Mặc tình trôi...
Mặt trời vừa tự vẫn
Buông xuống dòng thác mơ
Này ai, ai có thấy!
Vầng Nhật trôi...xa mờ.
Không bến bờ...
Nửa đêm gió thoảng hiên chùa
Hồ như...trời đất gọi mùa xuân sang
Nhà sư bước khỏi thiền sàng
Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
Tỉ tê giọng dế đêm trường
Ru đời say mộng, phố phường ngủ yên.
Một cành mai nở bên hiên
Chừng như tận cõi vô biên giật mình.
Mênh mang đây chốn hữu tình
Xuân lai, xuân khứ giữa nghìn chiêm bao...
Nửa đêm nhè nhẹ xuân vào
Hiên chùa mai nở ngọt ngào dưới trăng
Nhà sư cười nụ lâng lâng
Hồn tan vỡ mộng bao lần viễn du...
Trong khoảnh khắc, trọn thiên thu
Hạc bay qua lớp sương mù lãng quên.
Thênh thang cõi ấy không tên
Bỗng về giữa cánh mai bên hiên chùa
Mai cười hội ngộ trăng xưa
Sư vừa thoát lũy kiếp mơ, Xuân về!
Gạn hỏi lòng mình thực tỉnh chưa
Hay hoài dan díu với dây dưa?
Nụ cười Linh Thứu nghìn năm vẫn
Chỉ tại trần tâm cứ...lững lờ.
Gạn hỏi mùa Thu mấy tuổi rồi
Lá vàng mấy độ lặng thầm rơi
Ai đi hun hút phương trời mộng
Sáu nẻo trầm luân có rã rời?
Gạn hỏi dòng sông chạnh nhớ nguồn
Với mây hiền hậu ngủ đầu non
Nghìn trùng lưu thủy sông còn nhớ
Hay cách xa lòng...quên sắt son?
Gạn hỏi con đường chạy mãi đâu
Có nhớ nguyên lai thuở bắt đầu?
Gót chân phiêu lãng mờ nhân ảnh
Cố quán xa, chìm trong bể dâu.
Gạn hỏi hoa Tường Vi trước sân
Nở, tàn...sao dạ khách bâng khuâng!
Có gã thi nhân lòng mê muội
Lưu lạc thiên thu với lục trần.
Gạn hỏi từ nay chuyện tử sinh
Thắp hồn say mộng...một câu Kinh
Hay là vẫn thói đời du tử
Ưa thú đau thương, kiếp gập ghềnh?
Thôi, đừng gạn hỏi thêm chi nữa
Ai về, ai ở, chẳng ai trông!
Nhân gian như thị từ muôn thuở
Kìa, mảnh thuyền trôi giữa sắc, không.
Cho dù mạnh mẽ đến đâu
Cũng có khi ta mềm yếu
Một lời lân mẫn trao nhau...
Vực dậy niềm tin kỳ diệu.
Sẽ có lúc hồn vắng thiếu
Dù ngồi trên đỉnh thành công
Hạnh phúc là Thương, là Hiểu
Nên cần chia sẻ, cảm thông...
- Hôm nao sống ngày nhung lụa
Khối kẻ một chiều trắng tay
Chẳng thiết ôm ghì ''cái của''...
Đâu tiếc khi đời đổi thay!
Phút trước, cười vui hỉ hạ
Giờ sau, lả chả giọt hồng
Chuyện bình thường, đâu có lạ!
Thành, bại đó là...hư không...
Điệu sống thăng trầm muôn thuở
Bên đời những phút lặng yên
Mắt từ hòa- Tâm rộng mở
Một ngày cũng đã vô biên...
- Sáng nay bình minh nắng đẹp
Vừa qua một cơn bão lòng.
Khi buồn đừng nên khép cửa
Ơ kìa! mây trắng ngoài song...
Ít nói cho lòng được tịnh thanh
Cho tâm hoa nở đóa sen lành.
Nhiều lời, lắm lỗi, đa phiền não
Bao nhiêu rối rắm mãi vây quanh.
Ít nói quay về với tự tâm
Nương theo hơi thở niệm Phật thầm.
Sáu cửa cài then, phòng hộ ý
Tỉnh thức từng giây, dứt lỗi lầm.
Ít nói cho đời bớt nhiễu nhương...
