Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ N 1

 
Nam Mô Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát
Đầu cành dương liễu vương Cam Lộ
Một giọt mười phương rưới cũng đầy
Bao nhiêu trần lụy tiêu tan hết
Đàn tràng thanh tịnh ở ngay đây
(Thi kệ Làng Mai)
 
Nét Xuân Khai
Thầm lặng Xuân về lúc nửa đêm
Lay giọt sương khuya đọng trước thềm
Đánh thức cội mai già hé nụ
Khẻ khàng xuân bước nhẹ êm êm...
 
Đằm thắm xuân về giữa kiếp mơ
Hồn ai mây nước lặng như tờ
Cũng nghe gờn gợn niềm rung cảm
Có phải Xuân lòng nở đóa thơ!?
 
Nhè nhẹ Xuân về theo gió Đông.
Về trong ánh mắt Mẹ mênh mông...
Đốt làn hương nguyện cùng sông núi
 Xuân đến Bình An khắp đại đồng.
 
 Dìu dịu Xuân về trong nắng mai
 Qua rồi tăm tối những bi ai...
 Xuân sang tô thắm màu hoa cũ
Rạng nét môi cười giữa đổi thay.
 
 Trầm lặng Xuân về theo tiếng chuông
 Hòa theo tiếng mõ quyện làn hương
 Có người tỉnh giấc Xuân trần mộng
 Rũ áo phong sươngdưới Cội Nguồn…
 
Nếu Ai Hỏi...
Nếu ai hỏi tôi sợ điều chi nhất?
Tôi sợ nhiều...bóng tối cõi lòng tôi
Danh lợi mất, tôi xem rằng chưa mất
Mất lương tri là mất đã nhiều rồi!
 
Nếu ai hỏi tôi ghét điều chi nhất?
Ghét chính là đánh mất sự bình yên
Nếu không thương- tôi không ghét, không phiền!
Có thương, ghét...hồn nhiên như trẻ nhỏ. 
 
Nếu ai hỏi về tình yêu chân thật ?
- Biết nhịn nhường, sống chấp nhận lẫn nhau!
Yêu trói buộc làm người kia chật vật
Hạnh phúc song hành chiếc bóng khổ đau.
 
Nếu ai hỏi tôi biết ơn gì nhất?
Thưa, chính là những trở ngại, chướng duyên...
Đời sóng gió giúp buông lòng kiêu ngạo
Sớm quay về nẻo Đạo, biết nhu khiêm.
 
Nếu ai hỏi điều làm tôi thất vọng ?
Đó chính là mơ mộng đổi thay đời.
Nếu tôi biết đổi chính mình quan trọng
Thay cái nhìn, thế giới đẹp tinh khôi!
 
Nếu ai hỏi điều gì tôi hy vọng?
- Ước mong mình mở rộng cõi lòng hơn!
Cái tôi lớn đất trời thu nhỏ lại
Tôi bé đi, đời bát ngát yêu thương...
 
NẾU BIẾT NGÀY MAI ĐÃ MUỘN RỒI
Có thể ngày mai vẫn rất dài
Vẫn bình minh hẹn với sương mai.
Một ngày vẫn sống trên trần thế
Chẳng chút chi ngờ chuyện đổi thay...
Vì thế ngày nay ở chốn này
Mới vừa mở mắt đã loay hoay
Ai đi mặc kệ, Ta còn sống!
Dệt tiếp buồn, vui...với tháng ngày...
Cứ  thế ngày qua vẫn cuộc đời
Gạo, tiền, cơm, áo..mãi lăn trôi
Tương lai hạnh phúc dài mơ mộng
Hiện tại tâm tình luôn vắng vui.
- Nếu biết ngày mai sẽ muộn màng
Ta còn đuổi bóng chạy miên man...
Hơn, thua, hờn, giận...còn không nhỉ?
Ngồi thở mà nghe...mộng đã tàn!?
Nếu biết ngày mai đã muộn rồi
Lời thương còn dấu lại trên môi?
Trăm năm bù lấp bằng chi nhỉ?
Chìm khuất thiên thu những bóng người...
Nếu biết ngày mai chạm bến bờ
Môi còn khất hẹn tiếng Nam Mô...
- Lắng nghe lòng đất nghìn tâm sự
Hối tiếc đường tu trót...hững hờ...
 
