Khép Trần Duyên
Nhắm mắt thôi theo mây trời phiêu lãng...
Nghe nhịp tim thanh thản đập yên bình
Cho ưu phiền, khổ lụy kiếp nhân sinh
Dần tan biến, vọng tình ngưng khuấy động.
Nhắm mắt lại để thấy: Tâm Là Vọng!
Rồi không còn mơ mộng sống lênh đênh
Cuộc đời kia làn mây nổi bồng bềnh...
Danh, sắc đó, loài yêu tinh giả mỵ!
Nhắm mắt lại để thấy mình thật kỹ
Ta là ai? ngày khép lại, về đâu?
Hãy trầm tư và quán chiếu thật sâu.
Trong vạn pháp có đạo mầu thâm viễn...
Nhắm mắt lại nhìn cái tâm bám luyến
Biết sự đời hư huyễn vẫn lòng đau!
Vì Hành- Tri còn cách một nhịp cầu
Biết và Ngộ vẫn hai đầu cách biệt.
Ôm Phật ngủ mà khổ hoài da diết
Phải chăng vì chưa thiết nẻo hồi hương?
Ta vẫn hay đời sinh diệt, vô thường
Song yếu đuối vấn vương từng giọt mật.
Nhắm mắt lại để thôi làm hành khất
Đi van xin hạnh phúc giữa màn đêm.
Khoảng trống trong hồn cố lấp vẫn rộng tênh
Vì hy vọng đã ước thề tuyệt vọng.
Nhắm mắt lại, Biết tâm nào thực, mộng
Tĩnh tại nhìn hoa, rác nổi đầy sông
Và nhận ra Sinh Tử gốc tại lòng
Kể từ đó bụi hồng thôi vướng nhiễm...
Nhắm mắt lại Xả Buông và Chánh Niệm
Mở mắt nhìn tâm rỗng sáng thường minh.
Thì nơi này đích thực ''ngộ vô sinh''
Thấy Cực Lạc vốn không lìa tự tánh.
- Dù sống giữa trần duyên và ngoại cảnh
Vẫn quay về, mở mắt sáng Tâm Linh.
(Mâu Ni Thất mừng Phật đản)
Khép trần tâm
Chiều lên núi ngắm mây trời bát ngát
Bóng thiên thu thoáng hiện giữamuôn trùng.
Lòng đạo sỹ ngỡ như nghìn cánh hạc
Bay qua đời...tan loãng giữa không trung
Chiều lên núi áo sương mù vai phủ
Đốt trầm hương ta nhớ đến Người xưa
Gót chân hoang của kiếp đời lam lũ
Đã chìm sâu...khi tâm tưởng sang mùa
Chiều lên núi nằm im trên mõm đá
Nghe chim ngàn réo gọi vết tiền thân
Văng vẳng tiếng lâm tuyền trong gió lại...
Ta là ai, lạc lối giữa dương trần?
Ngày lên núi ta nguôi dòng hệ lụy
Nỗi buồn xưa thành hương nhụy vô ưu
Bên quán trọ một ngày nao cuồng sỹ
Gửi vui, buồn về mặc áo Chân như
Quy hướng núi làm thú hoang tĩnh mịch
Cọng lau gầy nghiêng dáng nhỏ mông lung,
Dăm úa lá rơi về miền cô tịch
Khép trần tâm, ta đối diện vô cùng...
Dharamshala, India 6-2009
Khi Đời Chưa Khép Lại
Khi ngày chưa khép lại
Sống-ai tin tưởng mình
Chớ nên lừa dối họ
Hãy thật thà, phân mình.
Khi bước đời chênh vênh
Ai chìa tay giúp đỡ
Đừng vội quên, hãy nhớ...
Thuở cơ hàn, xót xa...
Kẻ hết lòng thương ta
Đừng cũ vong, mới chuộng
Lợi, danh rồi gió cuốn
Tấm chân tình vĩnh miên...
Biển sóng, đời ngữa nghiêng
Về ngồi yên tĩnh lặng
Hết mưa rồi lại nắng
Hận sầu thành an nhiên
Chớ buộc ràng chi thêm!
