Hai giọt lệ nhiệm mầu (*)
Chuyện kể rằng...
Đêm xưa...Mẹ Hiền bật khóc
Nhỏ hai giọt lệ thương đời .
Một giọt rơi trên rừng núi
Giọt rớt vào lòng biển khơi.
Lệ thiêng mang hồn cây cỏ
Hóa thành Bồ tát áo xanh
Bốn mùa trải lòng che chở
Thương đời khổ lụy, mong manh.
Giọt lệ không màu thuở nọ
Khoát mình áo trắng ngàn mây
Biển trần trầm luân mấy độ
Nhành dương, nước tịnh trên tay.
Một mùa nắng nồng oi ả
Lòng người hạn hán tình thương
Lệ xanh thành cơn mưa hạ
Thấm nhuần, mát mẻ, thanh lương
Đêm nao cõi đời u tối
Bạch lệ hóa thành vầng trăng
Soi người lầm đường lạc lối
Đưa thuyền tách bến mê tân.
Thiêng liêng giũa nghìn giọt lệ
Là hai giọt nước Từ Bi
Lung linh xuống đời dâu bể
Bằng tâm hạnh bất tư nghì!
Chiều nay ngoài trời mưa đổ
Phải chăng, giọt lệ nhiệm mầu
Chắp tay con quì trước Mẹ
Nghe lòng gội xóa niềm đau...
Dharamsala.Tháng 7-2009
(*) Cảm tác về truyền thuyết hai đấng White Tara và Green Tara của truyền thống Phật giáo mật tông Tây Tạng
HAI GIỌT MỰC
Giọt mực rơi vào ly nước
Nước kia liền biến đổi màu
Những con mắt nhìn e ngại
Chắc là không uống được đâu!
Giọt mực rơi vào đại dương
Vẫn một màu xanh bất biến
Chẳng vì chút nhỏ khác thường
Mà đổi thay, mà bất tiện!
Hai giọt rơi- cùng sự kiện
Nội hàm Ý nghĩa khác xa
- Bởi lượng nước nhiều, nước ít
Khổ, Vui xuất hiện đây là
Sống giữa nhân hoàn tâm địa
Khó lòng dung thứ, bỏ qua...
Ta thành nước hoen màu mực
Làm sao có thể...pha trà!
Hạnh phúc do mình biết cách
Chuyện lớn biến thành nhỏ nhoi
Chuyện nhỏ nhìn như mây khói
Lòng ta - biển rộng bên đời...
Hai Kiểu Im Lặng
Tráng Sỹ:
- Im lặng không phải là câm
Im lặng là để ngấm ngầm ra tay!
- Im lặng không phải là cay (cay cú)
Im lặng là để phơi bày trắng đen
- Im lặng không phải là hèn
Im lặng là để chờ phen trả thù.
- Im lặng không phải là ngu
Im lặng là để đánh đu với đời.
Thầy Tu:
- Im lặng không phải là câm
Im lặng là để quán tâm của minh
- Im lặng không phải bất bình
Im lặng để khỏi sự sinh trùng trùng.
- Im lặng để sống đại hùng
Thắng mình hơn thắng ba quân bên ngoài.
- Im lặng, chẳng hơn thua ai
Im lặng là để tâm này thênh thang.
Hai mặt
SỰ THẬT có 6 chữ
GIẢ DỐI cũng 6 luôn
Mặt trái và mặt phải
Trắng đen ôi khó lường!
TÌNH YÊU có 7 chữ
PHẢN BỘI cũng thế thôi
Chúng là hình với bóng
Rất dễ dàng đổi ngôi.
Chữ YÊU là 3 chữ
HẬN là ba, giống nhau.
Người say men Hạnh phúc
Kẻ thành Lý Mạc Sầu.
BẠN BÈ có 5 chữ
KẺ THÙ đếm cũng năm
Hôm nao lời ngọt mật
Hôm nay chìa...dao găm.
Từ VUI có 3 chữ
Tiếng SẦU cũng đồng như.
Quá vui thường mất trí,
Mất trí đời đổ hư.
