tử, sinh! 
Trầm luân vì nợ Thế tình
Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê...
 
Giấc Thu
Mùa thu rong bước trên ngàn
Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền!
Võng đong đưa một giấc thiền
Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.
Bóng tùng thấp thoáng xa xa
Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa
Vàng thu chiếc lá sang mùa
Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.
Nghiêng nghiêng nắng lụa trên đồi
Chiều qua chầm chậm bóng thời gian phai.
À ơi, cát bụi miệt mài
Ngủ đi, tâm niệm trần ai phiêu bồng!
Như ngày thơ dại giấc nồng
Bên đời có ngọn từ phong vỗ về.
Nhân gian nay khép hẹn thề
Sớm mai thức giấc Bồ đề nở hoa,
Trần tâm sương khói nhạt nhòa
Vén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.
Mùa thu dỗ giấc trên đồi
Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh
Thiên thu trôi xuống phận mình
Ơ hay...muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!
Trái si mê rụng ơ hờ
Nụ cười lan tận bến bờ...hạo nhiên!

 GIEO BƯỚC YÊU THƯƠNG
Đi đâu cũng đất với trời
Vẫn đi là để tặng đời niềm thương
Đi đâu thì cũng gió sương
Vẫn thương...mà chẳng tơ vương một người...
Đi đâu cũng với nụ cười
Như mây vô trú...thảnh thơi, nhẹ nhàng...
Đến đâu cũng thấy Đạo Tràng
Bởi có Tam Bảo bình an nơi mình.
Đi đâu cũng niệm chữ Tình
Gửi trao tất cả cái nhìn Hiểu Thương
Đến đâu cũng nguyện hoằng dương
Vì đời sinh tử vô thường một bên.
Đi đâu thì cũng không quên
Con đường Bát Chánh vững bền bước chân
Đi đâu cũng với tinh thần
Từ Bi, Trí Tuệ trong ngần nội tâm.
Đến đâu cũng nguyện gieo mầm
Bồ Đề giác ngộ muôn phần an vui..
Đi đâu thì cũng thảnh thơi
Ước nguyền hạnh phúc đầy vơi khắp cùng.
- Đường về mây trắng ung dung
Thì ra...Tịnh Độ ở chung Ta bà...

Giọt nước lưu linh
Giọt nước chưa biết được
Mình thuộc về biển khơi
Đã tan theo ngày nắng
Làm mây giăng ngang trời..
 
Giọt nước chưa dứt nợ..
Bén duyên thành kiếp mây
Mây bay hoài năm tháng
Buồn, vui cùng đó đây..
 
Giọt nước chưa biết được
Gió trần gian vô tình. 
Một hôm mây thành nước
Rơi xuống đời lênh đênh..
 
- Giọt nước còn say ngủ
Giấc luân trầm chiêm bao.
Sáng nay choàng tỉnh dậy
Hỏi cố hương nơi nào?
 
Giọt nước chưa thấu được
Tự thể là rừng xanh
Dưới chân là nguồn cội
Nên lên thác, xuống ghềnh
 
Giọt nước đâu nhớ được
Mình vốn là dòng sông
Sông dạt dào lưu chuyển
Mặc tình…ai biết không!
 
Giọt nước nhờ giọt lệ 
Biết mình là đại dương
Chợt…mỉm cười hạnh phúc
Chân thường trong vô thường!...

 GIỌT NƯỚC VỀ NGUỒN
Giọt nước chưa biết được
Mình thuộc về biển khơi
Đã tan theo ngày nắng
Làm mây giăng ngang trời...

Giọt nước chưa dứt nợ
Bén duyên thành kiếp mây
Mây bay hoài năm tháng
Buồn, vui cùng đó đây

Giọt nước chưa biết được
Gió trần gian vô tình
Một hôm mây thành nước
Rơi xuống đời lênh đênh...

Giọt nước còn say ngủ
Giấc luân trầm chiêm bao
Sáng nay choàng tỉnh dậy
Hỏi chốn đây nơi nào?

Giọt nước chưa thấu được
Tự thể là rừng xanh
Dưới chân là nguồn cội
Nên lên thác, xuống ghềnh...

Giọt nước đâu nhớ được
Mình vốn là dòng sông
Sông dạt dào lưu chuyển
Mặc tình...ai biết không!

Giọt nước nhờ giọt lệ
Biết mình là đại dương
Chợt...mỉm cười hạnh phúc
Chân thường trong vô thường!...