Nếu Có Lúc
Nếu có lúc bạn thấy lòng trống trải
Nên hiểu rằng đó là lẽ tự nhiên!
Tay chân còn có khi sao thừa thải
Vũ trụ còn...bao khoảng trống vô biên.
 
Nếu có khi thấy lòng buồn xa vắng
Lệ u hoài sau một cuộc chia phôi.
Hãy vui lên vì sau đó cuộc đời
Sẽ lật sách sang trang...hồn giấy mới.
 
Nếu bạn cứ quay cuồng, quen sống vội
Theo dòng đời hối hả bước chông chênh.
Sẽ yêu sao sáng chủ nhật trong lành
Mở khung cửa...ngắm bình minh tỏa nắng.
 
Khi bản chất dòng đời không phẳng lặng
Thì bao điều cay đắng hãy cho qua.
Và nhận ra hiện tại (present) chính là quà
Ngồi thanh thản hiên nhà nghe chim hót.
 
NẾU CÓ THỂ… 
Nếu có thể, mỗi bình minh thức dậy
Ngồi thật yên thở nhẹ, miệng mỉm cười:
''Ta còn sống, nên mọi điều có thể...
Tạ ơn đời, nguyện tỉnh thức, an vui...''
Nếu có thể, muộn phiền ngày hôm trước
Hãy chôn vùi theo giấc mộng đêm qua
Chuyện cơm áo.. vốn đã là gánh nặng
Ôm ấp hoài chuyện cũ...thiệt mình ta?
Nếu có thể, mở cửa lòng...phóng thích
Những con người ta nhốt tận trong tâm.
Giam nhốt họ, ta trở thành cai ngục
Có gì vui trong sở thích giam cầm?
- Nếu có thể, đừng than thân, tủi phận
Đừng thèm thuồng hạnh phúc bởi nhìn lên
Thử nhìn xuống bao kiếp đời lận đận...
Mình không giàu, nhưng biết đủ, là hên!
Nếu có thể nhịn người thì cứ nhịn
Mặc cho ai thấy thế bảo ta khờ.
Hơn thiên hạ vẫn xem là chuyện dễ
Thắng chính mình, thắng được, mới hay cơ!
- Nếu có thể, ngồi bên nhau dăm phút
Đời ngắn dài, ai biết chuyện gì đâu!
Nếu có thể, thương nhau thêm một chút
Để đắp bù cho thiếu vắng mai sau...
- Nếu có thể, cuối chiều ngồi tĩnh lặng
Ngày trôi qua ta...Sống được bao giờ?
Mình đang Sống hay chẳng qua tồn tại...
Rồi về đâu khi đối diện hư vô?!
Nếu có thể, xin nguyện lòng cố gắng
Hướng về Chân, Thiện, Mỹ sống thênh thang.
Bởi còn sống nên mọi điều có thể...
Gửi cho đời thêm chất liệu Bình An...
 