Chữ KHÓC có 4 chữ
CƯỜI cũng vậy, giống in
Ai ''giòn cười, tươi khóc''
Ấy cảm thọ nhận chìm.
Chữ ĐẠO gồm 3 chữ
ĐỜI cũng rứa, là ba
ĐỜI thường hay ôm giữ
ĐẠO buông xả, cười xòa.
Cuộc sống là hai mặt
Giới tuyến một đường tơ
Chấp nhận mà không vướng
Nhẹ bước qua hai bờ
HAI NGỌN SÓNG
Con Sóng nhỏ nghìn năm ôm buồn tủi
Sao đời mình bé bỏng chẳng bằng ai!
Nên thầm lặng sóng đi, về thui thủi
''Kiếp đời ta...có lẽ...đã an bài?''
Một sớm nao sóng mơn man tìm đến
Miền khơi xa trò chuyện với trùng dương
Sao lạ thế, thân anh không bờ bến
Phận tôi hoài trong nhỏ nhắn, thê lương?
Con sóng lớn xoa đầu cười sóng nhỏ
Này, phải chăng vì nghĩ thế em buồn?
Em nhìn lại thân chúng mình sẽ rõ
Ta và em, hai giọt nước chung nguồn.
Trong bản thể mình nào đâu to, nhỏ
Không thấp, cao, không giàu, khó, chia phân
Em thấy khác vì nhìn...trên cái vỏ
Rồi buồn, vui, rồi biên giới, cách ngăn!
Em nhìn kỹ, trong em là ta đó
Và trong ta, có cả cuộc đời em.
Mình vốn dĩ trong nhau từ muôn thuở
Cách xa vì xây đố kỵ, hờn ghen...
Con sóng nhỏ cúi đầu cười bẽn lẽn...
Bao nỗi niềm sương khói tận trùng khơi
Rồi bất chợt vỡ tan hòa trong biển
Hai Sóng từ hôm đó một tên thôi...
Thiền biển- California tháng 4.2015
Đoàn hành hương đến Bodh-gaya
Đêm Hoa Đăng nến đẹp chan hòa.
Bên Cội Bồ Đề hương khói quyện
Lòng vui...sao mắt lệ nhạt nhòa!
Con trở về quê thỏa ước mơ
Từ lâu ấp ủ đến bây giờ.
Kiếp bèo trôi dạt từ vô thủy
Nay đời ấm cúng hết bơ vơ.
Con trở về đây dưới bóng Từ
Như vừa thức giấc cõi phù hư
Trăm năm sương khói trần gian mộng
Sao bằng một bước hướng Chân Như...
Hành Hương Xứ Phật Mùa Xuân
Đầu Xuân gieo bước hành hương
Cùng nhau theo dấu Từ Vương trọn lành
Tay sen kết nụ tâm thành
Nguyện Thân, Miệng, Ý tịnh thanh nghiệp trần
Xuân lòng mới thật là Xuân
Bước chân tỉnh thức trầm luân đoạn lìa
Có khi Đi chính là Về
Về nơi cố quận Bồ Đề ngát hương...
Hạnh Phúc là khi
Hạnh phúc là khi biết trở về
Từ hun hút mộng nẻo sơn khê
Từ trong tăm tối bao mờ mịt
Chợt ánh dương bừng soi bến mê .
Hạnh phúc là khi biết được Người
Đôi bàn tay đã biết buông lơi
Những ngọn gió trần...thôi vướng bận
Mặc nắng, mưa qua...giữa cuộc đời
- Xưa là hạnh phúc bên kia núi
Là...''cỏ bên đồi ngan ngát xanh''
Ngày nay chưa sống, mơ ngày tới
Thực tại vùi quên rất đoạn đành...
Hạnh phúc giờ đây buổi sớm mai
Mỉm cười nhận diện lá hoa phai
Mùa thu đã đến trong thầm lặng
Bên những dòng xe nối miệt mài...
Thanh thản là khi tóc đổi màu
Hiểu ngày sắp tới sẽ về đâu...
Biết trăm năm hẹn cùng sương khói
Vạn sự trôi về nơi bể dâu...