Khi biết trần quán trọ
Sống giữa lòng mưa, gió
Để thắm đời biển dâu...
Khi tháng ngày qua mau
Đừng dệt nhiều giấc mộng
Ngưng "thả mồi bắt bóng"
Cốt vẹn toàn hôm nay
Thế sự mãi vần xoay
Bốn mùa thay sắc áo
Mộng trùng trùng mộng ảo
Mời Tỉnh thức đong đầy
- Khi đời chưa khép lại
Hãy sống đúng bây giờ
Đừng muộn màng sực tỉnh
Lúc đời vào cơn mơ!
Khi Mùa Xuân Trở Lại
Đơn giản nhớ...mỗi lần Xuân trở lại
Tuổi đời theo năm tháng cỗi
già hơn!
Nghìn vạn sự Xuân sang thay áo mới
Chỉ riêng mình...vẫn nhắm hướng hoàng hôn.
Ta hãy nhớ khi mai, đào
chớm nở
Một vòng quay sinh, diệt...Trở lại đầu
Nhìn trời đất...Ý thức mình đang thở.
Tạ ơn trên! còn Sống đã
nhiệm mầu
Xuân vô vị một khi niềm u
uẩn..
Bao muộn phiền còn quanh quẩn lòng ta
Xuân ý nghĩa...giữa dòng đời nghịch, thuận
Mỉm môi cười! gì...cũng sẽ trôi qua
- Xin hãy nhớ ''dọn kho''
mà ăn Tết
Biết thở, cười cho thắm lại ngày Xuân!
Và trang điểm tâm mình hoa Trí tuệ
Mắt Từ Bi nguyện trải khắp xa, gần
Thời tiết vẫn soạn lại
tuồng xưa cũ
Chỉ riêng ta làm mới cõi tâm hồn
Xuân vội đến, vội qua như thác lũ
Đón Xuân lòng hạnh phúc mới...vô ngôn!!
Đơn giản nhớ...mỗi lần Xuân trở lại
Nghìn vạn sự Xuân sang thay áo mới
Chỉ riêng mình...vẫn nhắm hướng hoàng hôn.
Một vòng quay sinh, diệt...Trở lại đầu
Nhìn trời đất...Ý thức mình đang thở.
Bao muộn phiền còn quanh quẩn lòng ta
Xuân ý nghĩa...giữa dòng đời nghịch, thuận
Mỉm môi cười! gì...cũng sẽ trôi qua
Biết thở, cười cho thắm lại ngày Xuân!
Và trang điểm tâm mình hoa Trí tuệ
Mắt Từ Bi nguyện trải khắp xa, gần
Chỉ riêng ta làm mới cõi tâm hồn
Xuân vội đến, vội qua như thác lũ
Đón Xuân lòng hạnh phúc mới...vô ngôn!!
Khi Nàng Trở Lại
(Phóng tác: Hai Sắc Hoa TiGôn)
Một mùa đông trước lúc hoàng hôn
Nghe tiếng Cô Vi bỗng hết hồn
Nhuộm lên Vũ Hán màu tang tóc
Tôi chờ nàng đến với đau thương
Nàng ấy tràn lan rất lạnh lùng
Dải đường xa tít mãi trời đông
Và phương trời thẳm Âu, Phi, Mỹ
Ôm ngực, miệng ho, thấy chạnh lòng
Nàng ấy thường hay bám lấy tôi
Tấn công vào mũi với đôi môi
Nàng chui xuống phổi nên khó thở
Tôi sợ đời tôi cũng vỡ thôi!
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Ngừa Vi lây nhiễm phải cách ly
Cho nên không biết mà xa tránh
Để đến bây giờ, đại dịch, nguy!
Đâu biết lần lây một lỡ làng
Cả trời tang tóc, chết đau thương
Dịch lây nhanh quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày thôi, máu nhuộm đường
- Từ đấy lan tràn, lan lại lan
Đại dịch còn dẫn đến hoang tàn
Thế giới vẫn biết cơ nguy đó
Vác xin chưa có, biết sao kham
Tôi vẫn cách ly với cuộc đời
Cơm canh lạt lẽo, ở nhà thôi!