Nếu Em Nhớ...
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá
Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân
Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ...
Sao Đông về...khóe mắt lại rưng rưng?
Nếu em nhớ nhân gian là quán trọ
Một sớm nào trở gót bước đi xa
Em sẽ sống cõi lòng luôn rộng mở
Như bình minh trải nắng đẹp chan hòa...
Em nếu nhớ ngày vui qua rất vội
Tắt nụ cười đêm tối chợt vây quanh.
Sẽ nhìn lại, thôi sống đời nông nỗi 
Vén mây mù, ngước mặt phía trời xanh...
- Trôi năm tháng, tàn canh đời trắng mộng
Lợi, Danh, Tình...lơ lững một làn hơi
Là thế đấy, đâu có gì quan trọng!?
Sống cho đi, ý nghĩa kiếp con người.
Nếu em nhớ, trần duyên tìm cát bụi
Sẽ thấy lòng thanh thản giữa phù hư... 
Trong thầm lặng nguyện làm thân đá cuội
Lót chân người quy hướng nẻo Chân Như.
Nếu em nhớ, đời ngược xuôi, tất bật
Dòng miên man...còn chảy đến vô cùng
Dừng chân lại, quay về trong Lẽ Thật
Đốt hương trầm, Tỉnh thức sống ung dung...
 
Nếu Không Còn Ngày Mai! 
Giả dụ ngày mai...tôi bỏ tôi
Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi...
Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản
Hay ngoảnh nhìn sau...lệ tiếc đời?
 
Giả dụ ngày mai phải tạ từ
Một đời gom góp những riêng tư...
Tôi mang theo tất, hay nhường lại 
Dẫu tận đáy lòng bao luyến lưu!
 
Giả dụ ngày mai...tôi bỏ mình
Yên bình, phúc lạc với lời kinh.
Hay ra đi giữa  nghìn thương, hận.
Giữa những dằng co mé tử, sinh?
 
Tôi biết ngày mai nếu vắng tôi
Vầng hồng vẫn rạng, vẫn mây trôi.
Vẫn tiếng trẻ thơ cười trong trẻo...
Tôi, nghĩa gì đâu giữa cuộc đời! 
 
Nếu thật ngày mai sẽ...ngủ say
Thì nay tôi sống thế nào đây?
Lời thương xin nói thay thù hận
Hay vẫn ngập lòng chuyện đắng cay?
 
Tôi biết trần gian một giấc mơ
Mà vẫn tranh giành đến xác xơ.
Cố vớt trăng vàng trên bến mộng
Mấy độ trầm luân...tiếp dại khờ.
 
Ví dụ ngày mai tôi bước xa
Bàn tay quen nắm có buông ra?
-  Còn hơn thiên hạ từng câu nói.
Bao nỗi căm hờn quên, thứ tha?
 
- Nếu thật ngày mai tôi bỏ đời
Chiều nay ngồi nhẹ ngắm mây trôi,
Niềm thương xin gửi cùng đây đó...
Nguyện chỉ mang theo những nụ cười.
 
Tôi như đã đến, chưa từng đến
Thì đời đâu rớt lệ chia phôi?
Hôm nao gặp gỡ...chưa từng hẹn
Đi, chẳng ai chờ, có thế thôi! 
 
Nếu Mất Đi
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng đi trôi âm thầm
Một ngày, một đời không khác.
 
Nếu đánh mất đi Trọng Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bả.
 
Nếu đánh mất đi Thành Tâm
Con người dễ cùng giả dối,
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.
 
Nếu đánh mất đi Nhân Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay...chẳng hề ân hận.
 
Nếu đánh mất đi Lương Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm.
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.
 
Nếu đánh mất đi Từ Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân...
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.
 
Nếu đánh mất đi Tín Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.
 
Nếu đánh mất đi Chuyên Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.
 
Nếu đánh mất đi Quyết Tâm
Con người sống trong dã dượi
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước chân làm sao tới.
 
Nếu đánh mất đi Chân Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.
 
Mất tâm, đời liền chao đảo
Thiếu tâm, phiền não trùng vây
Biết tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày...
 