Chỉ cần im lặng trải tình thương,
Gìn Thân, Miệng, Ý như gìn ngọc
Hoa Từ, trái Huệ tự thơm hương.
Ít nói, không là câm nín đâu!
Cốt là ý nghĩa chẳng nhiều câu.
Một lời đem lại nhiều an lạc
Hơn cả ngàn muôn...rộn ý sầu.
Ít nói tâm rền tiếng Phật âm
Lắng nghe an tịnh thoát mê lầm.
Con nguyện vuông tròn câu Chánh Ngữ
Thắp đèn Tuệ Giác rạng trong tâm.
Cho tâm hoa nở đóa sen lành.
Nhiều lời, lắm lỗi, đa phiền não
Bao nhiêu rối rắm mãi vây quanh.
Ít nói quay về với tự tâm
Nương theo hơi thở niệm Phật thầm.
Sáu cửa cài then, phòng hộ ý
Tỉnh thức từng giây, dứt lỗi lầm.
Ít nói cho đời bớt nhiễu nhương...
Chỉ cần im lặng trải tình thương,
Gìn Thân, Miệng, Ý như gìn ngọc
Hoa Từ, trái Huệ tự thơm hương.
Ít nói, không là câm nín đâu!
Cốt là ý nghĩa chẳng nhiều câu.
Một lời đem lại nhiều an lạc
Hơn cả ngàn muôn...rộn ý sầu.
Ít nói tâm rền tiếng Phật âm
Lắng nghe an tịnh thoát mê lầm.
Con nguyện vuông tròn câu Chánh Ngữ
Thắp đèn Tuệ Giác rạng trong tâm.
Không ai sống mãi trăm năm
Thế mà tính chuyện xa xăm ngàn đời
Không ai biết được tuổi trời
Mà ôm mộng tưởng đổi dời thế gian,
Không ai đẹp mãi dung nhan
Mà mong hoa thắm chẳng tàn chiều hôm.
Nào ai vui mãi không buồn
Dùng dằng, dan díu...cuối đường chia xa...
Thở vào...có lúc thở ra
Giữa hai hơi thở.. đời ta lắm điều?
Không ai dám bỏ tình yêu
Dù tình ẩn chứa bao nhiêu lụy sầu
Có ai tóc chẳng bạc màu
Mà hoài dệt mộng bên cầu tử sinh.
Ít ai hạnh phúc một mình
Nên đành đánh đổi...mong tìm chút vui.
Không ai ưng bước trở lui
Nên đường thiên lý ngậm ngùi ruổi dong.
Mấy ai về lại với lòng
Thú đau thương...nhận chìm trong vô thường.
Không ai sống mãi miên trường
Thì xin nhớ lẽ Chân thường tại Tâm
Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.
Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.
Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!
- Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!...
- Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
''Cửa sổ tâm hồn'' trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân...
Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa...
Từng ngày ta nên ''mở mắt''
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu...mai nhỡ vô thường...
Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ...phù vân...
Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là...''sỏi đá...cần nhau''?
''Mở mắt'' để rồi ''nhắm mắt''
Có gì thực ''của Ta'' đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn năm...bụi cũng qua cầu...
Bodhgaya rằm thượng nguyên 2013
Hôm kia nằm mộng thấy
Đời tột đỉnh giàu sang
Bước lên ngôi quyền lực
Hạnh phúc và vinh quang,
Niềm vui chưa hưởng trọn
Bỗng...tiếng gà gáy vang
Giật mình, choàng tỉnh dậy
Ta nhìn ta, ngỡ ngàng!
- Đêm qua nằm mộng thấy
Mang phận nghèo gian truân
Tai ương cùng bịnh hoạn
Đến bủa vây không ngừng.
Bèn ra sông tự vẫn,
- Chợt nắng soi...giật mình.
Thì ra là cơn mộng!
Mở mắt chào bình minh.
- Đời giàu sang, nghèo khó
Hai nét mặt buồn, vui
Trong mắt người Tỉnh ngộ
Mộng cứ là...mộng thôi!
Đừng gục đầu ôm gối
Đừng phận mình gian truân
Rộng tầm nhìn muôn lối
Đời còn bao nhọc nhằn
Rồi một ngày không nắng
Đừng nỗi buồn không tên
Đời nhiều người mơ ước
Muốn như mình ngước lên
Đừng buồn người gian dối
Lòng mỉm cười cho qua
Đời ai không lỗi lầm
An bình khi thứ tha
Rồi một ngày giông tố
Ngồi một mình trần tâm
Nhẹ nhàng từ hơi thở
U sầu vào lãng quên
Đời nhiều ngày hạnh phúc
Rồi có ngày chia xa
Còn tùy vào suy nghĩ
Mở khép từ con tim
Từng đối mặt ngàn ngày sao chẳng nhớ
Chỉ một lần gặp gỡ khó mà quên!