Và từng vui thú đành quên hết
Vẫn giấu trong tim, chẳng gặp người
Buồn quá, hôm nay vào xem Web
Thấy ai bị dính cồ rô na
Ho khan, sốt nặng, rồi phổi vỡ
Máu huyết dâng trào, thất khiếu ra
Tôi nhớ lời người đã…đe tôi
Một mùa thu trước mới đây thôi
Đến nay mới hiểu thì Vi đã
Lây nhiễm tràn lan trái đất rồi!
Tôi sợ rồi đây, khắp hoàn cầu
Mần ăn xuống dốc, cổ phiếu down
Dân Mỹ thất nghiệp, dân Ấn đói..
Chinh chiến bùng lên, máu lại trào
Nếu biêt rằng tôi đã dính tròng
Trời ơi, người ấy có chuồn không?
Chúa ơi, Phật hỡi trừ virus
Đừng để Covi viếng phổi hồng
Khi
Trời Chớm Thu
Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn phố thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như...khóc chào!
Dặn em ngày tháng hư hao
Hãy thôi mở mắt chiêm bao, dật dờ
- Dù đời đó một cơn mơ
Cũng xin dệt nốt bài thơ thiện lành.
Dặn em học để mà hành
Phải đâu mỗi chút hơn tranh với người,
Ai chen đua, ấy chuyện đời!
Nguyện làm sen trắng bên trời tỏa hương...
Dặn em sống Hiểu và Thương
Vì Tâm, cảnh ấy vô thường cả hai
Nhân gian tô vẽ hình hài
Em ngồi, soi lại một đài gương tâm.
Dặn em quên những thăng, trầm
Đừng ôm dĩ vãng - âm thầm viễn mơ...
- Về đây, thôi sống hững hờ
Xưa, sau là mộng. Bây giờ trạm nhiên.
Dặn em, lắng giọt ưu phiền
Nhìn thu trải nắng trên miền cỏ hoa.
Chi rồi cũng sẽ phôi pha
Trăm năm đó, chẳng qua là một hơi!
- Dặn em quên lối ngược, xuôi
Ngồi yên, thở nhẹ, Biết trời chớm Thu...
KHỈ
VỚT TRĂNG
Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài không được
Nên mặt mày...nhăn nhăn.
Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ...mộng vàng vỡ tan!
Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu
Trăm năm nỗi đau dài.
...Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Chưa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.
Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.
U mê...thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
''Vầng trăng xưa'' hiện tiền.
Khó - Dễ trong đời
DỄ là nói chẳng nghĩ suy
KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra.
DỄ làm đau đớn người ta
KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương!
DỄ là biết được Vô thường
KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần,
DỄ là độ lượng bản thân
KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
DỄ là vong phụ ân thâm
KHÓ, câu tình nghĩa ngàn năm dạ hoài...
DỄ là phạm những điều sai
KHÓ, tâm học hỏi những ai hơn mình,
DỄ cho kẻ khác niềm tin
KHÓ là luôn giữ chính mình thẳng ngay.
DỄ là nói những điều hay
KHÓ thay Sống tựa trình bày ngữ ngôn.
DỄ là suy tính thiệt, hơn..
KHÓ lùi một bước nhịn nhường lẫn nhau.
DỄ là sống vội, sống mau
KHÓ dừng chân lại thở sâu, biết là...
DỄ là hứa hẹn, ba hoa...
KHÓ lời tín nghĩa thiệt thà một khi.
DỄ là gieo rắc thị phi
KHÓ là nội quán, tự tri lại mình
DỄ là chiến thắng, quang vinh
KHÓ lòng khiêm hạ, thấy mình nhỏ nhoi.
DỄ xin địa chỉ mọi người
KHÓ mà tìm được chỗ ngồi trong tim.
DỂ biết nói, khó biết im
KHÓ cùng ánh sáng, dễ tìm bóng đêm.
DỄ vụng chân ngã xuống thềm
KHÓ vùng đứng dậy vượt lên chính mình
DỄ biết trời đất rộng thênh
KHÓ là biết được ''ngôi đền tự tâm''
DỄ vui sáu nẻo thăng, trầm
KHÓ lần ngán ngẩm âm thầm hồi hương.