Hạnh phúc là khi giữa đổi thay
Lắng yên - trọn vẹn phút giây này..
Ngắm bình minh đến, hoàng hôn lại
Thả hết ưu phiền...theo gió bay...
Hạnh Phúc Thật Gần
Này em!
Có phải khi mình mất đi hạnh phúc
Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời.
Có phải khi mình mất đi người mẹ
Mới thật lòng gọi hai tiếng: ''Mẹ ơi!''
…Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở
Chân em qua , không buồn ngắm một lần,
Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ
Nhìn phai tàn , rồi cúi xuống bâng khuâng...
Có một người trải qua lần hoạn nạn
Mãi về sau khép lại ''cửa tâm hồn''.
Từ khi mắt thôi nhìn đời sáng lạn
Ngọc châu và đôi mắt, quý nào hơn?
Ai cũng sống bằng con tim, nhịp thở
Mà quên đi hơi thở vốn nhiệm mầu
Cơn đau đến, muộn màng lòng chợt hiểu
Trút hơi tàn...đời sống sẽ còn đâu!
Có phải khi bên đời xa vắng mẹ
Mình mới hay, Mẹ...tất cả trong đời.
Có phải khi cha tạ từ dương thế
Cuộc chia lìa mới thấm nổi đơn côi?
Em tôi hỡi! Hãy về hôn lấy mẹ
Ôm lấy cha, thảo hiếu với huyên đường
Là đôi mắt, là hoa, hơi thở nhẹ
Hãy ân cần gìn giữ lấy mà thương...
Chớ để khi mình mất đi hạnh phúc
Biết, vòng tay yêu dấu đã xa rồi,
Em có biết tôi mơ hoài bé dại
Có đâu miền giải thoát
Ở phía bên kia đời.
Bây chừ không an lạc
Chắc gì mai thảnh thơi.
Đâu có đời an vui
Khi vùi trong tham muốn
Trong vui chứa ngậm ngùi
Hiểu ra, chừng đã muộn!
Sống một ngày không rộn
Nếm giá trị một ngày
Khi lòng không xáo trộn
Là Sống từng phút, giây.
Sống hiền như cỏ cây
Buông ưu phiền, oán hận
Thoáng chốc hồn mây bay
Rong chơi ngoài vướng bận.
Bậc Trí xin kề cận
Mồi thắp ngọn đèn tâm.
Trăng tàn rồi nguyệt tận
Bước về quê âm thầm.
- Sống trả màu cho sắc
Trả tiếng về âm thanh..
Trả muôn điều vạn sự
Cho các Pháp vận hành.
Mở to tròn đôi mắt
Lòng tĩnh lặng hồ thu
Tâm vẫn ngồi với cảnh
Như ngồi nơi không hư..
Sống an vui, Tỉnh thức
Trọn vẹn với hôm nay
Là sống đời ý nghĩa
Hạnh phúc trong tầm tay.
Happy Thanksgiving
Tạ ơn nước cho làn da sáng lạn
Giọt cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống này ai tính chuyện trăm năm?
Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi.
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo...chợt môi cười.
Ôi vô lượng! Ôi ơn đời vô lượng!
Một lần thôi sao nói hết "Tạ ơn!"
Bao hạnh phúc...chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn...
-Xin lặng lẽ dập đầu chân Đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.
Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả...
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương
Đơn giản mình nên hiểu rõ rằng:
Sống vui vẻ thì nó đẻ ra tiền
Sống buồn phiền thì nó sinh ra bịnh.
- Sống an tịnh thì nó tựu ra trí
Sống ích kỷ thì...chẳng gọi là khôn.
Sống ghen tức thì nó đồng ''Hoạn Thư''
Sống tâm từ thì khiến như Bồ Tát.
Có đôi lúc ngỡ mình như ngọn núi
Trên thân đầy cây cỏ với ngàn hoa.
Một sáng nao chợt biến thành con suối
Cùng chim rừng hòa âm điệu hoan ca.