GIỮA LÒNG ĐẤT MẸ
Về thăm Huế tiết trời còn đang Hạ
Mà răng nghe...mát lạ ở trong hồn!!
Giọng Huế vẫn thân quen lời...''thưa, dạ''
Có xa về thì mới thấy dễ thương...
Về tới Huế lên Từ Đàm lạy Phật
Dáng chùa xưa trầm mặc khói hương thiền.
Nhịp sống Huế êm đềm không tất bật
Kẻ say đời...bỗng đôi phút lặng yên...
- Qua cửa Hữu về nhà xưa thăm Ngoại...
Ngoại năm rồi nương cánh Hạc về Tây
Thương xứ Huế khi mỗi lần trở lại
Cảnh cũ còn, người thân thiết đã thay...
- Về đến Huế muốn một mình lặng lẽ...
Nhìn Hương Giang nhè nhẹ nước xuôi dòng.
Chở năm tháng, chở buồn vui thế hệ...
Trôi êm đềm...tình độ lượng, mênh mông...
Về thăm Huế, đi giữa lòng đất Mẹ
Nghe hương cau, hương Sứ ngát bên đời!
Huế vẫn đẹp dẫu qua nhiều dâu bể
Vẫn thương người con Huế ở xa xôi...

Gọi tâm về 
''Chỉ có pháp hiện tai. Tuệ quán chính ở đây'' (*)
 
Lòng em xa mãi nơi nào
Em đâu hay những ngọt ngào quanh đây,
Lòng em gửi...chín tầng mây
Em đâu có biết quanh đây ngọt ngào.
 
Ngày em ''mở mắt chiêm bao''
Đêm đêm tâm tưởng xuôi vào nẻo mơ
Lui về quá khứ xa mờ
Hồn hoang viễn mộng bến bờ tương lai.
 
''Lòng em như chiếc lá khoai''
Phút giây hiện tại rơi ngoài tâm tư.
Gọi em về lại, mệt nhừ
Em ơi có mặt bây chừ đi em!
 
Về đây gió mát hồ sen
Nhìn nhau diện mục thân quen thuở nào
Sống trong hơi thở nhiệm mầu
Có nhau như thuở ban đầu tinh khôi.
 
Em vừa về cạnh ta ngồi
Giác hoa nở đẹp bên đời bỗng nhiên
(*) Kinh Nhất Dạ Hiền Giả

 
Gửi con một chút niềm thương 
Con ơi! hoàn cảnh lỡ nghèo!
Ngày sau khôn lớn nhớ gieo nhân lành
Dù đời sống dưới lều tranh
Biết tu, bố thí, biết sanh lòng từ
Dần dần lạc nghiệp an cư
Sẽ qua cảnh khổ bây chừ nghe con!
- Áo thầy một mảnh nâu non
Màu da con cũng...không hơn áo thầy
Mùa Đông lạnh lẽo như vầy
''Áo da'' con mặc nhìn đầy xót xa!
Cũng là một kiếp người ta
Trẻ thơ ở nước Cờ Hoa sướng nhiều...
Tiện nghi, vật chất đủ điều
Con thì nhà đất, bầu leo thế này
Ôi, thầy nhỏ bé bàn tay
Làm sao xóa được hao gầy thế gian
Đông dài rét buốt miên man
Thầy xin đốt ngọn nến bằng Từ tâm
Chắp tay niệm đức Quan Âm
Cho đời con thoát luân trầm khổ đau.
Biết nơi Tam Bảo hồi đầu
Biết tin nhân quả, biết câu tu hành
Nghèo tiền, nghèo bạc đã đành
Đừng nghèo đạo đức, chân thành, thiện lương!
Gửi con một chút niềm thương
Con vào nhà kẻo chiều sương lạnh rồi!
Sáng mai thầy lại đây chơi
Sẽ mang áo ấm, sẽ ngồi với con!
Nắng chiếu đã khuất đầu non
Thầy về ánh mắt con còn dõi theo
Tuổi thơ thầy cũng rất nghèo
Nhưng đời có Phật eo xèo...vẫn vui
- Con ơi, nghèo vẫn biết cười
Vẫn giàu có giữa đất trời rộng thênh
 
Gương xưa (*)
...Trên hoang mạc tử sinh
Bước lữ hành cô độc 
Chênh vênh một bóng hình
Đổ dài bên triền dốc.
 
Lần qua vùng khó nhọc
Không một bóng cây già
Bụi mù cùng gió lốc
Nắng quái bỏng làn da.
 
Người , lòng vẫn thiết tha
Miệt mài theo định hướng
Trực chỉ chốn Phật đà
Cầu pháp mầu vô thượng.
 
Sắc son cùng lý tưởng
Thà gục chết giữa đường
Còn hơn quay đầu lại 
Sống giữa lòng quê hương.
 
Ôi! chí nguyện siêu phương
Nghìn năm còn lưu dấu 
Vì Phật pháp miên trường
Sáng soi đời mai hậu.
 
Ngài là sao bắc đẩu
Giữa sa mạc muôn trùng
Gương xưa hoài chiếu diệu
Một tấm lòng kiên trung...
 
(*) Cảm tác về Ngài Đường Huyền Trang khi học Duy Thức

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...