Ở Chốn Không Lời
Nghìn thu đá ngủ say mèm
Chiều nay thức giấc bỗng thèm nghe Kinh
Xót xa nhỏ lệ thương mình
Thùy miên lũy kiếp vô minh, mịt mù.
Đá lên tiếng hỏi nhà sư
Nặng nề kiếp đá, răng chừ thoát thai?
- Hỏi mình, này chớ hỏi ai
Đừng ôm núi ngủ, đừng say giấc đời!
Thiên thu dưới ánh mặt trời
Hồn đầy bóng tối chưa dời một phen
Trong lòng Đá có hoa sen
Sao hoài xa lạ, chưa quen một lần?
Trông kìa, mấy cụm nhàn vân!
Trôi về phương nớ hồng trần nhẹ tênh,
Cuộc đời vốn dĩ mông mênh
Chôn chân từ độ lãng quên, buộc ràng
Đá nghe vỡ mộng, bàng hoàng
Thở dài một điệu mang mang đất trời
Rồi Sư cùng Đá bật cười
Cả hai ở chốn không lời gặp nhau.
PHÁP KIỀU
Chiếc cầu Giáo Pháp đã sẵn
Việc tu như bước qua cầu
Bên ni, bên tê gần lắm
Không bước, gần mà xa nhau.
Không bước thì vẫn khổ đau
Tóc phai...từng chiều phiền muộn.
Bước đi sẽ thấy nhiệm mầu
Lòng trần hư vô gió cuốn.
Hạnh phúc là thôi tham muốn.
Vô minh tựa vách núi ngăn
Sự Thật gần trong gang tấc
Chỉ vì ta mãi lăng xăng...
GATE GATE, PARAGATE...
Bodhgaya 3/7/2013
PHÁP MÔN TẮM PHẬT
Con xin tắm Phật trong con
Lặng nhìn nghiệp chướng theo dòng nước trôi
Tâm là gốc tạo luân hồi
Tâm là nhân của thảnh thơi Niết bàn.
Nguyện người ba nghiệp tịnh an
Nguyện thân tâm được nhẹ nhàng xả buông
Xin làm giọt nước nhành dương
Xóa mờ Tam độc, tình thương gọi về..
Con xin phát nguyện Bồ đề
Sống trong Chánh Niệm cần kề bản môn..
Tâm thành đảnh lễ Thế tôn
Nhân ngày Phật đản Tri ơn đức Người
Thắp trên môi một nụ cười
“ Pháp môn tắm Phật “ trọn đời nhớ ghi.
Con xin tắm Phật trong con
Lặng nhìn nghiệp chướng theo dòng nước trôi
Tâm là gốc tạo luân hồi
Tâm là nhân của thảnh thơi Niết bàn.
Nguyện người ba nghiệp tịnh an
Nguyện thân tâm được nhẹ nhàng xả buông
Xin làm giọt nước nhành dương
Xóa mờ Tam độc, tình thương gọi về..
Con xin phát nguyện Bồ đề
Sống trong Chánh Niệm cần kề bản môn..
Tâm thành đảnh lễ Thế tôn
Nhân ngày Phật đản Tri ơn đức Người
Thắp trên môi một nụ cười
“ Pháp môn tắm Phật “ trọn đời nhớ ghi.
PHẬT CHẤT
Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.
Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa
Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm buồn đau...xóa nhòa...
Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao...
Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.
Và ta...THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng nhịp sống
Có bình an, nhiệm mầu.
Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui...
PHẬT ĐẢN RẠNG NIỀM VUI
Chuông chùa nhè nhẹ ngân trong sớm
Loan báo tin mừng Phật đản sinh
Hương Từ dìu dịu.. niềm vui chớm
Nở đẹp trên môi khắp hữu tình..
- Thức dậy đi em Phật đản về!
Ánh hào quang rạng giữa đời mê
Cỏ cây, sông núi.. bừng khai hội
Một ngày an lạc khắp sơn khê.