Có đôi khi ta ngỡ mình như đá
Nằm im lìm mặc rêu phủ thời gian
Một lần kia, thấy phận mình như bụi
Bay trong chiều...hồn sa mạc khô khan.
Và có khi chợt hóa làm hạt nắng
Giữa tim người cổ mộ đóng nghìn năm
Rồi thi thoảng phiêu du là cơn gió
Hương Từ bi đây đó quyện xa xăm.
Một lần nọ ta thấy mình như biển
Hát ru đời ca khúc Hải Triều Âm
Rồi lẳng lặng xin làm con sóng nhỏ
Hòa đại dương...thôi chuyển biến, thăng trầm.
Bao la đời...thôi dấu vết, vọng âm.
Hoa Bình Minh
Hãy bắt đầu ngày mới
Hồn nhiên một nụ cười!
Nụ cười thành hoa nắng
Gửi đất trời...Muôn nơi...
- Đừng ước mơ thay đổi
Cả thế giới quanh mình
Đó chỉ là ảo tưởng
Hãy đổi thay cách nhìn.
- Nếu đời quăng trái chanh
Nhớ làm ly giải khát
Nhỡ gặp người tệ, ác
Biến rác thành bông hoa!
Đừng quan trọng thái quá
Mọi việc nơi trần gian
Chuyện chi rồi cũng vậy
Rủ nhau cùng...mây tan!
Mấy mươi năm mở mắt
Rồi ngủ vùi đất sâu...
Sống một ngày Tỉnh Thức
Ấy - đã là thiên thâu.
Niềm an vui vốn dĩ
Từ nội tâm yên bình
Khi lòng đầy hoan hỉ
Thế giới này đẹp xinh.
''Hoa đốm'', nào thấy ai!
Nếu Khổ kia là Thật
Thì không dứt được đâu!
"Khổ" sẽ theo ta mãi
Muôn đời...sống chung sầu.
Nếu Vui kia là Thật
Thì vui mãi không buồn.
Sáng qua cười hỉ hạ
Chiều ni, Lạ! sầu tuôn?
Nếu Buồn kia có thật
Sau...chia ly lại cười?
Giọt lệ nào nhỏ xuống
Cho cây đời nụ tươi
Nếu Mây kia là thật
Làm sao hóa thành mưa
Còn mưa kia nếu thật
Màu nắng...là trong mơ.
Em xưa là Bạch Tuyết
Cuộc đời nhìn ngẩn ngơ...
Tóc chiều nay lau trắng
Chừ biết tìm...em mô?
- Nếu Bịnh, Già có thật
Làm sao thoát được đây?
Có Người ngàn xưa đó
Đã bước qua lối này.
...Tất cả là mộng mị.
Ai nắm được làn hương.
Vạn sự tuồng ảo hóa.
Chấp đắm làm đau thương...
Nỗi khổ kia nào có
Một khi tỉnh mộng dài
''Cái Ta'' tìm đâu đó
''Hoa đốm'', nào thấy ai!
Bodhgaya Chớm thu Nov. 2011
HÓA KIẾP MÂY NGÀN
Lên non hái cụm mây ngàn
Tặng đời một chút thư nhàn, thong dong...
Lên non ngắt gợn mây hồng
Kết sen nghìn cánh thả sông vô thường...
Lên non mắt rộng mười phương
Trải vào nhân thế tình thương nhiệm mầu
Lên non bỏ lại đằng sau
Bao nhiêu phiền muộn, niềm đau nhân hoàn...
Lên non cất giọng cười khan...
Hóa ra...mình tự buộc ràng đấy thôi!!
Trăm năm cười khóc, khổ vui...
Thành công, thất bại...nước trôi qua cầu...
Cuộc đời chẳng có khổ đau!
Chẳng qua lầm tưởng.. bạc đầu nhân sinh..
Lên non...mình gặp lại mình
Vốn xưa trong cõi an bình thảnh thơi
Lên non bạn với mây trời...
Nghe Kinh vô tự hát lời thiên thu...
Lên non chẳng phải để tu
Biết mình sau trước...như như vậy mà...
Lên non ngắt cụm mây ngà...