DỂ khi mất cảm thấy buồn
KHÓ, trong hữu Phúc biết thương, giữ gìn.
DỄ là vun quén quanh mình
KHÓ, tình trải rộng ánh nhìn vị tha.
DỄ cho ngày tháng đi qua
KHÓ là tỉnh thức trong ta vài giờ...
DỄ Sinh, dễ Tử mơ hồ...
KHÓ khi đối diện nấm mồ Tuệ tri!...
DỄ là viết những lời thi
KHÓ rằng mơ ước đời ni vẹn toàn.
- Thôi, chừ tìm cái bồ đoàn
Dễ là ngồi xuống, Khó hàng phục tâm.
Dầu sao cũng quyết một lần
Bằng không khó, dễ...lần khân nối dài...
KHOẢNG
CÁCH
Mình giống nhau đôi mắt
Mà khác nhau cách nhìn
Bức tranh đời thơ mộng
Anh thích, em phê bình.
Mình giống nhau đôi tai
Cách nghe không đồng điệu
Em thích nhạc u hoài
Anh chê buồn, không chịu.
Mình giống nhau đôi môi
Mà không cùng cách nói
Em chân thật từng lời
Sao anh thường gian dối!
Mình giống nhau trái tim
Nhưng không cùng nhịp đập.
Em tìm kẻ chung tình
Anh ưa nhìn dáng dấp
Mình giống nhau khối óc
Suy nghĩ hoài khác xa
Những điều làm em khóc
Anh lại cười ha ha...
Phải chăng vì như vậy
Vui, buồn riêng biết thôi
Vẫn chưa lần Hiểu lấy
Vẫn gần mà xa xôi...
- Chủ Nhật em đi lễ
Anh đến quán cà phê
Cùng đi trên lối nhỏ
Cuối con đường rẻ chia
Khoảnh
Khắc Thiên Thu
Khoảng cách là bao giữa Có, Không?
Sống, chết xưa sau một thể đồng
Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ
Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
Xuân nay hoa nở màu xuân trước
Khoảnh khắc tương phùng với vạn niên,
Ai nhọc mái chèo trôi ngược nước
Đâu biết ''bờ kia'' ở tại tiền.
Một thoáng chớp mi trời đất rộng
Giáp mặt muôn trùng nơi phút giây
Áo ai qua núi bay lồng lộng
Buông tiếng cười khan thoát mộng ngày.
Ngăn cách là bao giữa khóc, cười
Bến bờ sinh, tử thực trò chơi!
''Ma Ha Bát Nhã ba la mật''
Hạt cát ngồi...thiên thu, khắp nơi...
Khóc
& Cười
Có ai đó đã nói rằng Hạnh phúc
Dấu đằng sau giọt nước mắt không lời
Và định nghĩa hạnh phúc cuộc đời
Sự thay thế chuỗi khóc, cười vô tận...
Ta hãy khóc với niềm vui chiến thắng
và cười trong giọt nước mắt thiệt thua.
Nhưng từ tâm thì chẳng thể cười đùa
Trên nỗi khổ, niềm đau kẻ khác
Khóc là khi bước chân ta lầm lạc
Những lần ta vấp ngã giữa đường đời.
Cười là khi đau khổ ngước trông trời
Và đứng dậy hiên ngang cười vượt khó.
Khóc là khi oan ức, buồn...giải tỏa
Lệ thành mây rồi vỗ cánh bay đi.
Cười là khi biết khóc chẳng ích gì.
Biết sự việc vốn là không thể khác.
Khi chấp nhận, thì đau thương vẫn hát
Ấy là khi lệ hạt nẩy mầm xanh.
Nỗi niềm kia cùng năm tháng qua nhanh
Không ai vui và ai buồn mãi mãi...
Khóc là khi thấy đời nhiều khổ ải
Cười là khi nhìn thế thái yên vui.
Nên gian nan, chân không bước thụt lùi
Và thành tựu, không mĩm cười ngạo nghễ.
Một chuỗi khóc, cười, đã làm nên cuộc thế
Nên cứ cười cho bé lại những niềm đau.
Và khóc khi cần thiết để nguôi sầu.
