Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ L

Là Ai?
Bạch thầy, con là ai ?
 
- Con là một đứa con lai
Nửa lai đức Phật, nửa lai Ta bà.
Con là nửa trái me già
Nửa kia còn lại thì là...chôm chôm. 
Cuộc đời con thích ôm đồm
Hăm tám ngày mặn, hai hôm muối mè.
Bửa thì mặt áo hoa hòe
Đến ngày vía Bụt...ấp e Lam hiền.
Nửa mê cái cảnh chùa chiền
Nửa mê đi shop, mê tiền, mê yêu...
Con là thập cẩm, đủ điều
Nữa thương đức Phật, nửa...thương nhiều ''người ta''
Thế thầy là ai?
 
Thầy đây là cái chổi chà
Quét chùa cho sạch, quét ra ngoài đường
Quét chợ rồi quét phố phường
Quét cả vui, buồn mới rụng sáng nay
Quét lòng thế nhiễm đắm say
Quét cho tàn cuộc mộng này mới ngưng!
Quán đời, thầy chỉ người dưng
Chỉ là hạt bụi đường trần rong chơi.
Chừng nào con được thảnh thơi
Thầy trao nghề quét...cho đời nó thong dong.
 
Là Người Hạnh Phúc
Hướng Dương đẹp tựa mặt trời
Trên đời hạnh phúc là người biết tu.
Cuộc trần thì mãi ''lu bu''…
Biết đời như huyễn buông thư nhẹ nhàng...
 
Mùa thu đẹp nhất lá vàng
Bước chân an tịnh giữa ngàn biến thiên.
Như Nai bên suối thật hiền
Như như lòng chẳng phan duyên, buộc ràng...
 
Thanh bình trên khắp nhân gian
Mĩm cười tâm nguyện bình an cho đời.
Trong hồ sen đẹp tuyệt vời
Người hạnh phúc nhất 
chính người khéo tu.
 
Là Thế Chuyện Đời
Cuộc đời chẳng lợi thì danh
Không danh thì lợi - Chẳng tranh mới nhường
Lòng người không ghét thì thương
Không thương thì ghét, không buồn thì vui.
Đường đời không tới thì lui
Không thăng thì giáng, không lùi thì lên. 
Ân tình không nhớ thì quên
Không thân, không thế - Không tiền, không yêu.
  
Tình đời nắng sớm mưa chiều
Mang lòng Thị Nở, Thúy Kiều ngoài da. 
Tâm hồn không Phật thì Ma
Vòng vo trăm kiểu nào qua Tình, Tiền
Trường đời không chức, không quyền
Không trên thiên hạ, không yên trong lòng.
Sự đời mới chuộng cũ vong
Không thương, ai giận, ai mong, ai chờ?
 
Sang giàu không hết bơ vơ
Nghèo xơ xác, vẫn biết Cho, không nghèo 
Nhân tình thế thái eo xèo
Tấm thân tứ đại bọt bèo sắc, không.
 
- Thiên thu vẫn thế lòng vòng
Nghêu ngao điệp khúc bềnh bồng, đổi thay
Mênh mang hư thực kiếp này
Hai bờ buông xuống, là đây lối về.
Sắc, thinh…bỏ lại bên lề
Ngồi yên lặng lẽ tràn trề thái hư.
 
Người về trong cõi Như Như
Thương người ôm mộng khư khư…cũng đành!
 
Làm sao giữ lại
Làm sao giữ lại điều không thể...
Cát biển tuôn dần qua kẽ tay,
Làm sao miên viễn...đời dâu bể
Bảo gió trên ngàn thôi cuốn mây!
 
Làm sao níu áo thời gian lại
Ngắm nụ xuân thì chưa úa môi.
Làm sao tìm thấy dòng sông cũ
Lạ lẫm chiều nay bến lỡ, bồi.
 
Làm sao giữ được tình ban sớm
Chưa kịp hoàng hôn đã úa màu.
Ta trách sao người thay đổi vội
Chắc gì...ta chẳng đổi thay đâu!
 
Làm sao nắm giữ ngày nhung lụa
Hào phú...vang danh của một thời.
Phút chốc một chiều bao ''cái của''
Đồng tình đội nón chạy xa xôi.
 