Nếu Yêu Là Nghĩa Sống
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống
Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu,
- Mây rủ gió bay qua trời cao rộng
Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều...
Nếu biết yêu trái tim bừng lửa sáng
Xót thương người trong khổ nạn, gầy hao
Vì lắm lúc đời như dòng sông cạn
Có tình yêu, lai láng giọt mưa trào.
- Em hãy đến bên tôi đừng e ngại
Đóa sen hồng này ưu ái gửi trao, 
Đời du sỹ tôi chân trần, áo vải
Túi đong đầy nhật, nguyệt với trăng sao...
Em có biết, tình yêu mầu nhiệm lắm!
Nếu bàn tay quen nắm, biết buông ra
Cứ thầm lặng, yêu đâu cần vội vã
Giữa muôn loài thấy lại bóng hình ta...
Đừng đuổi bắt những cuộc tình dâu bể
Bao kiếp rồi suối lệ đã trùng dương
Ngồi yên nhé, cùng phát lời hải thệ
Thắp đèn tâm cho rạng nẻo vô thường...
Hãy cứ sống, yêu với lòng biển rộng
Nắng mai ngời...bừng giấc mộng, thênh thang...
 
Ngắm Lại Người Trong Gương
Phải chăng chê ai lầm lỗi
Làm tăng giá trị mình lên
Phải đâu làm người khác khổ
Mà đời ta hạnh phúc thêm?!
Phải đâu chê người khác dại
Bỗng ta tài trí hơn người!
Phải chăng...lời qua tiếng lại
Mà lòng an lạc, thảnh thơi?
- Trước khi chê người khác xấu
Ta nhớ mượn đời tấm gương
Nếu ''người trong gương'' không đẹp
Chê người, chê chính mình luôn!
Đem lòng xét soi trần thế
Quay về thẩm phán nội tâm
Đem tâm dễ dãi với mình
Trải ra đong đầy cõi sống.
Ở đời, ít ai toàn vẹn
Từ bi, độ lượng giữ lòng
Cách sống để mình không thẹn
Là sống chan hòa, cảm thông... 
 
Ngát Hương Xuân 
Mùa Xuân ta lên núi
 Giọt nắng vàng trôi theo
 Ngập ngừng dừng trên lối
 Nghe chuông vang lưng đèo.
 
Mỏi chân ngồi thở nhẹ
 Ơ, núi rừng thở theo!
 Kìa nụ mai vàng hé
 Soi xuống dòng trong veo.
 
- Xuân dâng cành lộc biếc
 Lá tàn đông rụng vùi
Đời sinh sinh, diệt diệt
 Có thế thì mới vui!
 
Mùa Xuân ta lên núi
 Hái một cụm mây ngàn
 Tặng người trong cõi bụi
 Tất bật ngày Xuân sang...
 
Mùa Xuân như nhiên đến
 Sảng khoái đời tiêu dao
 Núi rừng vang oanh, yến
Đón Xuân tươi, ngọt ngào.
 
Ngày đầu Xuân Di Lặc
Ươm trồng hạt Từ Bi
 Nguyện cầu cùng khắp chốn
 Thoát khổ nàn, lâm ly...
 
Mùa Xuân lên đỉnh núi
Đốt một nén hương trầm
 Hương xông cùng Pháp giới
 Thơm ngát đầy cõi tâm
 
Nghe Tiếng Giang Hà
Chiều nay về giữa Bhutan
Ngồi yên khoảnh khắc đã tràn thái hư
Bên dòng sông bỏ tâm tư
Nghe lời kinh cõi Chân Như vọng về.
Ai cười lắng cả sơn khê
Tràn tâm rụng vỡ, Bồ Đề nở hoa.
Nhấp nhô ngọn sóng giang hà
Hát rằng quán trọ cũng là...cố hương
Lững lờ ngọn cỏ giọt sương
Chuyển mình hóa sợi mây vương cuối chiều.
- ta về ngồi giữa tịch liêu
Trải lòng khắp chốn thương yêu cõi đời.
Gửi trần gian chút thảnh thơi
Bình an nhất niệm đất trời vĩnh an.
 