Chắp tay sen búp trước Phật đài
Ngước nhìn theo bảy bước hoa khai
Phật về rạng rỡ vầng dương chiếu
Rọi nắng Từ bi ấm vạn loài..
Nơi nơi chốn chốn báo tin lành..
Nghe những ưu phiền tan biến nhanh
Lắng đọng tâm tư cùng hướng Phật
Đồng niệm Như Lai dạ chí thành...
- Phật về như rưới mưa mùa Hạ
Cõi đời nhiệt não hóa thanh lương.
Chúng con xin cúi đầu thâm tạ
Mừng kiếp nhân sinh hết lạc đường..
Tha thiết dâng lên tiếng nguyện cầu
Trong mùa Phật đản khắp năm châu
Thái bình, an lạc tràn muôn lối
Thế giới hòa vui Ánh Đạo Mầu.
Chuông chùa nhè nhẹ ngân trong sớm
Loan báo tin mừng Phật đản sinh
Hương Từ dìu dịu.. niềm vui chớm
Nở đẹp trên môi khắp hữu tình..
Ánh hào quang rạng giữa đời mê
Cỏ cây, sông núi.. bừng khai hội
Một ngày an lạc khắp sơn khê.
Ngước nhìn theo bảy bước hoa khai
Phật về rạng rỡ vầng dương chiếu
Rọi nắng Từ bi ấm vạn loài..
Nghe những ưu phiền tan biến nhanh
Lắng đọng tâm tư cùng hướng Phật
Đồng niệm Như Lai dạ chí thành...
Cõi đời nhiệt não hóa thanh lương.
Chúng con xin cúi đầu thâm tạ
Mừng kiếp nhân sinh hết lạc đường..
Trong mùa Phật đản khắp năm châu
Thái bình, an lạc tràn muôn lối
Thế giới hòa vui Ánh Đạo Mầu.
Phút Trải Lòng
Này em cứ trải lòng mình
Dẫu từng khóc tủi với nghìn đau thương!
Niềm đau, nỗi khổ là sương
Sẽ tan tựa sóng trùng dương vỗ bờ
Này em, chớ sống hững hờ
Ơn người mở lượng tóc tơ một lần
Giữa đời có bốn cái Ân
Dầu khôn đáp tạ, tình trần nhớ ghi
Này em, vạn nẻo đường đi
Nếu từng gục ngã, kiên trì, đứng lên
Đạo, đời hai lối chông chênh
Công thành không kể, kể bền lòng ta
Này em, Đạo lý xưa xa
Thứ tha lầm lỗi, chính ta nhẹ lòng!
Biển đời lúc đục, lúc trong
Nhân hoàn mấy kẻ từng không lỗi lầm?
Cùng tôi, em hãy mở tâm
Về xoa dịu những vết bầm, tổn thương
Đời ai vui mãi không buồn?
Cõi tâm khoáng đạt vì nhường nhịn nhau.
Thế thường khóc trước, cười sau
Kẻ giòn cười lại.. cứ sầu quanh năm
Thế gian vốn dĩ thăng, trầm
Dại, khôn...thua một nét tâm thật thà
Mong manh là cõi ta bà
Này em, hãy sống ''đang là'', hôm nay!
Ngày mai ai biết, ai hay
Bàn tay con tạo lá lay đổi dời
Khi danh, khi lợi...qua rồi
Cuối đường lưu dạ nét cười.. trẻ thơ.
Cuộc đời thấp thoáng cơn mơ
Thế nên, hãy sống như chưa sống từng
Này em đôi lúc biết dừng
Thản nhìn mây nước ung dung qua cầu
Vài lời thương mến cho nhau
Thôi, mình Sống lại từ đầu, nghe em!
Quá Cảnh Trần Gian
Quá cảnh trần gian lạc bến tình
Tình vui phơi phới buổi bình minh
Thuyền lòng thả nổi không người lái
Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh
Ghé cảnh giàu sang mượn tiếng cười
Vẳng sau cánh cửa lắm than ôi,
Nghe nơi hạnh phúc đôi dòng lệ
Người sống bên người vẫn lẻ loi!