Se mây thành áo cà sa phiêu bồng...
Một ngày hóa kiếp thinh không
Trăm năm gửi chốn bụi hồng chữ...Thương!!
HÓA THÂN
Ta về trên đỉnh bình yên
Hóa nghìn mây trắng che miền nhân gian.
Giữa mùa nắng hạ miên man
Đời vui bóng mát che ngang một lần.
Ta là một đóa phù vân
Chiều nay đã nguyện hóa thân Cam Lồ
Mưa rơi khắp cõi cằn khô
Hoa Tình thương nở đôi bờ tử sinh.
Em cứ giữ tâm hồn mình trẻ nhỏ
Mắt vô ưu nhìn vạn vật, nhìn đời
Dù em biết lòng thế nhân rất rõ
Như lòng em cũng có lúc buồn, vui...
Em cứ sống hồn nhiên đời lá cỏ
Để bên ngoài những toan tính, thiệt hơn
Em vốn hiểu...trăm năm rồi cũng bỏ
Đời như sương trên cánh mỏng chuồn chuồn?
- Người vẫn thế mãi mê cùng được, mất
Dài ngợi ca những nhan sắc trầm luân
Em ngồi lại tìm về trong lẽ thật
Mặc cho đời giành giật, cứ ung dung!!
Khi mắt mở nhìn đời tâm tĩnh lặng
Thì đông về vẫn thấy trọn mùa xuân.
- Ôm tất cả mà lòng em trĩu nặng
Ý nghĩa gì trong hạnh phúc lao lung?
Em hãy nhớ mỉm môi cười mỗi sáng
Thắp tim mình bằng nắng mới yêu thương
Dù ngoài đó chẳng ai người hay biết
Hoa từ tâm hé nụ giữa vô thường...
Hoa Vàng Tháng Giêng
Tháng giêng hoa vàng nở
Xứ Ấn ngát lừng hương
Chiều qua đồng hoa cỏ
Nghe nhạc khúc vô thường.
Hoa vì đời tô điểm
Mà không nói một lời.
Ta cứ làm việc thiện
Rồi quên, rồi rong chơi
Mùa xuân chân bước nhẹ
Lượng đất trời bao la.
Nụ Tâm xuân bừng hé
Cùng vũ trụ chan hòa
Khi lòng không sầu muộn
Hoa nở nhịp bàn chân.
Bước vỗ về mặt đất
Làm nụ hôn trong ngần.
Nhân gian là Tịnh Độ
Mơ gì trăm năm sau!
Thân và tâm hội ngộ
Xuân xanh mãi một màu
Mời bạn về xứ Ấn
Thăm tháng giêng hoa vàng.
Đời nghèo, không vướng bận
Để tâm hồn thênh thang...
Cảm tác bên ruộng hoa mù tạc làng Ganga.
Bodhgaya India .
Hơi thở cho Con!!!
Bé thơ ơi!
Nhìn con mắt ta nhòa lệ
Thở đi con ơi
Lệ đời đang xót xa rơi...
Tạ ơn đức Phật
Con đã được cứu rồi!
Con là ngọn cỏ non xanh vừa mới đâm chồi...
Đâu ai nở nhìn con trong vùi dập.
Thở đi con!
Thở cho những người còn vùi sâu, đớn đau trong lòng đất...
Ta biết rằng, trong lúc này đây không khí quý vô biên!!
Thở đi con!
Thầy cũng đang ngồi thở dùm con,
và thở dùm người dân Nepal đang kinh hoàng, hốt hoảng.
Xin từng hơi thở nhỏ nhoi trong yên bình...
Ước mơ thật nhiều những Tấm lòng nhân ái
Những bàn tay rộng mở hướng đến NEPAL...
Nam Mô LUMBINI viên Vô ưu thọ hạ thị hiện
Đản Sanh Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
HỒN TRUNG ĐẠO
Người tu
hành thì nên:
Nhu hòa nhưng không nhu nhược
Thận trọng nhưng không nhút nhát
An lạc mà không dễ duôi
Mạnh mẽ mà không thô bạo.