- Tình cảm con người chính là một chữ ''Duyên''
Biển đời rộng, riêng một người ta thấy.
Nỗi khổ, niềm vui dẫn nhau sang từ đấy
Từ độ mắt nhìn mà sóng dậy hồn ai.
Giọng nói câu cười...nếu phớt bỏ ngoài tai.
Lòng trong vắt...giọt mưa trôi trên lá.
Đâu ai bắt trói ta vào kẻ lạ?
Đường thênh thang sao chọn ngã nhiêu khê!
Khó mà quên, vì trót lỡ ''mang về''
Một chữ Nhớ quyện đời vào duyên nghiệp.
Vòng luẩn quẩn..,từ khi chàng có thiếp
Đợt sóng lan dần, viên sỏi chạm hồ thu.
Ôi trần tâm khởi động cuốn xa mù
Duyên và Nghiệp một đồng xu hai mặt.
Nhớ rồi Tưởng bởi cái nhìn, con mắt
''Sắc cứ là hình sắc'', có hề chi?
Mưa đâu làm trói buột bước chân đi
Thì gặp gỡ, thì chia ly, ai khổ?
Trong chữ Duyên vốn tiềm tàng chữ Nợ
Chữ sum vầy chôn nức nở chia xa.
Nhớ tìm quên, quên tìm nhớ, sa đà..,
Đành xuôi ngược cõi Ta bà vô tận.
- Nào ai biết trở về làm mây trắng
Kiếp nhàn vân xa vắng nẻo vòng quanh...
Một chút của những bước chân
Cố hương ngàn dặm cũng gần một khi..,
Một vài đá sỏi li ti
Hẹn nhau thành núi Tu Di có ngày.
Một chút tình thương mở bày
Người vui - mình cũng đong đầy niềm vui.
Một chút nhường nhịn, bước lui
Nghe hồn thanh thản biển trời bao la
Một chút tha thứ, bỏ qua
Ngày mai vẫn đậm chung trà đệ huynh
Một chút cử chỉ chân tình
Khổ đau...gửi lại ánh nhìn Tạ ơn.
Một chút xoa dịu nỗi buồn
Khô khan dòng lệ tủi hờn bấy lâu.
Một chút lời hỏi han nhau
Lòng biên giới bỗng...nhịp cầu bắt sang.
Một chút thôi, giọt nắng vàng
Cũng làm ấm buổi Đông sang lạnh lùng
Một chút nến giữa gian phòng
Bóng đêm muôn thuở bàng hoàng, lặng thinh...
Một chút tiếng Kệ, lời Kinh
Chiều kia rơi vỡ tâm tình u mê.
Một chút gieo hạt Bồ Đề
Vị lai hoa Giác xum xuê đầy cành.
Một chút là ý niệm lành
Đâu ngờ...giọt nước viên thành cơn mưa...
Một chút ni chớ hững hờ
Đời nghe an lạc từng giờ gọi tên.
Một chút này chẳng bỏ quên
Con đường hạnh phúc bước thênh thang đời.
Ta đã cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng
Mà sống mê man cuộc khóc, cười...
Tìm ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng, giữa tầm tã mưa
Ngược dòng sinh tử xô đưa
Tìm ta một cội để vừa đủ che.
Lối quen khấp khiễng đi về
Gót chân đã mỏi, đam mê đã chùng
Ta từ vô thỉ mịt mùng
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
Tìm ta một cội chân nguyên
Vào nương bỗng mất...nhập miền vô ưu
MỘT MÌNH
Tín nữ:
Bạch Thầy con có gia đình
Nhiều khi vẫn thấy tâm tình trống trơn!
Thầy một mình, chắc buồn hơn
Vì sao thầy chọn con đường lẻ loi?..
Nhà Sư:
Mô Phật!
"Một mình" đi với "một mình"
Một mình sống với tâm tình hắt hiu..
Hai mình zui ít, khổ nhiều..
Một mình lặng lẽ thương.. đều chúng sinh...