Đến chốn kịch trường mua chút vui
Mơ chút danh thơm sống ở đời
Gặp bao ''con mắt hình viên đạn''
Đố kỵ, hờn ghen...khiến rã rời...
- Chiều ngang qua phố trút nỗi buồn
Ly đầy, ly cạn...lại buồn hơn!
Ai biết trần gian là quán trọ
Ai lấp cho đầy nỗi...trống trơn?
Quá cảnh nhân gian mượn áo người
Mặc vào ngộ nhận áo là tôi,
''Áo vũ cơ hàn'' hay gấm lụa
Hẳn mốt mai về, trả lại thôi!
Quá cảnh trần gian mỏi gót chân
Khóc, cười, vinh, nhục điệu xoay vần.
Thôi về, giả biệt đời sân khấu
Mỉm cười bước nhẹ dưới hiên trăng.
Mặc thời gian khiêu vũ
Điệu vô thường vần xoay
Người qua năm ngọn núi
Thả tình...cho mây bay...
Himachal- India Hạ 13
Người về qua ngõ tàn phai
Mang hồn du tử trần ai chập chùng
Đất trời sương phủ mông lung
Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên
Một đời qua, ngập ưu phiền
Tháng năm đầu đội bao miền âu lo
Từ đâu, ai đã buộc cho
Khư khư rồi lại...bo bo nghiệp trần?
Người về qua ngõ phù vân
Cõi tình phai dấu nhịp chân vô thường.
Không ưng vui, có đâu buồn
Phong trần bỏ dưới cội nguồn Chân Như
Ngày về mặc áo Không hư
Gọi người trong mộng giả từ kiếp mơ.
Và từ đó hết làm thơ
Mây trong cõi ý mịt mờ, loãng tan
Quán Âm Tình Vô Lượng
Mẹ về với những yêu thương
Dịu dàng trên sóng trùng dương Mẹ về
Mắt buồn xót cõi đời mê
Dáng Từ phủ khắp sơn khê...Mẹ ngồi
Con tim Mẹ chứa cõi đời
Lắng sâu như lượng trùng khơi dạt dào
Tình Người vời vợi trăng sao
Đường trần bóng Mẹ ngọt ngào chở che
Mẹ từ Tịnh Độ hương quê
Đoái thương thị hiện cận kề chúng con
Thời gian vạn sự hao mòn
Nhưng lòng của Mẹ vẫn còn vĩnh miên
Mẹ là Phật, Mẹ thiêng liêng
Một dòng nước tịnh trần duyên lặng sầu
Cõi đời khổ lụy, đớn đau
Bóng người đổ xuống vá khâu nỗi buồn,
Mẹ là Mẹ của Tình thương
Mẹ chung nhân loại ngỡ dường của con.
Mẹ là trăng mát đầu non
Nhẹ nhàng mở cánh Phổ Môn con vào
Dòng Kinh lay động tâm bào
Nghe chừng rớt rụng chiêm bao mấy mùa
Tình thương Mẹ nói sao vừa!
Đá mòn sông cạn tưởng chưa hết lời
Mẹ răn con sống vì người
Từ trong tay Mẹ có đời của con.
- Khi lòng nhân loại héo hon
Nhìn đôi tay Mẹ cho tròn Trí, Bi.
Xuôi theo dấu Mẹ mà đi
Xót xa con chịu, sống vì chữ Thương
Nhân gian lắm nỗi đoạn trường
Nguyền noi gót Mẹ vô thường dấn thân,
Con tin khi sống hiến dâng
Là con gặp Mẹ trong từng Sát na.
Ma ha Bát Nhã ba la
Một tà áo trắng hằng sa nhiệm mầu!
Chắp tay con thắp nguyện cầu
Cho đời dứt cuộc dãi dầu tử sinh
Tìm về trên những dòng Kinh
Lắng hồn bên Mẹ thấy mình thuở xưa
Chiều nay Sen nở thành thơ
Mẹ về bóng rợp...bến bờ thiên thu
Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát Ma ha tát
No comments:
Post a Comment