Giữ Đạo mà không cố chấp
Vị trí thấp mà lòng thanh cao.
Lễ chào nhưng không khúm núm.
Dành dụm mà chẳng bo bo
Tặng cho mà không điều kiện
Cầu nguyện chứ không van xin
Cảm tình mà không vướng mắc.
Chân thật mà không dễ tin
Tâm linh mà không mê tín
Thanh tịnh nhưng không cầu nhàn
Rộng rãi mà không phung phí.
Biệt lập mà không lập dị
Khai thị chứ không khoa trương .
Lý tưởng mà không tham vọng
Hòa hợp nhưng không hòa tan
Dịu dàng mà không yếu đuối .
Ràng buộc mà vẫn tự do
Ước mơ.. nhưng không ảo tưởng
Kính trọng mà không thần tượng
Như Ý chẳng bằng Ý Như
Như mây trời phiêu lãng
Cảm xúc đến rồi đi
Em không là cảm xúc
Cớ sao lòng lâm ly?
Mong manh rơi cuối chiều
Buồn đến đi rất vội
Sao mang hồn cô liêu!
Dòng tư duy miệt mài
Anh không là suy nghĩ
Ai vui, buồn, đổi thay?
Vì đâu thê thiết hồn!
Biết nghe làn hơi thở
Mưa, vẫn là mưa tuôn...
Ta chẳng là suy tư,
Cũng không là hình bóng
Sống mãi hoài thiên thu
Từng đợt sóng xô bờ
Có khi nao dừng lại
Mà ôm ghì, đuổi xua
Phiêu du qua trần gian
Vén loài mây tâm tưởng
Cõi tâm ngời thênh thang...
Hương Bình Minh
Chào buổi sáng, mỉm môi cười thanh thản
Những ưu phiền…khuất dạng với đêm qua
Chào nắng sớm chiếu soi, hồn xán lạn
Kìa...bình minh ưu ái lại trao quà
Chào lũ bướm múa theo lời chim hót
Khóm Tường Vi khoe lộc biếc hồi sinh
Vẳng trong gió tiếng chuông chùa thanh thoát
Gửi vào đời ấm áp một câu Kinh
Chào ngày mới, nguyện ngày hôm nay mới
Cõi lòng vui thế giới đẹp dường bao
Khi trí tuệ, tình thương…là lẽ sống
Từng phút giây hạnh phúc đến ngọt ngào
Hương Sen Đầu Hạ
Mùa xuân chưa qua
Hạ vàng đã tới,
Nghe trong gió mới
Thoang thoảng hương nồng...
Thì ra ngoài sông
Sen hè nhau nở
Sắc mầu rạng rỡ
Một hồn thanh tân.
Buổi sáng trong ngần
Đời vui chi lạ!
Giọt sương trên lá
Chuyển mình bay lên...
Xin một cành sen
Cúng dường chư Phật
Sen trắng, sen hồng
Tâm hương phảng phất.
Nguyện cùng ai đó
Phát lòng Bồ Đề
Gửi về trong gió
Di Đà hương quê.
Quẳng đôi dép, bỏ sau lưng phiền muộn
Lên đồi xanh làm bạn với mây trời!
Cuộc đời biết ngày nao vơi bận rộn
Bôn ba gì...cũng sương khói...mà thôi!
Buông ngày tháng...để tâm tình trải rộng
Bỏ chờ mong, luyến tiếc chuyện ngày qua...
Thôi trói buộc với ngàn muôn ảo vọng
Cởi tơ lòng...nghe sự sống thăng hoa...
- Chiều lên núi, một ấm trà nho nhỏ...
Nghiêng vai thầm nghe gió hát thiền ca...
...Em tôi hỡi lối xưa còn bỏ ngỏ...
Về đi thôi! mấy độ vắng quê nhà...
Theo sợi khói ngày trôi về sau núi
Ta với trời...thư thái một dòng kinh...
- Xin ước nguyện cõi nhân hoàn muôn lối
Hoài thương nhau, đời phúc lạc, thanh bình...
No comments:
Post a Comment