Cười với khóc đúng nơi là hạnh phúc.
Khóc với Cười, chẳng qua là cảm xúc
Sương tan theo ngày nắng vội vàng lên
Thôi quay về, bỏ lại ''hai bên''
Bừng mở cửa uyên nguyên Chân Hạnh Phúc.
Hai khuôn mặt, chẳng nơi nao là thật!
Một ngày mưa, ngày nắng, khóc, cười, trôi....
Dharamsala India _Hạ 2012
Khúc
Nguyệt Quỳnh
Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm...
Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào!
Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về
Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ...muôn kiếp vốn không hoa!
Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa... hội ngộ khắp mênh mông...
Bodhgaya mùa trăng thượng tuần tháng 2.
Khúc
Tâm Khai
Ai ơi! mở cánh cửa lòng
Để cho trời đất mênh mông hiện vào
Đón bình minh rất ngọt ngào
An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
Ai ơi! tỉnh thức lặng thầm
Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ.
Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ
Lòng không biên giới...chạm bờ yêu thương!
Ai ơi! đời đó hạt sương
Được, thua chi cũng...vô thường cuốn trôi
Buông đi, một lúc riêng ngồi
Ngắm vầng hồng rụng bên trời hạo nhiên!
Trăm năm rộn rã ưu phiền
Biết chân hạnh phúc - bình yên tại lòng.
- Ai về gạn đục khơi trong
Sẽ nghe từ ái bên lòng nở hoa.
Sẽ thương yêu cõi ta bà
Vòng tay ôm trọn hằng sa hữu tình.
Vì rằng muôn vạn hàm linh
Chung cùng bản thể, giống mình khác chi!
Khi hồn mê muội vỡ đi
Nghìn năm giọt nước tức thì đại dương...
- Ai hay giữa chốn vô thường
Một cành sen nở miên trường thảnh thơi.
Dừng chân xuôi ngược giữa đời!
Lặng nghe...tâm lượng - đất trời chẳng hai...
Khi đời một đóa tâm khai
Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!
Ân cần chắp lại tay hoa
Ca cùng sanh tử bài ca Chân thường...
Kiếp
hư vân
Mới đó đà sang đến tháng Mười
Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi
Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ
Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.
Mới đó màu hoa nhạt úa rồi!
Tiếng cười tao ngộ.. chợt xa xôi.
Hân hoan, phiền muộn...vời theo gió
Quyện áng mây thu dạt cuối trời.
Ta đến nơi đây ắt vạn lần ?
Mộng gì...rồi cũng hóa hư vân
Nằm mơ quán trọ thành quê cũ
Nên trót vương mang lắm nợ nần.
- Sáng nay sờ sững nghe tin bạn
Đi vội, chưa chào giả biệt nhau
Hôm qua vừa gặp lời chưa cạn
Tháng Mười...sao rớt giọt mưa ngâu!
Mới đó người đi, giấc mộng tàn
Vô thường hoài gõ nhịp nhân gian...
Bôn ba, tất bật rồi...sương khói
Vạn sự vùi quên dưới mộ vàng.
Mới đó, nhìn gương tóc đã phai
Thôi chừ buông xuống...nhẹ hai vai
Ta về kẻo chậm hoàng hôn xuống
Lỡ chuyến đò ngang khóc hận hoài..
Chớm thu Cali 2014
Kính Mừng
Ngày Phật Thành Đạo 8/12AL
(Happy BUDDHA ENLIGHTENED)
Sao Mai từ góc trời lên
Tử Sinh đã dứt, não phiền đã tan.
Mười phương thế giới hân hoan
Mừng Đấng Chánh Giác với ngàn lời ca...
(Phóng tác: Hai Sắc Hoa TiGôn)
Một mùa đông trước lúc hoàng hôn
Nghe tiếng Cô Vi bỗng hết hồn
Nhuộm lên Vũ Hán màu tang tóc
Tôi chờ nàng đến với đau thương
Nàng ấy tràn lan rất lạnh lùng
Dải đường xa tít mãi trời đông
Và phương trời thẳm Âu, Phi, Mỹ
Ôm ngực, miệng ho, thấy chạnh lòng
Nàng ấy thường hay bám lấy tôi
Tấn công vào mũi với đôi môi
Nàng chui xuống phổi nên khó thở
Tôi sợ đời tôi cũng vỡ thôi!