Nghêu Ngao
Ngồi trong bóng mát quê hương
Nghe giun dế với ễnh ương hát hò
Nhìn con chim nhảy cò cò
Ngắm con quạ ngủ lưng bò tỉnh queo
Đời nghèo nhưng Đạo không nghèo
Nên thôi làm Khỉ...với trèo cây cao
Trưa ni rau luộc chấm chao
Ăn xong vỗ bụng nghêu ngao một mình
Hát rằng: “Trời đất rộng thênh
Cội nguồn hạnh phúc, an bình tại tâm…”
Bôn ba...rồi bạn đất nằm
Thôi ngồi yên giữa thăng trầm mà...trọn vui
 
NGHĨ CỔ 
Lý Bạch

Sanh giả vi quá khách
Tử giả vi quy nhân
Thiên địa nhất nghịch lữ
Đồng bi vạn cổ trần,
Nguyệt thố không đảo dược
Phù tang dĩ thành tân
Bạch cốt tịch vô ngôn
Thanh tùng khởi tri xuân
Tiền hậu cánh than túc
Phù vinh hà túc trần
Tạm dịch: THEO DẤU CHÂN XƯA 
(Thich Tanh Tue)
Sống là như khách qua đường,
Chết là trở lại quê hương của mình
Đât trời quán trọ mông mênh
Nghìn năm cát bụi tâm tình đớn đau
Thời gian có đợi ai đâu!
Dâu xanh hôm trước nay màu củi khô
Ngổn ngang xương trắng ngẩn ngơ 
Hàng tùng xanh thẩm đâu ngờ xuân sang
Trước sau là tiếng thở than
Cuộc đời hư huyễn giàu sang làm gì?
(Gởi anh T bài thơ vừa dịch. Chưa gặp lại anh để nghe ý kiến, thế mà anh đã không còn nữa. Nhưng biết đâu, việc dang dở này là cái cớ để anh thêm lần nữa: “Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ...”)
 
Ngồi Lại Với Mùa Thu
Lắng lòng nghe một chiếc lá rơi
Mùa Thu vừa đến nhẹ bên đời
Chiều phai, giọt nắng còn vương đọng
Như thầm tiếc nuối một ngày trôi...
Mới vừa xuân, thoáng đã vào thu
Tháng năm chìm khuất rặng sương mù
Bốn mùa thấp thoáng qua ngày mộng
Vô thường chưa mỏi gót phiêu du...
- Lắng lòng nghe...tiếng của dòng sông...
Buồn, vui, thương, ghét.. cuộc long đong.
Sóng tình chưa phút nao dừng lại
Viễn xứ...nào ai biết...tại lòng!
- Dĩ vãng trôi, tương lai cũng trôi..
Giấc mơ thành hiện thực đầy vơi!
Hiện thực kết nên ngày lịch sử
Rồi Lịch sử tìm...mây trắng trôi...
Lắng lòng nghe hơi thở mùa thu
Ngừng theo tiếng gọi của tâm tư.
Hồ thu viên sỏi vừa rơi nhẹ
Đã thấy nghìn trùng xa cõi Như...
Khép làn mi, khép cửa thời gian...
Nghiêng bên dòng nước thấy dung nhan...
Ngày mai có thể không hề đến
Chiếc lá vừa rơi...Mộng đã tàn!!...

NGỌN SÓNG MÙ
Biển ngàn năm sóng vỗ
Nước tìm về đại dương
Rồi quên mình, tha phương
Sóng vô thường, lãng đãng.
 
Đời rêu phong năm tháng
Mưa, nắng phủ quanh hồn
Sóng chưa lúc mỏi, chồn
Trên lối về tay trắng.
 
Phút đi hoang dừng lặng
Ngắm biển chiều phôi pha,
Thấy dã tràng nho nhỏ
Chết khô vì thiết tha...
 
Mượn thân từ cát bụi
Xây mộng đời thiên thu.
Sóng tan thành giọt lệ
Bên cõi bờ thực, hư.
 