Soi gương thấy nụ cười năm đó
Chẳng biết vì đâu...méo mó rồi!
Làm sao giữ được điều không thể...
Cầm bằng như...nước cuốn hoa trôi.
 
-Vốc nước lòng tay khôn giữ được
Mọi vật trên đời cũng...rứa thôi!
 
Lẫn Trong Nhau 
Khổ đau là bạn an vui
An vui đích thực không rời khổ đau
Thong dong ngay giữa cõi sầu
Niết Bàn chung một nhịp cầu thế gian.
Trong mưa có giọt nắng vàng
Nơi bùn thoang thoảng...mơ màng hương sen
Giữa ngày nghiêng bóng màn đêm
Canh khuya chợp mắt, nắng lên ngập hồn.
Sau niềm vui có nỗi buồn
Trong tù ngục thấy con đường thoát ly
Nơi dung nhan tuổi xuân thì
Có đôi mắt Mẹ xếp li buổi chiều.
Ghét người, bởi chính vì Yêu 
Yêu bao nhiêu Hận bấy nhiêu cũng là...
Trong chùa có cả ta bà
Trong ta bà ẩn một toà Như Lai.
Nơi điều ''nghịch ý trái tai''
Lặng mà nghe - tỏ một bài Pháp âm.
À ơi, dưới võng con nằm
Cũng là giấc ngủ ngàn năm đi về...
Trong phiền não có Bồ đề
Dạt dào sóng gợn...bốn bề đại dương.
Ngay tim ta có tình thương
Thương như lưới cá - tơ vương…nhọc mình!
Trong sinh tử gặp Vô sinh
Bên đời huyên náo lặng thinh Phật ngồi.
Trong ta có cả vạn đời
Lặng yên...tràn ngập đất trời xưa, sau...
 
Lặng Lẽ Quay Về
Lặng lẽ trước những điều sai
Chẳng phải không hay điều đúng
Bởi quá xét nét, rạch ròi…
Nhìn nhau thật là lúng túng. 
 
Lặng lẽ trước những điều đúng
Không phải hà tiện lợi khen.
Chỉ vì mong người đứng vững
Trước thành công mới tạo nên.
 
- Lặng lẽ cho vào lãng quên
Nào phải lòng không biết giận
Chỉ ngại tâm ta yếu mềm
Phát ngôn.. bừa rồi ân hận..
 
Lặng lẽ quay về tự thắng
Thắng mình nên nhận phần thua
Hành xử nhiều khi quá thẳng
Về sau tốn sức phân bua…
 
Lặng lẽ mà không a dua
Nhu nhuyến tựa nhành dương liễu
Giữa khi bão gió sang mùa
Bình yên trong niềm Thương Hiểu.
 
Lặng lẽ hằng tâm quán chiếu
Ta chỉ sửa mình được thôi!
Lỗi người, càng nhìn càng khổ
Dễ đâu chỉnh đốn cuộc đời…
 
Xin chắp đôi tay thầm lặng
Ước Nguyện cho ta, cho người
Biết thương nhau, rời oán tắng…
Niết bàn đây thật người ơi! 
 
Lặng Ngắm Phù Hư 
Cái Tôi thường thấy tổn thương
Khi đời chê bai, xúc phạm
Mặc kệ, cứ để nó buồn!
Đừng trốn chạy, đừng đeo bám…
 
Những khi được người tán thán
Cái tôi sung sướng ngẩng đầu.
Biết- vui nào rồi cũng cạn
Bao làn sóng cả chìm sâu…
 
- Tổn thương…hay niềm hạnh phúc…
Từng đợt sóng vùng biển dâu
Đến đi giữa miền tâm thức
Cùng mây theo nước qua cầu…
 
Hãy trả sóng về cho biển
Trả buồn lại bởi niềm vui.
Lặng ngắm dòng sông tĩnh tại
Mặc tình hoa rác nỗi trôi…
 
Đâu có cái '' Tôi giải thoát ''
Giải thoát chính: ''Lìa cái Tôi''
Nhìn sâu vào lòng sinh, diệt...
Gặp lại bình yên muôn đời…
 
Lặng Nghe Tim Mình Lên Tiếng! 
Mỗi người chỉ một trái tim,
Nhưng có hai Tâm nhĩ thất. 
Một tâm chứa đựng niềm vui, 
Một tâm muộn phiền dấu cất.
 