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Ngừa Vi lây nhiễm phải cách ly
Cho nên không biết mà xa tránh
Để đến bây giờ, đại dịch, nguy!
Đâu biết lần lây một lỡ làng
Cả trời tang tóc, chết đau thương
Dịch lây nhanh quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày thôi, máu nhuộm đường
- Từ đấy lan tràn, lan lại lan
Đại dịch còn dẫn đến hoang tàn
Thế giới vẫn biết cơ nguy đó
Vác xin chưa có, biết sao kham
Tôi vẫn cách ly với cuộc đời
Cơm canh lạt lẽo, ở nhà thôi!
Và từng vui thú đành quên hết
Vẫn giấu trong tim, chẳng gặp người
Buồn quá, hôm nay vào xem Web
Thấy ai bị dính cồ rô na
Ho khan, sốt nặng, rồi phổi vỡ
Máu huyết dâng trào, thất khiếu ra
Tôi nhớ lời người đã…đe tôi
Một mùa thu trước mới đây thôi
Đến nay mới hiểu thì Vi đã
Lây nhiễm tràn lan trái đất rồi!
Tôi sợ rồi đây, khắp hoàn cầu
Mần ăn xuống dốc, cổ phiếu down
Dân Mỹ thất nghiệp, dân Ấn đói..
Chinh chiến bùng lên, máu lại trào
Nếu biêt rằng tôi đã dính tròng
Trời ơi, người ấy có chuồn không?
Chúa ơi, Phật hỡi trừ virus
Đừng để Covi viếng phổi hồng
Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn phố thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như...khóc chào!
Dặn em ngày tháng hư hao
Hãy thôi mở mắt chiêm bao, dật dờ
- Dù đời đó một cơn mơ
Cũng xin dệt nốt bài thơ thiện lành.
Dặn em học để mà hành
Phải đâu mỗi chút hơn tranh với người,
Ai chen đua, ấy chuyện đời!
Nguyện làm sen trắng bên trời tỏa hương...
Dặn em sống Hiểu và Thương
Vì Tâm, cảnh ấy vô thường cả hai
Nhân gian tô vẽ hình hài
Em ngồi, soi lại một đài gương tâm.
Dặn em quên những thăng, trầm
Đừng ôm dĩ vãng - âm thầm viễn mơ...
- Về đây, thôi sống hững hờ
Xưa, sau là mộng. Bây giờ trạm nhiên.
Dặn em, lắng giọt ưu phiền
Nhìn thu trải nắng trên miền cỏ hoa.
Chi rồi cũng sẽ phôi pha
Trăm năm đó, chẳng qua là một hơi!
- Dặn em quên lối ngược, xuôi
Ngồi yên, thở nhẹ, Biết trời chớm Thu...
Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài không được
Nên mặt mày...nhăn nhăn.
Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ...mộng vàng vỡ tan!
Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu
Trăm năm nỗi đau dài.
...Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Chưa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.
Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.
U mê...thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
''Vầng trăng xưa'' hiện tiền.
DỄ là nói chẳng nghĩ suy
KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra.
DỄ làm đau đớn người ta
KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương!
DỄ là biết được Vô thường
KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần,
DỄ là độ lượng bản thân
KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
DỄ là vong phụ ân thâm
KHÓ, câu tình nghĩa ngàn năm dạ hoài...
DỄ là phạm những điều sai
KHÓ, tâm học hỏi những ai hơn mình,
DỄ cho kẻ khác niềm tin
KHÓ là luôn giữ chính mình thẳng ngay.
DỄ là nói những điều hay
KHÓ thay Sống tựa trình bày ngữ ngôn.
DỄ là suy tính thiệt, hơn..
KHÓ lùi một bước nhịn nhường lẫn nhau.
DỄ là sống vội, sống mau
KHÓ dừng chân lại thở sâu, biết là...
DỄ là hứa hẹn, ba hoa...
KHÓ lời tín nghĩa thiệt thà một khi.