Sinh sự thì sự sẽ sinh
Chi bằng Vô Sự, an bình, phải không?
Tín nữ:
Bạch Thầy con có gia đình
Nhiều khi vẫn thấy tâm tình trống trơn!
Thầy một mình, chắc buồn hơn
Vì sao thầy chọn con đường lẻ loi?..
Nhà Sư:
Mô Phật!
"Một mình" đi với "một mình"
Một mình sống với tâm tình hắt hiu..
Hai mình zui ít, khổ nhiều..
Một mình lặng lẽ thương.. đều chúng sinh...
Sinh sự thì sự sẽ sinh
Chi bằng Vô Sự, an bình, phải không?
Một Nắng Hai Sương
Chiều ra bên bờ sông vắng
Thẩn thơ theo bờ cát dài
Con tìm dấu chân của mẹ
Tìm hoài không thấy...chiều phai...
Sớm mai Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sương đầy
Khi mặt trời còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say.
Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng nắng vàng
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy
Thấy cả mây trời mênh mang...
Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy
Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay!
Rồi đêm...lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời
Có hôm con nhìn rất lạ
Trong thùng có cả trăng trôi.
Một đời Mẹ đi gánh nước
Gánh theo sương nắng bao mùa
Gánh cả đời con nằng nặng
Tình thương Mẹ nói sao vừa
Một chiều Mẹ lìa đôi gánh
Bốn mùa thuơng nhớ gọi tên
Con nhìn hai thùng nước nhỏ
Chờ trông bóng Mẹ hiện lên
Chiều trên bến ngồi quạnh quẽ
Còn nghe kĩu kịt trong hồn
Tay ôm cây đòn gánh Mẹ
Mắt buồn...dõi bóng hoàng hôn...
TV Phước Hoa-Long Thành 7.1989
Ngày tháng vội qua như làn gió thoảng
Phủ tàn tro bao diễm lệ mùa xuân...
Và thực tại cuốn xô dòng thác lũ
Ôi gạo tiền, cơm áo...kiếp lao lung...
Có than thở, khóc, cười...đâu khác được!
Nhìn dòng xe xuôi ngược...chợt thương đời.
Thôi thì cứ bình yên như cỏ dại
Ngắm mây trời trôi nhẹ...để lòng tươi...
- Em cứ sống là chính mình như thế
Chút dại khờ như chẳng biết điều chi
Với muôn loại hết lòng khi có thể...
Để đắp bù...mai mốt nọ phân ly...
Em cứ sống, hãy nhớ mình đang thở!
Một hơi tàn khôn, dại cũng như nhau.
Bóng hạnh phúc cả một đời đeo đuổi
Vội nhòa theo hơi thở lúc...qua cầu!
Vui cũng sống mà buồn cũng phải sống
Cớ sao mình không chọn sống thảnh thơi?
Ngày cũng hết mà đêm dài cũng hết.
Dại gì không buông xả tất, rong chơi!!
- Trời chớm thu, vàng rơi bên quán trọ..
Mỉm môi cười, chân bước chậm...an vui...
Thương Thầy đi đó đi đây...
Thương Thầy Hoằng Pháp đông tây nhọc nhằn
Thương Thầy vầng trán đã nhăn
Thương Thầy đôi mắt sâu hằn chân chim
Thương Thầy vất vả kiếm tìm...
Thương Thầy hoằng hóa chèo thuyền độ sinh
Thương Thầy yêu khắp chúng sinh
Thương Thầy là ánh bình minh soi đường
Thương Thầy luôn dạy hiểu thương...
Thương Thầy nhắc nhở con đường tiến tu. (HCN)
Hai thương chuyển dạ gian nan bội phần.
Ba thương xuôi ngược đường trần.
Bốn thương hôm sớm tảo tần nuôi con
Năm thương Tình Mẹ vuông tròn.
Sáu thương Hiền Phụ dạy con mọi điều.
Bảy thương lo lắng trăm chiều
Mong đàn con sống biết điều, thiện tâm.
Tám thương con phạm lỗi lầm.
Tấm lòng Cha Mẹ trăng rằm sáng soi
Chín thương công đức biển trời.
Ngàn muôn khó nhọc trên đời xa'chi!
Mười thương hai đấng Từ Bi.
Ghi lòng tạc dạ Hiếu Nhi trọn đời...
No comments:
Post a Comment