Khi vui, nếu cười lớn tiếng
Sẽ đánh thức buồn bên kia.
Lúc buồn, nếu tràn mưa lệ
Niềm vui nghẽn lối không về!
 
Mỗi người chỉ một trái tim
Nửa mỏi mệt đời cơm, áo... 
Nửa nặng chấp nê...phiền não...
Khiến tim tiều tụy tháng ngày.
 
Sống hiểu điều chi là Nặng
Thì mới biết...Nhẹ nhàng buông!
Sống hiểu nguồn tâm bình lặng
Tim gầy mới thoát đau thương...
 
Đừng tưởng cuộc đời vĩnh viễn
Thật ra ngắn đến...không ngờ
Đoái nhìn con tim bé bỏng
Làm việc suốt 24 giờ !!
 
- Hãy sống như hoa mùa Hạ
Lìa đời tựa lá mùa Thu 
Nhân sinh...thoảng làn gió vội!
Đừng nhốt tim trong ngục tù...

Mai đây ta chết, đời như thị
Thế giới điềm nhiên đẹp vẫn là..
Dòng sông đó trôi xuôi từ vạn kỷ
Biết chi đời từng có giọt sương sa...
 
Ta đã cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng!
Mà sống mê man cuộc khóc, cười.

 

 Lặng Nhìn 
Đôi khi trời ngập nắng
Bỗng nghe lòng đổ mưa.
Một chiều mưa nhạt nhòa
Hồn lung linh bóng nắng.
 
Có khi trong bình lặng
Gờn gợn niềm xôn xao.
Giữa hạnh phúc ngọt ngào
Thoảng nghe mùi cay đắng.
 
Lắm khi trong sầu hận
Vẫn nồng nàn thương yêu.
Nơi khóe mắt trời chiều
Phía sau vàng rực lửa
 
Nhìn sâu trong lời hứa
Đã nhuốm màu phôi pha.
Đôi môi nào thật thà
Chợt quên mình, gian dối...
 
Bước chân ngày lễ hội
Đã vang lời quạnh hiu.
Biển bình yên buổi chiều
Vỗ sóng ngầm khao khát.
 
Trong tương phùng khúc nhạc
Sóng sánh màu ly bôi
Về đối diện đơn côi
Lặng, nghe niềm hạnh phúc.
 
Chiêm bao, mà rất thực
Mở mắt lại say nồng...
Đời là một dòng sông
Chảy xuôi cùng mộng mị.
 
Cuộc đời, ừm...lạ nhỉ!
Sóng vỗ bờ nhị nguyên
Thôi, ta về cõi Thiền
Lặng hai miền mỏi mệt.
Vui nào hơn Tịch diệt.
 
Lặng Nhìn Hư Tâm 
Như mây trời phiêu lãng
Cảm xúc đến rồi đi
Em không là cảm xúc
Cớ sao lòng lâm ly?
 
Khi buồn như giọt nắng
Mong manh rơi cuối chiều
Buồn đến đi rất vội
Sao mang hồn cô liêu!
 
Như suối ngàn trôi chảy
Dòng tư duy miệt mài
Anh không là suy nghĩ
Ai vui, buồn, đổi thay?
 
Chiều nao mưa qua phố
Vì đâu thê thiết hồn!
Lắng nghe làn hơi thở
Mưa, chỉ là mưa tuôn...
 
- Ta không là cảm xúc
Ta chẳng là suy tư,
Cũng không là hình bóng
Sống mãi hoài thiên thu...
 
Khổ đau hay hạnh phúc
Từng đợt sóng xô bờ
Có khi nao dừng lại
Mà ôm ghì, đuổi xua...
 
Như gió ngàn năm vẫn
Phiêu du qua trần gian
Vén loài mây tâm tưởng
Ánh Như bừng, thênh thang...
 