Chiều lao xao sóng vỗ
Hoát nhiên nghe sóng cười
Tử sinh loang từ độ
Với vọng tình rong chơi!

 
Ngón út 
Những ngón tay lao xao
Tranh giành từng cấp bậc
Ngón tay Giữa cao đầu
Bảo rằng: "Tôi lớn nhất!"
 
"Thôi đi anh, trật lất!"
Ngón tay Trỏ cất lời
- Tôi mới là quan trọng
Sai xử mọi việc đời.
 
- Chẳng phải đâu ông ơi!
Tôi mới là chủ yếu
Ngón đeo Nhẫn đời người
Thiếu tôi, ai lo liệu?
 
Ngón tay Cái không chịu
"Tất cả nói sai rồi"
Tôi mới là số một
Sức mạnh về tôi thôi!...
 
Từng ngón tay cứ thế
Chẳng ai chịu nhường ai
Chỉ ngón Út lặng lẽ
Nhìn các anh thở dài…
 
Khi bàn tay chắp lại
Trang nghiêm trước Phật Đài
Ngón Út đứng trước cả
Đối diện cùng Như Lai.
 
Người Tàn Mộng 
Khi nằm mộng ai biết mình đang mộng
Tỉnh giấc rồi mới biết đã từng mơ?
Người tu Đạo, hỏi bao giờ hết mộng
Thưa, là khi Khai ngộ, thoát mê mờ.
 
- Này hành giả, con đường nào khai ngộ
Cuốn kinh nào mở ngỏ chốn Vô sanh?
Rừng Phật Pháp...nơi nao bày quang lộ
Chữ nghĩa đầy...con kiến mãi bò quanh.
 
- Khi học Phật nên vén màn ngôn ngữ!
Đạt ý rồi ngay đó hãy vong ngôn...(*)
Giới, Định, Tuệ ba khóa vàng nên giữ
Chánh Niệm trên Thân, Ngữ với Tâm hồn...
 
Có đôi lúc mãi lo tìm chìa khóa
Trong túi chìa vẫn đó lại không hay!
Hãy ngồi xuống Lặng Yên và Nhận Biết
Mặt trời hằng sau lớp lớp mây bay...
 
- Lúc thất vọng, hồn chìm trong quá khứ
Khi âu lo là sống ở tương lai
An trú Xả, Tuệ tri cùng thực tại
Mộng mê đời...thôi dứt kể từ đây!
 
(*)  Y nghĩa bất y ngữ
 
Người Về
Người về, khép lại biển dâu
Quẳng manh áo đã bạc màu phong sương
Tình tan dưới cội vô thường
Soi gương...bỗng hiện một vầng trăng xưa 
 
Nhận Biết Khổ-Vui
Bởi cái vui ta thường hay ôm giữ
Trong vòng tay, thế giới của riêng mình
Niềm vui đó đâu thể nào lan tỏa
Đến chân trời...đến khắp cả muôn sinh
Bởi cái khổ ta vẫn thường xua đuổi
Đuổi không đi, khổ dội lại nơi lòng
Khổ dồn nén...tháng ngày ta cằn cỗi
Ta trách đời sao thiếu vắng cảm thông
Buồn san sẻ...hồn nguôi cơn giông bão
Vui sớt chia, vui vỗ cánh ngàn phương
Lòng thêm khổ vì ta nuôi phiền não
Đời yên bình khi sống biết yêu thương
Niềm vui đó vốn bao la trời đất
Nỗi buồn kia dường bể cả, trùng khơi
Hãy đón nhận niềm vui, không bám víu
Và buồn kia hiện hữu...mặc...rong chơi
Đời có cả mật ngọt và mật đắng
Có những ngày mưa nắng hẹn hò nhau
Hồn như núi soi xuống dòng tĩnh lặng
Trong an nhiên thuyền lướt giữa vui, sầu

  

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...