DỄ là gieo rắc thị phi
KHÓ là nội quán, tự tri lại mình
DỄ là chiến thắng, quang vinh
KHÓ lòng khiêm hạ, thấy mình nhỏ nhoi.
DỄ xin địa chỉ mọi người
KHÓ mà tìm được chỗ ngồi trong tim.
DỂ biết nói, khó biết im
KHÓ cùng ánh sáng, dễ tìm bóng đêm.
DỄ vụng chân ngã xuống thềm
KHÓ vùng đứng dậy vượt lên chính mình
DỄ biết trời đất rộng thênh
KHÓ là biết được ''ngôi đền tự tâm''
DỄ vui sáu nẻo thăng, trầm
KHÓ lần ngán ngẩm âm thầm hồi hương.
DỂ khi mất cảm thấy buồn
KHÓ, trong hữu Phúc biết thương, giữ gìn.
DỄ là vun quén quanh mình
KHÓ, tình trải rộng ánh nhìn vị tha.
DỄ cho ngày tháng đi qua
KHÓ là tỉnh thức trong ta vài giờ...
DỄ Sinh, dễ Tử mơ hồ...
KHÓ khi đối diện nấm mồ Tuệ tri!...
DỄ là viết những lời thi
KHÓ rằng mơ ước đời ni vẹn toàn.
- Thôi, chừ tìm cái bồ đoàn
Dễ là ngồi xuống, Khó hàng phục tâm.
Dầu sao cũng quyết một lần
Bằng không khó, dễ...lần khân nối dài...
Mình giống nhau đôi mắt
Mà khác nhau cách nhìn
Bức tranh đời thơ mộng
Anh thích, em phê bình.
Mình giống nhau đôi tai
Cách nghe không đồng điệu
Em thích nhạc u hoài
Anh chê buồn, không chịu.
Mình giống nhau đôi môi
Mà không cùng cách nói
Em chân thật từng lời
Sao anh thường gian dối!
Mình giống nhau trái tim
Nhưng không cùng nhịp đập.
Em tìm kẻ chung tình
Anh ưa nhìn dáng dấp
Mình giống nhau khối óc
Suy nghĩ hoài khác xa
Những điều làm em khóc
Anh lại cười ha ha...
Phải chăng vì như vậy
Vui, buồn riêng biết thôi
Vẫn chưa lần Hiểu lấy
Vẫn gần mà xa xôi...
- Chủ Nhật em đi lễ
Anh đến quán cà phê
Cùng đi trên lối nhỏ
Cuối con đường rẻ chia
Khoảng cách là bao giữa Có, Không?
Sống, chết xưa sau một thể đồng
Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ
Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
Xuân nay hoa nở màu xuân trước
Khoảnh khắc tương phùng với vạn niên,
Ai nhọc mái chèo trôi ngược nước
Đâu biết ''bờ kia'' ở tại tiền.
Một thoáng chớp mi trời đất rộng
Giáp mặt muôn trùng nơi phút giây
Áo ai qua núi bay lồng lộng
Buông tiếng cười khan thoát mộng ngày.
Ngăn cách là bao giữa khóc, cười
Bến bờ sinh, tử thực trò chơi!
''Ma Ha Bát Nhã ba la mật''
Hạt cát ngồi...thiên thu, khắp nơi...
Có ai đó đã nói rằng Hạnh phúc
Dấu đằng sau giọt nước mắt không lời
Và định nghĩa hạnh phúc cuộc đời
Sự thay thế chuỗi khóc, cười vô tận...
Ta hãy khóc với niềm vui chiến thắng
và cười trong giọt nước mắt thiệt thua.
Nhưng từ tâm thì chẳng thể cười đùa
Trên nỗi khổ, niềm đau kẻ khác
Khóc là khi bước chân ta lầm lạc
Những lần ta vấp ngã giữa đường đời.
Cười là khi đau khổ ngước trông trời
Và đứng dậy hiên ngang cười vượt khó.
Khóc là khi oan ức, buồn...giải tỏa
Lệ thành mây rồi vỗ cánh bay đi.
Cười là khi biết khóc chẳng ích gì.
Biết sự việc vốn là không thể khác.