Lắng Tâm Nhìn Lại
Tôi chỉ là một nhà Sư
Tâm hồn, thể xác cũng như mọi người
Lặng thầm tôi sống giữa đời
Chẳng hề ôm mộng thành người hữu danh,
Chỉ mong nhìn lại chính mình
Soi lòng trên mỗi tâm tình diễn ra..
Cuộc đời quá đổi bao la
Điều tôi muốn hiểu chính là...tự tâm.
 
Khi đi, lúc đứng, ngồi, nằm...
Ra vào tiếp xúc âm thầm liễu tri.
Nói nhiều, ngẫm có ích chi!
"Đa ngôn, đa quá" thị phi càng nhiều.
Tháng ngày còn lại bao nhiêu
Quay về suy gẫm những điều Phật răn 
Lòng này có Phật, Pháp, Tăng
Thì xin nguyện dứt ngã nhân, muộn phiền
Một giờ an trú tâm thiền
Hơn nghìn năm sống đảo điên mê mờ...
 
Xưa kia hướng ngoại hằng giờ
"Trong nhà có báu" lại thờ ơ quên,
Nên đời tôi mãi chông chênh
Nên sầu với khổ không tên buộc mình!
 
Hiểu người, ấy gọi thông minh
Hiểu mình, ấy biết tự mình vượt qua.
Vui đời ẩn dấu phong ba
Bình yên nội tại mới là phúc chân
Nhân gian vui, khổ xoay vần
Bôn ba chi cũng...phù vân cuối trời! 
 
Bây chừ gác lại chuyện đời
Chắp tay sen với một lời "Tạ ơn"
Tạ từ, đốt nén trầm hương
Tôi về, xin gửi tình thương khắp cùng...
 
 Lặng Về 
Khi lặng thầm cảm nhận
Những khoảnh khắc yên bình
Giữa dòng đời huyên náo
Giữa mịt mù sắc, thinh
 
Là khi lòng chợt hiểu
Giá trị thật kiếp người
Những phù du đeo đuổi...
Giờ mĩm cười, hổ ngươi!
 
Vài phút giây tĩnh lặng
Dù nhỏ bé mà thôi
Vẫn rất là quý giá
Trong hư huyễn cuộc đời
 
Lay Ta Tỉnh Mộng Một Lời 
Tâm Kinh
Mùa thu rong bước trên ngàn
Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền!
Võng đong đưa một giấc thiền
Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.
Bóng tùng thấp thoáng xa xa
Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa
Vàng thu chiếc lá sang mùa
Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.
Nghiêng nghiêng nắng lụa trên đồi
Chiều qua chầm chậm bóng thời gian phai.
À ơi...cát bụi miệt mài
Ngủ đi, tâm niệm trần ai phiêu bồng..
Như ngày thơ dại giấc nồng
Bên đời có ngọn từ phong vỗ về.
- Nhân gian nay khép hẹn thề
Sớm mai thức giấc Bồ đề nở hoa,
Trần tâm sương khói nhạt nhòa
Vén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.
Mùa thu dỗ giấc trên đồi
Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh
Thiên thu trôi xuống phận mình
Ơ hay.. muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!
Trái si mê rụng ơ hờ
Nụ cười lan tận bến bờ…trạm nhiên.
 
 Lễ Phật Bảo
Cội Bồ Đề trang nghiêm thiền tịnh
Thắng thiên ma, vạn chướng trùng trùng
Con xin lạy đấng Đại Hùng
Rọi Vô Biên Trí tận cùng thế gian
Từ quá khứ vô vàn Phật hiện
ở đương lai vô lượng Thế Tôn
Đời nay Chư Phật độ sanh
Con xin kính lễ, tâm minh nguyện cầu
Mười Phật hiệu: Ứng Cúng mầu nhiệm
Chánh Biến Tri, Minh Hạnh hồng danh
Ân đức Thiện Thệ cao dày,
Bậc Thế Gian Giải chỉ bày chơn tâm
Vô Thượng Sĩ pháp thân tịnh diệu
Bậc Trượng Phu Điều Ngự chúng sanh
Nhân Thiên Cha Lành ba cõi
Phật, Thế Tôn hiển uy linh độ đời
Phật là nơi nương nhờ tối thượng
Cho chúng con vô lượng an lành
Tự quy Giác tánh bất sanh
Bồ Đề Tâm nguyện viên thành từ đây
Gieo năm vóc vi trần sám tội
Những lỗi lầm: tham, giận, mê si
Cúi xin Phật Bảo chứng tri
Con nguyện tinh tấn, viễn ly não phiền.
Namo Buddhay Bodhgaya - India Jan 18 2017