Khi chấp nhận, thì đau thương vẫn hát
Ấy là khi lệ hạt nẩy mầm xanh.
Nỗi niềm kia cùng năm tháng qua nhanh
Không ai vui và ai buồn mãi mãi...
Khóc là khi thấy đời nhiều khổ ải
Cười là khi nhìn thế thái yên vui.
Nên gian nan, chân không bước thụt lùi
Và thành tựu, không mĩm cười ngạo nghễ.
Một chuỗi khóc, cười, đã làm nên cuộc thế
Nên cứ cười cho bé lại những niềm đau.
Và khóc khi cần thiết để nguôi sầu.
Cười với khóc đúng nơi là hạnh phúc.
Khóc với Cười, chẳng qua là cảm xúc
Sương tan theo ngày nắng vội vàng lên
Thôi quay về, bỏ lại ''hai bên''
Bừng mở cửa uyên nguyên Chân Hạnh Phúc.
Hai khuôn mặt, chẳng nơi nao là thật!
Một ngày mưa, ngày nắng, khóc, cười, trôi....
Dharamsala India _Hạ 2012
Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm...
Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào!
Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về
Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ...muôn kiếp vốn không hoa!
Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa... hội ngộ khắp mênh mông...
Bodhgaya mùa trăng thượng tuần tháng 2.
Ai ơi! mở cánh cửa lòng
Để cho trời đất mênh mông hiện vào
Đón bình minh rất ngọt ngào
An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
Ai ơi! tỉnh thức lặng thầm
Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ.
Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ
Lòng không biên giới...chạm bờ yêu thương!
Ai ơi! đời đó hạt sương
Được, thua chi cũng...vô thường cuốn trôi
Buông đi, một lúc riêng ngồi
Ngắm vầng hồng rụng bên trời hạo nhiên!
Trăm năm rộn rã ưu phiền
Biết chân hạnh phúc - bình yên tại lòng.
- Ai về gạn đục khơi trong
Sẽ nghe từ ái bên lòng nở hoa.
Sẽ thương yêu cõi ta bà
Vòng tay ôm trọn hằng sa hữu tình.
Vì rằng muôn vạn hàm linh
Chung cùng bản thể, giống mình khác chi!
Khi hồn mê muội vỡ đi
Nghìn năm giọt nước tức thì đại dương...
- Ai hay giữa chốn vô thường
Một cành sen nở miên trường thảnh thơi.
Dừng chân xuôi ngược giữa đời!
Lặng nghe...tâm lượng - đất trời chẳng hai...
Khi đời một đóa tâm khai
Càn khôn là giấc mộng dài chẳng qua!
Ân cần chắp lại tay hoa
Ca cùng sanh tử bài ca Chân thường...
Mới đó đà sang đến tháng Mười
Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi
Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ
Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.
Mới đó màu hoa nhạt úa rồi!
Tiếng cười tao ngộ.. chợt xa xôi.
Hân hoan, phiền muộn...vời theo gió
Quyện áng mây thu dạt cuối trời.
Ta đến nơi đây ắt vạn lần ?
Mộng gì...rồi cũng hóa hư vân
Nằm mơ quán trọ thành quê cũ
Nên trót vương mang lắm nợ nần.
- Sáng nay sờ sững nghe tin bạn
Đi vội, chưa chào giả biệt nhau
Hôm qua vừa gặp lời chưa cạn
Tháng Mười...sao rớt giọt mưa ngâu!
Mới đó người đi, giấc mộng tàn
Vô thường hoài gõ nhịp nhân gian...
Bôn ba, tất bật rồi...sương khói
Vạn sự vùi quên dưới mộ vàng.
Mới đó, nhìn gương tóc đã phai
Thôi chừ buông xuống...nhẹ hai vai
Ta về kẻo chậm hoàng hôn xuống
Lỡ chuyến đò ngang khóc hận hoài..
Chớm thu Cali 2014
(Happy BUDDHA ENLIGHTENED)
Sao Mai từ góc trời lên
Tử Sinh đã dứt, não phiền đã tan.
Mười phương thế giới hân hoan
Mừng Đấng Chánh Giác với ngàn lời ca...
No comments:
Post a Comment