 LÊN NON HÓA KIẾP MÂY NGÀN 
Lên non hái cụm mây ngàn
Tặng đời một chút thư nhàn, thong dong..
Lên non ngắt gợn mây hồng
Kết sen nghìn cánh thả sông vô thường..
Lên non mắt rộng mười phương
Trải vào nhân thế tình thương nhiệm mầu
Lên non bỏ lại đằng sau
Bao nhiêu phiền muộn, niềm đau nhân hoàn..
Lên non cất giọng cười khan..
Hóa ra.. mình tự buộc ràng đấy thôi!!
Trăm năm cười khóc, khổ vui..
Thành cộng, thất bại.. nước trôi qua cầu..
Cuộc đời chẳng có khổ đau!
Chằng qua lầm tưởng.. bạc đầu nhân sinh..
Lên non.. mình gặp lại mình
Vốn xưa trong cõi an bình thảnh thơi
Lên non bạn với mây trời..
Nghe Kinh vô tự hát lời thiên thu...
Lên non chẳng phải để tu
Biết mình sau trước.. như như vậy mà..
Lên non ngắt cụm mây ngà..
Se mây thành áo cà sa phiêu bồng..
Một ngày hóa kiếp thinh không
Trăm năm gửi chốn bụi hồng chữ .. Thương!!


 LỜI CỦA CÁ
Tôi là con cá dưới sông
Có cha, có mẹ, có chồng có con
Trông con trông mỏi trông mòn
Trông khi họp mặt coi còn đủ không
Ngày ngày dong ruổi chạy rong
Kiếm ăn đây đó đỡ lòng mới thôi
Bữa kia nghe tiếng con tôi
“Mẹ ơi, con đã mắc mồi rồi me”
Lạy Trời lạy Phật chở che
Cho cha, cho mẹ, cho bè con thơ
Thành người tôi sẽ ước mơ
Kiếp sau sẽ chẳng bao giờ đi câu. 
Biết đâu lũ cá chẳng vừa bơi vừa nguyện ước:
“Xin cho chúng tôi đừng gặp loài người”?
 
Lời Kinh hát trên sông 
Kiếp này xin ước nguyện
Được làm ông lái đò
Trên dòng sông sinh tử
Lời kinh làm câu hò.
 
Áo nâu vờn sóng bạc
Khua mái chèo sông sâu
Chờ nhân gian rũ mộng
Cùng qua bến giang đầu
 
Khách đi rồi khách đến
Dòng sông lờ lững trôi
Chở bao người qua bến
Thù lao...một nụ cười.
 
Kiếp này chỉ mong được
Làm ông lái đò thôi
Chở những lời kinh ngọc
Vào sâu thẳm lòng người
 
Lời kinh đưa khách tục
Như mây qua dòng sông
Chập chờn bờ lau sậy
Nghìn thu soi tấm lòng...
 
Một sớm bình minh Sông Hằng ( 10-2010 )
 
LỐI VỀ THÊNH THANG
Đi tu chẳng phải trốn đời
Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm.
Đi tu chẳng mộ tiếng tăm
Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*)
Đi tu thức giấc Nam Kha
Đi tu để thoát Ái hà mênh mông
Đi tu không muốn thần thông
Đi tu chẳng để cậy trông người đời
Đi tu không phải theo thời
Đi tu không để mọi người tôn vinh.
Đi tu chỉ một niềm tin 
Đến bờ Giải Thoát, vô minh đoạn lìa
Đi tu tìm môt lối về
Nghìn năm mây trắng bốn bề thênh thang...
''âm thầm Độ, Tha'' (*) = tự độ và độ tha
 
Lòng vô ngại
Một người nghe tiếng chuông
Từ thiên thu vọng lại,
Lặng im cùng đất trời
Hòa tan chung vạn loại...

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...